menu

Trang Chủ

 photo vn520_org-51f8396ae462b.gif

Thứ Bảy, 21 tháng 9, 2013

Đừng tin, đừng yêu

Tên truyện: Đừng tin, đừng yêu
Tác giả: Dương Đức


1.
Năm ấy, Triệu Đà từ phương bắc kéo quân sang xâm lược nước Âu Lạc nhiều lần nhưng đều thất bại. Cũng bởi Thục Vương có nỏ thần trợ giúp, bắn một phát ra vạn mũi tên. Quân Đà chết như ngả dạ, chiến thắng luôn thuộc về nhân dân Âu Lạc. Lúc ấy, Triệu Đà thua chạy, lùi về núi Vũ Ninh rồi sai sứ đi giảng hòa. Vua Thục vui mừng, liền chia đất cho Đà từ sông Bình Giang trở về Bắc, còn từ Bình Giang trở về Nam thì do mình cai trị.

2.
Năm đó, lần đầu tiên nàng gặp hắn là khi hắn bị đưa sang làm con tin vào một ngày giữa xuân. Khi ấy nàng đang ngồi dưới mái lương đình bên hồ sen, tay chân nhịp  nhàng dập khung cửi một cách thuần thục. Hắn đi ngang qua thấy cô gái đẹp tựa thiên tiên đang ngồi dệt vải thì dừng lại, đứng núp sau cành đào, nhìn nàng ngẩn ngơ. Trên gương mặt anh tuấn của hắn xuất hiện nụ cười hiền hòa bị che lấp bởi những cánh đào, đôi mắt hắn sáng tựa sao rơi in bóng hình nàng ở đó. Nàng chợt nhìn lên, bắt gặp hắn đang nhìn nàng chăm chăm thì cảm thấy thẹn thùng vội quay mặt đi. Hắn ái ngại liền quay lưng đi tiếp, nàng len lén nhìn theo hắn lặng lẽ khuất xa dần.

Đêm xuống, nàng nằm trong phòng trằn trọc mãi không sao ngủ được. Nàng nghĩ về hắn, về kẻ nhìn trộm nàng ban chiều. Nàng không biết tại sao, nhưng ở hắn có điều gì đó khiến nàng tò mò. Nhớ lại ánh mắt hắn lúc nhìn nàng, miệng hắn tuy cười nhưng trong đôi mắt ấy nàng nhận ra thấp thoáng nét buồn mơ hồ. Hắn rốt cục là ai? Tự nhiên nàng cảm thấy muốn được gặp lại hắn.

Nàng ngồi dậy khoác thêm chiếc áo lông ngỗng rồi mở cửa bước ra ngoài đi dạo. Trăng mười lăm sáng vằng vặc dẫn lối nàng, đôi chân cứ giảo bước vô định. Gió xuân miên man mang theo hơi sương se lạnh, nàng khẽ rùng mình định trở về phòng. Chợt tiếng tiêu vi vu vang vọng trong đêm đâu đó níu giữ chân nàng, nàng dừng lại hồi lâu lắng nghe. Tiếng tiêu ấy rõ ràng là vui mà sao nàng cảm thấy man mác trong lòng một nỗi niềm khó tả.

Giai điệu của tiếng tiêu dẫn nàng đến vườn đào. Nơi đó, có bóng người ngồi trên mỏm đá, vạt áo hắn bay nhẹ trong gió, dưới ánh trăng khuôn mặt hắn hiện ra từng đường nét như họa tranh. Từng ngón tay hắn di chuyển dọc theo thân tiêu điêu luyện tạo nên những âm thanh hoàn hảo. Đôi mắt hắn vẫn mang một nét u ám đang nhìn vào khoảng không vô định. Có lẽ vì thế mà hắn không biết có người đến hoặc biết nhưng giả vờ nên vẫn say sưa thổi hết bài này lại đến bài khác. Nàng lặng yên đứng phía sau nhìn hắn. Lần này, người ngẩn ngơ lại là nàng.

"Cô cũng không ngủ được à?"

Hắn chợt hỏi khi đã hết bài thứ ba khiến nàng giật mình. Nàng đỏ mặt, hơi cúi đầu, đáp một tiếng nhỏ tưởng chừng không thể nghe thấy.

"Ừm!" -rồi nàng hỏi lại hắn. -"Còn anh?"

"Ta cũng vậy. Ở một nơi xa lạ, ta thường không ngủ được." -hắn mỉm cười. -"Có lẽ do lạ giường." -rồi lại hỏi. -"Còn cô thì sao?"

"Ta..." -nàng ngập ngừng vài giây, chả lẽ lại nói vì hắn nhưng rồi nghĩ ra một lý do khác. -"Tại không buồn ngủ."

Nàng không nhìn hắn nhưng nàng biết hắn đang cười, chắc bởi cái lý do của nàng quá đỗi ngớ ngẩn nên mới khiến hắn vậy hoặc hắn cười vì nhận ra nàng đang e thẹn với hắn. Hắn chợt đề nghị:

"Nếu không chê cô có thể ngồi trò chuyện với ta một lúc được không?"

"À...ừm!" -nàng khẽ gật đầu, tiến đến chỗ hắn.

Hắn đưa tay ra muốn đỡ nàng, nàng e ngại bắt lấy tay hắn để hắn kéo nàng lên. Nàng ngồi cạnh hắn chẳng nói được gì, chỉ ngước mắt nhìn lên khoảng trời lấp lánh đầy sao tưởng chừng có thể với tới nhưng thật ra lại quá xa vời. Đôi môi cánh đào của nàng chợt hé nụ cười, nụ cười trong sáng cùng gương mặt ngây thơ của cô gái mười bảy tuổi ấy đã in sâu vào tâm hắn khiến hắn phải băn khoăn suốt một thời gian dài sau đó.

Đêm ấy, hắn cùng nàng ngồi trò chuyện đến tận quá nửa đêm. Đêm ấy nàng nhận ra thì ra hắn không như nàng nghĩ, hắn là người hóm hỉnh, hay cười và biết làm nàng vui.
   
Sau lần ấy, nàng gặp hắn thường xuyên hơn. Nàng thường dẫn hắn đi tham quan Loa thành, kể cho hắn nghe câu chuyện về Loa thành. Nàng muốn gặp hắn mỗi ngày, thấy nhớ hắn mỗi khi không gặp được. Có lần tỳ nữ A Châu của nàng bảo nàng đã thích hắn, nàng không nói gì cũng chẳng phủ nhận chỉ quay lưng đi giấu đôi má ửng hồng đang ngượng chín. Có lẽ nàng thích hắn thật hoặc có lẽ còn hơn cả thích.

3.
Một buổi sáng khi nàng đang ngồi trong phòng thêu đôi uyên ương trên chiếc khăn tay nàng định tặng hắn, A Châu bỗng từ ngoài chạy vào báo vua cha cần gặp nàng. Nàng dừng mũi thêu còn dang dở, chỉnh lại trang phục rồi cùng tỳ nữ đến điện.

Khi nàng đến thì thấy trong điện có cha nàng, có hắn và cả cha hắn đang ngồi trò chuyện. Nàng khép nép tiến vào thỉnh an cha. Thục Vương nhìn con gái, đôi mắt có nét cười, đầu khẽ gật nhẹ. Ngài vuốt râu, điềm đạm hỏi ý nàng:

"Con trai Triệu Vương là Trọng Thủy muốn hỏi cưới con. Ý con thế nào? Con là đứa con gái duy nhất của ta, hạnh phúc của con cũng là hạnh phúc của ta. Chuyện hôn nhân là việc quan trọng nên ta để con tự quyết định."

Nàng hơi bất ngờ, việc này đến nhanh quá khiến nàng còn chưa kịp suy nghĩ gì. Nàng nhìn cha rồi lại nhìn hắn đang chờ đợi câu trả lời. Dạo trước khi A Châu hỏi chẳng phải nàng đã không phủ nhận sao? Nghĩa là nàng thích hắn thật, mà cũng có thể nàng đã yêu hắn rồi. Nàng tin hắn, tin rằng hắn cũng yêu nàng, tin rằng nàng và hắn sẽ sống hạnh phúc. Nàng tin chắc chắn thế.
...

Ngày cưới diễn ra ba ngày ba đêm trong niềm vui cả nước. Nàng và hắn cùng vui trong niềm hạnh phúc, cùng mỉm cười đáp lại lời chúc tụng của muôn dân trăm họ. Hai nước cũng vì thế càng thêm thắm thiết.

Từ nay, nàng không còn là thiếu nữ hồn nhiên như trước nữa, nàng đã là một phụ nữ, có gia đình, có người chồng nàng yêu và cũng yêu nàng. Nàng tự cảm thấy cuộc sống bây giờ đã khác trước nhiều, nàng tự biết mình phải trưởng thành hơn. Hắn biết nàng không muốn rời xa cha, rời xa quê hương nên đã quyết định ở rể. Nàng cảm kích hắn lắm, càng vui hơn khi hắn là người hiểu ý nàng.

4.
Một đêm kia, hắn hứng thú cùng nàng ra ngoài vườn ngồi uống rượu, ngắm trăng, ngâm thơ. Cuộc vui đến gần nửa đêm khi nàng đã ngà ngà, hắn mới dò hỏi:

"Ta có một điều luôn thắc mắc không biết có nên hỏi nàng không?"

"Đã là vợ chồng của nhau, có điều gì chàng cứ hỏi, nếu thiếp biết nhất định sẽ trả lời cho chàng."

Nghe nàng nói thế hắn yên tâm hơn, không ngần ngại liền hỏi:

"Âu Lạc có bí quyết gì mà không ai đánh được vậy?"

"Có bí quyết gì đâu chàng, Âu Lạc đã có thành cao, hào sâu, lại có nỏ thần bắn một phát chết hàng nghìn quân địch, như thế còn có kẻ nào đánh nổi được?" -nàng cười, trả lời hắn một cách  thành thật.

Hắn làm bộ ngạc nhiên như mới nghe đến thứ binh khí thần kỳ đó lần đầu, hắn vờ không tin lại gặng hỏi:

"Thật là có loại nỏ thần kỳ đến vậy sao? Nàng không gạt ta chứ?"

"Thiếp nói thật mà. Chiếc nỏ ấy được tướng Cao Lỗ chế tạo từ móng Rùa Thần nên mới có uy lực thần kỳ thế." -nàng nhìn mặt hắn còn vẻ nghi ngờ, nàng hỏi lại giọng điệu hơi giận dỗi. -"Chàng vẫn không tin thiếp sao?"

"Ta tin nàng, có điều nỏ thần mà nàng nói ta vẫn chưa tin lắm. Nếu được tận mắt thấy thì ta mới tin hoàn toàn." -hắn ôm nàng vào lòng dỗ dành, thì thầm.

"Được! Vậy chàng đợi ở đây, để thiếp đi lấy cho chàng."

Nàng ngồi dậy, tiến về phía nơi cha nàng nghỉ ngơi. Lát sau đi ra trên tay cầm một chiếc nỏ lớn mạ vàng lấp lánh, nàng không ngần ngại mà đưa cho hắn xem. Hắn đỡ lấy chiếc nỏ, đôi mắt sáng rực khi tận mắt chứng kiến vật báu. Nàng thấy hắn không nói lời nào thì lên tiếng:

"Chàng thấy chưa, thiếp đâu có gạt chàng."

"Ta tin. Ta tin hoàn toàn rồi. Quả là thần kỳ." -hắn ngắm nghía thật kỹ, khắc họa chi tiết khuôn khổ của chiếc lẫy nỏ thần trong đầu. Lại gặng hỏi nàng. -"Không biết thứ này dùng thế nào?"

"Nào! Để thiếp chỉ cho."

Nàng lại gần tỉ mỉ chỉ cho hắn cách dùng, hắn là người thông minh chỉ nghe một lần là biết nhưng vẫn giả vờ không hiểu lắm để tránh nàng sinh nghi. Cuối cùng, nàng giảng mãi mà chàng chưa hiểu nên đành thôi, đem nỏ thần cất lại chỗ cũ.

Sáng hôm sau, khi nàng thức dậy đã thấy hắn dậy từ lâu rồi còn đang sắp xếp đồ cho vào tay nải. Nàng lấy làm lạ nên hỏi:

"Chàng tính đi đâu từ sáng sớm vậy?"

"À! Cha ta bị bệnh, ta phải về thăm ông ấy vài ngày nàng ở lại nhớ giữ gìn sức khỏe. Ta sẽ sớm về thôi." -hắn nói giọng điệu hơi buồn.

"Hay để thiếp đi cùng chàng." -nàng đề nghị.

"Thôi khỏi. Đường đi xa xôi, hiểm trở một mình ta đi là được rồi. Nàng đừng lo gì."

Nàng không nói gì thêm chỉ đứng lên giúp hắn sắp xếp lại đống quần áo và vài thứ cần thiết đi đường cho vào tay nải. Lúc tiễn hắn ra ngoài thành, tay còn nắm tay không nỡ rời xa. Đến khi bóng ngựa và hắn khuất xa dần nàng mới trở vào, trong lòng mang một nỗi lo lắng không yên.

5.
Ngày hắn trở về cũng là ngày nàng phát hiện ra mình đang mang trong người giọt máu của hắn. Thục Vương vui mừng khôn xiết liền mở tiệc rượu chiêu đãi, ba cha con ngồi với nhau nói nhiều chuyện vui sau này. Khi ấy, nàng nhận thấy hắn hình như có điều gì đó không vui, nụ cười của hắn cũng nhạt nhòa. Nàng nghĩ có lẽ phải đi suốt ngày đường nên chàng thấm mệt.

Đến đêm, cả ba người đều say gục xuống bàn, nhưng chỉ Thục Vương và nàng là say thật còn hắn chỉ vờ say. Chờ khi hai cha con nàng ngủ sâu hắn mới ngồi dậy lẻn vào phòng vua để tìm chiếc nỏ. Nỏ thần đã trên tay nhưng hắn vẫn chần chừ, trong lòng còn đắn đo. Không hiểu sao lúc này, hắn cảm thấy có lỗi với nàng. Giữa nàng và cha, hắn chỉ được chọn một.

Suốt thời gian qua, điều hắn muốn chẳng phải là thế này ư? Vậy sao đến giờ phút quan trọng hắn lại yếu lòng. Phải chăng hắn đã thực sự yêu nàng? Bản thân là một gian tế thì điều tối kỵ nhất chính là động lòng kẻ thù, đã nhiều lần hắn tự dặn lòng rằng nàng chỉ là một quân cờ, không hơn không kém. Rốt cục sau bao đấu tranh nội tâm, hắn đã quyết định. Trong quyết định ấy không hề có nàng.

Từ sau hôm đó nàng luôn thấy hắn tâm trạng hắn rầu rĩ, nhiều lần nàng có hỏi nhưng hắn không đáp, chỉ nhìn nàng hồi lâu rồi lẳng lặng bỏ ra ngoài để lại cho nàng một mối băn khoăn, lo lắng.

Một ngày kia, nàng tự tay xuống bếp hầm canh tầm bổ cho hắn suốt mấy canh giờ. Lúc bưng bát canh vào phòng, nàng lại thấy hắn đi qua đi lại, nét mặt lộ vẻ lo lắng bồn chồn. Nàng đặt bát canh xuống bàn, nhẹ nhàng hỏi:

"Chàng có chuyện gì không hay xảy ra phải không?"

Hắn không trả lời luôn như đang suy nghĩ điều gì đó. Lát sau, chợt lên tiếng.

"Phụ vương ta vừa báo tin, giặc ở phía Bắc làm loạn. Ta phải về giúp người dẹp loạn." -hắn ngưng lời, nhìn nàng vài giây rồi thở dài. -"Miền Bắc xa xôi không biết bao giờ mới gặp lại."

Nàng lặng thinh không nói được lời nào. Trong đôi mắt phượng đen láy ấy chất chứa một nỗi buồn xa xăm. Phần vì sắp phải xa chàng, phần lại lo lắng về sự an nguy của chàng. Đường xá trắc trở, đi lại khó khăn. Chàng sắp phải ra chiến trường, e rằng lành ít giữ nhiều. Nàng thấy không yên tâm. Thấy nàng không nói gì, hắn nói tiếp:

"Bây giờ đôi ta xa nhau. Nếu chẳng may xảy ra binh biến, ta biết tìm nàng ở đâu?"

Có thể điều hắn nói còn xa vời, nhưng cũng không hẳn không có lý. Bây giờ loạn lạc liên miên, ngày hôm nay đâu biết trước được ngày mai sẽ ra sao? Nàng nghe chàng hỏi vậy thì suy nghĩ vài giây mới đáp:

"Thiếp có cái áo lông ngỗng, hễ thiếp chạy về hướng nào thì sẽ rắc lông ngỗng dọc đường hướng đó, chàng cứ theo dấu mà tìm."

Hắn chỉ gật đầu, không nói gì thêm.

Lần nữa, nàng lại tiễn hắn ra tận cổng thành. Hắn ôm nàng, cái ôm xiết chặt như đã lâu rồi hắn chưa được ôm ai như thế. Mắt hắn nhắm hờ, mũi hít hà mùi oải hương vương trên tóc nàng, cái mùi hương dễ chịu ấy hắn thích nhất ở nàng. Nàng vỗ nhẹ vào lưng hắn như một đứa trẻ, giọng nhỏ nhẹ bên tai hắn:

"Chuyến đi lần này lành ít dữ nhiều, chàng nhớ phải cẩn thận. Thiếp sẽ ở nhà đợi chàng trở về."

Hắn gật đầu, sống mũi thấy cay cay.

"Mỵ Châu! Nàng có tin ta không?" -hắn chợt hỏi khiến nàng có chút ngỡ ngàng.

"Thiếp tin." -nàng đáp bằng cả con tim mình. Nàng tin hắn, luôn luôn thế, bây giờ và cả sau này.

Câu trả lời của nàng ám ảnh hắn suốt dọc đường, giống như một vết cứa sâu vào tim hắn. Đau nhói.

Hắn buông tay, quay vội đi cốt để nàng không nhìn thấy đôi mắt hoe đỏ của hắn. Hắn cũng không muốn nhìn thấy đôi mắt ngấn lệ của nàng, đôi mắt ấy sẽ khiến hắn càng thêm dằn vặt, càng thêm ray rứt. Hắn thúc ngựa chạy một mạch xa dần. Gió vô tình tạt vào khóe mắt hắn cay cay.

Mỵ Châu! Đừng tin ta.

6.
Binh biến xảy đến như lời hắn. Triệu Đà bất ngờ trở mặt cất quân sang đánh Âu Lạc, Thục Vương không lo phòng bị mà vẫn bình thản ngồi đánh cờ, còn cười nói:

"Triệu Đà không sợ nỏ thần ư?"

Nào ngờ đến khi quân Đà tiến sát chân thành, nhà vua đem nỏ thần ra bắn lại không có tác dụng. Khi ấy muốn phản kháng lại thì đã quá muộn, nhà vua đành bỏ lại thành, bỏ lại cơ nghiệp khó khăn lắm mới gây dựng nên trong suốt bao nhiêu năm qua.

Lúc ấy, nàng đang ngồi trong  phòng tưới chậu hoa chàng tặng thì thình lình A Châu hốt hoảng chạy vào, vừa thở vừa nói đứt quãng:

"Công chúa! Người...người phải...đi thôi, quân địch sắp... phá thành rồi. Mau lên không còn thời gian nữa."

Nàng chợt hiểu ra vấn đề, tay chân luống cuống chỉ kịp vơ lấy chiếc áo lông ngỗng rồi cùng cô tỳ nữ đi nhanh ra cửa phía nam. Ở đó, cha nàng đã trên ngựa chờ sẵn.
...

Con ngựa bị thúc mạnh, chạy thẳng tiến về phía Nam. Nhớ lại lời chàng lúc trước, mỗi đoạn đường nàng lại thả một chiếc lông ngỗng, mỗi giây mỗi khắc nàng lại ngoảnh đầu lại. Hy vọng có chàng ở đó, chàng sẽ đến cứu nàng và cha. Nàng tin, chàng đang đến. Chắc chắn thế.

Đường núi gập ghềnh hiểm trở, ngựa chạy luôn mấy ngày đêm thì đến Dạ Sơn gần bờ biển. Hai cha con nàng dừng lại định nghỉ ngơi một lát thì đã nghe phía sau tiếng vó ngựa của địch mỗi lúc một gần, Thục Vương lại thúc ngựa chạy tiếp một đoạn ra đến bờ biển. Bóng chiều đổ xuống, mặt trời đã thu gần hết ánh sáng về phía cuối đường chân trời. Đến đường cùng, nhà vua xuống ngựa, quỳ xuống bãi cát nóng bỏng cầu xin Rùa Thần phù hộ.

Thục Vương vừa khấn xong, bầu trời bỗng xám xịt, gió lốc nổi lên vù vù thổi tung cát bụi mù mịt. Từ ngoài mặt biển, sóng đánh dữ dội, sấm sét đùng đùng. Dưới đáy biển vang lên một thanh âm mang theo hơi của sự tức giận: 

"Giặc ở phía sau nhà vua ấy."

Nói xong được một lát thì mọi thứ dần trở lại bình thường. Bầu trời trong xanh, mặt nước lăn tăn từng đợt sóng xô vào bờ êm đềm. Thục Vương nghoảnh lại nhìn lông ngỗng rắc dọc đường thì ngộ ra, tim ngài khi ấy đau như cắt. Không thể ngờ rằng, đứa con gái mình yêu thương nhất lại phản bội lại mình. Nghiệp chướng! Đúng là nghiệp chướng.

Giây phút này nàng mới hiểu, thì ra tình yêu của nàng, lòng tin của nàng ngay từ đầu đã bị người ta lợi dụng. Thì ra thứ tình cảm mà hắn dành cho nàng bấy lâu này đều là giả dối, hắn chưa từng yêu nàng thật lòng. Nàng hận hắn. Hận rồi lại tự trách bản thân ngu ngốc, trách vì mình mà nhân dân Âu Lạc phải lâm vào cảnh nước mất nhà tan. Rồi đây họ sẽ ra sao?

Nàng nhìn cha lần cuối, đôi mắt đã đẫm lệ khẽ khép lại. Miệng khấn rằng: "Trung tín trọn tiết, bị người đánh lừa, xin hóa thành ngọc châu để rửa thù nhục này."

Lửa hận rực cháy trong đáy mắt, ngài tức giận rút gươm chém nàng. Nhát chém đó cũng tự nhiên hằn vào tim người cha ấy một vết cắt đau đến tột cùng. Nhà vua buông gươm, bước từng bước nặng nề tiến ra mặt biển. Sóng biển nhô cao nuốt chửng thân hình ngài chìm sâu dưới đáy.
...

Hắn cùng đám quân lính lần theo dấu lông ngỗng thì đến bờ biển. Hắn lặng người đi, tim hắn khi ấy như đã chết cùng nàng. Thân xác nàng nằm đó, lặng lẽ và cô độc. Hắn lại gần, quỳ xuống ôm chặt lấy nàng. Từng giọt lệ lăn dài trên má rơi xuống hòa vào nước biển mặn chát.

Mỵ Châu! Ta xin lỗi. Thật sự xin lỗi.

Hắn như kẻ mất hồn, lẳng lặng bế nàng lên đưa về Loa thành chôn cất. Nàng từng nói nàng yêu quê hương mình, dù có chết cũng chỉ muốn chết ở đây. Một mình hắn đào huyệt, một mình hắn chôn nàng. Chỉ có mình hắn, hắn không muốn kẻ khác đụng vào nàng. Bàn tay hắn bị lớp đất sỏi cào xước rướm máu. Đau rát. Người hầu khuyên hắn bôi thuốc nhưng hắn không chịu. Hắn vẫn đào, vẫn làm như đang tự trừng phạt bản thân.

7.
Đêm ấy, dưới ánh trăng sáng vằng vặc, tay hắn cầm vò rượu chốc chốc lại ngửa cổ lên uống ừng ực, dáng hắn xiêu vẹo lần đến chiếc giếng ngọc, ngồi vắt vẻo trên thành giếng ngẩng đầu ngắm vầng trăng tròn lơ lửng trên cao. Gương mặt hắn biểu cảm nét khổ tâm, đôi mắt buồn đỏ máu, nhiều ngày nay hắn không chợp mắt. Hắn luôn ở bên nàng, hắn sợ nàng sẽ cảm thấy cô đơn. Nhìn hắn bây giờ khác nào một bóng ma.

Đôi mắt hắn vô hồn nhìn qua lớp sương mây mờ ảo, hình ảnh người thiếu nữ xinh đẹp hôm nao lại hiện ra, nàng nhìn hắn, cái nhìn như muốn hỏi tại sao. Hắn nhìn nàng tự hỏi: Nàng có trách ta không? Rồi lại cười như điên dại, hắn cười mà như khóc, nước mắt giàn giụa lăn dài trên má nhỏ từng giọt xuống giếng. Giọng hắn nghẹn ngào:

"Mỵ Châu! Lẽ ra nàng không nên gặp ta, không nên yêu ta, càng không nên tin ta. Nàng thật ngốc, thật ngốc..."

Bây giờ, hối hận, day dứt thì có nghĩa gì? Vì hắn, nàng trở thành tội đồ gây mất nước. Vì hắn, nàng sẽ bị người đời chê trách. Suy cho cùng, tất cả cũng chỉ vì một chữ "tình". Nàng yêu hắn, tin hắn. Còn hắn đã nhiều lần tự hỏi rằng có bao giờ hắn yêu nàng thật lòng? Những khi ấy hắn không biết, đến khi đã có câu trả lời há chẳng phải lại quá muộn màng ư? Chính hắn bây giờ cũng chẳng vui vẻ gì. Nàng đã không còn, hắn sống còn ý nghĩa gì. Thì ra người hận hắn đâu chỉ mình nàng.

Mỵ Châu! Nếu có kiếp sau, xin đừng gặp lại, đừng yêu ta càng đừng bao giờ tin ta. Vì...ta không xứng với nàng.

Vầng trăng dưới đáy giếng bỗng tan ra, mặt nước sóng sánh đập vào thành giếng. Thân thể hắn chìm dần xuống đáy sâu, mong rằng ở nơi đó sẽ gặp lại nàng để nói lời xin lỗi dù hắn biết nàng sẽ chẳng bao giờ tha thứ.
...

Năm Quý Tỵ (208 TCN) (Thục An Dương Vương năm thứ 50; Tần Nhị thế năm thứ 2). Nhà Thục mất. Triệu Đà chiếm được nước Âu Lạc. Từ nay nước ta bắt đầu rơi vào thời kỳ gần một ngàn năm bị người phương Bắc đô hộ.

Ngày nay, ở làng cổ Loa, trước đền thờ An Dương Vương, còn cái giếng gọi là giếng Trọng Thuỷ. Tục truyền khi Mỵ Châu đã bị cha giết chết rồi, máu nàng chảy xuống biển, trai ăn được nên mới có ngọc châu. Lấy được ngọc trai ấy đem về rửa bằng nước giếng trong thành Cổ Loa thì ngọc trong sáng vô cùng.

Hết.

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

[Người tình của Công chúa -P2] Chương 18

Chương 18


Tai nạn



Phong trở về nhà sau khi đưa An Tư về cung. Trong lòng hắn bây giờ rất rối bời rồi lại như vui vui. Rất lạ, không giống như cảm giác yêu Vy ngày trước, có chăng tình cảm của hắn bây giờ đang nằm giữa khoảng yêu và thích khiến hắn khó phân định được.
   
Vừa bước tới cổng thì Phong gặp Bân cũng đi đâu về, hắn đoán anh lại đi đón Thúy bởi dạo gần đây trong thành rộ lên tin đồn rằng có quỷ xuất hiện về đêm chuyên bắt cóc các cô gái đi đường, nên ông Quân mới phiền đến Bân mỗi tối phải đi đón nàng để được an tâm. Tất nhiên ông Quân không tin rằng trên đời này có quỷ, ông nghĩ chắc lại kẻ nào rỗi hơi tung tin đồn nhằm gây hoang mang lòng dân nhưng dù có nghĩ thế thì phòng vẫn tốt hơn.

Phong nhìn ra sau nhưng chỉ có mỗi Bân, lại ngửi thấy có mùi rượu nồng nặc từ người anh ta. Hắn hỏi:

"Anh không đi đón Thúy à?"

"Thúy?" -Bân còn ngà ngà say, chiều nay anh gặp mấy người bạn ở quê nên được dịp họ rủ anh đi một chầu mãi đến tận giờ mới về nên quên béng mất việc đón Thúy, giờ nghe Phong hỏi vậy anh mới nhớ ra, liền thốt lên. -"Chết! Hồi chiều tôi đi uống rượu với bạn giờ mới về nên quên mất. Giờ để tôi đi đón cô ấy."

Thấy Bân có phần không tỉnh táo lắm, nghĩ anh ta chắc chưa tỉnh hẳn nếu đi đường lúc này có khi còn lâu mới về được nhà, Phong nói:

"Thôi, anh vào nhà đi để tôi đi đón cô ấy cho."

"Vậy cũng được."

Bân nói xong lảo đảo bước vào nhà.

Phong lần theo con đường dẫn tới quán Bà Béo. Trời lúc này cũng đã muộn, trên đường chỉ còn lác đác vài người qua lại. Giờ này quán ăn cũng đóng cửa, Thúy chắc còn đang chờ đợi. Mọi ngày tầm này nàng đã ở nhà nấu cơm cho mọi người rồi, hôm nay Bân lại có việc đột xuất nên quên mất nàng, đợi lâu thế hẳn nàng đang sốt ruột lắm. Nghĩ vậy, bước chân Phong càng thêm gấp gáp hơn.

Khi đến nơi, cửa hàng đã đóng kín, bên trong tối om. Hai bên đường người ta cũng đã dọn hàng từ lúc nào rồi, vắng tanh chỉ có bóng một bà lão bán bánh cũng đang xếp lại đồ vào cái thúng chuẩn bị bước đi. Phong liền chạy tới, cúi chào bà rồi hỏi:

"Bà ơi, bà có thấy cô gái đầu bếp ở quán Bà Béo đằng kia đi đâu rồi không?"

Bà lão nhìn hắn dò xét rồi lại suy nghĩ vài giây sau đó mới đáp:

"Tiểu Thúy ấy hả? Bà thấy nó mới về cách đây không lâu."

"Vậy cô ấy có đi cùng ai không ạ?"

"Hình như là đi một mình. Nó bảo chờ mãi không thấy người đến đón nên tự đi về rồi."

"Vâng, con cám ơn bà."

Bà lão ậm ờ, đặt quang gánh lên vai rồi chậm chạp bước về phía trước còn hắn thì cũng quay người bước đi. Bà lão nói Thúy về cách đó không lâu vậy sao mình không gặp trên đường nhỉ? Lẽ nào nàng đi đường khác? Không thể, đường từ nhà đến quán chỉ có một con đường và một cái ngõ, cũng có thể còn đường khác mình chưa biết chăng?

Phong trên đường về nhưng vẫn băn khoăn, bỗng nhiên hắn dội lên một cảm giác bất an, khó chịu vô cùng. Hắn thật sự lo lắng hoặc sự lo lắng của hắn chỉ là thừa thãi. Phong bước chân nhanh hơn bình thường, hắn muốn về nhà ngay lập tức. Khỉ thật, nếu có điện thoại di động thì chỉ cần gọi một cú là xong nhưng đáng tiếc bây giờ đang là thế kỷ XIII.

Trở về nhà, căn nhà im lìm. Chỉ phòng Bân là sáng, hôm nay thầy đi vắng phải ngày mai mới về. Phong đi tìm khắp nhà nhưng vẫn không thấy Thúy đâu, chả nhẽ nàng chưa về? Không thể nào, nàng chưa bao giờ la cà hoặc về muộn mà không báo cho người nhà. Vả lại, tại sao trên đường về không hề gặp nàng trên đường. Chuyện gì đã xảy ra. Mí mắt trái Phong bỗng co giật liên hồi báo có điềm chẳng lành, tim hắn càng đập dồn sốt ruột hơn. Hắn tới cửa phòng Bân gõ cửa, có tiếng anh ta trả lời bên trong, hắn mới lên tiếng:

"Anh Bân, Thúy đã về chưa?"

Bân khi ấy đang nằm trên giường còn chưa chợp mắt, nghe có tiếng gõ cửa thì đi ra mở, lại thấy sắc mặt Phong muôn phần lo lắng, anh bỗng thấy lo lắng theo:

"Chưa, chẳng phải cậu đi đón Thúy sao?"

"Khi tôi đến thì không thấy cô ấy đâu, nghe bà cụ bán hàng gần đó nói Thúy đã về một mình nhưng tôi lại không gặp. Về nhà cũng lại chẳng thấy đâu. Tôi lo quá."

"Tiểu Thúy chưa bao giờ về muộn." -nghĩ thế nào Bân nói tiếp. -"Đi, chúng ta mau đi tìm lại xem."

Phong gật đầu, họ cùng nhau tiến ra phố mỗi người một ngả mà tìm. Lúc này trời đã khuya lắm rồi, trên đường chính có lác đác vài người, còn trong ngõ hoặc các đường nhỏ thì văng tanh, chỉ có tiếng lá xào xạc và hàng cây đổ bóng xuống đường kì dị. Bân và Phong vừa chạy đi tìm vừa gọi lớn khắp nơi và nhận lại chỉ là lời than thở của màn đêm lạnh giá, họ bắt đầu nản nhưng cũng đồng thời mối lo kia cũng nhân lên gấp vạn lần.

Bân tiếp tục kiếm tìm, đôi chân anh mệt mỏi nhưng vẫn cố lê bước. Anh không thể bỏ cuộc, Tiểu Thúy có thể đang gặp nạn, cô ấy cần anh đến giúp. Nghĩ thế, trong anh lại càng nôn nao sốt ruột vô cùng, rốt cục em đang ở đâu?

Bân đến một cái hẻm tối, anh chợt nghe có tiếng người, không, là nhiều người. Anh nép vào bức tường ngó vào thăm dò, ở đó có những bóng đen cao lớn đứng cười đùa nhìn một gã đang nằm đè lên ai đó làm điều đồi bại, có tiếng rên rỉ khóc lóc, lại có tiếng kêu la đau đớn khe khẽ. Bân sửng sốt, tim anh đang bị ngàn mũi tên đâm sâu vào, nó đang bị cào xé đau đớn khôn cùng, cả người anh run lên bần bật, anh không dám tin vào điều mình trông thấy. Không! Anh không dám tin. Thế nhưng, sự thật cay đắng vẫn hiển hiện ra trước mắt cho dù anh có cố phủ nhận, cho dù anh có nhắm mắt để xem như chỉ là mơ.

Bân lượm một khúc cây rồi lao ra đập vào đầu một tên trong số đó, gã choáng váng ngã lăn xuống đất. Ngay tức khắc ba tên khác quay người lại trừng mắt nhìn anh, bọn chúng lao vào đánh. Ba đánh một. Bân không phải là người luyện võ hay một người khỏe mạnh để có thể đánh thắng bọn côn đồ, hai tên to con khỏe mạnh túm lấy anh, chúng liên tiếp thúc vào bụng anh những cú đánh đau thấu tâm can. Bân gần như kiệt sức, một tên khác dùng ngay khúc cây khi nãy nện một cú vào đầu anh. Máu túa ra, loang lổ quanh đầu, anh thấy đầu rất đau điếng, đau đến nỗi muốn chết đi được anh vẫn gắng gượng, anh không thể gục xuống lúc này.

“Tiểu Thúy! Tiểu Thúy…”

Bân lẩm nhẩm gọi tên nàng, anh dùng hết sức lực mình để đứng lên nhưng đôi chân vẫn loạng choạng. Bân lại lao tới, giơ cú đấm ra đấm thẳng vào một tên, tên đó nhếch mép né sang trái khiến anh mất đà mà ngã nhào xuống. Bân chưa chịu thua. Anh không thể thua, anh không thể bỏ cuộc được nhưng đám cầm thú kia đâu chịu buông tha. Bọn chúng lôi anh lên, lại đánh, lại thúc những cú đánh chí mạng vào bụng, vào đầu, vào chân dường như muốn lấy mạng anh.

Phong khi ấy cũng gần đó, hắn nghe có tiếng ẩu đả biết có điều chẳng lành liền chạy lại thấy Bân đang bị nhóm người lạ đánh ngất, chẳng kịp nghĩ ngợi gì hắn lao ngay vào giúp. Sau lần gặp nạn hồi trước, sức khỏe Phong tuy có yếu đi nhưng để đối phó với những kẻ thế này thì hắn không cần dùng hết sức. Bọn này xem ra cũng biết chút võ, đánh rất có bài bản khiến hắn không thể coi thường. Phong vận dụng hết các chiêu thức võ công đã được học tiếp bọn chúng. Sau vài ba chiêu, thì nghe có tiếng bước chân dồn dập chạy lại. Phong quay ra nhìn, là lính tuần đêm. Bọn người kia trông thấy quân lính liền sợ hãi rủ nhau rút lui.

Phong chạy lại tới chỗ Bân, lay lay anh dậy nhưng vô dụng. Bân đã bất tỉnh. Bỗng có tên lính trong ngõ hét lên:

"Trong này còn có một cô gái."

Mọi người tới soi đèn xem. Dưới ánh đèn lấp loáng, ánh mắt Phong sững sờ mở to. Trong đáy mắt hắn, hình ảnh phản chiếu một cô gái nằm dưới nền đất lạnh, trang phục tả tơi bị xé toạc một cách thô lỗ, cô gái ấy đôi mắt thẫn thờ ướt đẫm tràn đầy vẻ sợ sệt, cơ thể co lại run rẩy, tâm trí vô cùng hoảng loạn. Cô gái ấy không ai khác chính là người hắn vẫn đang tìm.

...
Tiểu Thúy trở thành người trầm cảm, nàng luôn ở trong phòng không tiếp xúc với bất kỳ ai, cơ thể luôn ở trạng thái run rẩy, ánh mắt sợ hãi luôn đảo liên xung quanh, hai tay ôm chặt cơ thể nép sát vào góc giường, cố giấu mình vào bóng tối. Nét mặt tươi cười ngày nào giờ đã thay thế bởi một gương mặt hốc hác, xanh xao và thiếu sức sống. Nhìn nàng bây giờ ai cũng không cầm lòng nổi mà rơi lệ, thương xót vô cùng.

Phạm Bân đã hai ngày nay chưa có dấu hiệu tỉnh lại, ông Quân mấy ngày rồi cũng chẳng yên giấc, tâm trạng nặng nề, buồn phiền khiến mái tóc hoa râm đã chuyển màu bạc chỉ sau một đêm, nét mặt cũng già đi nhiều phần. Cả căn nhà bây giờ trở nên u uất, tàn tạ, lạnh giá. Thật sự đời chẳng ai biết đâu chữ ngờ, mới ngày nào họ còn quây quần bên nhau ấm cúng, vậy mà chỉ sau một đêm mọi chuyện xấu đổ dồn về căn nhà ấy. Cháu gái bị cưỡng gian, học trò lại bất tỉnh. Còn gì bất hạnh hơn?

Phong ngồi trước hiên nhà, hai tay ôm đầu bứt tóc, vẻ mặt nhăn nhúm khổ tâm. Là lỗi của ta, tất cả đều là lỗi của ta. Lẽ ra ta phải tìm được nàng sớm hơn. Ông Trời sao ông nỡ đối xử với họ như thế? Họ có lỗi lầm gì mà phải bị trừng phạt như vậy?

An Tư thấy hắn tự dằn vặt bản thân, nàng cũng chẳng có cách nào an ủi. Nàng bước tới gần, đặt tay lên vai hắn.

"Bây giờ trong nhà chỉ còn ngươi mới giúp được mọi người, ngươi phải phấn chấn lên. Đừng tự trách mình, chuyện xảy ra là ngoài ý muốn mà."

Những lời nàng nói rất đúng, trong nhà bây giờ chỉ còn mình ta. Bây giờ không phải lúc than vãn, tự trách bản thân mình. Ta còn nhiều việc phải làm, mọi người đang rất cần ta. Phong đưa mắt nhìn An Tư thầm cảm ơn nàng, hai ngày qua nàng cũng đã vất vả nhiều rồi. Công chúa! Cám ơn nàng.

An Tư và Phong hai ngày bận rộn chăm sóc mọi người trong nhà. An Tư được giao nhiệm vụ coi sóc Thúy, giúp nàng bình ổn tinh thần nhưng xem ra không phải là chuyện dễ dàng gì. Phong lo sợ một người con gái như Thúy gặp phải chuyện ấy chắc sẽ nghĩ quẩn nên mới luôn nhắc nhở An Tư tuyệt đối phải ở bên nàng mọi lúc. Hắn biết An Tư cũng mệt mỏi, hai ngày không ngủ mà nhìn nàng đã tiều tụy đi nhiều, hắn có khuyên nàng về nghỉ nhưng nàng vẫn một mực không chịu rời xa Thúy nửa bước. Trong lòng hắn cảm kích nàng vô cùng.

Trời xẩm tối, Phong ra ngoài mua đồ ăn về, An Tư giúp hắn sắp xếp lên bàn. Mấy món này chẳng phải sơn hào hải vị gì, chỉ là mấy món ăn đơn giản, đạm bạc để lót dạ thôi chứ vào lúc này chẳng ai có tâm trạng đâu mà ăn. Hắn cũng vậy nhưng hắn nghĩ theo hướng tích cực hơn, nếu không ăn thì lấy sức khỏe đâu mà chăm sóc mọi người? Những ngày này Phong thật sự cảm thấy trên vai mình mang một gánh nặng không thể buông xuôi. Mọi người trong nhà đã sớm là gia đình, người thân của hắn. Người thân gặp nạn hắn không thể không lo, hơn nữa Tiểu Thúy bị như vầy hắn cũng có phần trách nhiệm.

Phong bước theo hành lang tới phòng thầy, gõ cửa "cộc cộc" vài cái. Bên trong có tiếng bước chân đang ra, cánh cửa mở hắn nhận ra ông Quân vẻ mặt u sầu nhìn hắn như định hỏi gì nhưng lại chẳng thể lên tiếng. Hắn nói:

"Thầy mau ra ăn chút gì đi, cả ngày nay thầy không ăn gì rồi."

Ông Quân thở dài, nhìn vẻ mặt lo lắng của hắn. Ông nói:

"Ta không ăn. Con cứ ăn trước đi."

"Thầy! Thúy và anh Bân đang rất cần thầy, nếu thầy không ăn thì làm sao có sức khỏe để lo cho hai người ấy. Thầy, xin thầy hãy nghĩ tới Tiểu Thúy và Phạm Bân mà ăn chút gì đi."

Nghe Phong nói cũng có lý. Phải! Cháu ta còn đang rất cần ta, cả học trò của ta cũng rất cần ta. Ta không thể bỏ cuộc, ta phải giúp hai đứa nó.

Ông Quân suy nghĩ hồi lâu thì cũng chịu ra phòng khách ăn. An Tư khi ấy cũng mang theo cơm và chút đồ ăn bước vào phòng Tiểu Thúy. Cánh cửa mở ra, thấy có tiếng người bước vào Thúy chợt  giật mình, vội co người rúc vào góc tường run lẩy bẩy, đầu tóc rối bời che đi phân nửa gương mặt khiến nó càng u ám hơn, đôi mắt dại nhìn người vừa bước vào muôn phần sợ hãi. Thật đau lòng. An Tư đặt khay xuống bàn, lại gần ôm lấy nàng cho nàng chút ấm áp, an ủi nàng cho nàng bớt sợ hãi. Thúy ban đầu vẫy vùng một hồi, nàng khóc thét lên như cào xé tâm can người nghe, đau đớn thay. An Tư vẫn ôm chặt lấy nàng, nước mắt lã chã rơi đẫm gương mặt ẩn hiện trong bóng tối. Nàng cất giọng hát bài đồng dao quen thuộc từ thuở nhỏ:

Gánh gánh gồng gồng
Gánh sông gánh núi
Gánh củi gánh cành
Ta chạy cho nhanh
Về xây nhà bếp
Nấu nồi cơm nếp
Chia ra năm phần
Một phần cho mẹ
Một phần cho cha
Một phần cho bà
Một phần cho chị
Một phần cho anh
Ta chạy cho nhanh
Về xây nhà bếp
Nấu nồi cơm nếp...

Tiếng hát trong trẻo luồn vào tai êm ái, Thúy cũng dần thôi vẫy vùng, ngoan ngoãn nằm trong vòng tay An Tư như một đứa trẻ, môi nàng khẽ cười ngây ngô.

Ông Quân và Phong đứng ngoài cửa từ nãy thấy Thúy đã bình ổn thì an tâm được phần nào, trong lòng cũng được an ủi đôi chút.

Từ hôm đó, An Tư dần trở thành một người bạn tin tưởng của nàng. Thúy không còn sợ khi thấy An Tư nữa, tuy rằng nàng vẫn chưa thể gặp những người khác nhưng đối với một người sau cú sốc nặng về tinh thần thì việc mở lòng với một ai đó thì đã là một sự khởi đầu tốt.
...

Chiều hôm ấy, sau ba ngày bất tỉnh thì bóng tối cũng chịu buông tha. Bân dần tỉnh lại, hai mí mắt động đậy một hồi cũng chịu mở ra. Trước mắt anh là những mảng sáng tối xen kẽ nhau mờ ảo, nhập nhoạng lúc rõ lúc không. Trần nhà cuối cùng dần hiện ra rõ nét sau một hồi chìm trong lớp sương xám mỏng manh. Bây giờ đang là buổi chiều, từng tia nắng nhạt xuyên qua khe cửa chiếu vào phòng không đủ làm sáng tất cả.

Bân ngồi dậy từ từ, phía sau đầu đau nhức, mặt nhăn lại và khẽ rên lên vài tiếng. Cùng lúc, anh nghe có tiếng mở cửa, sau đó là tiếng bước chân tiến lại gần. Bân nheo nheo mắt nhìn người vừa bước vào, người đó đứng ngược sáng nên gương mặt đã bị phần tối che đi nhưng nhìn dáng người và trang phục anh sớm đoán được người đó là ai. Anh định lên tiếng nói gì đó thì người kia đã quay lưng chạy ra ngoài.

Lát sau, Bân lại nghe có tiếng bước chân, lần này không phải một mà là hai người, hình như thế. Bóng hai người đổ trên sàn nhà kéo dài lên tận bờ tường, Bân quay ra nhìn không rõ là ai bởi mắt anh lại đang tối sầm lại, khi sáng khi tối đến kỳ lạ. Anh bắt đầu sợ, khắp người nóng ran, một nỗi lo âu bao trùm lên con người anh. Chuyện gì đang sảy ra thế này? Tại sao mắt ta lại...?

"Bân! Con thấy sao rồi."

Dường như tiếng thầy ấm áp làm anh bớt đi nỗi âu lo. Là thầy, thầy đang ở đây. Dù không thấy nhưng anh vẫn cảm nhận được hơi thầy đang ở rất gần. Anh thở phào nhẹ nhõm, rốt cục điều anh cảm thấy bất an khi nãy chỉ là thừa thãi. Bân đáp lời thầy, sắc mặt tươi tỉnh hơn:

"Thầy, con không sao. Chỉ hơi nhức ở vùng gáy một chút."

"Vậy thì tốt."

Bân đưa tay lên dụi dụi mắt, mắt từ từ mở ra. Mọi thứ trong phòng lại trở nên rõ nét, anh thấy thầy đang đứng trước mặt mình, bên cạnh còn có Phong.

Ông Quân thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn một chút, mấy ngày ông đã lo Bân sẽ xảy ra bất trắc, giờ anh đã tỉnh dậy lại không có gì bất ổn nên ông đỡ lo đi phần nào. Ông nói:

"Con nằm xuống để ta bắt mạch lại xem."

"Vâng!"

Phong đỡ giúp Bân ngả mình xuống giường, anh nằm im nhìn gương mặt thầy như không còn sức sống, vết chân chim trên đôi mắt dường như nhiều hơn và râu tóc thầy sao lại trắng thế kia?

"Nhịp thở đều đều, mạch đập bình ổn. Vậy là tốt, vậy là tốt."

Ông Quân gật gù thầm cảm tạ trời đất rồi ông xem chỗ bị gậy đập, vết thương hơi trày xước và thâm tím. Ông nhìn Bân hỏi tiếp:

"Con có thấy không khỏe chỗ nào không?"

"Con chỉ thấy hơi nhức ở vùng gáy, ngoài ra..." -Bân ngập ngừng không biết có nên nói cho thầy về hiện tượng khi nãy không, anh nghĩ chắc chuyện đó chỉ xảy ra một lúc thôi bởi bây giờ anh có thể nhìn mọi thứ rất rõ ràng. Bân quyết định không nói, tránh cho thầy phải phiền lòng -"Ngoài ra mọi thứ đều bình thường."

"Con vẫn phải nằm nghỉ vài ngày để ta theo dõi tiếp."

"Dạ. Con biết rồi."

Dù lạc quan cho rằng đôi mắt anh đã bình thường nhưng trong tâm anh vẫn cảm giác thấp thỏm lo âu, còn lo âu vì điều gì thì anh không rõ nữa. Chỉ là giống như có điều gì đó đáng sợ sắp xảy đến với anh.


Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

Uầy! Em yêu ảo lòi- Chap 3

Chặp thờ ri
(pạt oăn)

Hotboy nổi loạn

"Xin lỗi! Nhưng chúng ta chỉ là bạn thôi."

Đáp lại câu hỏi là một câu trả lời như lưỡi dao đâm vào trái tim chàng trai, cô gái đứng dậy lạnh lùng phủi mông rồi ngúng ngẩy bước tới chỗ một chàng trai khác phong độ hơn đang đứng chờ ở cổng kí túc. Anh chàng đó liếc mắt khinh khỉnh nhìn chàng trai vừa bị từ chối, khẽ lè lưỡi giễu cợt.

Dưới gốc cây phượng vĩ, Trung ngồi thất thần nhìn theo bóng họ khuất dần sau cánh cửa. Nộ khí trong người xộc lên tận cổ họng khiến thanh quản rung lên, rồi phát ra một thanh âm lớn như xé tan cả bầu trời:

"Bạn? LỘN CÁI BÀN!!!"
...

Trung thẫn thờ lết xác như một gã cương thi đi qua đi lại dưới mặt đất trải đầy sỏi. Có người bảo rằng khi chân đau thì sẽ còn thấy tim đau nữa, nhưng sao anh vẫn thấy đau. Suốt mấy tuần qua, anh đã tốn bao nhiêu lít nước bọt và tiền của để tiếp cận Vân, tán tỉnh em. Vậy mà đến giây phút gay cấn nhất lại nhận được một câu đau lòng "chỉ là bạn". Cảm giác giống như ngàn sợi bún nhét vào lỗ mũi đến khó thở. Phải! Làm sao thở được cơ chứ?

Trên ban công tầng 3, thằng Hoàn đang ngồi hóng chuyện với thằng Mạnh ở K4. Hai thằng này sinh ra đã có độ hóng cao, khi vào trường này lại may mắn gặp được nhau để cùng chia sẻ sở thích. Chiều chiều thường hẹn nhau ở ban công tập tành đàn sáo rồi tiện thể tám những tin tức lá cải thu thập được trong trường. Hoàn bất chợt nhận ra Trung đang đi qua đi lại dưới sân trường thì huých tay Mạnh và nói:

"Ê! Thằng Trung làm cái chi dợ?"

"Hỏi chúa. Mà vừa lãy thấy ló ngồi với ẻm lào í mờ, sao giờ hổng thấy?"

"Hôm bữa, thấy nó biểu nà chiều nay sẽ tỉnh tò với em Vân mà. Nhìn nó thế chắc thất bại toàn tập rồi." -Hoàn nói.

"Tội nghiệp." -Mạnh thở dài rồi nhìn theo Trung như con lật đật đi đến chóng mặt.
...

Buổi tối, mỗi thằng lại một việc riêng. Thằng Trí dạo này yêu đương ghê lắm, cứ suốt ngày bám lấy em Ngọc, bữa trước còn khoe được em í hun lên má khiến hắn sướng rơn, cả đêm không ngủ được. Thằng Hiếu thì mấy hôm trước nghe tin bão tiến vào miền Trung làm nó lo lắng, buồn thiu chẳng ăn được nhiều rồi đâm ra ốm. Tội nghiệp, giờ vẫn nằm ở trạm xá của trường.

Trong phòng giờ chỉ còn thằng Trung nằm trên giường trùm chăn kín mít, tâm trạng buồn thê thảm. Bất chợt, Hoàn vác cây ghita trở về vì hôm nay đội văn nghệ bận đột xuất nên về sớm. Thấy thằng Trung nằm trong chăn thì Hoàn khẽ nhăn mặt, ngán ngẩm:

"Má ơi! Bộ trời nạnh quá hay sao mà trùm chăn?"

Trung không đáp lời, anh mặc kệ người ta nói. Hoàn thở dài, ngồi phịch xuống giường, mở máy tính lên, đeo tai nghe rồi tìm một bài hát để tập. Tiếng đàn tưng tưng âm trầm âm lắng, từng giai điệu buồn thê lương khiến Trung lại càng buồn ơi là sầu. Anh không chịu nổi nỗi buồn cứ xâm lấn đại não mình nên đạp chăn, vục dậy rồi hét lớn:

"Dừng Ngay!!!"

Thế nhưng tiếng đàn vẫn rung lên từng nhịp, bởi Hoàn đang đeo tai nghe ở chế độ bất cần đời (volum max). Trung bực mình nhảy xuống giường, hùng hổ bước tới, giật tai nghe ra và thổi vào cái lỗ nhĩ Hoàn một luồng khí nóng mang âm sắc của sự giận dữ.

"DỪNG LẠI! NGAY VÀ LUÔN!!!"

Sau vài giây inh tai nhức óc, đầu đau như búa bổ. Hoàn cũng dần phục hồi thần chí, hắn ngơ người nhìn cái bản mặt như đưa đám của Trung:

"Ơ...ơ. Mày bị sao thế???"

"Tao...tao sê vừn nớp. hic!" -mặt Trung chùng xuống.

"Há. Sê vừn nớp nà cái chi dợ?"

"Ngu v~. Nà thất tình đó thím."

"Ặc." -Hoàn ho sặc vài cái rồi hỏi. -"Rồi sao?"

"Em í biểu chỉ coi tao nà bạn. Tao buồn quá." -giọng Trung nghèn nghẹn.

Hoàn cũng lặng người, hắn tuy giỏi tám chuyện nhưng cái khoản an ủi thì chịu. Hắn quét mắt nhìn Trung một lượt từ trên xuống xăm xoi. Ngẫm nghĩ một lúc thì nói:

"Mày xem! Trông mày thế kia thì gái nào dám theo."

"Tao nàm sao?"

"Lôi thôi, lếch thếch, tóc tai bù xù như dân bụi đời. Còn thua thằng Trí kìa."

"Vậy hả? Tao tưởng thế là phong cách."

Hoàn lắc lắc đầu, hắn vuốt cẳm mặc dù chẳng có râu.

"Thôi được rồi! Tao sẽ giúp mày thành một con người hoàn toàn khác."

Hoàn nói mà môi cứ nhếch nhếch lên đểu giả, ánh mắt sắc xảo nhìn Trung như đang tính âm mưu gì đó. Còn Trung thì ngây người gật gật đồng ý.

Từ tối hôm ấy, Trung như một con rối nghe theo những lời chỉ bảo của Hoàn và Du. Nhắc đến Du thì không ai là không biết, hắn là người nổi tiếng sở khanh trong trường được nhiều gái theo, cũng bởi được cái mã bên ngoài đẹp đẽ, phong cách sành điệu, miệng lưỡi tu đến độ bá đạo lại biết cách chiều lòng phái nữ nên hầu như hắn luôn là mục tiêu theo đuổi của không ít các nàng trong trường. Nhưng cũng vì thế mà bị những thằng khác ghanh ghét và gọi với cái tên rất Tàu: Thẩm Du.

Bước một, thay đổi bề ngoài. Trung phải cắt gọn mớ tóc bù xù, thay đổi toàn bộ quần áo và còn tốn nhiều sức lực tập thể hình. Cũng bởi sự cố gắng của anh nên giờ đây nhìn Trung không khác một hotboy chính hiệu. Nhưng như thế vẫn chưa đủ.

Bước hai, tạo sì căng đan. Bước này rất quan trọng, nó giúp Trung chỉ trong một đêm nổi lên như giò gặp diếu, á lộn lộn, là như diều gặp gió.

"Mày sẵn sàng chưa? Tao chuẩn bị bấm máy quay đây."

"Liệu có ổn không mày, tao thấy sao sao í." -Trung còn lưỡng lự chút ở công đoạn này.

"Sao là sao? Mày không thấy em Tưng bây giờ nổi như cồn à."

"Nhưng..."- Trung ngập ngừng nhìn lại mình rồi nói tiếp. -"Mày xem tao bán khỏa thân mặc mỗi cái quần đùi, không mặc ăn đơ goe* lại còn nhảy Gentleman nữa thì ra cái gì. Hay thôi, không làm đâu."

*ăn đơ goe: underwear là một loại quần tam giác mặc ở trong, nói trắng ra là sịp.
"Mày phải mạnh bạo lên chứ. Nghe tao, hãy nghĩ tới sự nghiệp làm thần tượng trong lòng các nàng như tao đây. Nhớ lại nếu ngày trước không có vụ đi bơi mất quần thì cũng chả được như bây giờ." -Du hếch hếch đầu kiêu hãnh nhớ lại khoảng thời gian đó.

Sau một hồi đắn đo, Trung quyết định gật đầu. Thằng Hoàn hí hửng bật camera từ chiếc Iphone5 sành điệu hướng thẳng về phía Trung ở góc tường, thằng Du thì nhấn nút play ở máy nó bài Gentleman.

Bài hát cất lên, Trung bắt đầu lắc lắc mông theo nhịp điệu nhạc, ban đầu thì còn chút rụt rè nhưng sau đó lại hứng lên nhảy rất hăng. Cả cơ thể an, từng đường nét cơ bắp cuồn cuộn uyển chuyển theo từng giai điệu, đẹp mê hồn. Nhất là cái chỗ ai cũng biết nó là cái gì mà cách rốn một gang tay thì cứ tưng tửng nảy lên lên xuống nhịp nhàng. Hoàn cầm camera phóng cận cảnh chỗ đó, hắn cười ranh mãnh rồi nói:

"Mấy em gái mà thấy cảnh này bảo đảm rớt con mắt."

Trung vẫn tiếp tục lắc lắc, nhún nhún một hồi thì mồ hôi rịn ra, càng tăng thêm vẻ phong trần, nam tính của mình. Lát sau, điệu nhạc cũng kết thúc, anh ngồi phịch xuống giường vì mệt thậm chí còn không đủ sức xem lại clip đó.

Trí từ đâu bước vào phòng thấy thằng Hoàn và Du đang dán mắt chiếc điện thoại mở loa to bài gì đó anh không biết, còn Trung thì người ướt đẫm như tắm đang ngồi tựa lưng vào thành giường. Trí bước tới chỗ giường mình, tay phe phẩy quyển vở vì nóng, cái quạt trần quay yếu xìu chẳng thấy mát. Thấy Trí mồ hôi mồ kê thì Trung tiện mồm hỏi:

"Mày vừa đi đâu cả tối mà mồ hôi ghê thế."

"Tao với em Ngọc vừa xếp hình ở phòng em í."

"XẾP HÌNH???" -Hoàn, Du và Trung không hẹn mà thốt lên cùng lúc.

"Ừm." -Trí ngơ ngơ không hiểu sao bọn này lại ngạc nhiên đến vậy.

"Ghê ~. Tụi bay tiến triển nhanh thế, mới đó mà đã hí hí hí." -Du kéo dài giọng.

"Cũng bình thường thôi." -Trí có phần ngại nên gãi gãi đầu.

"Thế ~ mày làm được bao nhiêu lần?" -Hoàn kéo cổ về phía Trí, ánh mắt hiện rõ vẻ tò mò.

"Một chứ mấy. Thậm chí còn chưa xong cơ."

"Há. Sao lại chưa xong?" -đến phiên Du thắc mắc.

"Thì bị mất một miếng ghép bọn tao tìm mãi không thấy, chắc lúc đi dọc đường bị rơi mất. Mà cái mô hình nhà đó khó xếp thật."

"HÁ. Hóa ra tụi bay xếp mô hình kiến trúc hả?" -Trung ngớ người hỏi rồi liếc mắt nhìn hai thằng kia. -"Vậy mà cứ tưởng..."

"Tưởng gì?" -Trí hỏi lại.

"Thôi không có gì." -Hoàn thất vọng, xua tay.

Sau đó, Trí không nói thêm gì mà đứng lên đi vào phòng tắm rửa ráy và tắm rửa. Hoàn và Du lại tiếp tục công việc dang dở, bọn hắn cắm dây cáp kết nối điện thoại với máy tính, sao chép đoạn clip rồi tung lên phây búc với một cái tên cực lạ. Giai đoạn cuối cùng chỉ là chờ đợi. Chờ đợi là hạnh phúc.

Một.

Hai.

Mười.

Năm mươi.

Mỗi giây mỗi phút lượt lai, com men và se lại tăng lên vùn vụt đến chóng mặt. Clip bắt đầu lọt vào mắt đen của các ad page nguy hiểm, thủ đoạn...khiến nó càng lúc càng nóng. Các bài viết giật tít kinh hoàng như: "Bà Tưng lặn xuống lại xuất hiện Ông Tửng", "Ông Tửng soán ngôi Bà Tưng 2.0", "Thánh Tửng xuất hiện gây bão"... lần lượt xuất hiện trên các page và báo mạng teen.

"Ư...ư...ơ...ớ. Dừn.. dừng..lại..ư...ớ...ớ."

Đêm xuống, trong căn phòng kí túc tối đèn có hai thân hình ngực trần đang quằn quẹo, kẻ nằm trên người nằm dưới đều rịn mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm cả chiếc chiếu vàng trắng. Người nằm dưới là một chàng trai không rõ khuôn mặt trong ánh mờ mờ đang khẽ rên lên nhè nhẹ, kẻ nằm trên trằn trọc khó chịu cứ quay qua quay lại sang trái rồi lại phải đang cố vùi đầu vào gối để ngủ nhưng vẫn bị tiếng rên phía dưới quấy rầy.

Đương đêm mà mất điện khiến căn phòng trở nên ngột ngạt, nóng nực. Thằng Hiếu ốm chưa khỏi hẳn nên trời nóng là nó lại mê man lung tung, rên ư ử thấy mà tội nghiệp. Đăng nằm giường trên không thể chợp mắt được liền vục dậy định vào nhà vệ sinh giải quyết nỗi buồn, thì bỗng dựng người khi bắt gặp bóng người đổ dài ngoài hành lang. Anh suýt hét lên nhưng đã kịp nhận ra thân ảnh của Trung dưới ánh trăng nhàn nhạt.

"Ê! Không ngủ à?" -Đăng hỏi nhỏ.

"Tao thấy nhớ nhà quá." -Trung đáp lại bằng giọng ỉu xìu.

"Sặc. Làm như là tân sinh viên không bằng." -Đăng giễu cợt nhưng rồi nhận ra mình hơi quá lố. Có lẽ nó nhớ nhà thật. -"Thôi, đi ngủ đi mày."

Đăng nói rồi lặng lẽ bước vào phòng vệ sinh. Anh thấy đau, đau lắm khi nghĩ đến lúc tối... Từng tiếng rơi lõm bõm nghe sao thắt lòng, mặt anh khẽ nhăn lại, nước mắt ứa ra lăn dài trên má. Miệng anh thầm thì trong cơn đau đớn:

"Đậu xanh ra Má! Thế quái nào bị ngộ độc, đau bụng vã.i~."
...

Quả nhiên, sau một đêm Trung đã vang danh khắp trường. Anh từ một tên bụi đời bỗng chốc trở thành hotboy được nhiều người biết đến. Rút cục kết quả quá hoàn hảo.

Bước trên đường đến giảng đường, anh bắt gặp những ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ nhưng cũng có những ánh mắt ganh tị của bọn con trai trong trường. Anh mặc kệ, tự tin khoe cá tính riêng mình. Áo body cổ tim, quần jean bó sát làm cho chỗ mà ai cũng biết là chỗ nào căng phồng lên khiêu khích đám con gái. Mái tóc nâu dựng ngược, tai trái bấm khuyên càng tăng thêm phong cách. Thằng Du quả là có kinh nghiệm, nghe lời hắn thực không sai.

Từ ngày đó, Trung đã bắt đầu là tâm điểm của sự chú ý không chỉ trong mà còn ngoài trường. Đi đến đâu cũng có thể nghe thấy tiếng thì thầm, bàn tán về anh chàng hotboy này. Mỗi lần Trung ngang qua ghế đá, anh lại thấy những ánh mắt long lanh như thủy tinh của đám nữ sinh nhìn mình thèm rỏ dãi. Anh nở nụ cười lộ chiếc răng khểnh duyên hút hồn, đám nữ sinh gần như chết ngất.
...

Một buổi chiều đầy nắng và gió nhẹ miên man lùa dưới mặt đất, Trung bước đi trên phố ngắm người qua lại. Bỗng nhiên, từ đâu có khoảng năm, sáu cô bé học sinh cấp ba giẫm đạp lên nhau mà ùa ra bu lấy anh, ríu rít như lũ chim ri.

"Ông Tửng! Anh là Ông Tửng hả? Trời ơi! Đẹp zai quá."

"Cứ ngỡ chỉ có mấy anh zai K-pop là đẹp, không ngờ lại có Ông Tửng đẹp zai hơn lại ngay trước mắt. Hic." -một em gái nhìn anh, hai mắt long lanh.

"Trời! Tụi bây nhìn này. Rắn chắc thật." -một em gái khác lại sờ vào bắp tay chắc nịch của Trung mà thốt lên.

"Hì. Ngại quá, các em quá khen rồi." -Trung có phần hơi xấu hổ.

"Anh. Anh cho bọn em xin chữ ký vào mông đi để mai bọn em đi khoe bọn con gái trong trường." -một em gái trông cái mặt dâm dê đề nghị.

"Hả? Mông...mông á. Ơ, thôi để anh ký vào chỗ khác được không? Tay chẳng hạn." -Trung đáp.

"Hừ. Thế cũng được ạ." -mặt em gái đó bỗng ỉu xìu.

Thế rồi, Trung nhận lấy cây bút khoái chí ký lần lượt hết cho em này lại đến em khác, thấy tụi nó vui lắm cứ cảm ơn rối rít lúc ra về. Trung lại tiếp tục đi dạo. Anh bất chợt dừng lại, đơ người, thân thể như tê cứng. Sâu trong đáy mắt ẩn hiện một bóng hồng đang lướt qua. Nàng đẹp tựa hồ tiên trong chiếc váy trắng nữ tính, mái tóc xõa ngang vai tinh nghịch trong gió. Nàng khẽ liếc mắt kiêu hãnh khi bước qua anh. Một cảm giác như đã quen thuộc từ lâu, phút bối rối anh chẳng nói nên lời. Nàng chợt dừng lại, nhảy cẫng lên.

"Ối! Anh có phải Ông Tửng không? Trời ơi! Đẹp zai dữ. Muuuoa."

"À ừ ừ." -Trung không nói được gì thêm bởi anh đã thực sự bị hút hồn.

"Anh. Mình chụp chung nha, chụp chung vài kiểu. Nha anh~" -cô gái có phần nũng nịu nắm lấy vạt áo anh đưa đẩy.

"Ồ! Được thôi."

Tách.

Tách.

Tách.

Chiếc điện thoại lóe sáng đèn phờ lát khoảng gần chục cái mà vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại, Trung cũng không thấy khó chịu khi chụp chung với người đẹp. Anh cười rất duyên, cô gái kia cũng vậy. Nếu cho rằng hai người họ là cặp Kim Đồng- Ngọc Nữ thì thực không ngoa.

Sau lần ấy, Trung nhanh trí xin số điện thoại của cô gái ấy và nàng dường như cũng không ngần ngại. Cô gái ấy với cái tên rất đẹp: Ngọc Thanh đã in sâu tâm trí anh. Từ đó, họ gặp nhau thường xuyên hơn, họ hẹn nhau, họ cùng chia sẻ tâm tư cho nhau, họ dần hiểu nhau hơn. Thứ tình cảm mà người đời vẫn gọi tình yêu cũng dần nảy nở theo ngày tháng như bao đôi lứa khác. Thế rồi, họ đến với nhau như một quy luật tất yếu của tạo hóa.

Tối đó, Thanh nảy ra ý đồ muốn chiếm hữu thể xác người đàn ông ấy. Ngay từ lần đầu xem clip Trung nhảy trên phây búc cô đã có ý định này, sau đó thực hiện từng bước trong kế hoạch để anh chui vào dọ. Thanh không ngờ mọi chuyện lại dễ dàng đến vậy. Và tối nay chính là ngày mà mong đợi nhất.

Hẹn người yêu ở quán kem Trúc Anh lúc tám giờ, Thanh đến được vài phút thì Trung cũng đến. Họ gọi món kem yêu thích như mọi lần, ngồi chém gió khoảng nửa tiếng thì Thanh bắt đầu có những biểu hiện mơn trớn khiến Trung không tài nào bình tĩnh được, từng cử chỉ, hành động cứ khiêu khích chỗ nào đó trên người anh. Người anh cảm giác sương sướng, tê tê. Sau vài lần thăm dò, Thanh mới thỏ thẻ mở lời:

"Anh! Hai đứa mình yêu nhau lâu rồi mà chưa có làm gì ra hồn hết. Hôm nay, em quyết định sẽ đánh dấu xác nhận anh là của riêng em."

"Em...em định đánh dấu anh như thế nào?" -Trung hiểu ý nhưng vẫn giả vờ nai tơ.

"Đi theo em!"
...

Thanh dẫn Trung đến khu nhà nghỉ Hạ Lan với ánh đèn màu sặc sỡ bên ngoài. Họ thuê một căn phòng với giá trung bình trên tầng hai, căn phòng không lớn nhưng đủ để hai người có thể cùng nhau tâm sự đêm khuya một đêm. Trung bước đến chiếc giường trải nệm, ngồi xuống ngơ ngác nhìn xung quanh. Đây là lần đầu tiên anh vào nhà nghỉ nên bỡ ngỡ là điều không thể tránh khỏi, khác với anh, Thanh có vẻ sành sỏi hơn. Cô nói:

"Anh tắm rửa đi, em chờ."

"Ờ ờ."

Trung vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ một hồi rồi dùng khăn tắm quấn lấy phần dưới. Lúc anh bước ra thì thấy căn phòng mập mờ ánh đèn ngủ, còn Thanh thì đã nằm sẵn trên giường với chiếc chăn đắp ngang ngực đang chờ đợi. Trung hơi hồi hộp, tiến đến cạnh giường, ngồi xuống nhìn cô. Anh hít một hơi thật sâu để lấy lại bản lĩnh đàn ông rồi nhẹ nhàng vén tấm chăn để chui vào.

Một giây

Hai giây

Năm giây

Trung bắt đầu thực hiện những hành động đầu tiên. Anh sững người, có gì đó không ổn. Không! Thực sự rất không ổn. Một ý nghĩ khủng khiếp lướt qua đại não, anh đạp chăn vục dậy vội vàng mặc chiếc quần jean còn chưa kịp kéo khóa đã lao vội ra ngoài. Thoát ra khỏi căn nhà nghỉ đáng sợ ấy, anh lao đi trong cơn mưa phùn lạnh giá. Miệng không ngừng hét lớn như điên loạn:

"MÁ ƠI! CÚ CÓ GAI!!!"