menu

Trang Chủ

 photo vn520_org-51f8396ae462b.gif

Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

[Người tình của Công chúa -P2] Chương 18

Chương 18


Tai nạn



Phong trở về nhà sau khi đưa An Tư về cung. Trong lòng hắn bây giờ rất rối bời rồi lại như vui vui. Rất lạ, không giống như cảm giác yêu Vy ngày trước, có chăng tình cảm của hắn bây giờ đang nằm giữa khoảng yêu và thích khiến hắn khó phân định được.
   
Vừa bước tới cổng thì Phong gặp Bân cũng đi đâu về, hắn đoán anh lại đi đón Thúy bởi dạo gần đây trong thành rộ lên tin đồn rằng có quỷ xuất hiện về đêm chuyên bắt cóc các cô gái đi đường, nên ông Quân mới phiền đến Bân mỗi tối phải đi đón nàng để được an tâm. Tất nhiên ông Quân không tin rằng trên đời này có quỷ, ông nghĩ chắc lại kẻ nào rỗi hơi tung tin đồn nhằm gây hoang mang lòng dân nhưng dù có nghĩ thế thì phòng vẫn tốt hơn.

Phong nhìn ra sau nhưng chỉ có mỗi Bân, lại ngửi thấy có mùi rượu nồng nặc từ người anh ta. Hắn hỏi:

"Anh không đi đón Thúy à?"

"Thúy?" -Bân còn ngà ngà say, chiều nay anh gặp mấy người bạn ở quê nên được dịp họ rủ anh đi một chầu mãi đến tận giờ mới về nên quên béng mất việc đón Thúy, giờ nghe Phong hỏi vậy anh mới nhớ ra, liền thốt lên. -"Chết! Hồi chiều tôi đi uống rượu với bạn giờ mới về nên quên mất. Giờ để tôi đi đón cô ấy."

Thấy Bân có phần không tỉnh táo lắm, nghĩ anh ta chắc chưa tỉnh hẳn nếu đi đường lúc này có khi còn lâu mới về được nhà, Phong nói:

"Thôi, anh vào nhà đi để tôi đi đón cô ấy cho."

"Vậy cũng được."

Bân nói xong lảo đảo bước vào nhà.

Phong lần theo con đường dẫn tới quán Bà Béo. Trời lúc này cũng đã muộn, trên đường chỉ còn lác đác vài người qua lại. Giờ này quán ăn cũng đóng cửa, Thúy chắc còn đang chờ đợi. Mọi ngày tầm này nàng đã ở nhà nấu cơm cho mọi người rồi, hôm nay Bân lại có việc đột xuất nên quên mất nàng, đợi lâu thế hẳn nàng đang sốt ruột lắm. Nghĩ vậy, bước chân Phong càng thêm gấp gáp hơn.

Khi đến nơi, cửa hàng đã đóng kín, bên trong tối om. Hai bên đường người ta cũng đã dọn hàng từ lúc nào rồi, vắng tanh chỉ có bóng một bà lão bán bánh cũng đang xếp lại đồ vào cái thúng chuẩn bị bước đi. Phong liền chạy tới, cúi chào bà rồi hỏi:

"Bà ơi, bà có thấy cô gái đầu bếp ở quán Bà Béo đằng kia đi đâu rồi không?"

Bà lão nhìn hắn dò xét rồi lại suy nghĩ vài giây sau đó mới đáp:

"Tiểu Thúy ấy hả? Bà thấy nó mới về cách đây không lâu."

"Vậy cô ấy có đi cùng ai không ạ?"

"Hình như là đi một mình. Nó bảo chờ mãi không thấy người đến đón nên tự đi về rồi."

"Vâng, con cám ơn bà."

Bà lão ậm ờ, đặt quang gánh lên vai rồi chậm chạp bước về phía trước còn hắn thì cũng quay người bước đi. Bà lão nói Thúy về cách đó không lâu vậy sao mình không gặp trên đường nhỉ? Lẽ nào nàng đi đường khác? Không thể, đường từ nhà đến quán chỉ có một con đường và một cái ngõ, cũng có thể còn đường khác mình chưa biết chăng?

Phong trên đường về nhưng vẫn băn khoăn, bỗng nhiên hắn dội lên một cảm giác bất an, khó chịu vô cùng. Hắn thật sự lo lắng hoặc sự lo lắng của hắn chỉ là thừa thãi. Phong bước chân nhanh hơn bình thường, hắn muốn về nhà ngay lập tức. Khỉ thật, nếu có điện thoại di động thì chỉ cần gọi một cú là xong nhưng đáng tiếc bây giờ đang là thế kỷ XIII.

Trở về nhà, căn nhà im lìm. Chỉ phòng Bân là sáng, hôm nay thầy đi vắng phải ngày mai mới về. Phong đi tìm khắp nhà nhưng vẫn không thấy Thúy đâu, chả nhẽ nàng chưa về? Không thể nào, nàng chưa bao giờ la cà hoặc về muộn mà không báo cho người nhà. Vả lại, tại sao trên đường về không hề gặp nàng trên đường. Chuyện gì đã xảy ra. Mí mắt trái Phong bỗng co giật liên hồi báo có điềm chẳng lành, tim hắn càng đập dồn sốt ruột hơn. Hắn tới cửa phòng Bân gõ cửa, có tiếng anh ta trả lời bên trong, hắn mới lên tiếng:

"Anh Bân, Thúy đã về chưa?"

Bân khi ấy đang nằm trên giường còn chưa chợp mắt, nghe có tiếng gõ cửa thì đi ra mở, lại thấy sắc mặt Phong muôn phần lo lắng, anh bỗng thấy lo lắng theo:

"Chưa, chẳng phải cậu đi đón Thúy sao?"

"Khi tôi đến thì không thấy cô ấy đâu, nghe bà cụ bán hàng gần đó nói Thúy đã về một mình nhưng tôi lại không gặp. Về nhà cũng lại chẳng thấy đâu. Tôi lo quá."

"Tiểu Thúy chưa bao giờ về muộn." -nghĩ thế nào Bân nói tiếp. -"Đi, chúng ta mau đi tìm lại xem."

Phong gật đầu, họ cùng nhau tiến ra phố mỗi người một ngả mà tìm. Lúc này trời đã khuya lắm rồi, trên đường chính có lác đác vài người, còn trong ngõ hoặc các đường nhỏ thì văng tanh, chỉ có tiếng lá xào xạc và hàng cây đổ bóng xuống đường kì dị. Bân và Phong vừa chạy đi tìm vừa gọi lớn khắp nơi và nhận lại chỉ là lời than thở của màn đêm lạnh giá, họ bắt đầu nản nhưng cũng đồng thời mối lo kia cũng nhân lên gấp vạn lần.

Bân tiếp tục kiếm tìm, đôi chân anh mệt mỏi nhưng vẫn cố lê bước. Anh không thể bỏ cuộc, Tiểu Thúy có thể đang gặp nạn, cô ấy cần anh đến giúp. Nghĩ thế, trong anh lại càng nôn nao sốt ruột vô cùng, rốt cục em đang ở đâu?

Bân đến một cái hẻm tối, anh chợt nghe có tiếng người, không, là nhiều người. Anh nép vào bức tường ngó vào thăm dò, ở đó có những bóng đen cao lớn đứng cười đùa nhìn một gã đang nằm đè lên ai đó làm điều đồi bại, có tiếng rên rỉ khóc lóc, lại có tiếng kêu la đau đớn khe khẽ. Bân sửng sốt, tim anh đang bị ngàn mũi tên đâm sâu vào, nó đang bị cào xé đau đớn khôn cùng, cả người anh run lên bần bật, anh không dám tin vào điều mình trông thấy. Không! Anh không dám tin. Thế nhưng, sự thật cay đắng vẫn hiển hiện ra trước mắt cho dù anh có cố phủ nhận, cho dù anh có nhắm mắt để xem như chỉ là mơ.

Bân lượm một khúc cây rồi lao ra đập vào đầu một tên trong số đó, gã choáng váng ngã lăn xuống đất. Ngay tức khắc ba tên khác quay người lại trừng mắt nhìn anh, bọn chúng lao vào đánh. Ba đánh một. Bân không phải là người luyện võ hay một người khỏe mạnh để có thể đánh thắng bọn côn đồ, hai tên to con khỏe mạnh túm lấy anh, chúng liên tiếp thúc vào bụng anh những cú đánh đau thấu tâm can. Bân gần như kiệt sức, một tên khác dùng ngay khúc cây khi nãy nện một cú vào đầu anh. Máu túa ra, loang lổ quanh đầu, anh thấy đầu rất đau điếng, đau đến nỗi muốn chết đi được anh vẫn gắng gượng, anh không thể gục xuống lúc này.

“Tiểu Thúy! Tiểu Thúy…”

Bân lẩm nhẩm gọi tên nàng, anh dùng hết sức lực mình để đứng lên nhưng đôi chân vẫn loạng choạng. Bân lại lao tới, giơ cú đấm ra đấm thẳng vào một tên, tên đó nhếch mép né sang trái khiến anh mất đà mà ngã nhào xuống. Bân chưa chịu thua. Anh không thể thua, anh không thể bỏ cuộc được nhưng đám cầm thú kia đâu chịu buông tha. Bọn chúng lôi anh lên, lại đánh, lại thúc những cú đánh chí mạng vào bụng, vào đầu, vào chân dường như muốn lấy mạng anh.

Phong khi ấy cũng gần đó, hắn nghe có tiếng ẩu đả biết có điều chẳng lành liền chạy lại thấy Bân đang bị nhóm người lạ đánh ngất, chẳng kịp nghĩ ngợi gì hắn lao ngay vào giúp. Sau lần gặp nạn hồi trước, sức khỏe Phong tuy có yếu đi nhưng để đối phó với những kẻ thế này thì hắn không cần dùng hết sức. Bọn này xem ra cũng biết chút võ, đánh rất có bài bản khiến hắn không thể coi thường. Phong vận dụng hết các chiêu thức võ công đã được học tiếp bọn chúng. Sau vài ba chiêu, thì nghe có tiếng bước chân dồn dập chạy lại. Phong quay ra nhìn, là lính tuần đêm. Bọn người kia trông thấy quân lính liền sợ hãi rủ nhau rút lui.

Phong chạy lại tới chỗ Bân, lay lay anh dậy nhưng vô dụng. Bân đã bất tỉnh. Bỗng có tên lính trong ngõ hét lên:

"Trong này còn có một cô gái."

Mọi người tới soi đèn xem. Dưới ánh đèn lấp loáng, ánh mắt Phong sững sờ mở to. Trong đáy mắt hắn, hình ảnh phản chiếu một cô gái nằm dưới nền đất lạnh, trang phục tả tơi bị xé toạc một cách thô lỗ, cô gái ấy đôi mắt thẫn thờ ướt đẫm tràn đầy vẻ sợ sệt, cơ thể co lại run rẩy, tâm trí vô cùng hoảng loạn. Cô gái ấy không ai khác chính là người hắn vẫn đang tìm.

...
Tiểu Thúy trở thành người trầm cảm, nàng luôn ở trong phòng không tiếp xúc với bất kỳ ai, cơ thể luôn ở trạng thái run rẩy, ánh mắt sợ hãi luôn đảo liên xung quanh, hai tay ôm chặt cơ thể nép sát vào góc giường, cố giấu mình vào bóng tối. Nét mặt tươi cười ngày nào giờ đã thay thế bởi một gương mặt hốc hác, xanh xao và thiếu sức sống. Nhìn nàng bây giờ ai cũng không cầm lòng nổi mà rơi lệ, thương xót vô cùng.

Phạm Bân đã hai ngày nay chưa có dấu hiệu tỉnh lại, ông Quân mấy ngày rồi cũng chẳng yên giấc, tâm trạng nặng nề, buồn phiền khiến mái tóc hoa râm đã chuyển màu bạc chỉ sau một đêm, nét mặt cũng già đi nhiều phần. Cả căn nhà bây giờ trở nên u uất, tàn tạ, lạnh giá. Thật sự đời chẳng ai biết đâu chữ ngờ, mới ngày nào họ còn quây quần bên nhau ấm cúng, vậy mà chỉ sau một đêm mọi chuyện xấu đổ dồn về căn nhà ấy. Cháu gái bị cưỡng gian, học trò lại bất tỉnh. Còn gì bất hạnh hơn?

Phong ngồi trước hiên nhà, hai tay ôm đầu bứt tóc, vẻ mặt nhăn nhúm khổ tâm. Là lỗi của ta, tất cả đều là lỗi của ta. Lẽ ra ta phải tìm được nàng sớm hơn. Ông Trời sao ông nỡ đối xử với họ như thế? Họ có lỗi lầm gì mà phải bị trừng phạt như vậy?

An Tư thấy hắn tự dằn vặt bản thân, nàng cũng chẳng có cách nào an ủi. Nàng bước tới gần, đặt tay lên vai hắn.

"Bây giờ trong nhà chỉ còn ngươi mới giúp được mọi người, ngươi phải phấn chấn lên. Đừng tự trách mình, chuyện xảy ra là ngoài ý muốn mà."

Những lời nàng nói rất đúng, trong nhà bây giờ chỉ còn mình ta. Bây giờ không phải lúc than vãn, tự trách bản thân mình. Ta còn nhiều việc phải làm, mọi người đang rất cần ta. Phong đưa mắt nhìn An Tư thầm cảm ơn nàng, hai ngày qua nàng cũng đã vất vả nhiều rồi. Công chúa! Cám ơn nàng.

An Tư và Phong hai ngày bận rộn chăm sóc mọi người trong nhà. An Tư được giao nhiệm vụ coi sóc Thúy, giúp nàng bình ổn tinh thần nhưng xem ra không phải là chuyện dễ dàng gì. Phong lo sợ một người con gái như Thúy gặp phải chuyện ấy chắc sẽ nghĩ quẩn nên mới luôn nhắc nhở An Tư tuyệt đối phải ở bên nàng mọi lúc. Hắn biết An Tư cũng mệt mỏi, hai ngày không ngủ mà nhìn nàng đã tiều tụy đi nhiều, hắn có khuyên nàng về nghỉ nhưng nàng vẫn một mực không chịu rời xa Thúy nửa bước. Trong lòng hắn cảm kích nàng vô cùng.

Trời xẩm tối, Phong ra ngoài mua đồ ăn về, An Tư giúp hắn sắp xếp lên bàn. Mấy món này chẳng phải sơn hào hải vị gì, chỉ là mấy món ăn đơn giản, đạm bạc để lót dạ thôi chứ vào lúc này chẳng ai có tâm trạng đâu mà ăn. Hắn cũng vậy nhưng hắn nghĩ theo hướng tích cực hơn, nếu không ăn thì lấy sức khỏe đâu mà chăm sóc mọi người? Những ngày này Phong thật sự cảm thấy trên vai mình mang một gánh nặng không thể buông xuôi. Mọi người trong nhà đã sớm là gia đình, người thân của hắn. Người thân gặp nạn hắn không thể không lo, hơn nữa Tiểu Thúy bị như vầy hắn cũng có phần trách nhiệm.

Phong bước theo hành lang tới phòng thầy, gõ cửa "cộc cộc" vài cái. Bên trong có tiếng bước chân đang ra, cánh cửa mở hắn nhận ra ông Quân vẻ mặt u sầu nhìn hắn như định hỏi gì nhưng lại chẳng thể lên tiếng. Hắn nói:

"Thầy mau ra ăn chút gì đi, cả ngày nay thầy không ăn gì rồi."

Ông Quân thở dài, nhìn vẻ mặt lo lắng của hắn. Ông nói:

"Ta không ăn. Con cứ ăn trước đi."

"Thầy! Thúy và anh Bân đang rất cần thầy, nếu thầy không ăn thì làm sao có sức khỏe để lo cho hai người ấy. Thầy, xin thầy hãy nghĩ tới Tiểu Thúy và Phạm Bân mà ăn chút gì đi."

Nghe Phong nói cũng có lý. Phải! Cháu ta còn đang rất cần ta, cả học trò của ta cũng rất cần ta. Ta không thể bỏ cuộc, ta phải giúp hai đứa nó.

Ông Quân suy nghĩ hồi lâu thì cũng chịu ra phòng khách ăn. An Tư khi ấy cũng mang theo cơm và chút đồ ăn bước vào phòng Tiểu Thúy. Cánh cửa mở ra, thấy có tiếng người bước vào Thúy chợt  giật mình, vội co người rúc vào góc tường run lẩy bẩy, đầu tóc rối bời che đi phân nửa gương mặt khiến nó càng u ám hơn, đôi mắt dại nhìn người vừa bước vào muôn phần sợ hãi. Thật đau lòng. An Tư đặt khay xuống bàn, lại gần ôm lấy nàng cho nàng chút ấm áp, an ủi nàng cho nàng bớt sợ hãi. Thúy ban đầu vẫy vùng một hồi, nàng khóc thét lên như cào xé tâm can người nghe, đau đớn thay. An Tư vẫn ôm chặt lấy nàng, nước mắt lã chã rơi đẫm gương mặt ẩn hiện trong bóng tối. Nàng cất giọng hát bài đồng dao quen thuộc từ thuở nhỏ:

Gánh gánh gồng gồng
Gánh sông gánh núi
Gánh củi gánh cành
Ta chạy cho nhanh
Về xây nhà bếp
Nấu nồi cơm nếp
Chia ra năm phần
Một phần cho mẹ
Một phần cho cha
Một phần cho bà
Một phần cho chị
Một phần cho anh
Ta chạy cho nhanh
Về xây nhà bếp
Nấu nồi cơm nếp...

Tiếng hát trong trẻo luồn vào tai êm ái, Thúy cũng dần thôi vẫy vùng, ngoan ngoãn nằm trong vòng tay An Tư như một đứa trẻ, môi nàng khẽ cười ngây ngô.

Ông Quân và Phong đứng ngoài cửa từ nãy thấy Thúy đã bình ổn thì an tâm được phần nào, trong lòng cũng được an ủi đôi chút.

Từ hôm đó, An Tư dần trở thành một người bạn tin tưởng của nàng. Thúy không còn sợ khi thấy An Tư nữa, tuy rằng nàng vẫn chưa thể gặp những người khác nhưng đối với một người sau cú sốc nặng về tinh thần thì việc mở lòng với một ai đó thì đã là một sự khởi đầu tốt.
...

Chiều hôm ấy, sau ba ngày bất tỉnh thì bóng tối cũng chịu buông tha. Bân dần tỉnh lại, hai mí mắt động đậy một hồi cũng chịu mở ra. Trước mắt anh là những mảng sáng tối xen kẽ nhau mờ ảo, nhập nhoạng lúc rõ lúc không. Trần nhà cuối cùng dần hiện ra rõ nét sau một hồi chìm trong lớp sương xám mỏng manh. Bây giờ đang là buổi chiều, từng tia nắng nhạt xuyên qua khe cửa chiếu vào phòng không đủ làm sáng tất cả.

Bân ngồi dậy từ từ, phía sau đầu đau nhức, mặt nhăn lại và khẽ rên lên vài tiếng. Cùng lúc, anh nghe có tiếng mở cửa, sau đó là tiếng bước chân tiến lại gần. Bân nheo nheo mắt nhìn người vừa bước vào, người đó đứng ngược sáng nên gương mặt đã bị phần tối che đi nhưng nhìn dáng người và trang phục anh sớm đoán được người đó là ai. Anh định lên tiếng nói gì đó thì người kia đã quay lưng chạy ra ngoài.

Lát sau, Bân lại nghe có tiếng bước chân, lần này không phải một mà là hai người, hình như thế. Bóng hai người đổ trên sàn nhà kéo dài lên tận bờ tường, Bân quay ra nhìn không rõ là ai bởi mắt anh lại đang tối sầm lại, khi sáng khi tối đến kỳ lạ. Anh bắt đầu sợ, khắp người nóng ran, một nỗi lo âu bao trùm lên con người anh. Chuyện gì đang sảy ra thế này? Tại sao mắt ta lại...?

"Bân! Con thấy sao rồi."

Dường như tiếng thầy ấm áp làm anh bớt đi nỗi âu lo. Là thầy, thầy đang ở đây. Dù không thấy nhưng anh vẫn cảm nhận được hơi thầy đang ở rất gần. Anh thở phào nhẹ nhõm, rốt cục điều anh cảm thấy bất an khi nãy chỉ là thừa thãi. Bân đáp lời thầy, sắc mặt tươi tỉnh hơn:

"Thầy, con không sao. Chỉ hơi nhức ở vùng gáy một chút."

"Vậy thì tốt."

Bân đưa tay lên dụi dụi mắt, mắt từ từ mở ra. Mọi thứ trong phòng lại trở nên rõ nét, anh thấy thầy đang đứng trước mặt mình, bên cạnh còn có Phong.

Ông Quân thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn một chút, mấy ngày ông đã lo Bân sẽ xảy ra bất trắc, giờ anh đã tỉnh dậy lại không có gì bất ổn nên ông đỡ lo đi phần nào. Ông nói:

"Con nằm xuống để ta bắt mạch lại xem."

"Vâng!"

Phong đỡ giúp Bân ngả mình xuống giường, anh nằm im nhìn gương mặt thầy như không còn sức sống, vết chân chim trên đôi mắt dường như nhiều hơn và râu tóc thầy sao lại trắng thế kia?

"Nhịp thở đều đều, mạch đập bình ổn. Vậy là tốt, vậy là tốt."

Ông Quân gật gù thầm cảm tạ trời đất rồi ông xem chỗ bị gậy đập, vết thương hơi trày xước và thâm tím. Ông nhìn Bân hỏi tiếp:

"Con có thấy không khỏe chỗ nào không?"

"Con chỉ thấy hơi nhức ở vùng gáy, ngoài ra..." -Bân ngập ngừng không biết có nên nói cho thầy về hiện tượng khi nãy không, anh nghĩ chắc chuyện đó chỉ xảy ra một lúc thôi bởi bây giờ anh có thể nhìn mọi thứ rất rõ ràng. Bân quyết định không nói, tránh cho thầy phải phiền lòng -"Ngoài ra mọi thứ đều bình thường."

"Con vẫn phải nằm nghỉ vài ngày để ta theo dõi tiếp."

"Dạ. Con biết rồi."

Dù lạc quan cho rằng đôi mắt anh đã bình thường nhưng trong tâm anh vẫn cảm giác thấp thỏm lo âu, còn lo âu vì điều gì thì anh không rõ nữa. Chỉ là giống như có điều gì đó đáng sợ sắp xảy đến với anh.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét