menu

Trang Chủ

 photo vn520_org-51f8396ae462b.gif

Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013

Uầy! Em yêu ảo lòi- Chap 3

Chặp thờ ri
(pạt oăn)

Hotboy nổi loạn

"Xin lỗi! Nhưng chúng ta chỉ là bạn thôi."

Đáp lại câu hỏi là một câu trả lời như lưỡi dao đâm vào trái tim chàng trai, cô gái đứng dậy lạnh lùng phủi mông rồi ngúng ngẩy bước tới chỗ một chàng trai khác phong độ hơn đang đứng chờ ở cổng kí túc. Anh chàng đó liếc mắt khinh khỉnh nhìn chàng trai vừa bị từ chối, khẽ lè lưỡi giễu cợt.

Dưới gốc cây phượng vĩ, Trung ngồi thất thần nhìn theo bóng họ khuất dần sau cánh cửa. Nộ khí trong người xộc lên tận cổ họng khiến thanh quản rung lên, rồi phát ra một thanh âm lớn như xé tan cả bầu trời:

"Bạn? LỘN CÁI BÀN!!!"
...

Trung thẫn thờ lết xác như một gã cương thi đi qua đi lại dưới mặt đất trải đầy sỏi. Có người bảo rằng khi chân đau thì sẽ còn thấy tim đau nữa, nhưng sao anh vẫn thấy đau. Suốt mấy tuần qua, anh đã tốn bao nhiêu lít nước bọt và tiền của để tiếp cận Vân, tán tỉnh em. Vậy mà đến giây phút gay cấn nhất lại nhận được một câu đau lòng "chỉ là bạn". Cảm giác giống như ngàn sợi bún nhét vào lỗ mũi đến khó thở. Phải! Làm sao thở được cơ chứ?

Trên ban công tầng 3, thằng Hoàn đang ngồi hóng chuyện với thằng Mạnh ở K4. Hai thằng này sinh ra đã có độ hóng cao, khi vào trường này lại may mắn gặp được nhau để cùng chia sẻ sở thích. Chiều chiều thường hẹn nhau ở ban công tập tành đàn sáo rồi tiện thể tám những tin tức lá cải thu thập được trong trường. Hoàn bất chợt nhận ra Trung đang đi qua đi lại dưới sân trường thì huých tay Mạnh và nói:

"Ê! Thằng Trung làm cái chi dợ?"

"Hỏi chúa. Mà vừa lãy thấy ló ngồi với ẻm lào í mờ, sao giờ hổng thấy?"

"Hôm bữa, thấy nó biểu nà chiều nay sẽ tỉnh tò với em Vân mà. Nhìn nó thế chắc thất bại toàn tập rồi." -Hoàn nói.

"Tội nghiệp." -Mạnh thở dài rồi nhìn theo Trung như con lật đật đi đến chóng mặt.
...

Buổi tối, mỗi thằng lại một việc riêng. Thằng Trí dạo này yêu đương ghê lắm, cứ suốt ngày bám lấy em Ngọc, bữa trước còn khoe được em í hun lên má khiến hắn sướng rơn, cả đêm không ngủ được. Thằng Hiếu thì mấy hôm trước nghe tin bão tiến vào miền Trung làm nó lo lắng, buồn thiu chẳng ăn được nhiều rồi đâm ra ốm. Tội nghiệp, giờ vẫn nằm ở trạm xá của trường.

Trong phòng giờ chỉ còn thằng Trung nằm trên giường trùm chăn kín mít, tâm trạng buồn thê thảm. Bất chợt, Hoàn vác cây ghita trở về vì hôm nay đội văn nghệ bận đột xuất nên về sớm. Thấy thằng Trung nằm trong chăn thì Hoàn khẽ nhăn mặt, ngán ngẩm:

"Má ơi! Bộ trời nạnh quá hay sao mà trùm chăn?"

Trung không đáp lời, anh mặc kệ người ta nói. Hoàn thở dài, ngồi phịch xuống giường, mở máy tính lên, đeo tai nghe rồi tìm một bài hát để tập. Tiếng đàn tưng tưng âm trầm âm lắng, từng giai điệu buồn thê lương khiến Trung lại càng buồn ơi là sầu. Anh không chịu nổi nỗi buồn cứ xâm lấn đại não mình nên đạp chăn, vục dậy rồi hét lớn:

"Dừng Ngay!!!"

Thế nhưng tiếng đàn vẫn rung lên từng nhịp, bởi Hoàn đang đeo tai nghe ở chế độ bất cần đời (volum max). Trung bực mình nhảy xuống giường, hùng hổ bước tới, giật tai nghe ra và thổi vào cái lỗ nhĩ Hoàn một luồng khí nóng mang âm sắc của sự giận dữ.

"DỪNG LẠI! NGAY VÀ LUÔN!!!"

Sau vài giây inh tai nhức óc, đầu đau như búa bổ. Hoàn cũng dần phục hồi thần chí, hắn ngơ người nhìn cái bản mặt như đưa đám của Trung:

"Ơ...ơ. Mày bị sao thế???"

"Tao...tao sê vừn nớp. hic!" -mặt Trung chùng xuống.

"Há. Sê vừn nớp nà cái chi dợ?"

"Ngu v~. Nà thất tình đó thím."

"Ặc." -Hoàn ho sặc vài cái rồi hỏi. -"Rồi sao?"

"Em í biểu chỉ coi tao nà bạn. Tao buồn quá." -giọng Trung nghèn nghẹn.

Hoàn cũng lặng người, hắn tuy giỏi tám chuyện nhưng cái khoản an ủi thì chịu. Hắn quét mắt nhìn Trung một lượt từ trên xuống xăm xoi. Ngẫm nghĩ một lúc thì nói:

"Mày xem! Trông mày thế kia thì gái nào dám theo."

"Tao nàm sao?"

"Lôi thôi, lếch thếch, tóc tai bù xù như dân bụi đời. Còn thua thằng Trí kìa."

"Vậy hả? Tao tưởng thế là phong cách."

Hoàn lắc lắc đầu, hắn vuốt cẳm mặc dù chẳng có râu.

"Thôi được rồi! Tao sẽ giúp mày thành một con người hoàn toàn khác."

Hoàn nói mà môi cứ nhếch nhếch lên đểu giả, ánh mắt sắc xảo nhìn Trung như đang tính âm mưu gì đó. Còn Trung thì ngây người gật gật đồng ý.

Từ tối hôm ấy, Trung như một con rối nghe theo những lời chỉ bảo của Hoàn và Du. Nhắc đến Du thì không ai là không biết, hắn là người nổi tiếng sở khanh trong trường được nhiều gái theo, cũng bởi được cái mã bên ngoài đẹp đẽ, phong cách sành điệu, miệng lưỡi tu đến độ bá đạo lại biết cách chiều lòng phái nữ nên hầu như hắn luôn là mục tiêu theo đuổi của không ít các nàng trong trường. Nhưng cũng vì thế mà bị những thằng khác ghanh ghét và gọi với cái tên rất Tàu: Thẩm Du.

Bước một, thay đổi bề ngoài. Trung phải cắt gọn mớ tóc bù xù, thay đổi toàn bộ quần áo và còn tốn nhiều sức lực tập thể hình. Cũng bởi sự cố gắng của anh nên giờ đây nhìn Trung không khác một hotboy chính hiệu. Nhưng như thế vẫn chưa đủ.

Bước hai, tạo sì căng đan. Bước này rất quan trọng, nó giúp Trung chỉ trong một đêm nổi lên như giò gặp diếu, á lộn lộn, là như diều gặp gió.

"Mày sẵn sàng chưa? Tao chuẩn bị bấm máy quay đây."

"Liệu có ổn không mày, tao thấy sao sao í." -Trung còn lưỡng lự chút ở công đoạn này.

"Sao là sao? Mày không thấy em Tưng bây giờ nổi như cồn à."

"Nhưng..."- Trung ngập ngừng nhìn lại mình rồi nói tiếp. -"Mày xem tao bán khỏa thân mặc mỗi cái quần đùi, không mặc ăn đơ goe* lại còn nhảy Gentleman nữa thì ra cái gì. Hay thôi, không làm đâu."

*ăn đơ goe: underwear là một loại quần tam giác mặc ở trong, nói trắng ra là sịp.
"Mày phải mạnh bạo lên chứ. Nghe tao, hãy nghĩ tới sự nghiệp làm thần tượng trong lòng các nàng như tao đây. Nhớ lại nếu ngày trước không có vụ đi bơi mất quần thì cũng chả được như bây giờ." -Du hếch hếch đầu kiêu hãnh nhớ lại khoảng thời gian đó.

Sau một hồi đắn đo, Trung quyết định gật đầu. Thằng Hoàn hí hửng bật camera từ chiếc Iphone5 sành điệu hướng thẳng về phía Trung ở góc tường, thằng Du thì nhấn nút play ở máy nó bài Gentleman.

Bài hát cất lên, Trung bắt đầu lắc lắc mông theo nhịp điệu nhạc, ban đầu thì còn chút rụt rè nhưng sau đó lại hứng lên nhảy rất hăng. Cả cơ thể an, từng đường nét cơ bắp cuồn cuộn uyển chuyển theo từng giai điệu, đẹp mê hồn. Nhất là cái chỗ ai cũng biết nó là cái gì mà cách rốn một gang tay thì cứ tưng tửng nảy lên lên xuống nhịp nhàng. Hoàn cầm camera phóng cận cảnh chỗ đó, hắn cười ranh mãnh rồi nói:

"Mấy em gái mà thấy cảnh này bảo đảm rớt con mắt."

Trung vẫn tiếp tục lắc lắc, nhún nhún một hồi thì mồ hôi rịn ra, càng tăng thêm vẻ phong trần, nam tính của mình. Lát sau, điệu nhạc cũng kết thúc, anh ngồi phịch xuống giường vì mệt thậm chí còn không đủ sức xem lại clip đó.

Trí từ đâu bước vào phòng thấy thằng Hoàn và Du đang dán mắt chiếc điện thoại mở loa to bài gì đó anh không biết, còn Trung thì người ướt đẫm như tắm đang ngồi tựa lưng vào thành giường. Trí bước tới chỗ giường mình, tay phe phẩy quyển vở vì nóng, cái quạt trần quay yếu xìu chẳng thấy mát. Thấy Trí mồ hôi mồ kê thì Trung tiện mồm hỏi:

"Mày vừa đi đâu cả tối mà mồ hôi ghê thế."

"Tao với em Ngọc vừa xếp hình ở phòng em í."

"XẾP HÌNH???" -Hoàn, Du và Trung không hẹn mà thốt lên cùng lúc.

"Ừm." -Trí ngơ ngơ không hiểu sao bọn này lại ngạc nhiên đến vậy.

"Ghê ~. Tụi bay tiến triển nhanh thế, mới đó mà đã hí hí hí." -Du kéo dài giọng.

"Cũng bình thường thôi." -Trí có phần ngại nên gãi gãi đầu.

"Thế ~ mày làm được bao nhiêu lần?" -Hoàn kéo cổ về phía Trí, ánh mắt hiện rõ vẻ tò mò.

"Một chứ mấy. Thậm chí còn chưa xong cơ."

"Há. Sao lại chưa xong?" -đến phiên Du thắc mắc.

"Thì bị mất một miếng ghép bọn tao tìm mãi không thấy, chắc lúc đi dọc đường bị rơi mất. Mà cái mô hình nhà đó khó xếp thật."

"HÁ. Hóa ra tụi bay xếp mô hình kiến trúc hả?" -Trung ngớ người hỏi rồi liếc mắt nhìn hai thằng kia. -"Vậy mà cứ tưởng..."

"Tưởng gì?" -Trí hỏi lại.

"Thôi không có gì." -Hoàn thất vọng, xua tay.

Sau đó, Trí không nói thêm gì mà đứng lên đi vào phòng tắm rửa ráy và tắm rửa. Hoàn và Du lại tiếp tục công việc dang dở, bọn hắn cắm dây cáp kết nối điện thoại với máy tính, sao chép đoạn clip rồi tung lên phây búc với một cái tên cực lạ. Giai đoạn cuối cùng chỉ là chờ đợi. Chờ đợi là hạnh phúc.

Một.

Hai.

Mười.

Năm mươi.

Mỗi giây mỗi phút lượt lai, com men và se lại tăng lên vùn vụt đến chóng mặt. Clip bắt đầu lọt vào mắt đen của các ad page nguy hiểm, thủ đoạn...khiến nó càng lúc càng nóng. Các bài viết giật tít kinh hoàng như: "Bà Tưng lặn xuống lại xuất hiện Ông Tửng", "Ông Tửng soán ngôi Bà Tưng 2.0", "Thánh Tửng xuất hiện gây bão"... lần lượt xuất hiện trên các page và báo mạng teen.

"Ư...ư...ơ...ớ. Dừn.. dừng..lại..ư...ớ...ớ."

Đêm xuống, trong căn phòng kí túc tối đèn có hai thân hình ngực trần đang quằn quẹo, kẻ nằm trên người nằm dưới đều rịn mồ hôi nhễ nhại ướt đẫm cả chiếc chiếu vàng trắng. Người nằm dưới là một chàng trai không rõ khuôn mặt trong ánh mờ mờ đang khẽ rên lên nhè nhẹ, kẻ nằm trên trằn trọc khó chịu cứ quay qua quay lại sang trái rồi lại phải đang cố vùi đầu vào gối để ngủ nhưng vẫn bị tiếng rên phía dưới quấy rầy.

Đương đêm mà mất điện khiến căn phòng trở nên ngột ngạt, nóng nực. Thằng Hiếu ốm chưa khỏi hẳn nên trời nóng là nó lại mê man lung tung, rên ư ử thấy mà tội nghiệp. Đăng nằm giường trên không thể chợp mắt được liền vục dậy định vào nhà vệ sinh giải quyết nỗi buồn, thì bỗng dựng người khi bắt gặp bóng người đổ dài ngoài hành lang. Anh suýt hét lên nhưng đã kịp nhận ra thân ảnh của Trung dưới ánh trăng nhàn nhạt.

"Ê! Không ngủ à?" -Đăng hỏi nhỏ.

"Tao thấy nhớ nhà quá." -Trung đáp lại bằng giọng ỉu xìu.

"Sặc. Làm như là tân sinh viên không bằng." -Đăng giễu cợt nhưng rồi nhận ra mình hơi quá lố. Có lẽ nó nhớ nhà thật. -"Thôi, đi ngủ đi mày."

Đăng nói rồi lặng lẽ bước vào phòng vệ sinh. Anh thấy đau, đau lắm khi nghĩ đến lúc tối... Từng tiếng rơi lõm bõm nghe sao thắt lòng, mặt anh khẽ nhăn lại, nước mắt ứa ra lăn dài trên má. Miệng anh thầm thì trong cơn đau đớn:

"Đậu xanh ra Má! Thế quái nào bị ngộ độc, đau bụng vã.i~."
...

Quả nhiên, sau một đêm Trung đã vang danh khắp trường. Anh từ một tên bụi đời bỗng chốc trở thành hotboy được nhiều người biết đến. Rút cục kết quả quá hoàn hảo.

Bước trên đường đến giảng đường, anh bắt gặp những ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ nhưng cũng có những ánh mắt ganh tị của bọn con trai trong trường. Anh mặc kệ, tự tin khoe cá tính riêng mình. Áo body cổ tim, quần jean bó sát làm cho chỗ mà ai cũng biết là chỗ nào căng phồng lên khiêu khích đám con gái. Mái tóc nâu dựng ngược, tai trái bấm khuyên càng tăng thêm phong cách. Thằng Du quả là có kinh nghiệm, nghe lời hắn thực không sai.

Từ ngày đó, Trung đã bắt đầu là tâm điểm của sự chú ý không chỉ trong mà còn ngoài trường. Đi đến đâu cũng có thể nghe thấy tiếng thì thầm, bàn tán về anh chàng hotboy này. Mỗi lần Trung ngang qua ghế đá, anh lại thấy những ánh mắt long lanh như thủy tinh của đám nữ sinh nhìn mình thèm rỏ dãi. Anh nở nụ cười lộ chiếc răng khểnh duyên hút hồn, đám nữ sinh gần như chết ngất.
...

Một buổi chiều đầy nắng và gió nhẹ miên man lùa dưới mặt đất, Trung bước đi trên phố ngắm người qua lại. Bỗng nhiên, từ đâu có khoảng năm, sáu cô bé học sinh cấp ba giẫm đạp lên nhau mà ùa ra bu lấy anh, ríu rít như lũ chim ri.

"Ông Tửng! Anh là Ông Tửng hả? Trời ơi! Đẹp zai quá."

"Cứ ngỡ chỉ có mấy anh zai K-pop là đẹp, không ngờ lại có Ông Tửng đẹp zai hơn lại ngay trước mắt. Hic." -một em gái nhìn anh, hai mắt long lanh.

"Trời! Tụi bây nhìn này. Rắn chắc thật." -một em gái khác lại sờ vào bắp tay chắc nịch của Trung mà thốt lên.

"Hì. Ngại quá, các em quá khen rồi." -Trung có phần hơi xấu hổ.

"Anh. Anh cho bọn em xin chữ ký vào mông đi để mai bọn em đi khoe bọn con gái trong trường." -một em gái trông cái mặt dâm dê đề nghị.

"Hả? Mông...mông á. Ơ, thôi để anh ký vào chỗ khác được không? Tay chẳng hạn." -Trung đáp.

"Hừ. Thế cũng được ạ." -mặt em gái đó bỗng ỉu xìu.

Thế rồi, Trung nhận lấy cây bút khoái chí ký lần lượt hết cho em này lại đến em khác, thấy tụi nó vui lắm cứ cảm ơn rối rít lúc ra về. Trung lại tiếp tục đi dạo. Anh bất chợt dừng lại, đơ người, thân thể như tê cứng. Sâu trong đáy mắt ẩn hiện một bóng hồng đang lướt qua. Nàng đẹp tựa hồ tiên trong chiếc váy trắng nữ tính, mái tóc xõa ngang vai tinh nghịch trong gió. Nàng khẽ liếc mắt kiêu hãnh khi bước qua anh. Một cảm giác như đã quen thuộc từ lâu, phút bối rối anh chẳng nói nên lời. Nàng chợt dừng lại, nhảy cẫng lên.

"Ối! Anh có phải Ông Tửng không? Trời ơi! Đẹp zai dữ. Muuuoa."

"À ừ ừ." -Trung không nói được gì thêm bởi anh đã thực sự bị hút hồn.

"Anh. Mình chụp chung nha, chụp chung vài kiểu. Nha anh~" -cô gái có phần nũng nịu nắm lấy vạt áo anh đưa đẩy.

"Ồ! Được thôi."

Tách.

Tách.

Tách.

Chiếc điện thoại lóe sáng đèn phờ lát khoảng gần chục cái mà vẫn chưa có dấu hiệu ngừng lại, Trung cũng không thấy khó chịu khi chụp chung với người đẹp. Anh cười rất duyên, cô gái kia cũng vậy. Nếu cho rằng hai người họ là cặp Kim Đồng- Ngọc Nữ thì thực không ngoa.

Sau lần ấy, Trung nhanh trí xin số điện thoại của cô gái ấy và nàng dường như cũng không ngần ngại. Cô gái ấy với cái tên rất đẹp: Ngọc Thanh đã in sâu tâm trí anh. Từ đó, họ gặp nhau thường xuyên hơn, họ hẹn nhau, họ cùng chia sẻ tâm tư cho nhau, họ dần hiểu nhau hơn. Thứ tình cảm mà người đời vẫn gọi tình yêu cũng dần nảy nở theo ngày tháng như bao đôi lứa khác. Thế rồi, họ đến với nhau như một quy luật tất yếu của tạo hóa.

Tối đó, Thanh nảy ra ý đồ muốn chiếm hữu thể xác người đàn ông ấy. Ngay từ lần đầu xem clip Trung nhảy trên phây búc cô đã có ý định này, sau đó thực hiện từng bước trong kế hoạch để anh chui vào dọ. Thanh không ngờ mọi chuyện lại dễ dàng đến vậy. Và tối nay chính là ngày mà mong đợi nhất.

Hẹn người yêu ở quán kem Trúc Anh lúc tám giờ, Thanh đến được vài phút thì Trung cũng đến. Họ gọi món kem yêu thích như mọi lần, ngồi chém gió khoảng nửa tiếng thì Thanh bắt đầu có những biểu hiện mơn trớn khiến Trung không tài nào bình tĩnh được, từng cử chỉ, hành động cứ khiêu khích chỗ nào đó trên người anh. Người anh cảm giác sương sướng, tê tê. Sau vài lần thăm dò, Thanh mới thỏ thẻ mở lời:

"Anh! Hai đứa mình yêu nhau lâu rồi mà chưa có làm gì ra hồn hết. Hôm nay, em quyết định sẽ đánh dấu xác nhận anh là của riêng em."

"Em...em định đánh dấu anh như thế nào?" -Trung hiểu ý nhưng vẫn giả vờ nai tơ.

"Đi theo em!"
...

Thanh dẫn Trung đến khu nhà nghỉ Hạ Lan với ánh đèn màu sặc sỡ bên ngoài. Họ thuê một căn phòng với giá trung bình trên tầng hai, căn phòng không lớn nhưng đủ để hai người có thể cùng nhau tâm sự đêm khuya một đêm. Trung bước đến chiếc giường trải nệm, ngồi xuống ngơ ngác nhìn xung quanh. Đây là lần đầu tiên anh vào nhà nghỉ nên bỡ ngỡ là điều không thể tránh khỏi, khác với anh, Thanh có vẻ sành sỏi hơn. Cô nói:

"Anh tắm rửa đi, em chờ."

"Ờ ờ."

Trung vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ một hồi rồi dùng khăn tắm quấn lấy phần dưới. Lúc anh bước ra thì thấy căn phòng mập mờ ánh đèn ngủ, còn Thanh thì đã nằm sẵn trên giường với chiếc chăn đắp ngang ngực đang chờ đợi. Trung hơi hồi hộp, tiến đến cạnh giường, ngồi xuống nhìn cô. Anh hít một hơi thật sâu để lấy lại bản lĩnh đàn ông rồi nhẹ nhàng vén tấm chăn để chui vào.

Một giây

Hai giây

Năm giây

Trung bắt đầu thực hiện những hành động đầu tiên. Anh sững người, có gì đó không ổn. Không! Thực sự rất không ổn. Một ý nghĩ khủng khiếp lướt qua đại não, anh đạp chăn vục dậy vội vàng mặc chiếc quần jean còn chưa kịp kéo khóa đã lao vội ra ngoài. Thoát ra khỏi căn nhà nghỉ đáng sợ ấy, anh lao đi trong cơn mưa phùn lạnh giá. Miệng không ngừng hét lớn như điên loạn:

"MÁ ƠI! CÚ CÓ GAI!!!"

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét