menu

Trang Chủ

 photo vn520_org-51f8396ae462b.gif

Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014

[Giới thiệu] Mùi tiền


Tác phẩm: Mùi tiền
 Tác giả: Dương Đức
Thể loại: Xã hội- Hiện thực


     "Tiền bạc là gốc rễ của cái ác, và nó lại là một cái rễ hữu ích đến mức chúng ta không thể sống mà không có nó, cũng như chúng ta không thể sống mà không có khoai tây."
(Louisa May Alcott)
 
Mở đầu.

Tiền bạc
Vật chất
Danh vọng
Là những thứ có thể phải trả giá bằng máu và nước mắt nhưng đến khi có được lại không còn là chính mình.

Đêm xuống, ánh đèn đường cũng tắt gần hết chỉ còn lại những mảng sáng tối đâu đó trong cái thành phố xa hoa, sầm uất này. Mưa như trút nước đã suốt mấy tiếng đồng hồ mà chưa có dấu hiệu dừng lại. Tiếng mưa rả rích, tiếng gió ù ù và cả tiếng sấm sét chớp nhoáng dễ khiến con người ta sợ hãi khi phải đi dưới đường. Hắn ngồi trong phòng làm việc trong một tòa nhà rất cao, cao đến nỗi khi nhìn xuống dưới chỉ còn thấy những chấm đen chuyển động của xe cộ hay của người qua đường. Văn phòng tối om, không phải vì mất điện mà vì hắn không muốn mở đèn, hắn muốn ngồi một mình ở đây, trong bóng tối để ngẫm lại những gì đã qua, cả hạnh phúc và những điều tiếc nuối.

Tay kẹp điếu thuốc lá, hắn khẽ đưa lên miệng hít một hơi rồi lại nhả làn khói xanh đen vào khoảng không gian mơ hồ. Mắt hắn hướng về phía cửa kính, nhìn cảnh vật chìm trong đêm tối, nghe tiếng mưa rơi vẫn rả rích như một bản nhạc nhẹ nhàng. Nhớ lại cách đây vài năm, khi hắn chỉ là một thằng đàn ông tay trắng, không một xu dính túi. Những ngày mưa sống trong căn nhà dột nát ở khu ổ chuột, nơi bần cùng nhất của xã hội. Rồi hắn nghĩ về đời, cuộc đời sao lắm bất công đến thế? Hắn đã luôn cố gắng làm việc chăm chỉ để cải thiện cuộc sống nhưng vẫn không thể nuôi nổi chính bản thân mình, trong khi những kẻ như thằng Nam chỉ mới vào làm đã được thăng chức quản lý ngay. Sau đó, hắn mới hiểu ra vấn đề. Là vì tiền, vì tiền đã chi phối tất cả.

Những gì hắn làm, những gì hắn đã trải qua giờ nghĩ lại tựa như một giấc mơ, ngay cả trong mơ hắn cũng chưa từng nghĩ sẽ có một ngày hắn được ngồi đây, trên chiếc ghế đắt tiền trong một căn phòng sang trọng với cái chức danh Chủ tịch khiến ai ai cũng phải kính nể. Thế nhưng, đâu ai biết để có được vị trí này hắn đã phải đánh đổi những gì, tình yêu, người thân và cả bản thân mình nữa. Đúng! Bây giờ hắn không còn là hắn của ngày xưa nữa. Hắn đã thay đổi, từ một chàng trai lương thiện trở thành một kẻ vô tình, tàn độc.

Trong màn đêm u tối, làn khói từ điếu thuốc vẫn bốc lên tan vào không khí tạo một mùi khó chịu của ẩm mốc. Hắn xoay người, chợt thấy bóng mình đổ dài trên bức tường màu trắng, trông thật cô đơn. Hắn cô đơn, sẽ mãi cô đơn như thế bởi đó chính là cuộc sống hắn muốn. Một cuộc sống chỉ có tiền là thứ duy nhất hắn cần.
 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét