Chương 17
Hiểu lầm
Kinh thành Thăng Long về đêm, trời trở lạnh phủ màn sương là là trên mặt đất mờ ảo, chốc chốc một đợt gió nhẹ lướt qua làm hàng cây khẽ đung đưa, xào xạc lá.
Trong khu phố vắng lặng có tiếng bước chân người lại gần, tiếng bước chân dừng lại vài giây rồi lại đi tiếp nhưng lần này có vẻ nhanh hơn, gấp gáp hơn giống như người đó đang chạy, đang cố thoát khỏi một thứ gì đó phía sau. Đột nhiên, tiếng bước chân không còn mà thay vào đấy là một tiếng kêu rất khẽ rồi sau đó khu phố bỗng trở nên im bặt giống như chưa hề có ai ở đó hoặc giả như người kia đã biến mất.
***
Mấy ngày trước, khi từ An Sinh ấp (1) trở về, Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn có nghe các quan trong triều bàn nhiều về tên sứ nhà Nguyên mới sang rất hống hách, ngang ngược, khó ưa. Ông lấy làm tò mò lắm, rất muốn gặp gã một lần xem thế nào nhưng việc còn nhiều nên đến hôm nay mới có thời gian rỗi. Ông định bụng sẽ tới công quán một chuyến xem sao.
Chiều đến, Vương vận một bộ đồ vải nâu, đầu để trần giống một vị sư phương Bắc rồi đi tới công quán. Hưng Đạo không dè dặt gì mà xông thẳng vào buồng trong. Khi ấy Xuân đang nằm đọc sách thấy có khách tới liền ngồi dậy tiếp đón. Gã vái chào, mời ông ngồi xuống và sai bọn người hầu pha loại trà ngon tiếp đãi. Trong lúc ngồi uống nước chuyện trò, tên người hầu của Xuân dùng một vật nhọn chọc vào đầu Vương đến tóe máu nhưng sắc mặt ông vẫn bình đạm, cương nghị không hề biểu hiện sự đau đớn nào khiến tên người hầu kia một phen khiếp đảm, vội vã lui ra ngoài.
Sài Xuân vẫn ngồi im một hồi ngắm nhìn người đối diện. Gã là một tay ưa thích khoa nhân tướng nên khi gặp Hưng Đạo, gã luôn có cảm giác con người này cả cơ thể toát ra một thần khí bất phàm, có uy nghi của bậc đế vương thần thánh. Vì vậy, trong từng lời nói, cử chỉ của gã đều tỏ ra lễ độ và có khuôn phép.
Qua vài ba tuần trà chủ yếu nói vài lời xã giao, đôi ba câu chuyện đời thường. Vương đứng lên và nói:
"Thấy có đại nhân từ thượng quốc sang, ta đến ghé thăm sức khỏe. Giờ cũng không còn sớm nữa, ta xin phép."
Nói đoạn, Vương quay lưng bước đi. Sài Xuân cũng đứng dậy, để thể hiện lòng kính trọng y bèn tiễn ông ra tận cửa mới thôi.
...
Phong cùng thầy vừa từ nhà ông Bình ở phường Hòe Nhai trở về chưa kịp nghỉ ngơi một lúc thì lại có người chạy vào y quán. Người đó gặp ông Quân liền mừng rỡ nói luôn:
"Hà đại phu, Đức ông nhà tôi bị thương, phiền ông qua phủ một chuyến."
Nhìn người này, ông Quân không lạ gì bởi đã từng gặp vài lần ở Quốc phủ nên vẫn nhớ y là quản gia của phủ Hưng Đạo. Nghe y nói thế chắc Vương gia đã xảy ra điều chẳng lành, không thể chậm trễ. Sẵn luôn đồ nghề ông Quân giục Phong cùng đi luôn.
Bước vào vương phủ, hắn mới có dịp ngắm nhìn bên trong. Đường đường là nơi ở của một vị đại vương mà lại giản dị, không khoa trương như hắn thường nghĩ. Phủ rộng khoảng trăm mẫu, có nhiều khu nhà tách biệt xen kỹ lẫn vườn hoa, cây ăn quả um tùm. Phòng của Hưng Đạo là khu nhà phía Tây. Theo chân quản gia, hắn và ông Quân được dẫn tới một căn phòng khá lớn. Bước vào trong thì thấy có hai người đang ngồi. Một người đàn ông đứng tuổi, vòm râu đã sợi trắng sợi đen xen kẽ nhau trải dài xuống đến ngực. Người này tuy đã lớn tuổi nhưng thân hình cường tráng, khỏe khoắn hơn những người bình thường. Không cần giới thiệu, Phong cũng đoán được đây hẳn là người anh hùng lớn của dân tộc, người mà hắn đã từng rất ngưỡng mộ và sùng bái. Hưng Đạo vương Trần Quốc Tuấn. Đời hắn dù có mơ cũng không thể ngờ rằng lại có cơ may gặp được vị danh nhân là người thật đang hiện hữu ngay trước mắt, thực chẳng còn gì vinh hạnh hơn.
Hắn chăm chú đánh giá ông. Hưng Đạo vương có nước da nâu rám nắng khỏe khoắn, nét mặt uy nghiêm, cặp mày lưỡi mác xanh đen và cặp mắt sáng long lanh tựa vì sao trên trời toát ra một sung khí mãnh liệt khiến người đối diện không dám nhìn thẳng vào ngài. Phong vội cúi gằm mặt xuống khi ánh nhìn ấy, vài giây sau mới dám ngẩng mặt lên. Trong phòng còn một người nữa là phụ nữ cũng trạc tuổi ngũ tuần ngồi cạnh, vẻ mặt không giấu nổi nét âu lo. Bà mặc chiếc áo dài màu xám thêu vài họa tiết hoa văn đơn giản, mái tóc hoa râm vấn gọn điểm trang thêm vài cây trâm bạc lấp lánh, tinh xảo. Tuy không còn trẻ trung gì nhưng nhìn bà vẫn có nhiều phần xinh đẹp, dịu dàng. Đây chắc là Nguyên Từ quốc mẫu.
"Hạ dân xin diện kiến Đại vương và vương phi."
Tiếng ông Quân vang lên bên tai làm Phong tỉnh người, hắn vội khom người, tay ôm quyền hành lễ.
"Miễn lễ. Hà đại phu mau tới xem vết thương cho đại vương đi." -Nguyên Từ quốc mẫu nói, tâm trạng chưa hết lo âu.
Ông Quân "Dạ" một tiếng rồi theo lời bà, lật đật lại gần gỡ miếng vải quấn tạm ra. Phía sau miếng vải là vết đâm khá sâu của vật nhọn, máu đã tụ lại thành vết thâm đen sẫm quanh miệng. Nhìn vết thương, ông Quân không khỏi kinh ngạc. Nếu là người bình thường hẳn sẽ phải nằm dưỡng thương đến vài tháng còn chưa kể đến việc để lại di chứng. Vậy mà, vị đại vương này vẫn ung dung ngồi đây, sắc mặt tươi tỉnh như không việc gì khiến ngài đau đớn giống như vết đâm kia chỉ là một vết trầy xước nhỏ không khiến ngài bận tâm. Kỳ thực, ông Quân đã kính phục lại càng kính phục hơn vạn phần người này.
Dùng rượu sát trùng, đắp thuốc và băng bó vết thương cẩn thận. Mọi việc đều ổn thỏa, hy vọng không bị nhiễm trùng, vẫn cần nghỉ ngơi để theo dõi vài ngày. Ông Quân e sợ vật đâm vào đầu ngài ấy là kim loại dễ gây ra bệnh uốn ván, mà điều đó lại vô cùng nguy hiểm nhất là y học cổ đại càng khó có thể cứu chữa.
Ông Quân im lặng vài giây mới quay ra nói với Hưng Đạo và phu nhân:
"Bẩm! Vết thương của Đại vương tuy không sâu lắm nhưng vẫn phải nghỉ ngơi vài ngày để theo dõi."
Hưng Đạo hơi nhíu mày nhìn sang phu nhân, ngài nói:
"Ngày mai ta phải về thái ấp chăm lo việc quân, vết thương này có đáng là gì."
"Đại vương, ngài nên nghỉ ngơi ở nhà vài ngày đã." -phu nhân khuyên.
"Không được! Việc nước không thể chậm trễ." -ngài vẫn kiên quyết.
"Đại vương, xin hãy nghe tôi nói vài lời. Việc nước tất phải đặt lên hàng đầu nhưng sức khỏe của ngài cũng rất quan trọng. Ngài nói xem, nếu ngài có mệnh hệ gì thì quân và dân sẽ rất lo lắng, tinh thần sẽ giảm sút. Với lại, ngài cũng không thể coi sóc việc quân được. Vậy chi bằng ngài hãy nghỉ ngơi vài ngày nếu không có biến chứng gì thì ngài có thể an tâm lo việc quốc gia." -ông Quân ngưng lại nhìn vẻ mặt Quốc Tuấn biết là đã thuyết phục được vài phần. -"Thật ra vết thương thì không ảnh hưởng gì bên trong nhưng tôi lo là vật đâm vào đầu ngài không sạch sẽ, dễ bị nhiễm trùng."
Hưng Đạo trầm ngâm suy nghĩ những lời vừa rồi của Hà đại phu là rất đúng. Ngài gật gật đầu đồng ý ở phủ nghỉ ngơi vài ngày.
"Vậy, giờ tôi xin phép được cáo lui."
Nguyên Từ quốc mẫu gật đầu cho lui, vẻ mặt âu lo khi nãy giờ đã rạng rỡ hơn một chút.
Phong và thầy bước ra tới phủ thì hắn thấy có người vừa lướt qua bên kia đường nhìn rất quen, liền quay sang nói với thầy:
"Thầy về trước đi, con đi dạo một lát rồi về."
"Được!"
Nói đoạn, ông Quân nhìn hắn khó hiểu rồi quay lưng đi về y quán. Phong chạy sang đường đi theo bóng người vừa thấy. Chẳng hiểu sao hắn lại tò mò việc An Tư đang đi đâu, hắn cứ như bị một lực hút vô hình nào đó kéo theo khiến khó mà dừng chân được. Lén lút kiểu này trông hắn cứ như một tên cướp đang rình con mồi sơ hở để lao ra giật lấy món đồ quý giá nào đó, vài người đi đường đã nghĩ thế. Họ nhìn bộ dạng hắn không khỏi nghi ngờ, bỗng trở nên cảnh giác hơn bao giờ hết.
Đi lòng vòng một hồi thì cuối cùng con người phía trước cũng dừng chân trước cửa phủ của Chiêu Thành vương. Nàng đứng lại trước cửa phủ một lát mới bước vào trong. Lát sau lại đi ra cùng một chàng trai mặc bộ đồ tím sẫm, họ cười cười nói nói cùng sánh bước lên xe ngựa đi khuất. Phong vẫn đứng ở phía góc bên kia đường dõi theo, tâm trạng trở nên nặng nề, trong lòng buồn buồn vô hạn.
Hắn đứng đó giờ lâu thì quay lưng bước đi.
Phong đang trên đường về nhà thì bỗng đâu gặp một cô gái lụy chân xuýt ngất xỉu ngay trước mặt, hắn vội chạy tới đỡ cô gái ấy lên, nhìn vào gương mặt xinh đẹp đang tái nhợt đi, đôi mắt lờ đờ nhìn hắn. Hắn đoán cô gái này mắc bệnh gì đó liền ân cần hỏi:
"Cô không sao chứ?"
"Tôi...tôi thấy hơi chóng mặt." -cô gái nói giọng yếu ớt.
"Để tôi đưa cô về y quán."
"Không cần đâu, phiền anh đỡ tôi về nhà là được."
"Được, vậy nhà cô ở đâu?" -hắn hỏi.
"Thiên Hương lâu."
Phong đỡ cô gái, từ từ theo sự chỉ dẫn của nàng ta mà đi. Đi mãi thì tới một tòa lầu, lúc này trời đã xẩm tối, bên ngoài đã lên đèn. Đèn lồng đỏ treo dọc theo hai bên tả hữu của cánh cửa sáng rực, khắp nơi bên trong lẫn bên ngoài được trang trí thêm bằng những dải lụa màu kết hoa bắt mắt, cách bài trí này giống như nhà có hỷ sự vậy. Lạ thay, ngoài cửa và trên gác lầu có rất nhiều cô gái mặc yếm đào, phấn son lòe loẹt, miệng cười tươi như hoa, thân người ẻo lả lướt qua lướt lại, giọng nói ngọt ngào mời chào các vị khách qua đường. Phong giật mình nhận ra đây chẳng phải là thanh lâu sao? Chẳng nhẽ cô gái này là…kỹ nữ. Hắn đưa cái nhìn ngạc nhiên sang cô gái, tay nàng vẫn bám chặt cánh tay chắc nịch của hắn tưởng như chỉ cần nàng buông ra là sẽ ngã ngay xuống, nàng nhìn hắn cũng đoán ra sự ngỡ ngàng nhưng chẳng nói lời nào mà chỉ mỉm cười, khẽ gật đầu nhẹ.
Thấy có người đàn ông trẻ tuổi đi cùng một cô gái bước vào. Một cô kỹ nữ tên Thiều đang đứng trước cửa vẫy khách liền sấn đến hớn hở mời chào bằng những lời mật ngọt, tình tứ rồi chợt nhận ra cô gái đi cùng hắn là người quen, sắc mặt nàng ta lại không tốt liền hốt hoảng hỏi:
"Liên, em bị sao vậy?"
"Em chỉ hơi mệt chút nên nhờ anh ấy đưa về." -giọng nói nhỏ yếu khiến người nghe càng thêm tội nghiệp, nàng ngước nhìn hắn, ánh mắt cảm kích rồi nói tiếp. -"Đa tạ anh đã giúp."
Nói xong buông tay để cô kỹ nữ kia đỡ, hai người họ chậm chạp bước đến nửa cửa thì nghe tiếng gọi lại:
"Tôi thấy cô không ổn lắm, nếu không chê có thể để tôi khám xem."
"Khám?" -cả hai người cùng hỏi.
"Tôi là đại phu ở Tâm Y đường."
Ngọc Liên nhìn chị ra dấu hỏi ý, Thiều có ý đắn đo một chút rồi cũng gật đầu, nói:
"Vậy thì phiền anh."
Phong tiến lại cùng đi theo họ vào trong. Tòa lầu có hai tầng, bên dưới là nơi tiếp đãi khách uống rượu, mua vui rất ồn ào, tiếng nô đùa, tiếng hô hào chúc tụng hòa chung tiếng hát của cô ca nữ trên sân khấu tạo nên một khung cảnh hết sức náo nhiệt. Chốn phong lưu ở cổ đại thực chẳng thua kém gì ở hiện đại, có chăng ở hiện đại thác loạn hơn một chút.
Đi lên tầng lầu, đi tiếp về phía hành lang là tới phòng của Ngọc Liên. Thiều đẩy cửa đỡ nàng bước vào rồi nhẹ nhàng đặt xuống giường, hắn bước vào sau, quét mắt một lượt. Căn phòng không nhỏ cũng chẳng lớn hơn phòng của hắn bao nhiêu, bên trong được bài trí đơn sơ gồm một chiếc giường gỗ đặt bên trái được trải nệm và trang trí màn màu đỏ, cạnh đầu giường là bàn trang điểm với đủ các hộp to nhỏ đặt trên mặt, ở giữa phòng là một bộ bàn ghế để sẵn hai cây nến đỏ đang nhỏ lệ cùng chum rượu và chén úp trên đó. Xung quanh khắp phòng còn dán nhiều chữ song hỷ đỏ chót nổi bật trên nền tường trắng. Những điều ấy khiến hắn liên tưởng đên phòng tân hôn của người cổ đại, mỗi tối của các cô gái chốn thanh lâu là mỗi tối tân hôn đầy hạnh phúc hoặc nước mắt.
"Đại phu! Mời anh ngồi đây. Giờ tôi phải ra tiếp khách đã, có gì cần thì hãy gọi tôi." –Thiều kia nói xong liền đi ra, khép cửa lại.
"Ừ!" -hắn kéo chiếc ghế lại cạnh giường rồi nói. -"Giờ cô nằm yên để tôi bắt mạch chẩn đoán."
Ngọc Liên gật đầu, nằm yên đưa tay ra cho hắn bắt mạch. Phong đặt ba ngón tay lên mặt trong của cổ tay, trầm ngâm một lát. Mạch đập nhanh hơn bình thường một chút, hắn lại chuyển sang quan sát bề ngoài. Làn da thô ráp, xanh xao, các móng tay có những đốm trắng đục. Hắn lại hỏi:
"Gần đây cô cảm thấy mất ngủ, ăn không ngon, mắt đôi lúc mờ mờ không?"
Ngọc Liên suy nghĩ một chút mới đáp:
"Đúng là có như vậy. Đại phu, tôi bị bệnh gì vậy?"
"Vậy là đã rõ, những triệu chứng này rất có thể là bị thiếu máu. Loại bệnh này nếu để lâu sẽ nguy hiểm, cũng may cách chữa lại không khó chỉ cần bổ sung đầy đủ các chất là được." -Phong nói theo suy đoán của mình, hắn tiếp lời. -"Cô nên nghỉ ngơi điều độ, ăn uống đủ chất là sẽ khỏe. Nên ăn các loại thực phẩm như gan, đậu, cá và rau lá xanh. Ngoài ra cũng nên vận động cơ thể vào buổi sáng, không nên chỉ nằm trong phòng cả ngày. Giờ tạm thời tôi sẽ kê cho cô một đơn thuốc bổ, chịu khó uống đúng giờ là sẽ khỏe."
"Vâng, xin đa tạ đại phu."
"Không có gì."
Phong nãy giờ mới để ý ánh mắt Ngọc Liên nhìn mình đầy cảm kích nhưng lại có gì đó không bình thường, giống như nàng đang ý đồ gì với hắn vậy. Hắn ái ngại cái nhìn đó liền quay mặt ra chỗ khác, lên tiếng lảng đi.
"Cô có thể cho tôi mượn giấy bút để kê đơn được không?"
"À, anh nhìn xem, ở đây làm gì có giấy bút chứ." -Liên nói nhưng ánh mắt vẫn dán lên người hắn không rời.
"Vậy...ngày mai cô hãy cho người tới y quán, tôi sẽ kê cho một đơn thuốc tầm bổ."
"Ừm, cũng được."
"Vậy không còn gì nữa thì tôi xin phép."
Hắn nói rồi đứng định đi ra thì Liên gọi lại:
"Đại phu, còn phí?"
"Thôi, khỏi cần. Cô cứ nghỉ ngơi cho khỏe đi, tôi về đây."
"Vậy cảm ơn anh lần nữa."
Phong không nói thêm gì nữa, hắn đẩy cửa bước ra thì vừa hay gặp Thiều đang định bước vào. Nàng ta thấy hắn đi ra mới biết việc khám bệnh đã xong liền dẫn hắn ra ngoài. Thi thoảng không biết do vô tình hay cố ý nàng ta lại ngả người dựa vào hắn tránh những đôi khác đi qua. Bước ra tới cửa, cô kỹ nữ kia bước hụt, kêu lên một tiếng "Úi cha!" sau đó đổ người về phía Phong, hắn theo phản xạ đưa tay vòng qua eo đỡ lấy. Cô kỹ nữ nằm trong vòng tay của hắn, vẻ mặt đỏ lựng, thầm mỉm cười thích thú trong lòng. Cứ thế đến mấy giây sau mà cô ta chưa chịu đứng lên, hắn lên tiếng:
"Cô...có thể đứng lên được chứ?"
"À. Xin lỗi, xin lỗi."
Cô kỹ nữ vội đứng thẳng người, rối rít nói. Hắn gật gật đầu rồi chào tạm biệt.
Ra khỏi chốn thanh lâu ồn ào, náo nhiệt. Ngoài trời lúc này đã tối hẳn, hắn ngẩng đầu định bước tiếp thì chợt thấy phía bên kia đường bóng dáng An Tư đứng đó lặng im, trong đáy mắt vướng hạt châu sa tràn đầy thất vọng xen lẫn bực tức. Nàng thật không ngờ rằng Phong có thể tới chỗ này lại còn ôm ấp người ta giữa đường như thế, hắn thật ra lại như bao kẻ đàn ông khác trên đời luôn thích tới chốn thanh lâu mua vui. Nàng hiểu rồi, thì ra người trong lòng hắn, người hắn đã gọi tên trong giấc mơ lại là một kỹ nữ. Điều làm nàng đau đớn nhất chính là nàng thực ra lại thua một cô kỹ nữ chốn thanh lâu.
Nàng nhìn hắn hồi lâu, nơi đáy mắt ngập tràn sự uất ức và tức giận. Nàng nắm chặt tay, răng cắn vào môi như muốn bật máu, rồi nàng quay lưng bỏ chạy.
Phong giật mình nhận ra An Tư đang hiểu lầm mình, một hiểu lầm lẽ ra không đáng có. Hắn không thể để nàng nghĩ xấu về hắn, không muốn làm nàng thất vọng về hắn, càng không muốn nàng vì thế mà đau lòng thêm. Hắn muốn giải thích, rằng mọi chuyện không như nàng nghĩ và tất cả chỉ là hiểu lầm. Phong không nghĩ ngợi gì liền đuổi theo bóng dáng của nàng, nhưng mỗi lúc nàng lại xa hắn hơn cho dù hắn cố gắng đến mấy cũng chẳng thể đuổi theo giống như có một ma lực nào đó kìm hã.m chân hắn, không cho hắn bắt kịp nàng. Phong bắt đầu sợ, nỗi sợ hãi bao trùm lên cơ thể hắn, hắn rất sợ, sợ rằng sẽ không thể đuổi kịp nàng.
Phong tự hỏi vì sao lại sợ nàng hiểu lầm hắn đến thế? Chẳng phải hắn chỉ coi nàng là bạn thôi sao, là bạn nghĩa là không cần quan tâm nàng ấy nghĩ gì. Chẳng phải hắn muốn nàng không còn tình cảm gì với hắn nữa sao? Vậy thì đây há chẳng phải là cơ hội tốt đó ư? Nhưng bây giờ hắn lại không muốn làm tổn thương nàng, không muốn thấy nàng rơi lệ, càng không muốn hình ảnh tốt đẹp của hắn trong mắt nàng bị phai mờ.
Ngay lúc này đây Phong mới hiểu ra nàng đối với hắn quan trọng như thế nào, hắn mới hiểu ra rằng điều hắn sợ nhất là để mất nàng. Có chăng thứ tình cảm thật sự hắn dành cho nàng không còn là tình bạn mà là một thứ tình cảm khác đặc biệt hơn thế. Có chăng tất cả những ngày qua hắn đã tự lừa gạt mình, cố phủ định thứ tình cảm ấy cho đến tận bây giờ hắn mới dám khẳng định rằng hắn đã thật sự...
Chạy tới hết phố Hòe Nhai, Phong mới bắt kịp được An Tư. Hắn đưa tay ra nắm lấy cổ tay nàng kéo lại, An Tư xoay người chỉ trong chốc lát nàng đã trong vòng tay hắn, đầu nàng áp vào bờ ngực nóng ran đang đập liên hồi của hắn. Nàng cố vùng vẫy, đẩy hắn ra. Phong buông tay, ánh mắt kiên định nhìn nàng, hắn nói:
"Đừng chạy nữa! Hãy nghe ta giải thích được không?"
An Tư nhìn lại hắn, trong đáy mắt đủ khiến nàng phải tin tưởng, nàng lặng im lắng nghe:
"Ta gặp một cô gái ngất giữa đường nên mới nhận lời đưa cô gái về, không ngờ đó lại là chốn thanh lâu."
"Thật chứ?"
"Phải, là thật. Ta có thể thề."
An Tư mỉm cười, quệt đi nước mắt. Nàng cười thật sự rất đẹp, trong mắt hắn nàng luôn đẹp nhưng chưa bao giờ hắn thấy nàng đẹp hơn lúc này. Nén nụ cười lại, nàng chợt hỏi:
"Nhưng tại sao ngươi lại muốn giải thích với ta?"
"Ta..."
Phải, tại sao vậy nhỉ? Tại sao ta lại muốn giải thích với cô ấy? Tại sao ta phải chạy theo cô ấy một quãng đường dài chỉ để giải thích việc đó? Tại sao ta lại sợ cô ấy sẽ hiểu lầm mình? Tại sao ta lại quan tâm tới tâm trạng, tới suy nghĩ của cô ấy về ta? Tại sao? Tại sao vậy?
An Tư thấy hắn không trả lời được, nàng biết hắn còn do dự nhưng trong lòng nàng lúc này thật sự rất vui. Cho dù là vì lý do gì đi nữa thì nàng cũng nhận ra đối với hắn nàng là một người rất quan trọng mới khiến hắn phải đuổi theo một quãng đường dài để giải thích. Nhìn bộ dạng hắn bây giờ khiến nàng không khỏi bật cười, bờ môi lại hé nở tựa đóa hoa buổi sớm mai.
Phong còn ngẩn người chưa tìm ra câu trả lời thích đáng, hắn cảm thấy mình thật ngốc nghếch. Hắn nhìn An Tư khi nãy còn khóc mà bây giờ đã cười giống như một đứa con nít làm hắn cũng cười theo. Hai người cùng cười mà thật ra lại chẳng rõ đang cười điều gì giống như hai kẻ ngốc đứng giữa đường.
___________________
(1) Ấp hay thái ấp: mảnh đất cấp cho người trong hoang tộc ở, quản lý.
ĐVSKTT chép: Hưng Đạo Vương Quốc Tuấn nghe thấy thế, tâu xin đến sứ quán xem Xuân làm gì. Lúc ấy Quốc Tuấn đã gọt tóc, mặc áo vải. Đến sứ quán, ông đi thẳng vào trong phòng. Xuân đứng dậy vái chào mời ngồi. Mọi người đều kinh ngạc, có biết đâu gọt tóc, mặc áo vải là hình dạng nhà sư phương Bắc. Ông ngồi xuống pha trà, cùng uống với hắn. Người hấu của Xuân cầm cái tên đứng sau Quốc Tuấn, chọc vào đầu đến chảy máu, nhưng sắc mặt Quốc Tuấn vẫn không hề thay đổi.