menu

Trang Chủ

 photo vn520_org-51f8396ae462b.gif

Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014

[Giới thiệu] Lạc vào cổ tích



Tên truyện: Mai - Lạc vào cổ tích
Tác giả: Eric- Phong Du
  Thể loại: Fantasy/ Adventure/ Fairy
  Rating: 12+

Warn: Trong truyện có sử dụng các nhân vật cổ tích, truyền thuyết của Việt Nam và nước ngoài. Truyện cổ tích trong đây có thể sẽ diễn ra khác với những gì các bạn đọc được. Vì vậy hãy cân nhắc trước khi đọc.

Lưu ý: Trong thế giới cổ tích tất cả mọi người đều sử dụng chung một loại ngôn ngữ.
A/N: Trước tiên xin lỗi anh em Grimm, Andersen, và các tác giả của truyện cổ tích vì tôi đã sử dụng nhân vật của các vị mà chưa xin phép.
Truyện này phọt ý tưởng khi xem Once upon a time của Mỹ.



Nội dung gồm 3 phần:
Phần 1: Miền đất hứa- neverland
Phần 2: Xứ xở thần tiên- wonderland
Phần 3: Trở về


Summary

Ở một vùng đất xa xôi.
Nơi tồn tại những điều không tưởng,
Nơi hiện hữu những con người và loài vật chỉ có trong truyền thuyết
Câu chuyện bắt đầu từ một Lời nguyền của Thủy Tinh reo xuống vùng đất Lạc Tiên. Điều gì đã xảy ra khi Lời nguyền ứng nghiệm?
Và ai sẽ là người phá giải Lời nguyền?
Hãy đón đọc.


Mở đầu

Tương truyền, đời Hùng Vương thứ mười tám có người con gái tên là Mỵ nương Ngọc Hoa vô cùng giỏi giang, xinh đẹp khiến nhiều người yêu mến. Thấy con gái đã đến tuổi cập kê, Vua Hùng truyền lệnh kén rể.

Vượt qua nhiều thử thách mà nhà vua đã đặt ra, cuối cùng người chiến thắng là một chàng trai đến từ núi Tản Viên, thường gọi là Sơn Tinh. Vào ngày Sơn Tinh rước dâu, Thủy Tinh không chấp nhận mình thua nên làm phép dâng nước lên cao đuổi theo. Hai bên đánh nhau nhiều trận chiến long trời lở đất, muôn dân khổ cực. Cuối cùng, Thủy Tinh cũng bại trận, lui quân về vùng Đông Hải. Hằng năm cứ vào khoảng Tháng bảy, tháng tám Thủy Tinh lại dâng nước đánh Sơn Tinh, nhưng lần nào cũng bại trận và lui về.

Một thời gian dài sau đó, Thủy Tinh bỗng im hơi lặng tiếng, những tưởng hắn đã từ bỏ trả thù. Muôn dân vùng Tản Viên mở tiệc ăn mừng, cuộc sống dần trở lại yên bình như ngày trước.

Năm ấy, Ngọc Hoa hạ sinh đứa con trai đầu lòng vào mùa hoa mai nở rộ trắng xóa cả núi đồi. Nàng ngồi trong phòng nhìn ra ngoài, những cánh hoa mỏng manh lả lướt theo cung gió đáp xuống khung cửa, nàng mỉm cười nhặt cánh hoa lên ngắm nghía hồi lâu rồi nói với Sơn Tinh:

"Em nghĩ ra tên cho con trai là gì rồi!."

"Nàng nói xem?" -Sơn Tinh hơi cau mày hỏi lại.

"Là Mai. Tên con trai chúng ta sẽ là Mai."

"Mai? Ừ, cũng được."
...

Thời gian một tháng thấm thoát trôi qua nhanh chóng. Vào ngày mừng tròn tháng tuổi của Mai, một sự việc đã xảy ra ngoài tầm kiểm soát.

Buổi tiệc đang vui giữa chừng, bỗng viên Lạc Tướng Chương Bình cùng mấy tên lính hớt hải chạy vào tâu:

"Bẩm! Nhà vua cho triệu kiến ngài vào cung ngay lập tức."

Sơn Thần hơi nhíu mày hỏi lại:

"Có chuyện gì chăng?"

"Nhà vua nhận được tin là Thủy Tinh vừa reo một lời nguyền vào đất Lạc Tiên, nhà vua đã sắp xếp cho ngài và công chúa trốn đi nơi khác."

Nghe xong, ai nấy đều sợ hãi nhìn nhau rồi lại bàn tán xôn xao. Sơn Tinh cũng bất ngờ nhìn vợ đang bồng đứa bé. Sắc mặt Ngọc Hoa tái đi, nàng nhìn chồng lo lắng.

"Không còn thời gian nữa đâu, xin ngài cùng tôi lên đường ngay."

"Được!"

"Em cũng muốn đi cùng chàng."

 Sơn Tinh đắn đo vài giây nhưng ngài biết tính của vợ ngài, một khi đã quyết thì khó mà can ngăn. Hơn nữa, để nàng đi cùng ngài sẽ an tâm hơn. Ngài gật đầu, cùng vợ và trạng nguyên cưỡi voi xuống núi.
 ...

Trong cung điện nguy nga, tráng lệ. Nhà vua và các quần thần đang vô cùng sốt sắng và lo lắng. Nhà vua đi qua đi lại, trong lòng như lửa đốt.

"Thưa cha! Chúng con đã đến."

Vừa bước vào cửa, Sơn Tinh và Ngọc Hoa đã cùng quỳ xuống hành lễ. Nhà vua thấy vậy liền đỡ họ lên, đôi mày ngài cũng dãn ra phần nào. Ngài mỉm cười nhìn thằng cháu ngoại trên tay đang say giấc, rồi lại nhìn Sơn Tinh và nói:

"Quân ta vừa cấp báo rằng Thủy Tinh đã liên kết với một người ngoại quốc để thực hiện một lời nguyền. Ta đang rất lo, không biết phải làm sao?"

"Cha đừng lo. Mọi chuyện hãy để con giải quyết. Con tin hắn sẽ lại bại trận mà lui quân thôi." Sơn Tinh dõng dạc nói, đôi mắt ánh lên vẻ kiên cường, tự mãn.

"Không!" Nhà vua đưa tay ra như để thể hiện sự phản đối, ngài nhìn chàng rể rồi lại nhìn con gái mà thở dài một tiếng. "Lần này không giống mọi lần. Ta luôn có cảm giác rất bất an."

"Cha hãy tin ở con, đừng quá lo lắng. Giờ cha hãy cùng Mỵ nương đến tìm thần Kim Quy, con sẽ ở đây cản hắn."

Nghe Sơn Tinh đã quả quyết như thế, nhà vua cũng đành lòng làm theo lời của người con rể. Vua Hùng cùng con gái và cháu trai nhanh chóng ra cửa sau, lên ngựa mà phi về hướng đông những mong sẽ gặp được Kim Quy mà cầu cứu.

Sơn Tinh cùng các Lạc Tướng, Lạc Hầu và binh lính bày binh bố trận chuẩn bị nghênh chiến con bão từ biển đông. Đứng từ trên bức tường thành cao ngất nhìn ra, Sơn Thần không khỏi choáng ngợp trước những gì đang hiện hữu trước mắt. Phía xa xa xuất hiện một làn sương dày đặc, tím ngắt đang dần nuốt chửng mọi thứ trên đường đi. Mỗi phút mỗi giây lại đến gần tòa Loa Thành kiên cố.

Sơn Thần đứng oai phong trên cao, gió lồng lộng thổi tung bay mái tóc dài ngang vai ngược về phía sau, tay ngài cầm quyền trượng vẽ ra những đường tròn đồng tâm trên không trung tạo thành một bức tường kết giới bảo vệ tòa thành. 

Uỳnh...Uỳnh!!!

Tiếng động vang to do sự va đập của một vật cứng đập vào kết giới. Lực đập mỗi lúc một mạnh khiến Loa Thành rung chuyển dữ dội, con người, cảnh vật nghiêng ngả như muốn đổ. Binh lính và quan viên mặt tái mét, sợ hãi bám chắc vào cột nhà. Trên cao Sơn Thần vẫn đứng hiên ngang, mắt tựa chim âu nhìn thẳng về phía trước chờ đợi. Quả nhiên, lần tấn công này của hắn không giống mọi lần. Có điều ta không hiểu đám sương mù dày đặc kia là thứ gì? Lẽ nào nó mang theo lời nguyền của hắn? Nhưng mà, rốt cục hắn đang muốn làm gì?

Bỗng dưng, gió ngừng thổi, đất ngừng rung chuyển, mọi thứ bỗng trở nên im bặt lạ thường. Dường như mọi sự lo lắng lại bắt đầu dâng cao đến đỉnh điểm, thậm chí không ai dám thở mạnh. Họ đang chờ đợi, liệu điều tồi tệ gì sẽ xảy ra tiếp theo?

Mặt đất đột nhiên rung chuyển dữ dội, lớp đất đá nứt toác ra thành từng miếng tạo thành một lỗ hổng sâu tít. Ngay sau đó, một loài vật giống rắn khổng lồ, thân dài ? trượng từ dưới hố lao vút lên cao, hai miệng mở lớn khoe đôi răng nanh sắc nhọn chứa kịch độc. Mọi người trong thành kinh hãi, chân tê cứng không nhúc nhích được chỉ có thể đứng yên tại chỗ chờ chết. Con rắn lao lên cao bay qua mặt Sơn Thần, đôi mắt đen hun hút nhìn trực diện vào ngài. Sơn Thần không bộc lộ chút sợ hãi đưa ánh mắt nhìn thẳng vào đôi mắt đen đặc ấy, ngay tức khắc điều mà ngài không lường trước được đã xảy ra. Con rắn ấy đến từ Hy Lạp và là con cháu của Medusa. Sơn Thần hóa thành tượng đá đứng bất động trên bức tường thành cao vút.

Mọi sức mạnh từ cây quyền trượng đều bị vô hiệu hóa, những đường tròn đồng tâm mờ nhạt dần, kết giới bị đứt gãy mất khả năng bảo vệ vốn có. Nhanh như cắt, làn sương tím được thế từ bên ngoài tràn vào nuốt gọn tòa thành kiên cố suốt mấy trăm năm.
...

Vua Hùng và con gái cưỡi ngựa một mạch thì tới bờ biển phía đông. Hai cha con họ dừng lại, nhảy xuống ngựa mà quỳ xuống bãi cát cầu khấn. Một lát sau, mặt biển động dữ dội, sóng đánh ầm ầm vào cát. Giữa mặt nước trong xanh bỗng xuất hiện chiếc mai rùa vàng phát ánh hào quang từ từ nhô lên. Thần Kim Quy nhìn hai cha con nhà vua, lại thấy phía xa có làn sương tím ngắt đang ùn ùn kéo đến. Đoán được sự việc ấy đã xảy đến, không kịp nghe nhà vua cầu xin, rùa thần cất giọng ồm ồm như sấm rền:

"Thủy Tinh đã reo lời nguyền vào đất Lạc Tiên, bây giờ không ai có thể giúp các ngươi được nữa. Theo lời tiên tri của ta thì đứa trẻ kia có thể sẽ giúp được các ngươi thoát khỏi kiếp nạn." Thần chỉ tay vào đứa bé còn đang ngủ trên tay Mị nương.

"Vậy xin ngài hãy bảo vệ cho hai mẹ con nó." Nhà vua nói.

"Ta thân tuổi đã cao, năng lực có hạn chỉ có thể giúp một mình đứa trẻ kia thoát khỏi thế giới này để đến một thế giới khác. Không thể đem thêm một người nào nữa."

Cả nhà vua và Mị nương đều hiểu ý, cha con nhìn nhau rồi lại nhìn đứa bé vừa đầy tháng tuổi mà trong lòng cảm thấy rối bời. Mị nương ôm con trai thật chặt vào lòng, nước mắt lã chã rơi. Không còn cách nào khác ư? Mai chỉ mới đầy tháng tuổi, nó còn quá nhỏ mà đã phải rời xa cha mẹ thì thật quá tội nghiệp. Ta thật sự không nỡ.

"Mọi việc ta đều cho con quyết định nhưng con phải suy nghĩ nhanh lên vì không còn nhiều thời gian đâu." Nhà vua nhìn con gái âu yếm nói.

Mị nương nhìn cha khổ tâm, nàng đành lòng rời xa con để có cơ hội cứu đất nước này. Nàng tin rằng một ngày nào đó nó sẽ trở về, sẽ thành vị cứu tinh của Lạc Tiên và khi ấy gia đình nàng sẽ được đoàn tụ. Mị nương bế đứa trẻ tiến lại gần rùa thần rồi nói:

"Xin thần hãy bảo vệ cho nó."

"Ngươi yên tâm! Ta sẽ bảo vệ nó."

Mị nương đặt Mai nằm trên mai rùa vàng, nàng khẽ cúi mình hôn lên trán thằng bé một cái rồi quyến luyến lùi lại. Rùa thần quay đầu bơi ra xa dần bờ biển và mất hút sau làn nước mênh mông ở phía chân trời, cùng lúc đó đám sương kia cũng tới nơi bao trọn của một vùng Lạc Tiên. Điều gì đã xảy ra với mọi người ở đấy thì không ai hay, chỉ biết sau đó vùng đất ấy đã đi vào quên lãng như một truyền thuyết trong dân gian.
 
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét