Tên truyện: Người tình của Công chúa -Phong Tư chi luyến
Tác giả: Dương Đức
Bút danh: Phong Du (Eric)
Thể loại: Xuyên việt, huyền ảo, dã sử...
Rating: 15+
Tình trạng: Hoàn 23 chương
Tác giả: Dương Đức
Bút danh: Phong Du (Eric)
Thể loại: Xuyên việt, huyền ảo, dã sử...
Rating: 15+
Tình trạng: Hoàn 23 chương
Đây là câu chuyện tình cảm, lãng mạn đơn thuần của một chàng trai và một nàng công chúa có pha chút huyền ảo và dã sử
Nam chính không phải là anh hùng võ công cái thế, cũng chẳng phải là người thuộc tầng lớp thượng lưu. Anh ta chỉ đơn giản là một người thầy thuốc tốt bụng. Sở dĩ nam chính như thế là bởi tôi muốn nhân vật của mình phải thật gần gũi và thực tế.
*Các địa danh là hư cấu nhưng tỉnh, phủ là thật.
*Ý tưởng truyện xuất phát từ một sự kiện ít ai biết đến trong lịch sử. Là sự kiện gì thì chỉ có đọc mới biết
*Trong truyện có sử dụng một truyền thuyết nhưng sẽ diễn ra theo cách khác. Sở dĩ như vậy vì tôi không thích cái kết của truyện. Xin nhắc trước để tránh thắc mắc.
*Đối với các nhân vật có thật: Họ là chính họ nhưng tính cách có thể bị thay đổi (cái này ít thôi)
Đôi lời của tôi:
Tôi viết fic này không phải vì tôi mộng mơ gì đó, mà đơn giản vì tôi cảm thấy cần phải viết. Thế thôi!
Nội dung:
*Đây là chuyện tình của một nàng công chúa thời nhà Trần. Tất nhiên truyện là hư cấu rồi.
*Trước đây, nhà văn Nguyễn Huy Tưởng đã viết một tiểu thuyết về bà nhưng lại có kết thúc buồn nên tôi mạn phép xin viết một câu chuyện khác, một cái kết khác.
Truyện chia ra làm 3 phần:
- Phần 1: Huyền ảo: Mộng hồ ly
- Phần 2: Tình yêu: Công chúa Đại Việt
- Phần 3: Sóng gió: Chiến tranh Nguyên Mông
Nhân vật:
Lời dẫn:
Chàng vì kiếp trước khiến nàng mang mối nợ nước nhà nên kiếp này phải trở lại để trả nợ.
Nàng là Công chúa vì nước vì dân nguyện hy sinh tấm thân mình để trả nợ nước nhà.
.
.
.Có những định mệnh kỳ lạ đưa họ đến bên nhau, nhưng lại bắt nguồn từ sự chân thành nhất..
.
.
.
Một ngày giữa tháng hai, tôi đứng dưới gốc cây phượng vĩ trong đêm mưa gió bấc. Từng hạt mưa phùn lất phất thấm ướt lớp áo tôi, từng cơn gió lạnh lướt qua da mà tê tái. Tôi vẫn chờ nhưng...nàng không đến. Đã hai canh giờ trôi qua, nàng vẫn không đến. Rốt cục điều nàng lựa chọn lại không phải tôi.
Trong cơn mưa phùn không ngớt, tôi nhận ra có tiếng bước chân người đang tiến về phía mình. Tôi mỉm cười. Nàng đã đến thật rồi, vậy là nàng đã quyết định sẽ theo tôi. Nhưng nụ cười trên môi tôi chợt tắt lịm, tôi đã lầm vì người đó không phải nàng. Trước khi tôi kịp nhận ra đó là Phạm Bân, sức lực tôi đã dần yếu đi, người tôi nóng ran và mệt mỏi. Bóng tối cũng phủ lên đôi mắt tôi một màu xám xịt, tôi ngã quỵ xuống. Bên tai chỉ còn nghe tiếng gọi văng vẳng của anh ta:
"Phong! Phong!"Nếu như không thể nói "nếu như"
Nếu như anh đừng yêu quá nhiều
Nếu như em là một giấc mơ
Thì giấc mơ ơi, đừng tan đi mau.*
Nàng là Công chúa vì nước vì dân nguyện hy sinh tấm thân mình để trả nợ nước nhà.
.
.
.Có những định mệnh kỳ lạ đưa họ đến bên nhau, nhưng lại bắt nguồn từ sự chân thành nhất..
.
.
.
Một ngày giữa tháng hai, tôi đứng dưới gốc cây phượng vĩ trong đêm mưa gió bấc. Từng hạt mưa phùn lất phất thấm ướt lớp áo tôi, từng cơn gió lạnh lướt qua da mà tê tái. Tôi vẫn chờ nhưng...nàng không đến. Đã hai canh giờ trôi qua, nàng vẫn không đến. Rốt cục điều nàng lựa chọn lại không phải tôi.
Trong cơn mưa phùn không ngớt, tôi nhận ra có tiếng bước chân người đang tiến về phía mình. Tôi mỉm cười. Nàng đã đến thật rồi, vậy là nàng đã quyết định sẽ theo tôi. Nhưng nụ cười trên môi tôi chợt tắt lịm, tôi đã lầm vì người đó không phải nàng. Trước khi tôi kịp nhận ra đó là Phạm Bân, sức lực tôi đã dần yếu đi, người tôi nóng ran và mệt mỏi. Bóng tối cũng phủ lên đôi mắt tôi một màu xám xịt, tôi ngã quỵ xuống. Bên tai chỉ còn nghe tiếng gọi văng vẳng của anh ta:
"Phong! Phong!"Nếu như không thể nói "nếu như"
Nếu như anh đừng yêu quá nhiều
Nếu như em là một giấc mơ
Thì giấc mơ ơi, đừng tan đi mau.*
(*) trích Nếu như không thể nói nếu như
.
.
.
Trời về đêm. Cả thành phố đang chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lác đác đâu đó trong cái nơi xa hoa này có những con người không ngủ. Họ phải làm việc ca đêm hoặc đơn giản họ là những người trẻ thích sống về đêm.
Nam Phong ngồi trong góc của một quán rượu nhỏ, nốc từng chai rượu uống ừng ực như uống nước lã. Hắn đang buồn, chán nản, và chỉ có thứ nước cay nồng này mới giúp hắn quên đi mọi thứ trong đầu ngay lúc này.
Đã 2h sáng. Quán hôm nay khách thưa dần, ông chủ phải đóng cửa sớm hơn. Nam Phong loạng choạng bước ra khỏi quán rượu đi về phía trước, nơi mà thậm chí hắn cũng rõ, chỉ là muốn đi và cứ đi. Con đường vắng lặng, bóng hắn lặng lẽ in dưới ánh đèn cao áp xiêu xiêu vẹo vẹo. Dừng lại, trước mắt là cây cầu, nơi minh chứng cho mối tình sâu nặng của hắn, hắn thấy nhớ người con gái ấy. Người mà hắn từng yêu thương nhất, chỉ tiếc là có duyên nhưng không có phận. Hắn đứng lên thành cầu, dang rộng hai tay ra hứng những đợt gió ùa vào, khóe mắt cay cay vì gió hay vì tim hắn đang quặn lại. Gió lạnh! Như trái tim hắn bây giờ. Nhắm đôi mắt lại để cảm nhận cái lạnh của gió cuối mùa, những hình ảnh đau buồn của cái đêm ấy cứ ùa về mang theo một nỗi niềm day dứt.
****
Đêm ấy, hắn và Vy đã cãi nhau. Cả hai đều ngoan cố không ai chịu nhượng bộ, Vy tức giận bỏ đi. Nào có thể ngờ chỉ một cái quay lưng, cả hai người đã vĩnh viễn rời xa nhau mãi mãi.
“Kéétttttt! Uỳnh!”
Hắn giật mình quay lại. Người lặng đi, cả thế giới như sụp đổ trước mắt hắn. Giá như hắn chấp nhận mình sai, giá như hắn níu tay cô lại…Có lẽ chiếc xe ô tô kia sẽ không lao vào cô. Vy nằm đó bất động, dưới mặt đường lạnh lẽo, máu loang ra. Hắn vội chạy lại, ôm lấy cô, tim đau như hàng ngàn mũi kim đâm vào, có thể nó cũng đang rỉ máu…
****
“Này! Anh kia đừng làm bậy!”
.
.
.
Trời về đêm. Cả thành phố đang chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lác đác đâu đó trong cái nơi xa hoa này có những con người không ngủ. Họ phải làm việc ca đêm hoặc đơn giản họ là những người trẻ thích sống về đêm.
Nam Phong ngồi trong góc của một quán rượu nhỏ, nốc từng chai rượu uống ừng ực như uống nước lã. Hắn đang buồn, chán nản, và chỉ có thứ nước cay nồng này mới giúp hắn quên đi mọi thứ trong đầu ngay lúc này.
Đã 2h sáng. Quán hôm nay khách thưa dần, ông chủ phải đóng cửa sớm hơn. Nam Phong loạng choạng bước ra khỏi quán rượu đi về phía trước, nơi mà thậm chí hắn cũng rõ, chỉ là muốn đi và cứ đi. Con đường vắng lặng, bóng hắn lặng lẽ in dưới ánh đèn cao áp xiêu xiêu vẹo vẹo. Dừng lại, trước mắt là cây cầu, nơi minh chứng cho mối tình sâu nặng của hắn, hắn thấy nhớ người con gái ấy. Người mà hắn từng yêu thương nhất, chỉ tiếc là có duyên nhưng không có phận. Hắn đứng lên thành cầu, dang rộng hai tay ra hứng những đợt gió ùa vào, khóe mắt cay cay vì gió hay vì tim hắn đang quặn lại. Gió lạnh! Như trái tim hắn bây giờ. Nhắm đôi mắt lại để cảm nhận cái lạnh của gió cuối mùa, những hình ảnh đau buồn của cái đêm ấy cứ ùa về mang theo một nỗi niềm day dứt.
****
Đêm ấy, hắn và Vy đã cãi nhau. Cả hai đều ngoan cố không ai chịu nhượng bộ, Vy tức giận bỏ đi. Nào có thể ngờ chỉ một cái quay lưng, cả hai người đã vĩnh viễn rời xa nhau mãi mãi.
“Kéétttttt! Uỳnh!”
Hắn giật mình quay lại. Người lặng đi, cả thế giới như sụp đổ trước mắt hắn. Giá như hắn chấp nhận mình sai, giá như hắn níu tay cô lại…Có lẽ chiếc xe ô tô kia sẽ không lao vào cô. Vy nằm đó bất động, dưới mặt đường lạnh lẽo, máu loang ra. Hắn vội chạy lại, ôm lấy cô, tim đau như hàng ngàn mũi kim đâm vào, có thể nó cũng đang rỉ máu…
****
“Này! Anh kia đừng làm bậy!”
Có ai đó hét lên từ phía đầu cầu khiến hắn giật mình, đôi chân run run không vững. Cả người hắn lao xuống. Dòng nước chảy xiết do dư âm của trận bão hôm qua tạo những vòng xoáy nước mạnh, khó ai có thể sống sót nổi được…


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét