*Tên fic: Phở sinh viên
*Tác giả: Phong Du
*Thể loại: Tình cảm, hài , bựa(không chắc cái này do cảm nhận mỗi người)
*Rating: 15+
*Tình trạng: Loading...
Mở đầu:
Dưới ánh nắng chiều đã nhạt bớt trong khuôn viên kí túc xá dành cho nữ, đang diễn ra một vụ tỏ tình độc nhất vô nhị ở cái trường đại học này.
"Anh...anh...anh"-một chàng trai cầm bó kẹo mút đang đứng run rẩy trước một cô sinh viên khóa dưới, miệng lắp bắp nói không nên lời. Cô gái kia hơi khó chịu liền nói.
"Anh anh cái đầu nhà anh í."
Chàng trai hơi đỏ mặt, anh hít một hơi thật sâu rồi mạnh mồm.
"Anh...anh có chuyện muốn...muốn nói."
Có gái kia đang ngồi vắt chân trên xà, khẽ lấy ngón tay út ngoáy ngoáy lỗ tai rồi liếc nhìn chàng trai kia một cái. Cô nói như ra lệnh.
"Nói!"
"Anh muốn nói...anh yê... yêu i..e..m."
Cô gái kia nghe không rõ nhưng cũng hiểu được đại ý, cô không những chẳng ngạc nhiên mà còn hỏi lại một cách rất tự nhiên:
"Anh muốn nói là anh yêu em hả?"
"À...ừm."
"Yêu dư thế lào?"
Chàng trai kia ngớ người vài giây, hít một hơi thật sâu lấy lại bản lĩnh đàn ông. Anh nhắm tịt mắt lại đọc một lèo bài ca thằng bạn cùng phòng chuẩn bị trước.
"Anh yêu Em như kem yêu tủ lạnh
như trời xanh yêu mây
như cây yêu đất
như tất yêu giày
như chày yêu cối
như gối yêu chăn
như khăn yêu cổ
như tổ yêu chim
như kim yêu chỉ
như khỉ yêu cây
như mây yêu gió
như kèo yêu cột
như thằng chột yêu con mù
như thằng gù yêu con thấp
như thằng hấp yêu con hâm
như thằng câm yêu con điếc
như con cá diếc yêu con cá rô
như thằng rồ yêu con dại
Nói tóm lại là rất yêu em"
Kết thúc bài ca của chàng ta là tiếng cười khúc khích của đám nam sinh cùng phòng rúc trong bụi cây rình từ nãy giờ. Còn phía cô gái kia vẫn tỏ ra hết sức bình thường, cô hỏi chàng trai:
"Còn không?"
"Ờ..ờ anh yêu em..." -chàng trai định ca tiếp thì phải ngưng lại vì cô gái kia chen lời.
"Anh còn bao nhiêu tín?"
"Anh...anh còn một trăm linh chín tín chỉ."
"Vậy thì Ô KÊ."
Chàng trai mở to mắt vẫn chưa hiểu hết ý, định hỏi lại nhưng cô gái kia khá thông minh nên đã đoán được. Cô nói tiếp:
"Nghĩa là em-đồng-ý-làm-bạn-gái-anh. OK?"
Đám nam sinh trong bụi cây còn kinh ngạc hơn,bọn chúng trề môi không hẹn mà cùng lên tiếng:
"Uầy! Ảo Lòi!"


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét