Nơi ấy có em?
.
Một buổi chiều đầy nắng và gió nhẹ. Tôi mang bao bực tức
và ấm ức men theo lối đường mòn lên đỉnh ngọn đồi. Cái nơi tôi vẫn thường đến
mỗi khi như vậy. Tôi sẽ đứng trên gò đất rồi
hét thật lớn như một thằng điên tất cả chỉ để xả hết cơn giận dữ trong lòng.
Đó là cách tôi vẫn thường làm và nó luôn hiệu quả.
Tôi rất thích nơi
này, một nơi yên tĩnh và trong lành. Tôi thích được đứng trên cao nhìn xuống
cái thị trấn bé lại giống như mọi thứ đều dưới chân tôi. Cái cảm giác đó thật
thú vị. Tôi thích lên đây một mình, bởi chỉ có một mình mới khiến tôi có cảm
giác được tự do, được hòa mình vào thiên nhiên.
Tôi ngả mình trên nền cỏ xanh, đầu gối tay. Ngước mắt lên
trời và ngắm mây, những đám mây lơ lửng giữa khoảng không vui đùa cùng anh bạn
gió. Nhiều lúc tôi ước mình được là gió. Gió nhẹ nhàng, trầm lắng. Gió tự do tự
tại bay đến mọi miền xa xôi, không phải lo nghĩ nhiều về cuộc sống này.... Và
tôi cũng nghĩ rất rất nhiều về cuộc sống sau này sẽ ra sao? Sẽ như thế nào? Tôi
mường tượng ra đó là một cuộc sống như trong các câu chuyện cổ tích luôn có cái
kết đẹp rồi lại tự cười mình quá mộng mơ. Cuộc sống vốn là một cuốn sách đầy
thú vị luôn chờ ta khám phá ở những trang sau. Nó không đẹp nhưng nó đủ hay để
dạy ta cách trưởng thành.
Cứ thế, tôi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
"Aaaaaaaa"
Tôi
giật mình bởi một tiếng kêu đâu đó. Quay ngược ngó sau nhưng cũng chẳng thấy
gì. Trời lúc này cũng đã về chiều muộn, tâm trạng cũng ổn rồi, phải về thôi. Tôi
nghĩ thế.
"Có ai
không giúp tôi với!"
Lần
này nghe rất rõ. Lần theo tiếng vọng, cuối cùng cũng thấy. Chủ nhân của lời cầu
cứu đó là nhỏ đang ngồi bệt dưới nền đất, hai tay ôm lấy cái chân nhỏ nhắn, mặt
nhăn nhó. Tiến lại gần nó hỏi:
"Sao
vậy?"- tôi luôn nói theo cách như vậy.
"Em..em bị
trượt chân"- em ngước lên nhìn tôi với đôi mắt ướt. Có lẽ vì đau.
Đó
là lần đầu tiên tôi gặp em. Tôi giúp em nắn lại cái chân bị trật rồi cõng về
nhà. Em tên là Linh, kém tôi một tuổi. Thì ra em lên đây để hái một số mẫu cây
cho bài thực hành ngày mai. Tôi chỉ biết thế và cũng chẳng muốn biết thêm gì
khác. Suốt quãng đường, chỉ một mình em nói. Em nói rất nhiều, về những cái gì
đó tôi cũng chẳng quan tâm, có lẽ em là người thích nói. Còn tôi chỉ lặng im
nghe. Nhà em cách dưới chân đồi cũng không xa...
Một
ngày kia, nó vác theo cây đàn ghita men theo con đường quen thuộc lên khu căn
cứ nhưng lần này khác, không buồn bực mà
ngược lại hôm nay nó rất vui bởi nó mới đoạt được giải âm nhạc của trường, nó
muôn san sẻ niềm vui ấy với những người bạn của mình, là gió, là mây, là cây là
cỏ. Chỉnh lại dây đàn 1 chút, tôi bắt đầu gẩy những nốt nhạc đầu tiên trong bản
nhạc "tuổi hồng thơ ngây" và hòa mình vào âm nhạc, vào thiên nhiên.
.
.
.
"Bộp...bộp...bộp"
Có tiếng vỗ tay từ phía sau khiến nó có chút
giật mình, quay người lại. Là nhỏ hôm trước nhưng hôm nay trông nhỏ hơi khác
một chút, có lẽ lần trước do trời hơi tối nên nó không nhìn rõ khuôn mặt nhỏ.
Nhỏ nữ tính trong chiếc đầm trắng, mái tóc dài ngang vai khẽ bay trong gió. Nhỏ
đẹp! Nó nghĩ thế. Nhỏ bước lại gần khiến nó có cảm giác như tim mình đập mạnh
hơn. Nó không biết tại sao lại thế, nó chỉ biết đây là lần đầu tiên nó thấy
thế.
"Em xin lỗi đã nghe lén,
nhưng anh đàn hay quá"- nhỏ ngồi xuống ngay cạnh nó.-"Đó là bài gì
vậy anh?"- nhỏ nghiêng đầu sang hỏi.
"À ukm! Nó tên là
"Tuổi hồng thơ ngây""-nó trả lời.
"Nhưng mà buồn quá anh
nhỉ? Bài đó nói về gì vậy?"
"Nó nói về một câu
chuyện tình của một chàng trai và một cô gái"
"Một chuyện tình buồn
ạ?"-nhỏ giống như một đứa con nít hỏi lại.
"Ukm! Một chuyện tình
buồn"- Giọng nó hơi lắng xuống, ngước mắt xa xăm nhìn về phía chân trời,
một khoảng không vô tận. Nó kể nhỏ nghe câu chuyện của họ.
Chuyện
rằng có một chàng sinh viên yêu một cô gái rất say đắm. Một ngày kia anh quyết
đinh sẽ thổ lộ tình cảm của mình với cô ấy, cô gái cũng đáp trả lại chàng trai
một tình yêu chân thành. Họ yêu nhau, một tình yêu đẹp khiến cho bao người khác
phải ghen tị. Những tưởng họ sẽ có một cuộc sống hạnh phúc như một câu chuyện
cổ tích. Nhưng không, ông trời thật trớ trêu khi một ngày kia cô gái bất chợt
nói lời chia tay không một lý do. Chàng trai đau khổ đến tột cùng, vừa yêu cũng
vừa hận cô gái đó nhưng chàng trai không trách cô vì anh biết cô ấy có nỗi khổ
riêng. Anh hận bản thân mình vì không thể là chỗ dựa cho cô ấy. Vào đúng ngày
cô gái bước lên xe hoa, chàng trai đã để lại cho cô gái một bản nhạc buồn trước
khi từ bỏ nơi đau khổ này, đến một thế giới khác không còn đau thương...
Một câu chuyện buồn. Nỗi buồn như len lỏi vào
tim nhỏ và tim nó. Không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng chim hót và tiếng côn
trùng đâu đó. Nhỏ ngồi đó, ngay cạnh nó, ánh mắt xa xăm có chút đượm buồn. Có
lẽ nhỏ cũng như nó, bị câu chuyện ấy bao phủ tâm trạng. Nó nhìn nhỏ. Lúc này nó
chỉ biết có vậy.
Mãi tới khi bầu trời chuyển sang một
màu cam sẫm, chúng tôi mới đứng dậy ra về. Suốt quãng đường em cũng
không nói một lời như dạo trước, tôi cũng vậy. Khi đến cuối chân đồi chúng tôi
mới chia tay. Em nói nhẹ một câu "bye" rồi cũng lặng lẽ bước về phía
xa một vài bước. Em quay đầu gọi giật lại.
"Em vẫn chưa biết tên
anh"
"Phong. Tên anh là Nam Phong".
Tôi
quay người lại nhìn em từ phía sau, dưới cái nắng chiều bóng em xa khuất về
phía cuối đường tôi mới đi. Chúng tôi mỗi
người một đường càng lúc càng xa nhau hơn.
Đó là lần thứ hai tôi gặp lại em. Là vô
tình hay cố ý? Tôi cũng không biết và cũng chẳng muốn biết. Chỉ mãi sau này tôi
mới biết đó là cái người ta vẫn gọi nó duyên số.
***
Vài lần sau đó, chúng tôi gặp nhau nhiều hơn.
Có thể đó không còn là tình cờ nữa. Chỉ đơn giản là em muốn gặp tôi và tôi cũng
vậy. Tôi đã mở lòng hơn với em. Chúng tôi vẫn thường lên khu cứ địa ngồi. Tôi
thích ngồi đây, em cũng vậy. Em nói nơi đây khiến em có cảm giác được thoải
mái, dễ chịu như trút được hết tất cả mọi buồn phiền từ cuộc sống. Nơi này, giờ
đây không còn là của riêng tôi mà là của chúng tôi, tôi và em. Những lúc vui,
tôi đàn em nghe những bài tủ hoặc những bài tôi mới học. Những lúc buồn, em lại
là người an ủi, chọc tôi làm tôi vui. Tôi tưởng nghĩ phải chăng em chính là cơn
gió đến bên tôi, giúp tôi cân bằng lại cuộc sống.
Tôi
bắt đầu nghĩ đến em nhiều hơn, muốn gặp em hằng ngày, muốn được nhìn em, nghe
giọng nói ấm áp của em. Tôi nhớ em nếu không gặp được em. Tôi nhớ và rất nhớ.
Tôi yêu em. Có lẽ vậy. Không! Chắc chắn là vậy. Hai mươi tuổi, tôi chưa từng có
một mảnh tình vắt vai. Những đứa bạn tôi thường bảo " mày lành quá lại
nhát gái nên mãi chẳng có người yêu". Tôi không nghĩ vậy, tôi chưa yêu là
bởi tôi vẫn đang tìm kiếm một người thật sự để tôi có thể yêu trọn vẹn. Và em,
chính là người đó.
Valentine,
14/2 cũng là ngày mà tôi chào đời cách đây 20 năm. Một ngày đẹp trời mang nhiều
ý nghĩa. Tôi hẹn em chiều nay trên ngọn đồi cũ. Khác với mọi ngày, hôm nay tôi
chăm chút cho mình hơn. Một bài tỏ tình cũng được trau chuốt mà tôi đã phải
thức suốt đêm để học thuộc. Cũng chẳng có gì là đặc biệt. Khung cảnh nơi đây
được trang trí thêm vài quả bóng bay cùng chong chóng quay trong gió.
Chiều đến. Cuối cùng cái giờ khắc quan trọng
nhất cuộc đời tôi cũng đã đến. Thời gian như chậm lại, tôi thấy tim mình đạp
mạnh có chút hồi hộp, khác với mọi ngày.
.
.
30 phút sau
Em
vẫn chưa đến. Tôi thầm nghĩ chắc có việc bận nên em sẽ đến muộn. Rồi 1 tiếng
lại chầm chậm trôi qua, em vẫn chưa đến. Lại tự an ủi mình với suy nghĩ đó, tôi
tiếp tục ngồi đợi, đợi và đời. Mặt trời đã bắt đầu xuông núi để nhường chỗ cho
màn đêm. Em vẫn không đến. Tôi đã tự nghĩ ra hàng trăm lý do cho em...Lòng buồn
và thất vọng. Phải chăng tôi đã quá vội hay tại tôi đã hiểu nhầm tình cảm của
em? Có lẽ em
chỉ coi tôi là bạn, là anh trai...
Vài
ngày sau đó, tôi vẫn chưa thể cân bằng lại trạng thái của mình, tôi như người
mất hồn, ít nói chuyện hơn. Tôi không còn liên lạc với em nữa mặc dù tôi rất
muốn, nhưng biết nói gì đây. Em cũng vậy, mấy ngày trời tôi không thấy em liên
lạc với tôi, em cũng không đến trường. Tôi thấy hơi lo, chiều đó tôi quyết định
sẽ đến nhà em biết đâu em đã xảy ra chuyện gì.
Căn
nhà bị khóa ngoài, ngoài sân lá khô cũng rụng đầy. Tôi qua hỏi hàng xóm họ nói
chủ nhà đã đóng cửa mấy ngày nay rồi vẫn chưa thấy về, cũng không ai biết tại
sao. Nỗi lo của tôi càng nhân lên. Tôi đi hỏi han các bạn bè của em
nhưng...dường như em đã biến mất vào khoảng không gian vô tận, không ai biết em
đã đi đâu, mọi liên lạc đều không được.
Rồi
một ngày kia, trên con đường đầy lá rụng tôi dừng lại, tim thắt đau, đôi chân
tôi nặng trĩu. Em ở đó, ngay trước mắt tôi nhưng tôi không thể chạy đến ôm chầm
lấy em, bởi trong tay em giờ đang nắm lấy một bàn tay khác. Em cười, nụ cười
rạng ánh bình minh. Trông họ như đang rất hạnh phúc. Tôi quay người lại và cố
bước đi, tôi không muốn em thấy tôi trong bộ dạng này. Bộ dạng của một người
đàn ông khóc...
Mấy
ngày tiếp theo đó, tôi như chìm đắm trong men say của rượu, trong cay đắng của
tình yêu. Thật buồn cười. Tôi cười vì chẳng có một lý do nào khiến tôi phải như
vậy. Tôi biết mình thật ngốc. Em là gió. Gió không phải của riêng tôi, gió là
của bầu trời. Là gió, em đến và đi nhanh đến nỗi anh không kịp đưa tay ra giữ,
không kịp nói một lời nào, cũng chưa thể hiểu rằng liệu anh có chỗ đứng trong
trái tim không?
"Bỗng một ngày tôi nhận ra điều đó.
Cơn gió kia chẳng phải của riêng tôi.
Đó là của trời xanh và mặt đất.
Chẳng bao giờ có thể thuộc về tôi."
Cơn gió kia chẳng phải của riêng tôi.
Đó là của trời xanh và mặt đất.
Chẳng bao giờ có thể thuộc về tôi."
Tôi quyết định sẽ quên, mọi thứ, tất cả về em.
Kỳ học đó tôi nhận được học bổng của trường.
Tôi sẽ đi du học, một nơi rất xa nơi này. Có lẽ, đó sẽ tốt cho tôi. Tôi sẽ
quên.
***
Máy bay cất cánh từ New york từ tối qua, phải
ngồi suốt mấy tiếng đồng hồ. Cuối cùng tôi đã đặt chân xuống sân bay Nội bài. Lên
chuyến xe bus đầu tiên về XM, tôi đi một mình mà lòng thấy hồi hộp pha chút gì
đó xao xuyến, bâng khuâng. Nhìn ra cửa kính, tôi ngắm quê hương suốt dọc đường.
Giờ đây, mọi thứ thay đổi nhiều quá. Tất nhiên rồi, ba năm chứ ít gì.
Đây
rồi, cái thị trấn bé nhỏ ngày nào giờ đây đã khác. Con đường ngày trước đã được
mở rộng hơn, xe cộ qua lại cũng tấp nập. Tôi như một người xa lạ, có vẻ cái thị
trấn này đã quên tôi mất rồi.
Tôi về lại ngôi nhà của mình. Tất cả vẫn
nguyên như lúc tôi đi, chỉ có điều bụi đã bám đầy mọi ngóc ngách. Điều đầu tiên
tôi muốn làm là ngủ một giấc thật thoải mái trên chiếc giường quen thuộc sau
khi dọn lại căn nhà.
"Reng...eng...eng"
Giật
mình bởi tiếng chuông điện thoại, tôi quơ tay cầm chiếc điện thoại thì ra là
chuông báo thức vẫn cài. Lúc này chắc cũng về chiều, phải dậy thôi.
Chợt,
tôi muốn đi đâu đó cho khuây khỏa.
Lạc bước thế nào, tôi lại đến đây. Căn nhà đó,
vẫn vậy chỉ là đã cũ đi một chút. Có tiếng ai đó đang quét lá ngoài sân. Dù
lòng cố gắng không muốn bước tiếp nhưng đôi chân lại không chịu nghe lời. Đứng
ngoài cổng nhìn vào. Một dáng người nhỏ nhắn với mái tóc dài đang cầm cây chổi
quét, dáng người ấy, mái tóc ây sao quen thuộc quá. Trong tôi như lại đang dâng
trào lên cảm xúc mà tôi đã cố gắng chôn vùi từ 3 năm trước. Nhìn một lúc, tôi
mới đủ can đảm quay người lại bước đi.
"Anh Phong!"-giong nói
trong trẻo từ phía sau ngăn bước tôi lại.-"phải anh Phong không?"
Tôi
toan cứ bước tiếp nhưng dường như có cái gì cố níu tôi lại. Tôi quay người.
Trước mắt tôi, một cô bé có khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt buồn rười rượi. Đó
là Na. Bé Na ngày nào còn bé tí mà giờ đã lớn ngần này. Em giống chị em quá
khiến tôi suýt nhầm.
"Linh bây giờ thế
nào?"-Tôi buột miệng hỏi mà không biết mình hỏi vậy để làm gì, có lẽ chỉ
là tò mò, tôi muốn biết em giờ có hạnh phúc không. Chỉ thế thôi.
"Chị Linh...chị ấy
đã..."-Con bé nhìn vào mắt tôi. Nước mắt ứa ra. Nó đang khóc.
Cầm trên tay lá thư cuối.
Tôi lần theo lối mòn cũ.
Đã bao năm rồi, nơi đây,
cái ngọn đồi lưu giữ đầy ký ức khó quên về một người con gái tôi đã từng yêu .
Mọi thứ vẫn vậy, vẫn hoang sơ và ít người đến chỉ có điều cỏ dường như đã mọc
nhiều hơn, dày hơn bởi không được chăm sóc...
Ba
năm trời, kể từ ngày đó tôi không còn đến đây nữa bởi tôi phải đến xa, một nơi
rất xa. Tôi muốn không còn nghĩ đến em, nhớ về em. Người con gái tôi từng yêu
nhưng cũng rất hận. Tôi hận bởi sao em vô tâm quá, em ích kỷ quá. Tôi hận cả
bản thân mình lúc đó... giá như, giá như...Không! tất cả đã xảy ra cho dù ta
không muốn nhưng vẫn phải chấp nhận nó. Đó không phải một giấc mơ màu hồng hay
một câu chuyện đẹp. Tôi biết chứ nhưng...nhưng nếu có thể khiến thời gian quay
trở lại, dù chỉ là một giây thôi tôi cũng sẽ không để tuột mất em.
Bãi cỏ nơi tôi vẫn thường
nằm ngày trước giờ đây cỏ đã mọc quá đầu gối. Cỏ cây dường như đã quên tôi rồi.
Tôi chỉ như một người xa lạ.
Ngồi trước mỏm đất cỏ đã
mọc xanh, tôi quỳ xuống như để em nhìn tôi rõ hơn. Mở trang thư, tôi bắt đầu
đọc.
Gấp lại lá thư cuối cùng trong tôi cảm xúc
lẫn lộn khó tả, từng dòng chữ đã nhòe đi tựa lúc nào. Nước mắt dù đã cố kìm vào
trong nhưng sao vẫn cứ chảy ra, từng đợt từng đợt. Tôi mím chặt môi cố ngăn lại
nhưng không thể, bởi khi con người ta đã quá đau khổ thì điều không thể tránh
khỏi là vô lệ. Tôi cũng vậy. Chỉ là tôi không muốn em thấy tôi lúc này, điều em
muốn là thấy tôi lại cười, lại hạnh phúc như xưa. Tôi quệt đi nước mắt. Hướng
về phía xa xa chân trời, nơi đó những tia nắng cuối cùng cũng đã tắt chỉ còn
những áng mây lơ lửng. Trong gió tôi nghe như có tiếng hơi thở quen thuộc. Tôi
khẽ mỉm cười.
Từng đợt gió luồn qua kẽ lá đung đưa. Lạnh.
Như tim tôi bây giờ. Hôm nay trời trở lạnh rồi!

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét