Chương 20
Tiếng yêu
Công quán, kinh thành Thăng Long.
Những ngày qua, Sài Xuân dành thời gian đi khắp kinh thành cố gắng liên lạc với bọn người được vua Nguyên gài lại từ vài năm trước nhưng kết quả thu được lại chẳng có ích gì. Gã thầm nghĩ, nhà Trần bấy lâu nay bề ngoài thì nhún nhường nhưng thực chất bên trong lại không chịu quy phục, hơn nữa rõ ràng mọi hành động của gã đều luôn bị khống chế ở một mức nào đó. Nghĩ vậy, gã quyết định sẽ thay đổi kế sách. Vài ngày trước gã đã thảo một bức thư gửi cho nhà vua, nói rằng gã bằng lòng diện kiến vua. Gã còn viết một bức thư khác cho Chiêu Quốc vương hẹn sẽ tới phủ thăm ngài.
Theo lịch hẹn, Sài Xuân đến phủ Chiêu Quốc sáng nay. Kiệu của Xuân dừng lại trước cửa phủ thì đã thấy Vương gia đang đứng đó chờ. Gã vừa bước xuống thì Ích Tắc tươi cười, cung tay lại gần chào hỏi. Họ nói với nhau vài lời chào xã giao rồi Vương dẫn gã vào phủ nghỉ ngơi, thăm thú.
Bước hẳn vào Vương phủ, Xuân không khỏi thầm thán trong lòng: "Quả nhiên, phủ Chiêu Quốc không hổ danh là đệ nhất phủ chốn kinh kỳ. Trong phủ kỳ hoa dị thảo đều không thiếu, cách bài trí hoa viên cũng rất bắt mắt."
Vương gia dẫn khách vào phòng thưởng thức vài tuần trà, trò chuyện đôi ba câu chủ yếu nói về thú vui tao nhã, cầm, kỳ, thi, họa. Xong, lại dẫn khách đi thăm vương phủ một vòng. Chiêu Quốc vương đưa Sài Xuân tới phòng tranh thăm thú. Vừa bước vào phòng, Xuân bỗng giật mình trước bức tranh lụa vẽ một thiếu nữ bận đồ trắng đứng giữa vườn hoa khoe sắc đủ màu hệt như một nàng tiên chốn bồng lai. Gã ngẩn người như bị hút hồn vào bức tranh, chẳng nói một lời nào.
"Ngài sao vậy?" -Vương gia lên tiếng.
Câu hỏi của Vương kéo Xuân về thực tại. Sau khi định thần lại vài giây, gã nói:
"À! Bức tranh đẹp quá."
Chiêu Quốc vương cười, ngài nói:
"Thật ngại quá, để ngài phải chê cười rồi. Đó chỉ là một cảm hứng nhất thời thôi."
"Không, bức tranh này quá hoàn hảo, quá đẹp mà. Ông đừng khiêm tốn làm chi." -Xuân ngưng lại vài giây rồi ngỏ ý hỏi. -"Chẳng hay cô gái trong bức tranh này là ai, có thể cho ta biết không?"
"À, đó là cô em gái út của tôi. Tính nó nghịch ngợm lắm, chẳng giống con gái chút nào."
"Ra là vậy."
Sài Xuân gật gù. Bức tranh thực quá đẹp, trước nay gã chưa từng thấy bức nào lại dễ gây ấn tượng với gã ngay từ cái nhìn đầu tiên như thế. Thêm nữa, người con gái trong bức tranh này tuy rằng mặc trang phục hơi giống nam nhân nhưng vẫn toát ra một nét đẹp đài các, kiêu sa càng khiến gã tò mò muốn gặp một lần. An Nam thực có một người đẹp tựa thiên tiên như vậy sao?
Nghĩ thế nào, vài giây sau gã nói tiếp:
"Ngài có thể tặng ta bức họa này được không?"
"Việc này..." -Vương gia ngập ngừng, ngài thấy lạ khi gã người Nguyên kia lại xin bức tranh. Không rõ gã tính làm gì đây, dù sao thì một bức tranh gã có thể làm được gì cơ chứ. Thôi thì cứ tặng gã cho xong. Nghĩ vậy, Vương tươi cười đồng ý. -"Nếu ngài thích thì tôi xin tặng."
Chiêu Quốc vương tháo bức họa xuống rồi cuộn tròn lại cho gọn gàng xong ngài mới trao cho Sài Xuân. Lúc tiễn tên sứ Nguyên ra về, trong lòng Vương lại dấy lên một mối lo ngại cho cô em gái của mình. Còn vì sao thì ngài cũng không rõ, chỉ là cảm thấy bất an.
***
Bân quyết định về quê trước khi đôi mắt bị mù hoàn toàn. Sáng sớm hôm anh đi, may thay khi vừa ra tới cửa đông thì gặp được người quen, một người đã từng mang ơn anh dạo trước. Thấy Bân vai quai tay nải đi bộ vất vả, người đó hồ hởi mời anh lên xe ngựa cùng đi ra ngoài thành. Đi một đoạn khá dài thì tới đường rẽ, người kia mới cho anh xuống. Tiếc rằng không thể đưa đi xa hơn, anh cúi đầu cám ơn rồi lại cuốc bộ trên đường của mình.
Đi được hai ngày đường, Bân tới một thôn trang. Hai ngày nay trời nắng to, lại thiếu nước nên khi tới cổng thôn Bân bắt đầu thấm mệt, thân người mỏi lừ không còn chịu nghe lời não bộ. Đầu óc ung ung, choáng váng, cây cối xung quanh cứ quay mòng mòng trước mặt, bầu trời và cảnh vật xung quanh đổ sụp xuống, phía trước là một màu đen kịt.
Bân ngã xuống mặt đường, bụi đất khô tung vào không khí ngột ngạt, thoang thoảng qua khứu giác anh là hương cỏ tươi quyện vào mùi đặc trưng của đất. Anh mất dần ý thức, mọi chuyện sau đó thế nào không ai hay.
...
Phong hứa rằng nhất định sẽ tìm Bân trở về. Ngay ngày hôm sau, hắn sắp xếp đồ rồi lên đường, chuyến đi lần này còn có thêm một người bạn đồng hành. Hồng Mã, là con ngựa do đích thân An Tư mua tặng hắn, nàng nói chỉ muốn giúp hắn đi đường đỡ vất vả hơn chứ không có ý gì khác. Hắn cười, tặng một con ngựa thì có thể có ý gì được chứ?
Phong lên ngựa, đi về phía đông để tới phủ lộ Tân Hưng. Theo như ông Quân đoán thì Bân không có ai là người thân ở quanh đây nên nếu có bỏ đi thì chắc anh ta sẽ về quê ở Hải Dương mà với tình trạng như hiện giờ thì chắc cũng chưa đi được bao xa. Hắn hy vọng thầy đoán đúng.
Phong cưỡi ngựa được hai ngày đường đến khi tới thôn Đàm thì trời đã tối hẳn, hắn nghĩ đi đường cả ngày trời dù hắn không mệt thì cũng nên để con ngựa nghỉ ngơi, hơn nữa trời tối thế này biết đường nào mà đi. Nghĩ thế, hắn quyết định sẽ ở lại trong thôn đêm nay.
Dắt ngựa bước vào thôn, hắn lia mắt nhìn một lượt. Thôn trang không lớn, có độ chục ngôi nhà tranh mái lá ẩn hiện trong lớp khói lam mờ nhạt. Trời tối nên nhà nhà đều sáng đèn, ánh đèn dầu le lói từ trong nhà hắt ra ngoài sân một khoảng sáng đủ để lũ trẻ chơi đùa buổi tối. Thôn tuy không đông người nhưng bù lại tiếng lũ trẻ cười đùa khiến không khí quanh đây bớt ảm đạm như bề ngoài vốn có.
Thấy có người lạ dắt ngựa vào thôn, bọn trẻ bỗng im lìm, đưa cái nhìn tò mò theo bóng người lạ đi khuất về phía cuối thôn mới thôi. Phong bước tới một căn nhà tranh có cây bàng cao tán xòe rộng bên trên che mưa che nắng. Hắn thầm nghĩ người nào mà khéo chọn chỗ dựng nhà thế, hắn tới gần cổng gọi vào:
"Có ai ở nhà không ạ?"
Bên trong có đèn sáng nên hắn nghĩ chắc có người ở nhà nhưng khi hắn gọi thì chẳng có chút động tĩnh gì, hắn chắc mẩm người ta không nghe thấy nên gọi thêm lần nữa. Vẫn im lìm. Phong nheo nheo mắt để ý có ánh mắt ai đó xuyên qua khe cửa nhìn ra, chắc là chủ nhà. Hắn mừng và nói:
"Tôi là người đi đường, qua đây thì trời tối. Có thể cho tôi tá túc nhờ một đêm không?"
Những tưởng người ta rủ lòng thương mà cho hắn ở, ai ngờ người tốt đâu phải nơi nào cũng có. Bên trong có tiếng vọng ra:
"Không được đâu! Nhà tôi chật lắm."
Phong biết "nhà chật" chỉ là cái cớ để không muốn cho hắn ở nên hắn không miễn cưỡng gì thêm, cúi đầu lẳng lặng bỏ đi. Hắn đi tới mấy nhà khác hỏi nhưng rốt cục cũng không ai dám cho người lạ ở. Hắn đành dắt ngựa đi được một đoạn ra khỏi thôn thì thấy một ngôi miếu hoang nằm cạnh gốc cây đa. Hắn định bụng sẽ ở đó đêm nay bởi chẳng còn cách nào khác, trời thương cho cái miếu này đã là may mắn rồi.
Phong buộc ngựa vào thân cây, hắn bước vào hẳn bên trong miếu. Bên trong bụi bặm lơ lửng trong không khí dày đặc, mạng nhện giăng tơ chằng chịt trên cột kèo, phía trên mái thì loang lổ những lỗ to lỗ nhỏ nhìn xuyên thấu cả bầu trời đêm. Ngôi miếu này chắc đã bỏ hoang từ lâu cũng nên.
Hắn ngồi vào một góc, tựa lưng vào cột nhà, mắt ngước nhìn lên cao, qua những lỗ trên mái nhà là thấy những điểm sáng sao lấp lánh trong đêm. Hắn chợt mỉm cười, nhớ lại hồi bé mỗi lần mất điện lại trèo lên tầng dải chiếu ra sân thượng mà nằm, hắn thấy những vì sao lấp lánh trên cao mà thích thú đưa tay lên cố với tới nhưng chẳng bao giờ hắn có thể với tới được. Những ngôi sao kia quá xa vời, bầu trời kia qua rộng lớn so với bàn tay hắn.
Giữa bầu trời đêm đầy sao kia bỗng xuất hiện hình ảnh một người, là một thiếu nữ đang mỉm cười với hắn. An Tư? Hắn bỗng thấy nhớ, hắn nhớ gương mặt nàng, nhớ giọng nói lanh lảnh của nàng, nhớ cả ánh mắt trìu mến nàng dành cho hắn. Hắn tò mò không biết bây giờ nàng đang làm gì nhỉ? Nàng có đang nhìn lên bầu trời kia không? Nàng...có đang nhớ tới hắn không? Rồi Phong chợt giật mình, tại sao ta lại nhớ nàng nhiều đến thế?
...
Bân dần tỉnh lại nhưng đối với anh bây giờ dù ngày hay đêm, dù tỉnh hay bất tỉnh thì có khác gì nhau, vẫn là một màn đêm đáng sợ trước mắt, màn đêm ấy có lẽ sẽ chẳng bao giờ mở ra ánh sáng nữa. Đôi mắt anh, giờ đã mù thật rồi.
Bân ngồi dậy, anh không biết mình đã nằm đây bao lâu và cũng không biết đây là nơi nào, anh chỉ cảm nhận được một mùi hương thơm phức tan trong không khí, mùi hương ấy khiến anh khoan khoái lạ kỳ. Bân thả chân xuống đất, lọ mọ xuống giường. Trong đầu anh vẫn không khỏi băn khoăn, rốt cục tại sao mình lại ở đây?
Vừa đi được hai bước thì vấp phải vật gì đó dưới đất khiến anh không trụ vững mà ngã sõng soài xuống mặt đất, mùi ẩm mốc xộc lên mũi thật khó chịu. Bân đang chống tay ngồi dậy thì có tiếng két của cánh cửa mở, rồi lại có tiếng bước chân lại gần. Người đó nhìn thấy anh trong bộ dạng này thì hơi hốt hoảng vội ngồi xuống đỡ anh dậy.
“Chàng trai trẻ, không sao chứ?”
Giọng nói khàn đục, méo mó của người đó vang lên bên tai làm Bân cũng đoán được hẳn người này đã lớn tuổi. Khi đã yên vị trên chiếc giường khi nãy, Bân mới lên tiếng hỏi:
“Tôi đang ở đâu vậy?”
“Đây là nhà ta. Chiều qua thấy cậu nằm bất tỉnh trên đường nên ta mới đem cậu về.”
“Thì ra là vậy.” –Bân dần nhớ lại chuyện chiều qua, khi anh vừa tới thôn thì bỗng thấy choáng váng nên đã ngã xuống đất. -“Đa tạ.”
Anh cúi người, đáp lời cám ơn. Thực ra thì anh không rõ bà lão đang đứng ở hướng nào nên cứ cúi bừa về phía trước, mà thật ra bà ấy lại đứng chếch xuống dưới một chút. Thấy chàng trai đa tạ mà lại cúi về hướng khác, bà lão thấy hơi kỳ lạ nhưng cũng chỉ để trong lòng, bà nói:
“Không có gì, mà sao cậu lại bị bất tỉnh ở trước thôn vậy?”
“Chắc tại lúc đó tôi đói quá nên…”
“Ra là vậy, cậu nằm nghỉ đi để ta đi nấu chút gì cho mà ăn.”
“Thật ngại quá. Bà lão, bà thật tốt.”
Bà lão không nói gì, chỉ mỉm cười rồi định bước ra ngoài thì Bân đã gọi lại:
“À, bà lão! Bây giờ đang là ngày hay đêm vậy?”
Bà lão đưa ánh mắt ngỡ ngàng nhìn anh, rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Lúc này, trời đang sáng. Thì ra cậu ta bị mù, thảo nào…
Bà lão nhìn chàng trai tội nghiệp, chợt hiểu ra mọi chuyện, bà thở dài.
“Đang là ban ngày.”
…
Bân đã ở đây được vài ngày, anh cũng cảm thấy thân thể khỏe lên nhiều nên đã định bụng ngày mai sẽ từ biệt bà lão để tiếp tục lên đường. Hôm đó sau bữa tối đạm bạc, bà lão nhìn chàng trai mù lòa đang ngồi trên chiếc chõng tre, mắt hướng về phía trước như đang suy tư nhiều điều. Bà chợt thấy lòng thương xót, sau một hổi suy tính, bà cất lời hỏi:
“Cậu có bằng lòng để ta chữa trị đôi mắt không?”
Nghe câu hỏi ấy, Bân vô cùng ngạc nhiên, anh hỏi lại:
“Bà lão! Bà biết y thuật ư?”
“Phải! Ngày trước ta từng bái một vị cao nhân làm sư, ông ấy được người đời tôn là… Thần y Lê Minh.”
Quả thực, bà lão thật biết khiến người khác hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Lê Minh! Cái tên này hiển nhiên Bân không những biết mà còn đã từng gặp mặt, chính ông ta là người gợi cho anh ý chí để theo con đường thầy thuốc đầy gian nan này. Chỉ có điều, nếu nhớ không nhầm thì ông ta có một nguyên tắc bất di bất dịch, đó là không thu nạp đồ đệ. Vậy hà cớ gì người kia lại thành đồ đệ của ông ta được? Bân có chút nghi hoặc.
“Lê Minh? Chẳng phải ông ta không thu nhận đồ đệ sao?”
“Đúng là như vậy! Tuy nhiên, trừ một người.”
Câu trả lời lấp lé như vậy thật khiến người ta tò mò, Bân cũng vậy và để biết chắc chắn bà lão không lừa mình, anh định hỏi nhưng chưa kịp lên tiếng thì đã nghe thấy lời bà nói tiếp:
“Ta là con gái ông ấy.”
Thì ra là vậy! Bân thở nhẹ trong lòng. Tuy có chút gì đó vẫn chưa được thích hợp lắm nhưng anh biết dù là gì thì chắc bà lão cũng không hại anh bởi anh có gì để bà ấy hại cơ chứ.
“Có thật bà chữa được mắt tôi không?”
“Ta không chắc nhưng nếu cậu muốn thì ta sẽ thử.”
Dường như cái hy vọng bạn đầu trong Bân đã sụt giảm đi ít nhiều khi nghe câu nói ấy, anh cảm giác cái hy vọng được thấy ánh mặt trời sao nó mong manh quá, có lẽ là ý trời chăng? Anh lặng im vài giây suy nghĩ rồi mới lên tiếng.
“Vậy đa tạ bà trước.”
…
Thời gian một tháng thoáng cái đã trôi qua nhẹ như cơn gió xuân. Chuyến đi lần này của Phong rốt cục cũng là công cốc, Bân chưa hề về quê nhà. Rốt cục anh ta đã đi đâu? Hay là có chuyện gì đã xảy ra mất rồi? Nghĩ tới đó, Phong quả thực lo lắng rất nhiều. Bây giờ quay về ta biết ăn nói sao với thầy, với Tiểu Thúy đây?
Phong không ngồi ngựa mà đi bộ dắt, đi một hồi mới ngộ ra mình đã tới cái miếu hoang mà cách đây một tháng hắn từng tá túc lại. Nhanh thật! Không ngờ mới đó đã một tháng rồi, giờ đây hắn đứng nhìn cảnh vật xung quanh mà trong lòng chợt thấy bồn chồn, nôn nao khó hiểu. Vẻ mặt rầu rĩ, mệt mỏi càng khiến hắn trông thực thảm hại.
Hắn dắt ngựa đi vào thôn, thôn này cũng chẳng thay đổi gì nhiều so với ngày trước, có chăng chỉ là sự thay đổi của cây cối, của sắc trời, của con người. Đi được một đoạn hắn bỗng thấy khát nước, bèn lấy bình nước ra ngửa cổ mà tu nhưng một giọt bên trong cũng không có mặc cho hắn cố lắc đi lắc lại nhiều lần. Phong chán nản khẽ thở dài, hắn ngó nghiêng xung quanh rồi quyết định ghé vào một căn nhà cạnh đó xin chút nước cho đoạn đường còn lại.
“Có ai ở nhà không ạ?”
Phong gọi vào, vài giây sau liền có người từ trong bước ra. Là một bà lão có mái tóc hoa râm, làn da bánh mật sớm đã mang dấu vết thời gian. Bà lão lụ khụ bước ra, tò mò nhìn chàng trai ngoài cổng một lát thì lên tiếng:
“Cậu cần hỏi gì?”
“A! Bà lão, có thể cho cháu xin chút nước được không?”
“Nước?” –dường như một thoáng ngạc nhiên hiện ra trong mắt bà, bà lão gật gật đầu đáp. –“Được! Được.”
“Vậy, cháu cám ơn.”
Phong nở nụ cười khách sáo cảm tạ, hắn đưa cho bà lão bình nước. Bà lão đỡ lấy bình rồi bước từng bước chậm chạp quay trở vào. Hắn đứng ngoài chờ đợi, tiện thể nhìn ngắm ngôi nhà một lát. Ngôi nhà này thật ra không đặc biệt lắm, cũng giống như bao ngôi nhà khác trong thôn. Chỉ có điều trong khoảng sân sau lại trồng rất nhiều cây hoa đào, cánh đào mỏng manh khoe sắc trong nắng vàng càng trở nên thật đẹp. Phong lại quay đầu nhìn ra những hướng khác, ngày trước khi ngang qua đây là lúc trời tối nên hắn không trông rõ trong thôn ra sao đến hôm nay mới có dịp nhìn ngắm.
“Bình nước của anh đây!”
Giọng nói trầm đục của ai đó từ phía sau vang lên khiến Phong hơi giật mình, hắn xoay người lại thì càng cảm thấy kinh ngạc hơn bội phần. Không chỉ hắn mà người kia cũng vậy, hai người nhìn nhau chẳng nói được một lời nào mà trong đáy mắt lại thoáng thấy long lanh.
…
Phong thật không ngờ lại có thể gặp được người mình tìm kiếm bấy lâu ở nơi này, vậy mà hắn đã từng tuyệt vọng, đã từng nghĩ sẽ bỏ cuộc mà quay về. Rốt cục, ông trời vẫn giúp hắn tìm được người mà lại còn là người hoàn thiện. Bân kể rằng anh may mắn được bà lão cứu giúp, còn chữa cho đôi mắt sáng lại nên để cảm tạ ân tình ấy anh đã nhận bà làm mẹ nuôi của mình.
Sau nhiều lời thuyết phục, cuối cùng Bân cũng chịu cùng hắn quay về. Vài ngày sau, Phong và Bân cúi chào bà lão rồi cùng lên đường về kinh. Lúc chia tay, Bân không nỡ bỏ mặc mẹ nuôi ở lại một mình, anh hứa sẽ trở lại thăm bà vào một ngày nào đó. Bà lão chỉ cười rồi gật nhẹ đầu, khi họ khuất dần bà thấy khóe mắt nhoèn nhoẹt, rồi ngậm ngùi đi vào nhà.
Đi hơn hai ngày đường thì cuối cùng cũng thấy chân thành Thăng Long phía xa xa, Phong háo hức thúc ngựa chạy nhanh hơn, hiện tại hắn rất muốn báo cho Thúy biết Bân an bình và còn khỏi mắt, nửa tháng nay không có tin tức gì chắc nàng và mọi người đã rất sốt ruột rồi, họ mà thấy Bân bây giờ hẳn sẽ vui mừng lắm. Ngoài háo hức vì chuyện đó ra, Phong còn vì một chuyện khác quan trọng hơn. Hắn muốn gặp một người, không, là rất muốn.
Tới cổng thành thì ngựa dừng lại, Phong và Bân xuống đi bộ vào thành. Trong lòng Bân hiện giờ mang một xúc cảm nôn nao và hồi hộp, anh chợt thấy mình có lỗi, vì anh mà mọi người đã rất lo lắng, vì anh, thầy đã phải hao tâm nhiều.
Kinh thành vẫn thế, nắng vàng nhàn nhạt cuối xuân trải dài khắp phố phường, đâu đâu cũng thấy người qua lại mua bán nhộn nhịp. Nơi này vẫn thế, con người vẫn thế chẳng thay đổi chút nào.
Phong dắt ngựa đi ngang hàng với Bân, hắn thấy trong mắt anh dường như mang nhiều tâm sự. Bân chợt dừng lại, tâm trạng rồi bời, đôi mắt ngỡ ngàng hướng về phía trước, nơi đó có một người con gái áo lam nhạt đang đứng đó nhìn anh trong cùng tâm trạng. Phong ngước mắt lên, là Thúy và An Tư. Trông Thúy bây giờ đã tiều tụy đi nhiều, còn An Tư thì gầy đi chút ít. Phong thấy trong lòng vui vui, mắt hắn cười, môi hắn cũng mỉm cười nhìn hai người họ.
Bân không ngần ngại mà chạy tới ôm chặt lấy Thúy vào lòng cho thỏa nỗi mong nhớ suốt thời gian qua. Thúy nằm trong vòng tay anh, đôi mắt rơi lệ ướt thẫm bờ vai hao gầy. Bân cũng xúc động, không ngăn nổi dòng lệ lăn dài trên má.
Thời gian như ngưng đọng, mọi người hai bên đường dừng lại nhìn họ kỳ lạ một lúc rồi lại bước đi, không ai biết hoặc không ai để ý rằng có hai người vừa tìm được nhau trong cuộc đời đầy thử thách khắc nghiệt này.
Mặt trời lên cao, nắng đậm dần. Tiếng ồn ào trên phố bỗng lắng dần, vang vọng đâu đây tiếng sáo vi vu của kẻ lãng khách trên tầng lầu khiến người nghe cảm thấy khoan khoái trong lòng. Cơn gió nhẹ đem theo những cánh hoa đào cuối mùa bay theo trong gió nhuốm một màu hồng nhạt trên khoảng trời xanh tuyệt diệu.
...
Sau bữa tối đoàn tụ trong niềm vui và hạnh phúc. Nhìn Thúy đã tìm được hạnh phúc của riêng mình, An Tư cũng thấy vui nhưng cũng lại cảm thấy ghen tỵ và buồn tủi. Nhìn ngoài trời cũng đã muộn, nàng nói:
"Cũng không còn sớm nữa, ta phải về đây."
"Để tôi đưa công chúa về." -Phong chủ động lên tiếng.
"Không cần đâu." -An Tư nhìn hắn e ngại rồi từ chối.
"Cần! Tôi sẽ đưa cô về."
"Vậy được."- nàng nhìn hắn khó hiểu trong giây lát rồi cũng miễn cưỡng đáp.
Trên cao không một áng mây vần vũ, mặt trăng tròn trùng trục lơ lửng giữa nền trời xanh cô độc mà tỏa ra ánh sáng bàng bạc soi xuống nền đường hơi ẩm bởi sương lạnh, gió nhè nhẹ lướt qua làn da se lạnh. Hai người đi song song nhau, không nói câu gì, cứ thế lặng lẽ, lặng lẽ mà đi. Thời gian như trôi chậm, An Tư bỗng thấy nao nao, con đường này hôm nay sao dài thế? Nhưng dài cũng tốt, nàng thầm hy vọng con đường này sẽ không có điểm dừng để có thể cùng Phong đi được lâu hơn.
Dưới ánh trăng mờ nhạt, Phong chốc chốc lại liếc nhìn người bên cạnh, trông thân hình nhỏ bé mảnh mai của nàng thật sự lạnh lẽo, cô độc. Hắn muốn được ôm lấy nàng, muốn được chở che cho nàng, muốn được bảo vệ nàng bằng chính sức lực của mình cho dù...sau này có xảy ra chuyện gì đi chăng nữa. Hắn muốn, rất muốn.
Phong thể kìm lòng, hắn đưa tay ra nắm lấy bàn tay bé nhỏ của nàng. An Tư chợt khựng lại, tim nàng bỗng đập rộn ràng giống như cả một đội trống đang đánh từng nhịp đập mạnh mẽ trong lồng ngực, nàng cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay hắn truyền qua thật ấm áp lạ thường. An Tư đưa ánh mắt ngỡ ngàng nhìn hắn, đôi mắt ấy long lanh, kiên định in bóng hình nàng sâu bên trong, đôi môi hắn lại mấp máy do dự. Nàng lặng yên, chờ đợi.
"Công chúa!" -Phong gọi, giọng hắn trầm ấm vang bên tai nàng, nàng vẫn lặng im nhìn hắn. -"Những ngày vừa qua, những ngày tôi phải sống một mình không có em, những đêm trăng thanh nằm trên nền cỏ ngước lên trời cao tôi bỗng nhớ em rất nhiều, đã nhiều lần tôi muốn quay lại để gặp em nhưng nghĩ tới lời hứa tìm Bân, tôi lại dằn lòng không được nghĩ về em để hoàn thành nhiệm vụ nhưng...tôi không thể. Những ngày ấy trôi qua tôi mới hiểu ra một điều mà bấy lâu nay tôi luôn phủ nhận. Em đối với tôi quan trọng hơn tất cả mọi thứ trên đời, tôi không thể thiếu em, không thể mất em. Tôi muốn..."
Và tiếng gió khẽ lướt bên tai mang theo hơi ấm từ lời thì thầm ngọt ngào của người đàn ông đối diện.
"Tôi muốn bảo vệ nàng suốt đời. Tôi…đã yêu em mất rồi."
Ánh trăng trên cao tỏa hào quang trải rộng khắp kinh thành, không gian tĩnh lặng. Thời gian như ngưng đọng từ giây phút ấy. Phía dưới gốc cây hoa sữa có hai người đối diện nhau, họ mỉm cười, giọt nước mắt hạnh phúc tràn khóe mi làm ướt đẫm gương mặt thanh tú của người con gái, chàng trai khẽ đưa lên quệt đi nước mắt. Trái tim họ giờ đây đã cùng chung một nhịp đập yêu thương.
…
Phong đưa An Tư tới cổng thành, hai người tay nắm chặt tay không nỡ rời xa. An Tư nhìn hắn e thẹn cười, nụ cười của nàng thật ngây ngô, thật ấm áp. Hắn nhìn nàng, trông nàng thật trẻ con biết bao nhưng hắn thích thế, hắn yêu tất cả những gì thuộc về nàng. Phong bất chợt nhận ra trên cổ An Tư có vật đó phát ánh hào quang màu lục bảo, hắn hỏi:
“Trên cổ nàng có thứ gì phát sáng vậy?”
“À! Đây là miếng ngọc mà tiên đế đã tặng cho ta từ hồi còn bé.” An Tư vừa nói vừa lôi miếng ngọc ấy ra khỏi lớp áo để lộ ở bên ngoài cho hắn nhìn. Nàng nói tiếp. “Nhưng không hiểu sao lại có một nửa.”
Phong chợt giật mình, trong lòng lại mang thêm nhiều mối băn khoăn kỳ lạ. Chuyện gì thế này? Sao nàng ấy lại có nó? Mảnh ngọc còn lại của ta.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét