Chương 16
Sứ thần
Mùa xuân, Nhâm Ngọ, niên hiệu Thiệu Bảo thứ 4, 1282
Tiết tháng hai, trời se lạnh.
Hoa nở rộ khắp phố phường, điểm xuyết vào bức tranh kinh đô sầm uất thêm màu sắc sặc sỡ, xa hoa. Cái dư âm của ngày tết vẫn còn vương vất trong mọi ngóc ngách đâu đây, cả kinh thành như được thay một lớp áo mới căng đầy nhựa sống.
Phong đứng trước cổng thành, mắt nhắm hờ, mũi hít hà không khí trong lành của buổi sớm, hương hoa phảng phất lẫn vào không khí dịu nhẹ, khoan khoái. Cảnh sắc kinh thành khiến lòng hắn bỗng vui vui lạ thường.
Đi được một đoạn đường, phía trước bỗng trở nên huyên náo, dòng người trên đường dạt ra hai bên tránh cái gì đó. Xa xa có bóng người cưỡi hồng mã đang phi nước đại lao về hướng này, con ngựa chạy nhanh như điên trên đường chính, không gì có thể cản trở được đường đi của nó. Kẻ trên lưng ngựa là một gã mập mặc quan phục nhà Nguyên, vẻ mặt thích thú cười ha hả cứ thẳng tiến phóng ngựa không kiêng dè một ai. Dân chúng hai bên đường khổ sở chạy tán loạn, con ngựa kia vẫn lao đi vun vút.
Phong nép sang bên đường tránh gã, hắn ghé sát tai bác bán hàng rau gần đó mà hỏi:
"Người này là ai vậy bác?"
"Cậu không biết hả? Gã là sứ nhà Nguyên mới sang nước ta được mấy ngày nay, gã nổi tiếng kiêu ngạo, hung hăng không coi dân nam ta ra gì." -bác hàng rau đáp, trong lời nói thể hiện rõ sự phẫn nộ.
Phong đưa mắt nhìn người và ngựa mỗi lúc một gần. Con ngựa vẫn lao với tốc lực chóng mặt, ngay phía bên kia đường hắn trông ra có bà lão đang lò dò gánh hàng rong sang đường. Ngựa vẫn lao nhanh chưa có dấu hiệu dừng lại, chỉ cách bà lão vài bước chân. Thật nguy hiểm, mọi người hai bên đường dửng dưng, không ai dám lao ra kéo bà lão vào. Phong không kịp suy nghĩ nhiều vội phóng người ra ôm lấy bà lão đẩy vào bên vệ đường. Mất đà, cả hai người ngã xuống đất kịp lúc con ngựa vừa hay tới, ngựa dừng lại đột ngột, mất đà rồi lồng lên kêu một tiếng hí kéo dài. Kẻ trên yên ngựa vì thế mà suýt té, còn may gã nắm chắc dây cương, lại là người có kinh nghiệm cưỡi ngựa nhiều năm nên vẫn yên vị trên lưng ngựa. Mặt gã hằm hằm như bốc hỏa nhìn hai kẻ cản đường mà chửi rủa bằng tiếng Hán. Một hổi sau lại quất ngựa đi tiếp.
Bà lão và Phong khi ấy bị một phen thất hồn bạt vía. Gã nhà Nguyên đã đi từ lâu mà tim bà lão vẫn đập thình thịch sợ hãi, vài người lại gần hỏi thăm, đỡ họ dậy. Phong định thần lại, hắn ân cần hỏi:
"Bà Thìn! Bà không sao chứ."
Bà Thìn vẫn còn trong cơn kinh hãi, cả người run bần bật chỉ khẽ lắc đầu. Phong chợt thấy chân bà rớm máu do trầy xước, hắn lo lắng nói:
"Chân bà bị chảy máu rồi để tôi đưa bà về y quán."
Bà Thìn nhìn hắn cảm kích, khẽ gật đầu. Mọi người lúc đó thấy không nghiêm trọng lắm nên cũng tản ra, ai làm việc nấy không màng tới họ nữa. Phong đỡ bà Thìn về lại y quán. Lúc này ông Quân đang gói thuốc và đưa cho bệnh nhân thì thấy bà Thìn đi khập khiễng lại phải nhờ Phong đỡ đi vào thì liền hỏi:
"Có chuyện gì vậy bà Thìn?"
"Khi nãy bà Thìn suýt bị ngựa đụng, may mà con ngăn kịp. Chân bà vì thế mà bị thương."
"Ngựa đụng? Chắc lại do gã đó hả?"
Phong đoán chắc gã nhà Nguyên kia vẫn thường làm vậy nên thầy mới đoán được. Trong sách viết quả không sai. Kẻ này, thực là coi trời bằng vung mà.
"Vâng! Là do gã sứ nhà Nguyên."
Dứt lời, một giọng nói khác mang theo đầy vẻ tức giận vang lên từ ngoài bước vào:
"Tên Sài Xuân khốn kiếp. Thật đáng ghét, tốt nhất đừng để ta thấy nếu không coi trừng bị ta đánh cho một trận tơi bời."
Chủ nhân của lời nói ấy có thể là ai khác ngoài An Tư đâu, nàng vừa bước vào cửa thì nghe được cuộc nói chuyện khi nãy liền không kiềm nổi bức xúc mà nói cho hả dạ. Phong ngoảnh đầu lại nhìn người vừa bước vào. An Tư hôm nay không mặc đồ nam nhân mà thay vào đó là một bộ đồ trắng có phần nữ tính hơn, nàng đã trở lại với thân phận thật của mình. Tại sao vậy? Hắn không biết nữa. Nàng vẫn là nàng nhưng sao hắn cảm giác nàng xa lạ quá. Cái ánh mắt nàng nhìn hắn như dửng dưng lại như ẩn giấu nhiều điều phức tạp khiến hắn không đoán ra được rốt cục nàng đang nghĩ gì. Nàng còn giận ta ư?
An Tư chủ động đưa mắt đi chỗ khác, nàng không dám đối diện với đôi mắt ẩn chứa nhiều xúc cảm ấy, nàng không muốn đối diện nhưng thật ra trong tâm lại rất muốn. Nàng muốn lại gần trêu trọc hắn, than thở với hắn, chia sẻ với hắn giống như hắn là một cái hố để nàng chút những muộn phiền vào đó để rồi lại phải nghe một tiếng thở dài não nề của hắn. Điều quan trọng hơn cả là nàng muốn hỏi tại sao hắn lại làm vậy? Trong tim hắn đã có người khác rồi chăng? Nhưng sao bây giờ nàng lại không thể, nàng thấy hắn xa lạ quá. Giống như có một bức tường vô hình ngăn cách giữa nàng và hắn khiến nàng không thể lại gần hắn như ngày nào.
Nàng ngồi phịch xuống ghế, rót chén trà rồi uống ực. Nàng lên tiếng ra chiều không để ý đến ánh mắt hắn đang nhìn nàng, nàng không hỏi han hắn đã khỏe hẳn chưa, nàng không trò chuyện với hắn, nàng coi như hắn không có ở đây bởi nàng vẫn còn giận. Giận hắn nhiều rất nhiều và sẽ rất lâu.
"Dạo trước gã ngang nhiên cưỡi ngựa xông vào cửa Dương Minh, quân Thánh Dực ngăn lại thì gã dùng roi quất bọn họ đến chảy máu. May có anh Quang Khải khuyên can mểm dẻo thì gã mới chịu quay về lại còn ra vẻ giận dữ đòi xây cầu vồng rước gã. Thật tức đến nỗi chỉ muốn lột da gã."
"Công tử chớ nên tức giận quá lại làm hỏng việc, nhà vua cũng đã ban chiếu cho dân chúng kinh kỳ phải nén tâm chịu đựng không nên đụng tới gã bởi đằng sau gã là cả một đạo quân hùng mạnh. Nếu để bọn nhà Nguyên có cớ cất quân sang mà nước ta lại chưa có chuẩn bị kỹ càng thì chỉ e..." -ông bỏ lửng câu sau nhưng cả Tư và Phong đều hiểu ý của câu sau đó là gì.
An Tư gật gù cho rằng ông Quân nói có lý, nàng lại tự trách bản thân quá nóng nảy. Nhấp thêm một ngụm trà, nàng ngó nghiêng một hồi thì lái sang chuyện khác:
"Tiểu Thúy có nhà không?"
"Bữa nay quán nghỉ hàng nên nó với thằng Bân rủ nhau sang nhà ngoại chơi rồi."
"Vậy à! Chán thế." -An Tư ngán ngẩm. -"Thôi ta về đây."
An Tư đứng lên bước ra khỏi y quán, trong lòng hơi buồn buồn. Phong nhìn theo nàng mãi tới khi bóng nàng khuất sau lối ngoặt hắn mới tỉnh người đứng lên giúp ông Quân sắp lại thuốc.
An Tư lang thang trên phố chẳng biết đi đâu, chả nhẽ lại hồi cung? Nàng đã định rủ Thúy đi chơi hội và mua sắm ở phường An Hòa, ai ngờ nàng ấy lại đi với Phạm Bân. Vậy bây giờ còn mình nàng đi thì thật chẳng có hứng thú. Nàng vừa đi vừa nghĩ xem nên làm gì bây giờ thì đụng phải một bà lão gánh hàng hoa, nàng vội vã xin lỗi rối rít, bà lão cười hiền từ nói "không có gì" rồi đi tiếp. An Tư khi ngẩng mặt lên thấy phía trước đã là cửa phủ của Chiêu Quốc vương, nàng thầm nghĩ cũng lâu rồi không đến thăm anh và cháu. Nhân dịp này cũng nên vào đó chơi một buổi.
Phủ Chiêu Quốc không phải là phủ lớn nhất nhưng có thể nói là phủ đẹp nhất kinh thành, nằm trên một doi đất vuông vức, rộng hơn trăm mẫu cách phía tây thành gần một dặm. Trong phủ có hoa viên tuyệt đẹp trồng nhiều loại cây hoa quý hiếm, bốn mùa khoe sắc ngào ngạt hương thơm lại có thêm hòn non bộ đồ sộ như một quả núi thật đặt giữa vườn hoa. Loáng thoáng phía xa xa lại thấy những mái phương đình là nơi nghỉ chân, hóng mát những ngày hè oi bức. Nói nơi này là đệ nhất phủ thì quả không ngoa.
An Tư vừa đi vừa tham thú ngắm những kỳ hoa dị thảo nàng chưa thấy bao giờ thì vô cùng thích thú, lại có con chim kỳ lạ màu sặc sỡ cất tiếng nói: "Có khách! Có khách." y như tiếng người khi nàng vừa bước tới khiến nàng còn lầm tưởng là bọn gia nhân. Nàng dừng lại trước lồng chim ngắm nghía, trên gương mặt trong sáng của nàng, đôi môi cánh đào chợt mỉm cười thích thú, đôi mắt ngời ngợi, lóng lánh như hai viên ngọc trai tuyệt đẹp. Cả cơ thể nàng toát lên một vẻ thanh cao khiến người khác nhìn vào cảm tưởng như đang ngắm nhìn một thiên tiên trong bộ y phục trắng nổi bật giữa một vườn hoa đủ sắc màu.
Chiêu Quốc vương khi ấy đang ngồi trong phòng ngắm lại bức tranh sơn thủy vừa vẽ thì nghe tên gia nhân vào báo có hoàng cô tới, ngài liền gấp bức tranh lại, vội ra ngoài đón tiếp. Khi tới vườn hoa viên thấy cảnh tượng em gái đứng nổi bật giữa vườn hoa, miệng mỉm cười thật đẹp thì ngài bỗng nổi hứng nghệ sĩ liền sai tên gia nô chuẩn bị căng lụa để vẽ.
Chiêu Quốc vương Trần Ích Tắc nức tiếng kinh kỳ là một người tài hoa, nho nhã. Các môn cầm, kỳ, thi, họa đều giỏi. Nếu đem so với tứ đại tài tử Giang Nam ở phương Bắc thì hẳn là sẽ chẳng chịu thua. Vương dùng bút chấm vào nghiên mực rồi bắt đầu vẽ từng đường nét thanh thoát, mềm mại, cánh tay và mắt phối hợp uyển chuyển để tạo nên một bức hình đẹp. An Tư khi ấy vẫn ngẩn ngơ không hay biết anh trai đang vẽ mình, lát sau khi cảm thấy chán nàng định quay lưng đi tiếp thì nghe anh Chiêu Quốc nói phía trước:
"Khoan! Em đứng yên đó, đừng cử động để anh vẽ. Sắp xong rồi."
An Tư hơi ngạc nhiên nhưng cũng chẳng hỏi thêm gì, cứ theo lời anh mà đứng im ở đó đến tê cả chân. Cái "sắp xong rồi" của vương gia thật là lâu. Mãi lâu sau, nàng mới có thể thở phào nhẹ nhõm, ngồi phịch xuống chiếc ghế đá khi bức họa đã hoàn thành và nàng cũng chẳng buồn nhìn lại. Phần vì nàng biết tài hội họa của vương gia là nức tiếng kinh kỳ không ai sánh bằng, phần lại vì đang mệt mỏi nên không có hứng thú.
Cả ngày hôm đó, An Tư ở lại trong phủ chơi với cháu nhỏ và chị dâu đến tận chạng vạng tối mới cáo từ ra về. Lúc ngang qua công quán nàng nghe có tiếng quát tháo, mắng chử.i bên trong. An Tư tò mò ngó vào thấy các quan tiếp sứ đứng ủ rũ ngoài sân đang nhìn nhau ánh mắt chán nản, lắc đầu. Ai cũng ngán ngẩm, than phán gã nhà Nguyên hạch sách người quá đáng, ỷ có chỗ dựa hùng mạnh đằng sau mà hiế.p đáp dân ta, chẳng coi An Nam ta ra gì. Họ thở dài một tiếng rồi cùng rủ nhau ra về.
An Tư đứng nép sát vào bờ tường tránh đường cho các quan đi, trong lòng nàng đang sôi sục căm phẫn, hai tay nàng nắm chặt, giận đến run người. Chẳng lâu sau lại có tiếng bước chân đi ra, là anh Quang Khải. Chiêu Minh vương chán nản xen lẫn bực bội vì đã hết lời ngon ngọt với Xuân mà gã còn làm bộ làm tịch không chịu vào diện kiến nhà vua, ngài đâm ra mặc kệ gã xem gã còn làm nũng đến bao giờ. Vừa bước ra khỏi cửa thì thấy An Tư đang lóng ngóng đứng bên ngoài làm gì đó, nhìn điệu bộ của cô gái khiến ngài không khỏi bật cười, ngài nói:
"Em làm gì ngoài này vậy?"
"À! Anh Chiêu Minh, em vừa nghe có tiếng quát tháo của gã nhà Nguyên nên đứng ngoài này xem. Có chuyện gì vậy anh?"
"Lại chuyện gã không chịu vào diện kiến Quan gia. Em cũng biết tính tình gã khó chiều rồi đấy, anh hết lời nhún nhường với gã mà cũng không được. Hết cách đành kệ vậy." -Vương gia ngao ngán liền thở dài một tiếng.
"Thật đáng ghét. Bữa nào em phải cho gã một bài học mới được."
"Ấy chết! Ghét thì ghét thôi chớ có đụng tới gã nghe chưa?"
Nghe anh khuyên can vậy An Tư cũng kiềm lòng.
"Vâng! Em biết rồi."
"Giờ em có hồi cung không, anh em mình cùng đi."
An Tư vâng nhẹ một tiếng rồi cùng Vương gia hổi cung. Trời lúc này đang xẩm tối, phố đã lên đèn, ánh đèn lồng lung linh huyền diệu chiếu sáng một khoảng ngoài đường soi sáng cho người dân qua lại. Không khí lạnh mơn man trên da thịt, An Tư khẽ rùng mình, hai tay nàng ôm lấy bờ vai xoa xoa cho ấm. Chiêu Minh vương đi bên cạnh thấy vậy thì liền cởi áo choàng khoác lên người cô em gái. Trong mắt Vương, công chúa vẫn là một cô em gái bé bỏng ngày nào, Vương chợt thấy lo âu.
…
Trời về đêm, gió lướt qua cành lá xao động ngoài cửa sổ, ánh trăng mờ nhạt của cuối tháng in bóng cây cỏ hắt lên bờ tường thành những hình thù kỳ dị, tiếng rục rịch khe khẽ của lũ chuột trong lùm cây càng khiến không gian thêm tĩnh lặng. Thúy ngồi trước hiên nhà thơ thẩn, tay nàng nắm hờ đấm nhẹ vào chân cho bớt đau. Chẳng biết nghĩ gì nhưng nhìn đôi mắt có phần u uất của nàng thì cũng đoán được nàng đang có điều phiền lòng.
"Có chuyện buồn sao mà khuya rồi còn ngồi đây?" -tiếng Phong chợt vang lên phía sau, Thúy nghoảnh lại nhìn hắn vài giây để xác định lại rồi nàng đáp.
"Không! Tại hôm nay đi bộ nhiều quá nên chân em hơi bị đau, không ngủ được nên ra đây ngồi."
"Vậy hả? Hay để anh bấm huyệt ở bàn chân là sẽ đỡ."
"Thôi không cần đâu anh." -Thúy e ngại từ chối.
"Nào! Tháo giày ra đi."
Thúy biết Phong có lòng muốn giúp đỡ, nàng cũng không nỡ từ chối đành tháo giày ra cho hắn bấm huyệt. Tay khẽ nâng bàn chân trắng trẻo, ngọc ngà của Thúy, hắn bắt đầu dùng ngón cái ấn nhẹ vào các huyệt đạo trong lòng bàn chân. Tuy có hơi đau một chút nhưng huyệt đạo lưu thông tạo cảm giác rất dễ chịu và sảng khoái. Hình ảnh này chợt làm Phong nhớ tới dạo trước khi nắn lại khớp chân cho An Tư, khi ấy nàng ta mặt nhăn nhó, miệng thét rất to tưởng chừng như muốn thủng màng nhĩ của hắn. Thực sự giờ nghĩ lại chuyện đó hắn không khỏi bật cười. Thúy chợt thấy hắn cười lạ lùng, nghĩ rằng mình đã làm điều gì đó xấu hổ, bèn ngượng ngùng hỏi:
"Anh cười gì vậy? Mặt em có gì sao?"
"À không, tại tự dưng anh nhớ lại lúc bị lạc trong rừng chân An Tư bị chật nên anh phải nắn lại. Nhớ tới vẻ mặt của y lúc đó đúng là rất buồn cười."
"Ra là thế." -nghe hắn giải đáp vậy, Thúy thấy đỡ ngượng hơn. Nàng để ý trong lời nói của Phong khi nhắc tới công chúa rất hào hứng, rồi lại nhận ra đôi mắt hắn thấp thoáng một nét ưu tư.
Bỗng thấy Phong im bặt, chẳng cười cũng chẳng nói nữa, Thúy đoán hắn đang nhớ tới người đó. Nàng lên tiếng hỏi:
"Anh Phong này! Anh thấy công chúa là người như thế nào?"
"Sao em lại hỏi vậy?" -hắn thắc mắc.
"À..tại em muốn biết suy nghĩ của anh thôi."
"Công chúa...là một người luôn vui vẻ, lạc quan, đôi khi lại nghịch ngợm trẻ con khiến người khác phải bực mình. Đặc biệt, cô ấy là một người rất tốt.” –Phong nói, trong đôi mắt hiện lên ý cười.
"Công chúa luôn dành một tình cảm đặc biệt cho anh."
"Anh biết."
"Vậy còn anh?" -Thúy tiếp tục thăm dò.
"Anh không rõ nữa." -hắn nhớ lại cảm giác khi bên nàng ấy, nhớ đến những ngày dài dằng dặc trống vắng khi không gặp nàng ấy, lại nhớ những khoảnh khắc vui buồn bên nhau và còn nhiều điều hơn thế. -"Có lẽ là bạn hoặc...hơn thế một chút."
"Là bạn." -Thúy gật nhẹ đầu hiểu. -"Vậy cũng tốt. Công chúa sẽ không còn gì phải nuối tiếc nữa."
"Ý em là gì?"
"Công chúa đã được định hôn với Chiêu Thành vương rồi."
Định hôn ư? Hai người đó chẳng phải là chị em họ hay sao? Phải rồi, nhà Trần có chính sách hôn nhân nội tộc. Vậy ra An Tư sẽ kết hôn với Trần Thông, như thế cũng tốt anh ta là người tốt, có thể bảo vệ được nàng, có thể cho nàng một chỗ dựa vững chắc sau này. Lẽ ra ta phải mừng cho họ mới đúng nhưng mà...bây giờ đây sao ta lại thế này? Giống như có hòn đá lớn đè nặng trong lòng, cảm giác buồn bực rồi lại thấy khó thở lạ thường.
"Cũng muộn rồi, em đi nghỉ trước đây. Anh cũng đi nghỉ đi."
Tiếng nói của Thúy vang lên bên tai nhưng dường như hắn không để ý hoặc không nghe thấy, cứ ngồi đó ngẩn người hồi lâu. Mãi lâu sau mới chịu đứng lên đi về phòng, trong tâm vẫn luôn tự hỏi một câu mà chính hắn cũng khó trả lời được: "Sao ta lại thấy buồn thế này?"
Nơi phía góc hành lang, có bóng một chàng trai đứng lặng từ nãy nhìn hai người kia cho tới khi người con gái bước vào phòng anh mới chịu đi. Trong lòng Bân cảm thấy không vui, lại có chút ganh tỵ với người con trai kia. Anh luôn thế mỗi khi thấy Thúy ngồi cùng Phong, dù họ chỉ trò chuyện thôi nhưng thật sự anh vẫn không thoải mái, anh đang ghen. Một thứ xúc cảm của bất kỳ người nào đang yêu.
Đêm ấy, Phong thật sự không thể chợp mắt được, trong tâm hắn vẫn luôn tự hỏi rằng An Tư đối với hắn là gì? Hắn nghĩ rồi lại thở dài, vục dậy đi ra ngoài. Hắn không muốn nghĩ nữa, chuyện tình cảm rất khó nói thôi thì tới đâu hay tới đó, hắn cũng không quan tâm gì nhiều.
Phong dạo bước trên phố. Lúc này ngoài đường vắng tanh, cơn gió xuân lành lạnh lướt qua da ớn người, hắn co rúm người lại. Chết tiệt! Hắn không đem theo áo khoác, thật không ngờ ngoài đường lạnh thế. Phong toan quay về, hắn sẽ cố gắng làm một giấc ngon lành thì nghe có tiếng hô hào ở phía xa.
“Đứng lại! Mau đứng lại.”
Trước mắt hắn là một đám quân lính cầm gươm giáo đang đuổi theo một người mặc đồ đen có thân hình loắt choắt lao nhanh về hướng này. Người đó cứ chạy, chạy mãi rồi va vào Phong với một lực khá mạnh khiến cả hai đều ngã xuống. Hắn chưa kịp định thần lại thì người kia đã lồm cồm bò dậy, nhanh chóng mất hút vào con hẻm tối phía bên kia đường. Lúc đám lính kia chạy tới, họ dừng lại nhìn không thấy ai thì hỏi kẻ đang nằm dưới đường:
“Ngươi có thấy ai chạy qua đây không?”
Phong đứng dậy, phủi phủi bụi bẩn rồi đáp:
“Có! Hắn vừa va vào tôi rồi chạy vào con hẻm rồi.”
Tên lính nhìn hắn có phần ngờ vực rồi như nhận ra điều gì đó, y đảo mắt sang đám thuộc hạ, ra lệnh:
“Đi.”
Đám lính tiếp tục đuổi theo, bỏ mặc Phong vẫn đứng đó chả hiểu chuyện gì mà thật ra hắn cũng không quan tâm lắm. Dù sao cũng không ảnh hưởng gì đến hắn là được. Phong toan bước đi tiếp thì bắt gặp có vật đó lấp lánh dưới chân, hắn cúi xuống nhặt, phủi phủi rôi đưa lại gần mắt nhìn cho rõ. Một miếng ngọc bội. Sao lại có ngọc bội ở đây? Chả lẽ là của kẻ áo đen? Chắc rồi, ở đây ngoài tên đó ra thì làm gì còn ai chứ? Phong hơi hiếu kỳ về người đó, hắn tiện tay nhét miếng ngọc vào túi. Biết đâu sẽ có dịp trả lại.
Sáng hôm sau, trong kinh thành rộ lên một tin đồn rằng đêm qua có người đột nhập vào Công quán muốn ám sát sứ Nguyên nhưng bất thành.
_______________________
Sài Xuân: có một số sách gọi là Sài Thung vì chữ Xuân và chữ Thung na ná nhau nên hay bị nhầm lẫn khi dịch.
ĐVSKTT: Xuân ngạo mạn vô lễ, cưỡi ngựa đi thẳng vào cửa Dương Minh [41a]. Quân sĩ Thiên Trường ngăn lại, Xuân dùng roi ngựa quất họ bị thương ở đầu. Đến điện Tập Hiền, thấy chăng bày màn trướng, hắn mới chịu xuống ngựa. Vua sai Quang Khải đến sứ quán khoản tiếp. Xuân nằm khểnh không ra, Quang Khải vào hẳn trong phòng, hắn cũng không dậy tiếp.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét