menu

Trang Chủ

 photo vn520_org-51f8396ae462b.gif

Thứ Năm, 13 tháng 3, 2014

[Người tình của Công chúa] Chương 23

Chương 23


Tương phùng




Sau ngày chia tay hôm ấy, tôi quyết định sẽ gia nhập đội quân của Phạm tướng nhường lại công việc thái y cho Phạm Bân và Tiểu Thúy. Cứ thế hàng ngày tôi ra sức rèn luyện thật chăm chỉ những mong có ngày sẽ lập nên công trạng, giết được nhiều giặc, giải thoát An Tư. Có lần Tiểu Thúy lo lắng bèn nhắc tôi:

“Anh đừng nên luyện tập quá sức, sẽ không tốt đâu.”

Tôi chỉ nhìn nàng khẽ gật đầu cho nàng yên tâm nhưng sau đó vẫn đâu vào đấy, ngày luyện cung đêm luyện võ. Có khi cả ngày tôi không ngừng nghỉ một khắc, thật ra đây là cách tốt nhất để tôi không còn nghĩ tới An Tư, nếu không tôi sợ mình sẽ làm điều dại dột ảnh hưởng tới việc quân. Mặt khác, chỉ có thể tự làm cho bản thân mệt mỏi mới khiến tôi quên đi nỗi đau trong tim.

Một đêm nọ, tôi luyện võ cùng đại ca xong thì cũng quá nửa đêm, đại ca khuyên tôi nên đi nghỉ một lát rồi sáng sớm mai sẽ luyện tập tiếp. Tôi miễn cưỡng gật đầu trở về trại, nằm xuống được một lúc thì thiếp đi. Tôi chợt thấy An Tư, nàng bị trói chặt vào thành giường, áo bị xé toạc rách tả tơi, rồi nàng khóc, nước mắt ướt đẫm cả gương mặt, môi nàng khẽ bậm lại cố không kêu lên nhưng tiếng rên rỉ đau đớn vẫn phát ra từ cuống họng mỗi lần bị roi da quất vào người. Thoát Hoan đang đứng cười ha hả nhìn người con gái trước mặt đau đớn, y muốn nghe nàng xin tha thứ, y muốn nàng sẽ mãi là của y nhưng nàng không chịu, nàng vẫn kiên cường chịu đựng. Nàng càng không muốn hoa tiên rơi vào tay một kẻ phàm phu như y, rồi y lại vung roi quất thêm phát nữa xé toạc lớp da trắng mịn trên lưng nàng, máu từ đó ứa ra đau xót đến tận xương tủy.

Tôi bàng hoàng tỉnh giấc, định hình lại xung quanh mới biết thì ra chỉ là giấc mơ, một giấc mơ khủng khiếp. Tôi ngồi hẳn dậy, đã được một lúc rồi dù biết là mơ nhưng trong tim tôi vẫn đập thình thịch, mồ hôi lại túa ra nhễ nhại ướt cả phần áo ngoài. Tôi tự trấn an bản thân bằng suy nghĩ: An Tư là người thông minh nhất định sẽ đối phó được Thoát Hoan. Tôi cũng tin nàng sẽ không làm tôi và mọi người thất vọng, dù thế nào nàng nhất định sẽ chờ tôi đến cứu.

Tôi bước ra khỏi trại, lúc này trời vẫn chưa sáng hẳn nhưng đã nghe có tiếng hô hoán ồn ào từ bên quân trại của Hoài Văn hầu. Nghe nói, hầu năm nay mới có mười tám tuổi nhưng đã tập hợp được hơn sáu trăm dân binh đứng ra giúp nước và đã lập được nhiều công trạng khiến người người nể phục. Quả là tuổi trẻ tài cao, chỉ tiếc rằng ông trời đã không cho ngài được hưởng niềm vui của muôn dân sau chiến thắng Mông Nguyên lần này.

Vì có chút tò mò khi thấy phía góc doanh trại, dưới ánh sáng lờ mờ có nhiều binh sĩ để mình trần đang đứng rất đông nên tôi cũng bước tới xem họ đang làm gì. Khi tới mới thấy bên trong có khoảng vài người cứ đôi một, một người thì xoa chàm lên cánh tay đã viết chữ còn một người thì dùng kim châm theo đường vẽ của nét chữ. Người bị châm khẽ nhăn mặt, cánh tay cũng ứa máu ra hòa chung với màu mực nhỏ từng giọt xuống đất nhưng dường như điều ấy không khiến người kia từ bỏ việc thích chữ, mặt khác còn khiến người đó có phấn khích hơn.

Tôi nheo mắt nhìn cánh tay còn nhuốm máu của một người vừa đi ra, dưới ánh sáng của đèn dầu không rõ lắm nhưng tôi vẫn nhận ra hai chữ SÁT THÁT đỏ rực hằn trên cánh tay chắc nịch của anh lính, khẽ giật mình, mắt tôi hoa lên vì hai chữ ấy biểu hiện cho một lòng yêu nước quyết giết sạch giặc Thát để báo ơn nước của binh sĩ. Tôi lặng nghĩ vài giây rồi cũng lột áo ra, phơi tấm mình trần màu rám nắng dưới ánh đèn lấp lóe phảng phất mùi dầu hỏa. Đêm ấy, người ta thích vào tay tôi hai chữ SÁT THÁT khí thế như bao người đàn ông khác trong doanh trại.

Ngày kia, quân cấp báo giặc Nguyên do Toa đô chỉ huy từ Chiêm Thành tiến đánh vào Trường Yên, lại thêm phía bắc quân Thoát Hoan cũng đánh vào. Thế quân ta ở giữa, bắc nam đều có giặc thực là “tiến thoái lưỡng nan”. Những tưởng lần này sẽ được ra ngoài chiến trường sống chết với giặc một phen, nào ngờ Quốc công hạ lệnh cho lui quân ra biển rồi cùng họp ở Diễn Châu, tuy có chút thất vọng nhưng ngẫm lại có thể đây là kế sách của ngài để bảo toàn quân binh, chuẩn bị cho một cuộc phản công sắp tới chăng?
… 

Những ngày đầu của tháng tư, tiết trời nóng nực oi bức lại mưa nhiều khiến các khúc sông dâng cao gây ra ngập lụt. Giặc Nguyên vốn quen sống ở vùng thảo nguyên thời tiết quanh năm mát mẻ, nay lại phải sống ở một vùng có khí hậu nóng bức nên không quen, cơ thể chưa thích ứng được môi trường mà sinh ra nhiều bệnh tật như tiêu chảy, sốt rét, đau đầu và các bệnh ngoài da khiến quân giặc chết không ít. Vì thế sĩ khí của chúng cũng giảm nhiều phần, bây giờ trong doanh trại giặc trông không còn được nghiêm trang như trước nữa. Nếu nhìn vào bên trong doanh trại, sẽ thấy quân lính nằm la liệt khắp nơi vì mệt mỏi, vì bệnh dịch lại thêm nguồn nước nhiễm bẩn, môi trường sống thiếu thốn nặng nề.

Thiết nghĩ, nếu tính theo lịch dương thì cũng sắp đến lúc quân ta phản công đánh đuổi giặc Nguyên giành lại độc lập và cũng khi ấy tôi sẽ gặp lại An Tư. Nghĩ tới ngày sắp được đoàn tụ, trong lòng phấn khởi vô cùng chỉ mong ngày ấy đến thật nhanh.

Một ngày nọ, Quốc công cho gọi tất cả các tướng sĩ vào trướng để họp bàn việc quân. Không biết bên trong đã bàn những việc gì mà đến tận chiều mới kết thúc, lúc bước ra khỏi trướng lại thấy các tướng ai ai cũng đều vui vẻ, hào hứng hơn nhiều phần. Tôi đoán chắc sắp đến ngày ấy rồi.

Sau buổi họp bàn ấy hai ngày, Phạm tướng cũng như các tướng khác đều tập hợp quân rồi mỗi người một hướng tiến ra các ngả khác nhau. Đoàn quân của Phạm tướng và Trình tướng thì tiến về phía ngã ba sông Luộc, vùng A Lỗ. Nghe nói là nơi đóng quân của Vạn hộ hầu Lưu Thế Anh. Nơi đây rất quan trọng, chính là chủ chốt để tiến đánh các vùng Trường Yên, Thiên Trường vì vậy trận đánh này nhất quyết không thể thua. Nhận thấy sự quan trọng đó nên các tướng đều phải quan sát tình hình giặc tỉ mỉ rồi cùng bàn kế tiến đánh.

Gần trưa, mặt trời đứng bóng, nắng càng to càng nóng bức khiến quân Nguyên uể oải, nhức đầu, mồ hôi túa ra như tắm không còn sức đâu mà luyện tập. Suốt mấy tháng ròng chúng chỉ ăn với ngủ nên sức khỏe và sĩ khí đã tụt giảm đi rất nhiều, ấy chính là cái lợi cho quân ta. Ngẫm lại, Quốc công quả thực là một tướng giỏi, lường mọi việc như thần. Lợi dụng thế mạnh của Đại Việt có khí hậu mùa hè nóng bức khác hẳn với khí hậu bên nhà Nguyên, bọn Nguyên không quen với tiết trời này ắt sẽ uể oải, sinh ra nhiều thứ bệnh khiến bọn chúng mệt mỏi, chán nản không còn sức đâu mà cầm binh khí.

Chờ đến tận đêm, khi trại giặc đã lên đèn, quân Nguyên cũng đi ngủ gần hết chỉ còn vài tốp lính đi tuần và canh gác các cửa nhưng xem ra bọn chúng cũng mệt mỏi lắm. Đến lúc này, Phạm tướng mới hạ lệnh cho quân ở phía mạn trái của trại giặc cho khai pháo hỏa. Quân sĩ y lệnh, châm ngòi trong đêm. Bỗng.

“BÙM!!!”

Một tiếng nổ lớn phát ra từ trại giặc, ngay sau đó lại có thêm mấy tiếng nổ khác liên tiếp vang lên rung chuyển mặt đất, lửa cháy bùng bùng lan ra khắp doanh trại. Giặc Nguyên giật mình, nháo nhác chui ra khỏi lều tìm đường trốn thoát. Phía góc trại, đám ngựa cũng sợ hãi hí lên những tiếng kêu dài, lồng lộn cố thoát khỏi đám cháy. Cảnh tượng bên trong vô cùng hỗn loạn hòa trong khói lửa mịt mù phủ kín cả bầu trời.

Lát sau, Trình tướng tiếp tục hạ lệnh cho quân ta tiến vào, khí thế quân ta đang hừng hực, ai ai cũng phấn khởi xông lên. Tôi cầm theo thanh trường kiếm hòa vào dòng người đông đúc cùng tiến thẳng vào trại giặc. Bên trong thật nhốn nháo, bọn giặc như lũ chuột nhắt chạy lăng xăng tìm đường thoát ra khỏi vòng lửa, không tên nào chịu nghe lệnh của tên Vạn hộ hầu mặc cho ông ta gầm thét giận dữ. Thế mới biết, bọn giặc Nguyên còn nhút nhát hơn cả thỏ đế.

Trong đám khói lửa khó mà nhận biết được ta và giặc nên tôi luôn thận trọng xác định rõ rồi mới ra tay, cứ tiến vào gặp giặc là tôi dùng kiếm chém, đâm rồi lại chém. Dường như cái sự giận dữ trong tôi đã biến tôi thành một kẻ khác đáng sợ hơn, sống ở thế giới này đã lâu nên việc dùng kiếm giết người không còn khiến tôi sợ hãi như trước nữa. Tất cả đều hợp pháp, đều chỉ là phòng vệ mà thôi. Hơn nữa, việc giết những kẻ lòng lang dạ sói này và thay trời hành đạo có khác gì nhau? Máu giặc đã nhuốm đỏ tay tôi, bắn cả lên mặt tôi khiến tôi bây giờ không còn nhận ra mình là ai nữa.

Tôi xông thẳng vào trướng chủ tướng, bên trong có một gã râu ria lổm chổm, trang phục luộm thuộm đang cuống cuồng lục tìm thứ gì đó trong rương. Khi thấy tôi bước vào, gã sợ hãi liền cầm thương đao lên lao thẳng vào tôi, tôi nhanh nhẹn nghiêng mình né tránh. Gã tiếp tục dùng sức khua chiếc thương sang trái rồi lại sang phải, tôi liệng người khéo léo tránh những đường đao sắc bén của gã. Bỗng gã chém thẳng xuống một đường lóe sáng, tôi nhanh tay dùng kiếm đỡ lấy. Một âm thanh chát chúa vang lên “Keeng”.

Tôi nhận ra công phu của người này không giống bọn lính bình thường, gã gồng tay ghì mạnh tôi xuống. Thật nặng nề! Nếu tiếp tục thế này không chừng tôi sẽ quỵ xuống mất. Nghĩ thế nào tôi dùng chân đá mạnh vào bụng của gã khiến gã mất lực ở tay, khom người cúi xuống nhưng chỉ giây sau đã nhanh chóng điều chỉnh cơn đau. Gã như con hổ dữ lao vào tôi vung đao lia lịa khiến tôi sắp chống đỡ không nổi. Đột nhiên, từ bên ngoài nghe tiếng của Phạm tướng đang tới gần, gã kia dồn sức xuống chân đạp mạnh vào hạ bộ của tôi cái thật đau đớn rồi gã xé toạc bức trướng  mà tẩu thoát ra ngoài. Tôi ngã quỵ xuống đất, cố sức gượng người đuổi theo được một đoạn thì trời tối quá, lại nhiều cây cỏ um tùm không thấy gì hết đành quay đầu lại. 

Bước trở vào trướng, Phạm tướng thấy tôi hơi nhăn mặt, tay đang xoa bụng thì liền hỏi:

“Em không sao chứ?”

“À vâng! Thật xin lỗi, vừa rồi tôi đã để một tên trốn thoát. Võ công của gã đó cao cường, tôi không đánh lại được.” Tôi đáp.

“Tất nhiên em không đánh lại được hắn rồi. Hắn chính chủ tướng Lưu Thế Anh mà.”

Ra là vậy, thảo nào tôi thấy gã có phần khác so với bọn người Nguyên cả về võ công và hình dáng bên ngoài. Chợt nhớ ra điều khi nãy, tôi vội nói:

“Phải rồi! Tướng quân, khi nãy tôi thấy Lưu Vạn hộ đang tìm kiếm thứ gì đó trong chiếc rương kia nhưng gã chưa tìm được thì đã phải giao đấu với tôi, giờ thì chạy thoát rồi.”

“Để ta xem nào!”

Phạm tướng lại gần chiếc rương, lục tìm trong đống quần áo thì thấy bộ giáp tướng và một chiếc hộp gỗ nhỏ, mở ra bên trong có binh phù. Chính là thứ dùng để điều khiển quân binh. Phạm tướng khẽ gật đầu, cười đắc ý. Trận đánh này chúng ta đã chiến thắng thật rồi.


Trình Giũ ở lại trại giặc chiếm cứ còn Phạm Ngũ Lão tiếp tục dẫn quân tiến vào vùng Trường Yên để hợp quân với nhà vua đánh Toa Đô. Đoàn quân của chúng tôi đi tới khi trời sáng hẳn mới đến nơi nhưng xung quanh chỉ còn lại một bãi chiến trường ngổn ngang xác người và ngựa, khói lửa nghi ngút bốn bề. Xem chừng Quan gia đã nóng lòng xuất chiến trước và đã xoay chuyển được tình thế. Phạm tướng cho quân dừng lại rồi tự mình theo Chiêu Thành vương vào trướng gặp nhà vua. Mãi lâu sau mới thấy ra, sắc mặt anh tươi vui hẳn.

Nghe trong doanh trại truyền tai nhau rằng, trận đánh hôm qua rất quyết liệt nhưng cuối cùng quân ta cũng khiến bọn giặc bị một phen khiếp đảm. Chưa kể đến sự việc Hoài Văn hầu lấy được đầu của Toa Đô dâng lên nhà vua càng khiến quân ta thêm phấn khởi, khí thế ba quân như ngọn lửa thần không bao giờ tắt.
Lại có tin, mặt trận Hàm Tử và Chương Dương do Chiêu Văn vương cùng Chiêu Minh vương dẫn quân đang tiến đánh rất hăng, giặc chống trả đã có phần đuối sức. Nội trong nay mai sẽ không cầm cự được, hai nơi ấy sẽ lại thuộc về Đại Việt ta.

Chúng tôi theo sự chỉ huy của Nhân Tông cùng tiến về Tây Kết tiến đánh. Chẳng mấy chốc đã chạm trán với quân giặc đóng ở vùng Tây Kết này. Tin tức từ A Lỗ, Trường Yên bị mất, lại thêm Hàm Tử, Chương Dương bị lung lay khiến cho tướng cầm đầu ở Tây Kết là Trương Hiển cũng phải nể sợ quân ta. Chẳng cần hao tổn một binh lực nào, khi thấy quân ta đến Trương Hiển đã tự mình ra hàng, quỳ xuống đất xin tha chết như một kẻ hèn nhát. Ngay trong buổi sáng hôm ấy, cả ba vùng gồm Hàm Tử, Chương Dương và Tây Kết đều bị quân ta chiếm cứ rất nhanh chóng.

Không chần chừ thêm giây phút nào, Nhân Tông hạ lệnh cùng tiến về Chương Dương hợp quân với các đoàn khác rồi cùng tiến thẳng về Thăng Long. Gần tới Thăng Long, trong lòng tôi chợt thấy thật bồi hồi, rốt cục ngày này cũng tới. An Tư, nàng nhất định phải chờ ta!

Kinh thành Thăng Long vốn yên tĩnh suốt mấy tháng trời thì nay lại được phen kinh động, tiếng người hô hoán xông lên, tiếng trống thúc vang thùng thùng mãnh liệt, tiếng ngựa hí lồng lộn chạy trốn, tiếng người la hét chạy tán loạn hòa trong khói lửa bập bùng. Khắp nơi, giặc chết như ngả rạ, nằm ngổn ngang, chồng chéo lên nhau không biết mấy tầng. Mùi máu tanh lẫn với mùi khói khét xộc thẳng vào mũi, tạo cảm giác thật khó thở. Tầm chiều xuống, nắng đã nhạt dần, không khí trở nên dễ chịu hơn ban ngày. Quân ta đã thực sự đặt chân tới trước điện Thiên An nguy nga, sừng sững giữa một khoảng trời trong xanh. Chỉ tiếc rằng đã để Thoát Hoan trốn thoát.

Không thể buông tha, Hưng Đạo vương dẫn theo đoàn quân của chúng tôi đuổi theo giặc ra tới sông Cái thì đã thấy bóng giặc trèo lên thuyền trôi đi xa. Tôi lên ngựa cùng theo quân Hoài Văn hầu đuổi theo thuyền giặc dọc bờ sông, chiếc thuyền nhờ gió đi mỗi lúc một xa, cứ khi tới gần thuyền lại không thể bắt kịp. Hoài Văn hầu truyền lệnh cho quân phóng hỏa tiễn, tiễn bay như mưa đem theo ngọn lửa đỏ rực cắm phập vào mạn thuyền, chẳng lâu sau thuyền bắt lửa cháy ngùn ngụt lan ra khắp nơi. Giặc Nguyên trên thuyền hốt hoảng chạy náo loạn tìm đường thoát thân, Thoát Hoan kêu rát cổ họng cũng có tên nào chịu nghe theo hắn. Lửa liếm đến cột thuyền, gặp vật gì dễ cháy là bốc lửa, ngọn lửa mỗi lúc một lớn bập bùng như ngọn đuốc khổng lồ trên sông. Thoát Hoan sợ hãi nhảy tùm xuống nước, bơi về phía bờ cỏ lau rậm rạp trốn thoát.

Trong ánh lửa chập chờn, tôi nhận ra có tiếng người quen thuộc đang kêu cứu giữa biển lửa hiểm nguy. An Tư! Thật là nàng rồi. Tôi vội vã dừng ngựa, nhảy xuống sông, mặt nước lạnh toát nuốt gọn thân người tôi, tôi quẫy đạp bơi gần mạn thuyền còn một góc chưa bén lửa. Mãi sau mới lên được thuyền, trên thuyền nóng ran, lửa nghi ngút gặm nhấm tất cả mọi thứ trong tầm với của nó, chiếc thuyền bắt đầu lắc lư, đang chìm dần xuống. Tôi gạt tay cho đám khói tan ra, cố len lỏi vào nơi có tiếng kêu cứu, tiếng kêu đang nhỏ dần yếu ớt đến nỗi tôi không còn nghe được gì nữa. Tôi gọi lớn:

“An Tư! Nàng đang ở đâu?”

“An Tư! Mau lên tiếng đi, ta đến cứu nàng.”

Vẫn không có lời hồi đáp, tôi biết mình không còn nhiều thời gian. Những tiếng tí tách nho nhỏ phát ra từ khắp nơi, ngọn lửa đốt cháy cột thuyền thành than khiến nó nghiêng mình đổ ập xuống chắn lối đi sang bên kia. Không được! Tôi không thể bỏ cuộc. Ngày này tôi đã đợi từ rất lâu rồi, tôi sẽ sớm được gặp lại nàng, sớm được đoàn tụ. Tôi lùi lại vài bước, gắng sức chạy về phía trước lấy đà và nhảy vọt qua khúc gỗ đang cháy, băng qua ngọn lửa đỏ rực nóng bức sẵn sàng thiêu sống tôi như một miếng thịt cừu. Chân tôi chạm xuống mặt sàn, tiếp tục tìm kiếm nàng.

Quả nhiên, An Tư bị nhốt trong một chiếc lồng sắt, da mặt nàng xanh xao ám muội đen, nàng đã ngất đi từ lúc nào. Tôi nhìn nàng thật thương xót, trái tim tôi khi ấy giống như đang bị cứa thành từng miếng đau đớn vô cùng. Tôi chạy tới, khẽ lay lay nàng dậy, đồng thời dùng kiếm cố chặt đứt dây xích khóa chiếc lồng. An Tư dần tỉnh dậy, nàng nhìn tôi như hư như thực, giọng nàng yếu ớt gọi tôi.

“Phong! Chàng đấy ư? Phải là chàng không hay chỉ là ta mơ?”

“Là ta! Ta đến cứu nàng đây, nàng hãy cố lên, chỉ một chút nữa thôi ta sẽ đưa nàng ra khỏi đây.”

Tôi nói nhanh, nhìn vào ánh mắt đẫm nước của nàng để nàng có thêm nghị lực. Tôi vung kiếm lên chém mạnh vào sợi xích, một tiếng va chạm chát chúa vang lên nhưng sợi xích kia vẫn không bị xây xước gì. Tôi tức giận lại vung kiếm lên chém thêm nhiều nhát nữa nhưng cũng vô ích.

“An Tư, ta nhất định sẽ cứu nàng ra.”

Vừa nói tôi vừa vung kiếm lên gồng hết sức binh sinh giáng thêm nhiều nhát nữa nhưng chao ôi, loại xích này giống như bị phù phép mãi không bị đứt ra. Những tiếng kêu chát chúa liên tục vang lên kèm theo sự giận dữ của tôi mỗi lúc một tăng, sợi xích vẫn thế. An Tư nhìn tôi đau đớn, nàng nói vội:

“Không được đâu! Chàng mau chạy đi, không cần cứu ta nữa. Chỉ cần chàng bình an vô sự thôi thì đã là niềm hạnh phúc lớn nhất của ta rồi.”

Tôi tuyệt vọng, buông thanh kiếm xuống cũng thả người ngồi xuống bên cạnh nàng. Tay tôi nắm chặt tay nàng, mắt tôi kiên định nhìn nàng và nói:

“An Tư! Nàng tin ta chứ?”

An Tư nhìn tôi dường như đang khó hiểu, lát sau mới khẽ gật nhẹ đầu.

“Ta tin.”

“Vậy hãy để ta ở bên nàng, đời này kiếp này mãi không chia lìa.”

Tôi thì thầm, bờ môi khẽ mỉm cười cốt để nàng vững tâm ở bên cạnh tôi. Giây phút ấy, cả thế giới này như sụp đổ, ngọn lửa la liếm ngun ngút xung quanh. Nếu mất nàng, có khác nào mất đi những điều quan trọng trong thế giới này. Nếu mất thế giới nhưng có được nàng thì tôi sẵn sàng chấp nhận, không bao giờ hối tiếc bởi nàng chính là món quà vô giá mà cuộc đời này đã ban cho tôi. Tôi tựa đầu vào song sắt, tay vẫn nắm tay sẵn sàng cùng nàng đón chờ một thế giới khác, ở nơi đó sẽ có tự do, niềm vui và hạnh phúc.

Trong lúc tuyệt vọng nhất, miếng ngọc bội trên cổ tôi bỗng lóe sáng tạo thành một ánh hào quang hình chiếc bát úp vây quanh chúng tôi ngăn không cho ngọn lửa liếm đến. Đây là gì chứ? Tôi không hiểu, cả An Tư cũng vậy. Những tưởng vòng ánh sáng đó sẽ giúp chúng tôi thoát khỏi cơn nguy hiểm này, nhưng không. Khi niềm tin của tôi vừa nhen nhóm chưa được bao lâu thì đã vụt tắt bởi ánh hào quang kia bỗng chốc tan biến theo mây khói, tôi bực mình giật phăng miếng ngọc ra khỏi cổ gõ gõ xuống sàn gỗ nhưng không có điều gì xảy ra. Lẽ nào ông trời nhất định muốn chúng tôi chết sao?

“Phải rồi! Chàng mau đưa đây cho ta.”

Mắt An Tư sáng lên, nàng chìa tay ra đón lấy miếng ngọc từ tay tôi rồi nàng cũng tháo miếng ngọc từ cổ nàng. Tôi nhìn theo xem nàng tính làm gì, An Tư ghép hai miếng ngọc khít lại với nhau, miếng ngọc bỗng phát sáng vài giây cũng phụt tắt. Rốt cục cũng chẳng có gì xảy ra. Tôi thở dài, nắm chặt tay nàng. Nàng buông tay thả hai mảnh ngọc xuống, khẽ tựa đầu vào song sắt, tóc nàng chạm vào tóc tôi. Mùi oải hương thoang thoảng thật dễ chịu, cái mùi hương ấy đã lâu tôi chưa được ngửi.

Chiếc thuyền chìm dần, xung quanh chỉ còn một màn đêm tăm tối. Hình ảnh An Tư trước mắt tôi nhòe nhạt đi, tôi thấy người mình nhẹ tênh, tay tôi trở nên vô hình không còn chạm được vào tay nàng. Không gian bỗng im bặt, cơ thể tôi cứ trôi đi xa dần, xa dần. Không biết bao nhiêu lâu sau, đột nhiên tôi cảm thấy đầu mình đau nhức như muốn nứt ra, mọi thứ xung quanh cứ quay vòng vòng đến chóng mặt. Tôi nhắm tịt mắt lại, chờ đợi một điều gì đó đang đến.

Một thời gian dài như cả một thế kỷ đã trôi qua, tôi chợt thấy trọng lượng cơ thể mình hồi phục dần. Tôi he hé mắt dần dần mở hẳn ra, kỳ lạ. Trước mắt tôi không phải là màn đêm tăm tối, không phải là cây cầu nại hà như trong truyền thuyết và càng không phải là biển lửa mà là một căn phòng trắng. Mọi thứ đều trắng, từ chiếc ghế nhựa cho tới các thiết bị máy móc, từ bốn bức tường cho tới tấm ga trải giường tôi đang nằm đều đồng màu trắng toát. Sau vài giây ngỡ ngàng xác định lại tất cả đều rất thật tôi mới ngộ ra rằng đây chẳng phải là một căn phòng trong bệnh viện ư?

Tôi cố gượng người ngồi dậy, chợt thấy mu bàn tay đau đau mới biết mình đang được tiếp nước. Ngồi hẳn lên, tôi quét mắt một lượt. Rốt cục chuyện gì đã xảy ra, đây là mơ hay nơi đó mới là mơ. Hư hư thực thực, cảm giác lúc này của tôi thật lẫn lộn, cơn đau đầu lại ùa về. Tôi đau đớn rên lên.

Lát sau, cánh cửa phòng bật mở, một người phụ nữ dáng dấp hao gầy lật đật chạy tới, bà hốt hoảng gọi bác sĩ rồi tiến gần giường nhanh chóng ôm tôi vào lòng. Vòng tay này thật ấm áp, thật thân thuộc quá. Hơi thở này đúng là của mẹ, là mẹ thật sao? Tôi ngước lên nhìn gương mặt mẹ xanh xao, mái tóc đã bạc nhiều phần, đôi mắt mẹ u buồn rơm rớm nước. Tôi thấy thương mẹ vô cùng và cũng thấy thật có lỗi với mẹ.

Mẹ!
***

Phải mất một thời gian dài sau đó tôi mới làm quen được cuộc sống hiện đại vốn có này, tôi không bao giờ nghĩ mình lại có thể trở về, cho đến tận bây giờ tôi vẫn chưa thể tin rằng đây là sự thật hoặc giả như suốt thời gian ở nơi đó chỉ là một giấc mơ dài trong cơn mê. Nghe mẹ kể ngày hôm đó, người ta phát hiện tôi nằm bất tỉnh trên bờ sông nên đã gọi cấp cứu giúp. Tôi lại hỏi ngoài tôi ra còn có ai khác không, tôi hy vọng là có nhưng câu trả lời lại không như ý muốn.

Suốt thời gian tôi mất tích đã làm bố mẹ phải lo lắng nhiều như thế nào? Mẹ cũng từng hỏi tôi đã đi đâu nhưng tôi không dám nói, bởi cái điều tôi vừa trải qua quá sức tưởng tượng nên nếu tôi nói thật không chừng càng khiến bố mẹ thêm lo. Tôi không muốn thế. Sau đó, tôi dành mất một khoảng thời gian chôn mình trong đống tư liệu sử sách thời Trần để tìm kiếm câu trả lời của mình, kết cục vẫn chẳng có gì ngoài sự kiện được ghi vắn tắt trong cuốn Việt sử tiêu án “Một ngày trong tháng 2 năm 1285, Trung Hiếu hầu Trần Dương nhận lệnh đi thương thuyết giảng hòa, rồi sai quan hầu cận là Đào Kiên đưa công chúa An Tư sang dinh tướng Mông Nguyên”. Sau chiến thắng năm ấy, không còn một ai nhắc đến công chúa An Tư, nàng sống hay đã chết cũng không ai hay. Cuối cùng tôi cũng chấp nhận từ bỏ, cứ xem như đó chỉ là một giấc mơ dài.

Hai năm nữa lại trôi qua, mọi thứ cũng thay đổi hoàn toàn. Tôi đã có thêm một tấm bằng đông y và kiếm được một công việc kha khá ở bệnh viện K, cuộc sống tuy có bận rộn hơn trước nhưng tôi vẫn cố sắp xếp thời gian để về quê mỗi ngày cuối tuần. Cuộc sống này tốt đẹp hơn những gì tôi đã tưởng.

Sáng sớm hôm ấy, khi đang đi trên đường thì bất chợt chuông điện thoại reo lên. Màn hình hiện số máy của Lan- cô em gái của tôi, hiện giờ nó đang là sinh viên trường Đại học quốc gia trông cũng trưởng thành nhiều hơn rồi. Tôi dừng xe bên đường, nhấn nút nghe, đầu dây bên kia là giọng nói lanh lảnh của con bé:

“Anh Phong à? Trưa nay anh có rảnh có không?”

“Có chuyện gì sao?” Tôi hỏi.

“Thì cũng có, em muốn giới thiệu cho anh một người.” Nói tới đây, tôi nghe giọng nói như đang cười. Tôi thở dài, suốt hai năm qua không biết nó đã giới thiệu cho tôi bao nhiêu người rồi nhưng tất cả đều không khiến tôi động lòng, dường như giữa chúng tôi còn thiếu thứ chính là duyên số.

“Thôi đi! Anh không cần.” Tôi từ chối vì cũng cảm thấy khá mệt mỏi trong chuyện này.

“Í, anh không được từ chối đâu đấy, em đã hẹn người ta rồi. Anh mà không đến thì em biết ăn nói sao với người ta, anh cũng không muốn em gái anh bị mất mặt đấy chứ?” Nó nói có đôi phần giận dỗi.

“Nhưng…” Tôi chưa kịp nói thêm thì đầu dây bên kia đã chen lời.

“Người em giới thiệu lần này nhất định anh sẽ thích, em thề đấy. Ngay cả em còn thích nữa là…Hì, chị ấy quả thực rất đẹp như tiên giáng trần í.  Đồng ý vậy nhá. Anh sẽ không thất vọng đâu, nhất định phải đến đấy.” Nói rồi nó cúp máy luôn không để tôi kịp từ chối. Tôi khẽ thở dài, lắc lắc đầu.. Con bé này, thật là…

Buổi sáng thứ sáu, người bệnh tới khám không nhiều nên công việc cũng nhàn hạ. Trong lúc ngồi chờ bệnh nhân, tôi ngả người về phía sau chiếc ghế, giơ hai tay lên vươn căng cho thoải mái rồi lại nhâm nhi tách cà phê thơm ngào ngạt còn bốc hơi trên bàn. Cố gắng tận hưởng những điều tuyệt diệu ở thế giới này mà bấy lâu tôi gần như đã quên mất.

Tới trưa, chuông điện thoại lại réo lên. Là số của Lan, chắc con bé lại giục tôi tới cuộc hẹn đây mà. Cầm chiếc điện thoại trên tay, tôi ngần ngừ suy nghĩ có nên tới đó không? Dù thế nào cũng cảm thấy tò mò về người mà nó sẽ giới thiệu, có thực là sẽ khiến tôi thích hay chỉ do nó quá tâng bốc người ta thôi? Tính nó là thế mà, tôi đã quá quen rồi. Ngồi trong căn phòng trắng, tim tôi bỗng trở nên hồi hộp lạ thường, không hiểu sao tôi có cảm giác nếu không nghe cuộc điện thoại này thì nhất định tôi sẽ phải hối hận. Nghĩ thế nào, tôi quyết định bắt máy.

“A lô. Anh đây.”

“Anh tan sở chưa? Mau tới nhà hàng Sky ở đường X nhé, mọi người đang chờ.”

“Anh…” Tôi ngập ngừng định từ chối thì nó nói luôn.

“Anh mà không tới là em cạch anh luôn đấy.”

“Thôi được rồi, anh đang tới.”

Dù gì tới gặp thêm một lần nữa cũng có sao đâu? Nếu thấy hợp thì sẽ tiến thêm bước nữa còn không thì coi như là bạn, tôi cũng muốn đánh cược thêm nốt lần này. Nếu lần này không thành thì cũng có cớ để từ chối cô em gái những lần sau. Nghĩ thế, tôi bước ra khỏi phòng tới nhà để xe rồi y lời nó nổ máy đi tới nhà hàng Sky ở đường X.

Dừng xe trước cửa nhà hàng, người phục vụ ra giúp tôi dắt vào khu nhà xe. Tôi cúi đầu cám ơn anh ta rồi bước qua cửa kính đi vào trong. Nhà hàng lớn thật, thiết kế cũng sang trọng và độc đáo nằm bên hồ Tây thoáng mát. Tôi đứng trước lối ra vào, quét mắt một lượt đã thấy cánh tay của con bé vẫy vẫy ở phía góc phòng gần bụi cây cảnh. Tiến tới gần mới thấy ngoài nó ra còn có một người nữa trông còn khá trẻ, chắc cũng tầm tuổi Lan. Tôi trộm nghĩ, chắc không phải con bé muốn giới thiệu bạn nó cho tôi đấy chứ? Chả nhẽ hết người rồi hay sao?

Tôi kéo ghế ngồi xuống phía đối diện, mắt vẫn nhìn người kia. Giây sau, Lan mới nói:

“Giới thiệu với anh, đây là Trâm bạn thân của em.”

“Hả? Chắc không phải em định…” Chưa kịp nói hết câu, hai đứa đã bật cười nghiêng ngả khiến tôi thật khó hiểu.

“No, no. Người em muốn giới thiệu cho anh là chị của Trâm cơ.”

“Phù! Ra là vậy.” Tôi lầm bầm rồi liếc nhìn xung quanh không thấy ai khả nghi, định lên tiếng hỏi thì Lan đã đứng lên.

“A! Chị ấy đây rồi.”

Theo phản xạ, mà không phải là do không kìm nổi sự tò mò nên tôi cũng ngoái đầu lại nhìn theo hướng mắt của Lan. Phía cửa lối ra vào, một người con gái dáng người thanh mảnh, mái tóc buông dài ngang lưng, cô mặc chiếc đầm đen quyến rũ đang tiến lại gần. Tim tôi bỗng đập loạn xạ, mắt tôi không giấu nổi sự kinh ngạc. Người đó cũng dừng lại, nhìn tôi ngỡ ngàng. Bốn con mắt chúng tôi nhìn nhau đắm đuối, không gian như dừng lại, bốn bề tĩnh lặng lạ thường. Bất giác, cảm giác yêu thương ngày xưa chợt ùa về, tôi thấy tim mình rung lên từng nhịp thật ấm áp.

An Tư!

Môi tôi run run khẽ gọi, khóe mắt không hẹn cùng trào ra những giọt lệ nóng hổi, mặn chát. Vị mặn này tôi đã nếm đủ rồi, có lẽ đã tới lúc được nếm vị ngọt của tình yêu. Khóe môi tôi nở nụ cười, người ta nói đúng “Vì trái đất này tròn nên những người yêu nhau sẽ trở về với nhau.”

HẾT.


_______________________
Haiz! Cuối cùng cũng kết thúc rồi. Quả thực chỉ có 23 chương mà ủ lâu quá khiến người đọc cũng cụt hứng, thực tình rất xin lỗi các bạn. Tôi biết câu chuyện này của tôi còn nhiều lỗ hổng, cốt truyện đơn giản đến nhàm chán nhưng thú thật là tài năng của tôi cũng có hạn và khi viết câu chuyện này đã phải lược khá nhiều ý tưởng do bí thông tin và thời gian. Tôi đã có ý định rằng sau này khi có thời gian thật rảnh rỗi nhất định sẽ viết lại câu chuyện này cho thật hoàn hảo, tất nhiên cốt chuyện sẽ được làm mới hoàn toàn. Tới lúc đó, hy vọng sẽ được các bạn đón nhận nồng nhiệt. Một lần nữa, xin cám ơn các bạn đã đọc chuyện này.

Thân ái!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét