Tên fic: Học viện Pink Pollen
Thể loại: Thập cẩm
Rating: 5+
Casting:
Lam Tử Di: 17 tuổi, cực kỳ xinh đẹp, con nhà nghèo. SQ: 999/1000
Hàn
Y Tuyết: 25 tuổi, đệp troai hơn cả David Beckham, là con trai của chủ
tịch tập đoàn S lớn nhất vũ trụ. Do bị đúp nhiều lần nên giờ vẫn học
lớp 11. SQ: 1001/1000
Lâm Kháng Chân: 19 tuổi, đệp troai hơn anh Tuyết Y một tí tẹo, là con trai của chủ tịch tập đoàn M lớn nhì vũ trụ.
Dương Hạ Băng: 17 tuổi, cực kỳ cute, con nhà giàu. SQ: vất vưởng đâu đó gần dương vô cùng.
Đôi
lời tác giả: Em xin nói trước đây là tâm huyết cả đời em nên em mong
mọi người ủng hộ. Em mới 6 tuổi (vừa tốt nghiệp mẫu giáo hạng ưu) nên
không chịu được sự đả kích từ các ace. Em mong mọi người góp ý nhẹ nhàng
như lông hồng để em khỏi phải vô viện.
Nếu thấy hay mọi người hãy ném hoa, còn nếu dở thì mọi người ném bông. Em xin nhận hết.
Mọi sự trùng hợp chỉ là ngẫu nhiên.
Nội
dung: Truyện kể về cô bé Tử Di được nhận học bổng vào trường học viện
Pink Pollen nhưng mọi chuyện không đơn giản như mọi người nghĩ đâu. Hãy
chờ chap 1 vào ngày mai.
Warn 1: Quan điểm thẩm
mỹ của mỗi người là khác nhau và quan điểm thẩm mỹ của em có khác
thường 1 xíu nên khi đọc mong mọi người thông cảm. Đừng cười mà tội
nghiệp em.
Warn 2: Cấm đọc lúc nửa đêm (gồm cả nghĩa đen và nghĩa bóng)
Cháp 1
Có khi nào trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đâm phập vào nhau
.
.
Ngày đầu tiên.
.
.
Ánh
mặt trời của buổi sớm nhẹ nhàng tỏa những tia nắng mỏng manh như sợi
tơ tằm, đâm xuống mặt đường để mặc những chiếc xe x-game, cup82 và công
nông lao qua vô tình làm đứt gãy thành từng mảnh rơi lả tả xuống đường.
Những
tia nắng bám vào mái tóc đỏ hoe của một cô bé đứng trên vỉa hè. Hôm
nay là ngày đặc biệt với Tử Di, ngày đầu tiên cô bước vào học viện Pink
Pollen nổi tiếng. Đó là loại trường liên thông từ cấp ba lên đại học.
Tương truyền trong giới học sinh, P.P là học viện dành cho con nhà giàu
đến từ khắp nơi trong vũ trụ ngoài Trái đất, nó được trang bị cơ sở
vật chất đầy đủ tiện nghi và sang trọng nên học phí cực cao, chất lượng
đạt tiêu chuẩn ISO:9001. Nơi đây có 90% là cậu ấm cô chiêu với thói
quen tung tiền từ thuở nhỏ, luôn mơ mộng hão huyền vì chưa biết mùi vị
đời. Còn 10% thì sao? Là những người bình thường đến từ Trái đất được
nhận học bổng khi trải qua những kỳ thi căng thẳng.
Bao khó khăn
vất vả từ kỳ thi SQ, Tử Di cuối cùng cũng nhận được suất học bổng với
số điểm gần như tuyệt đối. Thế mà, hôm nay cô lại ngủ quên mất. Cũng
tại Vy Đông -đứa bạn thân của cô rủ đi nhậu ăn mừng suốt từ tối đến tận
2 giờ sáng mới về. Đang nôn nóng như muỗi cắn lông chân vì bị lỡ xe
buýt. Tử Di cúi mặt, một cảm giác trơ trẽn xâm chiếm lấy cô...Nó đã
từng xảy ra trong quá khứ, rất kinh khủng. Khi bị dồn tới cùng, sẽ có
những ý nghĩ ngu xuẩn nảy ra, Tử Di tóm lấy một trong số đó để thực
hiện một pha hành động hollywood ngoạn mục. Cô lao ra mặt đường, hai
tay dang rộng và mắt nhắm tịt lại.
Kíttttttttttttttt
Tiếng
phanh gấp vang lên như xé ngang tai. Bác tài xế xe bốn bánh vừa thoát
khỏi "những ngày tháng bóc lịch" trong gang tấc khi thấy một đứa tâm
thần lao ra chắn đường, không nén nổi bực tức. Bác quát lên:
"Bộ chưa hết bệnh mà được xuất viện rồi hở?!!"
Lúc
này, Tử Di mới mở mắt. Đập vào mắt cô là chiếc xe Công nông hạng sang
hiệu Sukozuku đen bóng làm từ hợp chất Uranium có một không hai trong
vũ trụ. Phía sau vô lăng là một người đàn ông trung niên mặc chiếc áo
ba lỗ và quần đùi ca rô xì tin. Mặt ông ta hằm hằm như cờ hó mắc xương,
mắt đang bắn tia laze về phía cô. Tử Di vội cúi xuống, nhổ ít nước
miếng ra tay rồi chấm chấm lên mí mắt. Mặt cô chuyển sắc thái tội
nghiệp, đôi mắt long lanh hai giọt nước nhìn ông ta.
"Ân! Cháu...hức hức...cháu bị lỡ xe buýt nên muốn đi nhờ xe."
Nhìn
cô bé đáng yêu như thế, bác tài có chút động lòng. Bác khẽ liếc mắt về
phía sau. Qua lớp nước mờ mờ dưới nắng mai, Tử Di thấy có một người
ngồi phía sau gật nhẹ đầu. Bác tài nhếch mép cười đểu giả:
"Lên xe đi em!"
Lau
khô hai giọt nước rồi bước lên khoang sau xe. Bây giờ, Tử Di mới thấy
rõ người ngồi sau. Đó là một chàng trai có làn da trắng như bột nếp,
tóc đen như bánh gai. Anh sở hữu gương mặt hình hạt thóc baby, đôi môi
xúc xích đỏ thắm luôn bậm lại, cố che đi hai chiếc răng thỏ trắng hếu
đã chìa ra phân nửa. Điểm nhấn là đôi mắt ruồi trâu to, sáng lấp lánh
như sao trên trời cứ cuốn hút lấy người đối diện không nỡ rời mắt. Anh
mặc một chiếc áo phông in hình siêu nhân Gao tinh nghịch cùng chiếc
quần vải lanh màu hồng hiệu Chani nổi tiếng. Tử Di thẫn thờ một hồi lâu,
trong đầu thầm thán lên một câu: "Oh My Mum! Một hảo mỹ nam a~."
Suốt
dọc đường, Tử Di cứ run lên cầm cập vì lạnh. Cô thầm nghĩ chắc bác tài
hạ thấp nhiệt độ điều hòa quá đây mà. Khi không còn chịu nổi nữa cô
mới nói với lên:
"Ân! Bác tài...grừ..ừ.. có thể... tăng nhiệt độ điều hòa...grừ..ừ.. lên được không ạ?" -giọng cô run run mãi mới hết câu.
"Troài
ui! Công nông lấy đâu ra điều hòa." -bác tài ngao ngán. -"Là từ cậu
chủ đó! Cậu ấy được mệnh danh là "hoàng tử băng sơn ngàn năm" a."
Nghe
thế, Tử Di mới lại quay sang nhìn chàng trai. Giờ cô mới để ý hình như
từ nãy đến giờ anh ta cứ chăm chăm nhìn mình suốt. Ban đầu là thích
thú khi được mỹ nam để ý, sau đó là ngượng ngùng rồi cuối cùng là sinh
ra chảnh. Tử Di không chịu nổi khi người kia cứ nhìn mình mà không nói
lời nào. Cô nói:
"Tôi biết mình xinh đẹp rồi, anh không cần phải nhìn dữ thế a!!!"
Hai
con ngươi của anh ta đổi sang hướng ngược lại khi nghe thế. Thật ra,
nãy giờ anh ta vẫn nhìn ra ngoài đường trầm tư chứ có nhìn Tử Di đâu.
Khi nghe cô gái nói vậy, anh mới đưa mắt nhìn và đánh giá. Đó là cô gái
có thân hình vĩ đại, khuôn mặt bánh đa cute, đôi mắt như kẻ một đường
chỉ và đôi môi chúm chím hạt lựu tuyệt đẹp như đang khiêu khích. Cô ấy
mặc chiếc áo rộng in hình doreamon kết hợp chiếc váy mickey sặc sỡ. Đặc
biệt là mái tóc màu hung hung đỏ lởm chởm như bò liếm càng tăng thêm độ
sành điệu. Cả người cô toát ra một ánh hào quang rực rỡ khiến người
đối diện không khỏi hoang mang. Quả là một thiên nữ giáng trần a! Vẫn
giữ vẻ lạnh lùng sau vài giây đứng hình, chàng trai lên tiếng:
"Ân! Xin lỗi! Nhưng mắt tôi không bình thường nên từ nãy tôi vẫn nhìn ra đường ngắm xe cộ."
Tử
Di nghe thế xuýt té ngửa, cô ngượng ngùng đưa mắt ra chỗ khác. Như
thế, cả quãng đường chẳng ai nói với nhau câu gì, chỉ im lặng lắng nghe
bản nhạc giao hưởng "xình xịch" từ ống bô của chiếc xe công nông.
Chiếc
xe dừng lại trước một ngõ nhỏ là nơi dẫn đến cổng trường. Tử Di vừa
bước xuống, chiếc công nông đã lao đi vun vút làm cô bị mất tiêu chiếc
dép tổ ong Adidas mới mua hôm qua còn mắc trên xe. Trong lòng hơi bực
bội vì tiếc chiếc dép nhưng cô cố nhịn để bước tiếp. Đi qua cái ngõ
nhỏ, trước mắt cô bây giờ là cổng trường Pink Pollen mà cô đã ao ước bao
năm qua.
Cánh cồng sắt sừng sững vươn cao như đâm thủng cả bầu
trời, nó đã bị hoen rỉ, phủ đầy rêu phong và mạng nhện. Những bức tường
kéo dài hàng trăm kilomet mang theo màu của thời gian càng tăng thêm
phần cổ kính cho ngôi trường.
"Kéttttttttttttttt"
Tiếng
két kéo dài từ bản lề của cánh cổng khi được mở ra, mang theo một làn
sương trắng mù mịt. Tử Di bước vào. Kỳ lạ! Sao không có một bóng người?
"Xìnhhhhhhhhhhh"
Cánh
cửa sắt bỗng đóng sập mạnh ngay phía sau Tử Di khiến cô giật thót tim,
một cảm giác ớn lạnh len lói vào từng mô biểu bì khiến nó nổi sần lên.
Liếc mắt một lượt. Nơi này tranh tối tranh sáng chen nhau nhìn không
rõ. Trong sân trường, những cây cổ thụ hình dáng sần sùi kỳ dị nhả ra
những tán lá lớn che khuất ánh mặt trời. Phía dưới những đám sương mỏng
manh bay là là trên mặt đất càng tạo cảm giác ghê rợn.
"Quác! Quác!!!!"
Đâu
đó có tiếng quạ kêu vang vào tai Tử Di. Sau đó là mấy đốm đen vỗ cánh
bành bạch lên cao rồi tan vào mây khói. Mắt Tử Di quét qua một lượt
trong sự tò mò. Một nỗi kinh hãi trượt dọc sống lưng, đôi đồng tử dãn
ra hết cỡ, bàn chân cô như tê cứng hoàn toàn. Ở đó! Ngay ô cửa sổ cuối
cùng có một người mặc đồ trắng toát, bàn tay trơ xương cầm chiếc đèn
cầy, tay còn lại ôm con gấu bông dính đầy máu đang hướng về phía cô. Có
điều, người đó hoàn toàn không có...đầu.
Tử Di cố trấn an bản
thân bằng cách hát nhẩm bài "Con heo đất" trong đầu. Luôn hiệu quả với
cô, cô nhấc chân lên lùi lại một bước.
"Rắc!"
Một âm thanh
khô khốc dưới chân. Tử Di từ từ cúi đầu xuống, cô chợt nhận ra...xung
quanh sân trường nổi cộm những đống xương sọ. Lũ sâu bọ trườn ra vào
những hốc mắt như đang đùa giỡn. Phía xa, nơi thùng rác màu hồng bắt
đầu phát ra những tiếng "cộp cộp" kì lạ. Nắp thùng bật mở, những bàn
tay trơ xương bám đầy bụi đất bò lổn nhổn ra ngoài.
Thình thịch!
Thình thịch!
Nhịp
tim Tử Di đập mỗi lúc một nhanh, nó như muốn thoát ra khỏi lồng ngực.
Bài "Con heo đất" đã không còn tác dụng. Mặc kệ! Tử Di gắng sức quay
đầu định chạy một mạch nhưng cánh cửa ấy...đâu rồi?
Mọi thứ bỗng
chốc quay cuồng trước mắt Tử Di, bóng đen bao trùm mọi thứ, cô đổ người
xuống. Trước khi mất đi ý thức cô nhận ra một cánh tay đã đỡ lấy mình.
Thiên Đường Gió
Ta nguyện làm một cơn Gió để Ngao Du chốn nhân gian
Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015
Thứ Hai, 17 tháng 3, 2014
[SLC] Chap 3
Chap 3: Mối tình sến súa
"Huhuhuhu...hức hức hức...huhu...."
Con bé khóc ngon lành như đây là nhà trẻ, tay thả cổ áo thằng Exdi ra, buông thõng xuống đánh dấu một sự bất lực. Nó khóc chả khác em bé là mấy, phát ra
tiếng nấc tức tưởi và nước mắt thì đua nhau chảy xuống như chỉ sợ không đủ làm ngập cái lớp vậy. Đôi mắt nó trong veo, đầy nước, ẩn chứa một cái gì khó nói, kiểu như không thể bù đắp lại được á. Kinh dị. Cơ bản là tôi không thích nhìn thấy nó khóc, vì nó là chú hề trẻ con, chỉ hợp với cái mặt cười ngộ nghĩnh thôi.
Tự dưng thấy trào lên một sự khó chịu kinh khủng, tôi ấy. Dù gì thì Madi cũng là đứa con gái mà tôi thấy hay hay, tuy chưa tới mức thích nó phát rồ lên nhưng, hề, không cần chối là tôi cũng khoái nó lắm. Ặc, nghe như con nít khoái phim hoạt hình ấy.
Mà tạm gác chuyện sởn da gà đó sang 1 bên, cái chính là khi con nhóc này burst
into tears thì hầu hết lũ con trai đang đứng đây sẽ mềm nhũn ra như bị dần qua nước sôi, hoặc dễ hình dung hơn là giống mấy con gà rù bị dịch cử động chậm chạp. Bằng chứng là hơn 40 thằng lớp tôi, bao gồm cả con Liên, (dù có máu dại gái hay không), đang hừng hực khí thế sẵn sàng lao vào quyết tâm "lấy máu bọn Ladykiller nhuộm đỏ sàn gạch" thì im luôn, mặt đau khổ ngó nhau. Còn tôi ấy hả? Tôi không có thói quen bộc lộ cảm xúc thật của mình, vẫn giữ vẻ cơng cơng của một kẻ "máu lạnh", đơn giản là vì giữ cảm xúc lại cho riêng mình là nghề của tôi, có muốn thể hiện cũng khó, phản xạ rồi, thế thôi!
Thằng Exdi thì không đủ đẳng cấp làm được thế, ngó cái vẻ lúng túng, tội lỗi đến
khó xử của nó thì biết rồi, làm 1 đứa con gái phải khóc um lên, hơn nữa là đứa con gái nó thích lâu nay, nó chỉ muốn đập đầu vào tường.
"Chết tiệt!", thằng Quang rít lên , mắt sa sầm lại như bị mất thứ gì quan trọng lắm, lặng lẽ xách một cái ghế gần đó lên. Khỏi phải nói là nó sẽ choảng thằng nào.
"Ê Ê Ê!!! Bình tĩnh chứ!", tôi tiến lại ngăn trước khi nó phang cái ghế vào đầu thằng Exdi. Con Liên cũng nhanh chóng bay vào đẩy nó lui với một nụ cười mang tính xoa dịu.
Sém chút nữa thằng Exdi đã có cơ hội ăn 1 cái ghế đặc sản gỗ rừng rồi, và hứa hẹn sẽ có cả món tráng miệng là bông băng thuốc đỏ nữa, nếu nó gặp may. Thằng Quang có thể làm thật đấy, chẳng chơi đâu.
" Mày là đồ cờ hó, Exdi ạ!", thằng Quang gằn từng tiếng, nóng tính kinh khủng.
"Thì sao?", thằng Exdi cũng không vừa, nghênh cái mặt lên hỏi đểu, có vẻ như thích xài bạo lực thật.
" Im đi!", thằng Godi lên tiếng, đẩy mạnh Exdi một cái làm nó dịch lui, xoa xoa cằm cười khinh khinh, " Tao chẳng tiếc khi nghỉ chơi với một thằng chả ra sao như mày!"
Ừ, thằng Godi không chơi thật lòng với ai, thật chẳng biết trong đầu nó chứa cái
thứ đen tối gì. Nó là một con cáo già man rợ, nếu ai đó nghĩ loài cáo thông minh hơn loài người.
" Waay! Làm gì vậy hả??", máu anh hùng pha liều của con Liên lại nổi lên, đẩy lại
thằng Godi, theo kiểu ta-đây-cóc-sợ-ai.
" Anh không chấp với đàn bà!", thằng Godi phủi phủi áo rồi lôi trong túi ra một bịch khăn giấy, quay sang lau nước mắt cho Madi.
Hờ, cơ bản là nó luôn chu đáo với con bé như vậy, hai đứa đó chơi thân nhất nhóm mà, có điều nó nghĩ gì thì ai mà biết được. Nhưng tôi chán cái cảnh này lắm rồi.
"Madi, tớ xin lỗi!", thằng Exdi xổ ra một câu sến súa kinh tởm và hợp hoàn cảnh
thôi rồi. Xin lỗi á? Giờ nói gì cũng vô ích thôi, tình bạn đã theo gió bay đi rồi. Vấn đề là vì muốn chứng tỏ lòng trung thành với Badboy, Exdi đã phản bội Ladykiller bằng cách giả vờ thua trong một trận so tài giữa hai phe. Vụ đó diễn ra hồi hè, kết quả là phe chúng tôi thắng và tụi kia được dịp tơi bời hoa lá. Bạn đừng nên hỏi ai bày ra trò đó, vì kẻ đó không ai khác chính là tôi. Nhưng mà choảng nhau như vậy không phải là vì hận nhau, chỉ là so tài thôi, mấy thằng trẻ trâu thì bạn biết chúng nghĩ gì rồi đấy. Sức mạnh là ở nắm đấm và đam mê máu me, ok?
"Sao cũng được!", thằng Godi cướp lời Madi rồi kéo con bé đi, không quên bảo tụi kia phắn về.
"Hơ, không chơi à?", tôi tiếc rẻ hỏi với theo với cái giọng đáng ghét nhất có thể, tôi luôn là kẻ máu lạnh bệnh hoạn mà, hehe.
" Tối nay, 10 giờ, con đường tử thần, không gặp không về!", Madi quay lại, quẹt nước mắt và nói với vẻ căm tức. Xem ra sự chịu đựng của nó đến giới hạn rồi, nó đã ra lời thách đấu trước.
" Ý mày sao?", tôi hất hàm hỏi thằng Godi, nó đang đứng lại nhìn Madi với vẻ không hài lòng.
"Okay", mặt thằng đó hiền phát khiếp.
"Duyệt! Đại ca muốn tham gia chứ?", tôi cười man dại nhìn thằng Nodi, ack, mạng tiếng là đại ca nhưng lâu nay nó cứ tỏ ra hiền và ít khi tham gia mấy trò điên khùng của tôi lắm. Có thằng đại ca nào vô trách nhiệm và giả ngu như nó không? Có, nó chứ ai?
"Mày thích thì chơi, tao ủng hộ", nó vừa ngó cái mặt quyết tâm của chú hề mít ướt là Madi kia vừa lẩm bẩm, trong mắt ánh lên vẻ gì là lạ. Hô hô, nó cũng thích em này phát điên.
Nhưng cơ bản là thích và nói ra là 2 chuyện khác nhau, chưa kể đến chuyện xung
quanh con bé luôn có sự bảo vệ của lũ kì đà Ladykiller, mà quan trọng hơn cả là
con bé đó hơi bị ngây thơ, chỉ biết ham chơi ham quậy. Và còn 1 lí do chết tiệt nữa...
...
"Mày không sao chứ?", con Liên độp 1 câu dang dở khi chúng tôi bắt đầu ra về, ngó thằng Exdi đăm đăm. Vâng, mấy buổi học đầu kiểu này hơi chán nên chả có gì để chém ngoài chuyện hồi nãy.
"Im mồm mày đi! Tao sắp nôn ra rồi này!", thằng Exdi cười nhạt, giả bộ ngắm nhìn mấy em chân dài đang thướt tha đi xuống cầu thang gần đó. biết đâu được nó đang bị tự kỷ trong lòng, haha.
" Đừng có đánh trống lảng, mày đau lòng khi thấy em í khóc, hô hô hô!!", tôi phá
lên cười thật trơ tráo, chọc vào nỗi đau thầm kín tởm lợm của nó.
"Hahaha...Badboy có đứa biết iu rồi bọn mày ơi!!!", thằng Thuận hùa theo, hét ầm
lên, cái mặt tí tởn đến là hài.
Liền sau đó, cả lũ trời đánh không chết xông tới trước mặt thằng Exdi mà chọc, làm bọn lớp khác tò mò nhìn và chỉ trỏ.
"Mày nên bỏ cuộc đi!", con Liên vỗ vai thằng Exdi, nói nghiêm túc, ánh mắt chứa
cái gì e ngại. Con này lại nghĩ ra trò gì đây?
" Tại sao???", thằng Exdi, bây giờ đã thừa nhận là "lớn nhanh", hỏi nhạt, rõ ràng là giờ con Liên có nói gì nó cũng không thèm nghe. một khi đã lỡ vướng vào lưới tình thì người ta sẽ bị ngu hóa, chỉ tin vào ý niệm điên rồ của mình.
Sến kinh dị,haha...
Con Liên nhảy vào giữa tôi và thằng Exdi, kéo 2 cái đầu bọn tôi lại như kéo thú
bông, khốn kiếp, và thì thầm: "Vì tao biết đại ca của tụi mình cũng thích Madi"
Nó bỏ tay ra, cười ma mãnh.
Thằng Exdi có vẻ shock, mắt mở to nhìn con bạn rồi liếc thằng đại ca đang đi cùng mấy em xinh tươi ở phía sau, "Thật á?"
Tưởng nó thông minh lắm, hóa ra ngu như bò, con Liên cũng biết mà nó không
biết. Haizz...
"Cái đó là động lực, không phải là vật cản! mày khuyên nó như trâu khuyên bò
ấy!", tôi đập cái bốp vào trán con Liên, giảng giải, "Càng nhiều thằng thích Madi thì nó càng phải cố giành cho bằng được! hiểu không 2 em não yếu?"
"Đau!!!", con Liên gào lên, nhăn nhó nhìn tôi, "giành để huynh đệ tương tàn hả?"
"Kệ nó đi Exdi! Tao ủng hộ mày!", tôi khoác vai thằng Exdi, tuyên bố hùng hồn, "Biết đâu được em í sẽ chọn mày?"
"Mày nói nghe mát tai thế? Tao ứ tin!", nó hất tay tôi ra, lắc đầu cười đểu.
Hơ, nó thông minh bất thình lình à? Biết tôi lừa nó sao? Chúc mừng!
"Nghe lời thằng máu lạnh như mày thà đi nghe cái đầu gối còn hơn!", con Liên
phản tôi, chống nạnh bảo thế, ánh mắt tỏ ra thỏa mãn.
" Tùy thôi, chả biết ai đó đêm khuya còn mò tới nhà tao tâm sự!", tôi dài giọng,
"Mày tin tao sẽ kể hết vụ sến súa đó ra không?"
Cơ bản là con Liên rất khoái tâm sự đêm khuya với tôi, toàn chuyện tào lao tầm
phào của con gái mới kinh chứ, chịu đựng nó đã là một kì tích rồi.
" Đừng mà!!! Hehehe... Tao yêu mày nhất trần gian!", con Liên cười sằng sặc, nhảy tới khoác vai tôi cầu hòa.
Suýt chút nữa tôi đã cho nó 1 đạp nếu thằng Nodi không đi tới hỏi:"Tối nay đua xe hả Assa?"
"Ừm, đại ca muốn chơi hở?", tôi ngó thằng đó, đồng thời nhìn lướt qua một lượt
mấy em đang đứng vây quanh nó. Vâng, mấy em đó đang nhìn tôi bằng ánh mắt
sáng rỡ như bắt được vàng hay kim cương gì đó.
Cơ bản là nếu nói về cái ngoại hình thì tôi đáng để nhìn hơn thằng đại ca, nếu các
bạn nghĩ tôi không chém gió. Thông thường thì tụi con gái lần đầu tiên sẽ nhìn
tôi với ánh mắt ngưỡng mộ và thích thú, nhưng về sau sẽ là sự...
" Có thể, tối nay tao rảnh, mày chơi không?", Nodi cắt ngang dòng suy nghĩ đầy tự sướng của tôi, ánh mắt lộ rõ sự hứng thú.
Yes, và tao thì biết chắc là mày dại gái hơn cả thằng Exdi.
"Chơi chứ, vụ hay thế sao thiếu tao hả đại ca?", tôi cười, không nỡ làm phụt tắt sự hưng phấn của nó.
Cả lũ vừa đi xuống sân vừa nói chuyện bá láp, con Liên cứ thao thao bất tuyệt,
nhảy qua nhảy lại làm tôi phát ớn. Và để tránh bị loạn thị, tôi nhìn ra ngắm cảnh
trường. Buổi chiều đẹp tuyệt với những vệt nắng màu cam trải dài trên bầu trời.
Cái sắc cam đó mang một sự ám ảnh và huyễn hoặc khó tả, như muốn trêu đùa vậy.
Mẹ tôi thích màu cam lắm, thường hay mua những đồ vật màu cam, khi nào cao
hứng thì sẽ mua cho tôi những thứ nhỏ nhỏ dễ thương cũng màu cam nốt. Đừng có nói là sến, vì đó là hồi tôi còn bé, được sống bên mẹ. Còn giờ thì cái cảm xúc day dứt về ký ức đẹp đẽ đó đã tiêu biến tự đời tám hoánh nào rồi. Con của mẹ giờ đã ít nhiều đổi thay, và trở thành cái thể loại gì không biết. Ai bảo mẹ bỏ đi làm gì?
Thôi không nghĩ nữa, dây thần kinh buồn bị đứt phựt rồi còn đâu. Cơ bản là cái
trường chuyên của tôi đẹp lắm lắm, nhuốm một màu đỏ rực rỡ với nhiều dãy
phòng học dài tít tắp mà con Liên hay bảo là đứng 1 mình nhìn từ đầu này tới đầu kia thấy sợ ma lắm. Con điên! Ma thì vui chứ sao? Nhất là ma cây ấy, cây xanh um và mát mẻ, nhiều gió nữa, sướng thôi rồi.
Cơ mà đang ngắm cảnh ngon lành thì 1 cái cảnh khá là thân mật đập vào mắt bọn tôi, và cái cảnh đó cũng làm cái lũ trời vật đi bên cạnh phải im lặng nhìn.
Haizz, tình hình là có 4 đứa lớp 10 đang đứng ở chỗ dãy phòng thí nghiệm, không cách chỗ chúng tôi bao xa, mà 1 nam 1 nữ trong số đó đang ôm nhau rất chi là tình cảm. Bọn đó là Ladykiller, và chính xác là con bé Madi đang đứng khóc huhu, còn thằng cả gan ôm nó dỗ dành là thằng Godi. 2 thằng còn lại là Bảo và Quang thì đứng vỗ vai con bé an ủi này nọ, vẻ khổ tâm lắm. Con bé này khóc gì mà dai kinh vậy? còn gây ra cảnh dễ hiểu lầm cho thằng hotboy khốn kiếp Godi nữa chứ. Cơ bản là thằng này lắm bồ lắm, thác loạn kinh khủng luôn ấy. Nhưng nói về quan hệ của nó phức tạp lắm...
Hề, cơ bản là tụi nhìn thấy cảnh đó, một số sôi gan, một số ngứa mắt và một số tò mò... Còn tôi thì có cảm giác bị ai đấm ấy, khốn kiếp!
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)