Lời tác giả: Trước khi vào chap, cho mình được nói vài lời.
Thứ
nhất, truyện này được viết bắt đầu từ tháng 4, lúc mà mình còn rất cùi
bắp, cho nên mấy chap đầu khá là vụng, bối cảnh mờ mịt. Mình đang cố
gắng sửa và mình tin là các chap sau ổn và hài hơn.
Thứ hai, truyện sẽ không đi theo lối mòn như bất kì truyện nào cả, cũng không chắc là kết thúc của nó sẽ happy.
Thứ
ba, truyện sẽ theo dẫn dắt của bạn nam chính xưng tôi, nói trước, bạn
ấy là trai đẹp nhưng đểu và bệnh hoạn, bất cần đời nhưng không phải loại
lạnh lùng, khá là mất dạ.y, xuất thân đen tối và là phản diện. Vì bạn
ấy mất khả năng cảm nhận sự đau đớn về mặt tinh thần nên sẽ không có đau
khổ dằn vặt vật vã gì ở đây, bản chất đểu và vô cảm sẽ không thay đổi
cho đến cuối cùng (dù motif thông thường là nhân vật sẽ thay đổi, sẽ tốt
đẹp lên) truyện không có tập đoàn hùng mạnh gì cả, chỉ có những thằng
điên, những thằng bệnh, những trại điên...với những trò dở người.
Nói nhiều rồi, đọc thôi nào, mong các bạn đồng hành với mình cho đến hết truyện, dù nó khốn nạ.n như nào.
Chap 1: BadBoy - Khởi đầu của màu đen.
Nói đến tựu trường, nhất là cấp ba, một thằng con trai sẽ nghĩ đến gì nhỉ?
Kiến thức?
Bằng cấp?
Thi đại học?
Bạn bè?
Sai
hết, sai be b.ét nữa là đằng khác. Bởi vì điều mà bốn thằng mới vào lớp
mười bọn tôi đang nghĩ đến bây giờ, rất ngắn gọn, súc tích, đơn giản và
thi vị: gái.
Thằng
Exdi đang đứng cạnh tôi- là thằng dại gái top đầu trong những thằng dại
gái- khẳng định sự ngây thơ trong sáng của mình bằng một câu rất ư chí
lí với cái nụ cười lãng mạn thôi rồi:
"Con gái trường này nhìn ngon kinh khủng!"
Khỏi
phải nói trong đầu thằng này đang chứa những gì. Nhưng cơ bản là chúng
tôi đang đứng giữa sân trường trong buổi chiều nắng dịu, gần một đám con
gái mà trung bình mặt mỗi "em" trong số đó có số mụn bé hơn hoặc bằng
mười hạt, chưa kể đến các yếu tố thuộc về sắc đẹp khác. Cho nên, nếu có
giải Nobel hòa bình về độ lãng mạn, tôi sẽ lấy danh dự cao ngất trời của
con cờ hó nhà thằng Exdi mà thề rằng thằng này sẽ là người đoạt giải.
"Phải
rồi, ngon đến mức tao không thể nuốt thêm bất cứ cái gì vào nữa", thằng
Thuận, kẻ vô đối về độ điên trong bọn, vừa vuốt cái mặt đểu giả
nhiều-mụn-không-kém của mình vừa nói bằng cái giọng như sắp nôn đến nơi.
Kể
ra thằng này rất pro, tuy quanh năm suốt tháng vật vã với căn bệnh điên
nhưng những lúc cần đến thì lại tỉnh táo khó lường. Mà tỉnh táo trước
sự cám dỗ của gái là một điều đáng khen, cho nên nó cần được thưởng công
xứng đáng.
Tôi
nháy mắt với thằng bạn có biệt danh Exdi một phát, tất nhiên không phải
vì đang có nhu cầu Neptune, và không đợi nó trả lời, tôi vỗ vai Thuận
một cái "Bộp", ra vẻ khâm phục:
"Thuận
thân mến, tao rất thích những thằng có cặp mắt tinh tường như mày.
Nhưng mà mày cần phải biết quý trọng vẻ đẹp tâm hồn của con người ta!"
Thế
là cả ba thằng kia hiểu ý, giúp tôi khiêng thằng Thuận ném cái vèo tới
chỗ mấy nàng "nghiêng nước nghiêng thành" đó, không quên gửi gắm một câu
chân thành vô cùng vô tận: "Em ơi cho anh này làm quen phát đi!!!"
Nói
là ném cái vèo cho hoành tráng nhưng thật ra là khiêng cháu nó đến gặp
mặt các em í và tận hưởng cái vẻ mặt đau khổ kinh dị của nó.
"Hi hi...mấy anh này vui tính thế!!", một nàng trong số đó cười khúc khích, e lệ nhìn chúng tôi, mà chính xác là nhìn tôi.
"A
A A A A A A A A A A A A A...nhầm hàng!!! Chạy thôi bọn mày!!!", thằng
Exdi gào ầm lên như gặp ma tới nơi. Giờ mày mới tỉnh ra hả con?
Nó
phóng trước, tôi và hai thằng còn lại cũng chạy theo, cười sằng sặc.
Vấn đề là em vừa nãy hơi bị kute với một cặp môi kiểu Thị Nở....
"KHÔNG!!!
ĐỪNG BỎ TAO LẠI!!!TAO MUỐN LÀM NGƯỜI LƯƠNG THIỆN!!!", tiếng thằng Thuận
ở phía sau kêu lên "thảm thiết" như khi nghe hồi chuông báo tử của đời
mình. Có lẽ nó đang lồm cồm bò dậy và vừa cười như phát rồ vừa chuồn lẹ.
Tội
nghiệp mấy em í, mới vào trường đã bị chơi một vố, đứng xụ mặt buồn
hiu. Tội lỗi. Tội lỗi. Nhưng mà cũng cảm ơn các em í vì đã mang đến
tiếng cười cho bọn bênh hoạn kiêm điên khùng chúng tôi. Thật ra đó chỉ
là một trò nhỏ trong số vô và kiểu chọc phá mà lũ Badboy bọn tôi nghĩ
ra. Vì trường học là thiên đường, nơi những trò vui không bao giờ kết.
Càng chọc cho lượng máu của "nạn nhân" dồn lên não chạy đến vô cùng, bạn
càng có nhiều niềm vui không gì tả được.
Tin tôi đi, hãy thử nếu bạn đang thầm thương trộm nhớ nàng nha sĩ dễ thương nào đấy!
Nói
sơ về nhóm chúng tôi, mà thực ra là một cái băng nhóm không được tốt
đẹp cho lắm, tồn tại từ thời cấp một, với cái tên không sến của một bài
rap chế: "Bad Boy". Nhóm gồm một bầy bị điên bẩm sinh mà thằng cầm đầu
là một tên siêu đẹp trai, với một phong cách gương mẫu và là niềm mơ ước
của bao đứa con gái, chắc vậy. Thằng đó tên là Phong, chơi thân với tôi
từ nhỏ và tất nhiên là con người thật của nó cũng chả tốt đẹp là bao,
nếu ai đó thực sự hiểu nó. Mọi người thường gọi nó là Nodi, còn thành
viên Badboy tất nhiên phải gọi là đại ca.
"Đại
ca, tổ chức tiệc mừng anh em đậu vào cấp ba ở đâu? Biển nhé?", thằng
Exdi hỏi Nodi, nhưng cặp mắt thì liệng ra ngoài cửa sổ, như tìm kiếm một
con nai vàng chết giẫm nào đó. Okay, thì dĩ nhiên, bệnh dại gái muốn
chữa còn khó hơn lên trời
Tình
hình là bọn tôi vừa đậu vào một ngôi trường chuyên, đa phần là lớp
chuyên Lý. Thằng Exdi thủ khoa 10 chuyên Toán nhưng nhìn mặt nó không
được tự hào cho lắm. Với nó, có cái mặt đẹp trai để đi cua gái là niềm
tự hào lớn nhất.
"Mày
muốn đi đâu, Assa?", thằng Nodi chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ lớp một
lát mà không thấy người tình trong mộng thì quay vào hỏi tôi.
À quên chưa nói, anh đại ca này cũng có máu dại gái không kém.
Còn
tôi ấy hả? Có lẽ tôi không đủ đẳng cấp dại gái như mấy thằng này,khổ
thế chứ. Tôi tên là Minh Kiệt, nhưng mọi người đều gọi là Assa. Assa là
viết tắt của Assassin, nghĩa là "kẻ sát nhân". Cái tên này theo tôi là
hay quá đi chứ, nhưng mà một thằng "kẻ thù" của tôi lại bảo là "cố tỏ ra
nguy hiểm". Thằng đó là người, ấy nhầm, là thằng cờ hó mà tôi muốn đấm
nhất trong cái trường này.
Trở
lại câu chuyện sến kinh dị này, thằng Nodi đang cười cười nhìn tôi chờ
đợi. Nó bao giờ cũng thích hỏi ý tôi, nghe lời tôi. Nhưng mà nó không có
bị gay đâu, hơi ngu tí thôi.
"Biển
làm cái đếch gì, tao thấy thách đấu với tụi Ladykiller vui hơn", tôi
vừa ngồi vắt vẻo trên bàn xóc bộ bài vừa thong thả nói.
Ladykiller
là gì ấy hả? Cũng giống như chúng tôi, đó là một nhóm chơi thân với
nhau nhưng có vẻ tốt đẹp hơn một chút. Và quan trọng là trong nhóm đó có
một con bé dễ thương kinh khủng khiếp, nếu không muốn nói là rất
"chất". Tôi hơi bị khoái bé này. Nhóm đó và Badboy đối đầu nhau từ thuở
còn là nhóc tì và trẻ trâu đủ kiểu. Okay, bây giờ vẫn trẻ trâu đấy thôi,
ngày càng tởm lợm thì đúng hơn.
Thằng
Nodi chưa kịp sủa, à nhầm, nói thêm gì thì một cái cặp to đùng và sến
súa với đủ loại móc khóa hoa hòe hoa sói nện cái ầm xuống cái bàn tôi
đang ngồi, liền sau đó là một giọng con gái mang đậm mùi tổn thương sến
súa không kém:
"MÀY LỪA TAO!!!!TAO GHÉT MÀY, THẰNG ASSA KHỐN NẠN!!!"
"What
the hell?'', tôi giả ngu, đưa cặp mắt ngây thơ kinh điển nhìn lên
thằng-con-gái có cái mặt đẹp nhưng đằng đằng sát khí kia.
"MÀY
LÀ THẰNG KHỐN! MÀY SẼ BỊ TRỜI ĐÁNH, THÁNH ĐÂM, ÔNG BÀ BỌP CỔ VÀ SỐNG CÙ
BƠ CÙ BẤT MÃI CHO ĐẾN CHẾT VÌ CÁI TỘI THI CHUYÊN LÝ!", thằng, ấy nhầm,
con bé đó lại gào lên thiếu điều muốn làm nứt cái vách lớp 10 lý đang
chứa chấp một lũ tâm thần là chúng tôi.
Haizzz,
chẳng qua là tôi lừa nó, bảo thi chuyên Hóa với nó nhưng cuối cùng lại
thi vào lớp Lý khiến nó tức sôi máu trào mật, không thèm nhìn mật tôi
gần một tuần. Con này chơi thì vui thật nhưng cái tình bạn mà nó dành
cho tôi là quá lớn khiến tôi thấy nổi da gà nên tốt nhất là giữ khoảng
cách một chút. Tình bạn vốn dĩ là một thứ kinh dị không nên đặt niềm tin
vào cũng như trông mong điều gì. Đó là lời mẹ đã dạy tôi. Vì sao ấy hả,
làm quái gì biết được? Tốt thôi, suy nghĩ của tôi chẳng bao giờ là đúng
đắn. Sao cũng được, ai quan tâm chứ?
"Thôi nào Liên, mày làm gì mà chử.i nó kinh thế? Đồ đàn bà!", thằng Exdi nói phũ phàng.
Và
nó ăn một đấm của con bé tên Liên vừa nguyền rủa tôi đó. Kể cũng vui,
con Liên này có những sở thích cực kì đàn bà nhưng lại cư xử giống con
trai, và ghét nhất bị gọi là "đàn bà".
Con
Liên chơi rất thân với thằng Exdi, nhưng vào một ngày mà sự sến của nó
trào lên đỉnh của đỉnh, nó đã hùng hồn tuyên bố với tôi rằng: "Mày là
thằng bạn tao thích chơi nhất và cũng là người tao tin tưởng nhất". Biết
là nó nói thật lòng nhưng tôi cũng chẳng sung sướng gì.
"Còn
không đàn bà hả?", tôi đập xấp bài đỏ đen một cái bốp kinh dị vào đầu
con Liên, dọa nó: "Mày mà cứ thế này thì tao chả dám chơi với mày nữa.
Đàn bà là một lũ phiền phức lắm chuyện!"
Nhưng mà tất nhiên là trừ ra hai người, một là mẹ tôi, hai là...hê hê....
Con
Liên đã quen với cách nói chuyện rất ư là "mất dạ.y" của tôi, thêm nữa
là nó có năng lực chịu đựng bẩm sinh hoặc độ dày của mặt nó cao nên
không xi nhê gì mà còn xổ ra một tràng cười sặc sụa: "Ha haaa... Vậy tao sẽ đi Thái Lan chuyển giới cho thoát kiếp đàn bà, mày dừng hòng thoát khỏi tao!!"
Nghe
cứ như kiểu đeo bám bệnh hoạn của mấy đứa có vấn đề về thần kinh ấy.
Nhưng mà ít ra là nó biết cách bày tỏ tình cảm thật lòng...
"Ngậm
mồm vào! Tao đang hỏi thằng Assa cơ mà!", thằng Nodi nhíu mày, hất hàm
bảo con Liên. Cơ bản là thằng này không thích bị chen vào, nó bị bệnh
"tự cao" mãn tính mà, "Ê mày, thách đấu kiểu gì?"
"Chưa
biết, nhìn mặt con Liên tao buồn nôn quá!", tôi làm bộ như sắp ọe ra
đến nơi, ngó cái bản mặt tức muốn xì khói như bị tẩu hỏa nhập ma của nó.
Hề, cho nó đi đóng phim chưởng chắc hợp lắm.
Con
Liên (nghe như con điên) chưa kịp phun lửa như phim Tàu để thiêu cháy
tôi thì cái iphone5 trên bàn rung lên tạo ra một mớ âm thanh kì cục.
"Stop!",
tôi giơ tay chặn mồm con Liên, tay kia vớ cái điện thoại rồi đi ra
ngoài đẻ nghe máy, Cuộc gọi từ người đàn bà mà bây giờ tôi phải gọi là
"mẹ" nhưng không phải người mẹ yêu quý đã sinh ra tôi.
Không
biết bà già này có vụ gì. Tôi hình dung ra trong óc một mái tóc đen
quăn như mì tôm khô và một cặp mắt vô cảm xúc luôn nhìn chằm chằm vào
màn hình máy tính hiện những dãy số dài tít tắp.
Bỗng...
Một
vật thể quái dị màu cam hay nâu gì đấy bay cái vèo tới chỗ tôi. Chết
tiệt, cái trò gì đây? Tôi theo phản xạ đưa tay lên đỡ vừa kịp trước lúc
bị cái thứ đó đập vào đầu,
"Bộp"
Cánh
tay phải của tôi bị va đập mạnh, trúng ngay chỗ bị trầy xước - hậu quả
của vụ đánh nhau hôm trước- đem lại một cảm giác rất Yomost, nhầm, một
cảm giác tê rần và khá là đau. Nhưng cái đầu vô giá của tôi thì không
sao, thật là may mắn, cho cái đứa gây ra trò này!
Tôi
nhìn quả bóng rổ đang ngạo nghễ lăn dưới đất - nguyên nhân trực tiếp,
rồi ngước lên nhìn xem hung thủ -nguyên nhân gián tiếp- là ai, hứa hẹn
một màn đấu trường thú "đẫm máu" hay cái gì đại loại thế.
Nhưng
cái ý nghĩ đó phụt tắt ngay khi mà trước mặt tôi là một đứa con gái
xinh xắn chết người. Mái tóc tomboy màu vàng óng hơi xù, làn da trắng
hồng mịn màng hiếm có, chẹp, gương mặt dễ thương với đôi mắt nâu long
lanh có cái gì đó rất hút hồn, chiếc mũi thanh và đôi môi hồng quyến rũ.
Sexy đến chết được, mặc dù cô nàng đó đang mặc đồng phục của nam sinh.
Mà khoan, đừng có nghĩ bậy, ý tôi là đôi mắt ấy, đôi mắt của cô nàng ấy
sexy theo một cách nào đó khó tả. Tạm gác chuyện ngắm gái sang một bên,
tôi là Assa, và dù đứa gây họa có đẹp đến đâu cũng chả là cái quái gì.
Phải xử lí, ha ha!
"Hello!!!
Hờ hờ hờ...", cô nàng đó nhìn tôi bằng ánh mắt ngây thơ vô đối, còn
chớp chớp nữa chứ, rồi cười theo kiểu ta-đây-vô-can, sẵn sàng chạy lấy
người trước khi bị phanh thây.
Vâng,
đây là con bé dễ thương của nhóm Ladykiller mà tôi nói ở trên. Nó tên
Trịnh Hoàng Nguyên, biệt danh là Madi. Và cơ bản là nó chả muốn gây sự
với tên giang hồ ác ma chuyên quấy phá là tôi.
"Bạn
Kiệt iu dấu, rất hân hạnh gặp cậu ở đây nhưng...tớ đi trước nhé...hờ hờ
hờ", nàng ta tiếp tục cười giả nai rồi rón rén chạy... Biết ngay là sẽ
như thế mà.
"Từ từ đã!", tôi nhanh hơn, chụp lấy tay nó kéo lại, cười giả điên theo nó: "Cậu không quên gì chứ?"
"A!
Quả bóng!", con bé gãi gãi đầu trông ngố như con nít, vẫn giữ điệu cười
đó rồi lôi ở đâu ra một giọng ngọt ngào: " Tớ có thể lấy lại không? hì
hì"
Nó nhìn xuống cánh tay đang bị giữ chặt của mình rồi ngóc đầu lên ngó tôi như muốn nói cậu-đang-làm-đau-người-vô-tội-đấy.
"Ồ,
tớ biết chứ!", tôi gật gù ra vẻ hiểu rồi chuyển sang cười gian manh,
"Nhưng mà cậu có biết khi một quả bóng đập vào đầu thì sẽ làm bay hết
bao nhiêu IQ không?"
Thấy
tôi không có vẻ gì là sẽ "tha mạng", nó liền nắm áo tôi năn nỉ nịnh nọt
: "Bạn Kiệt đẹp trai,tốt bụng, nhân hậu và nhân từ, tớ không cố ý
đâu...huhu...tớ xin lỗi...huhu...bỏ qua cho tớ nhá, nhá, nhá!!! Hề
hề!!!"
Ặc
ặc, ai bảo con này ngây thơ chứ, lẻo mép kinh dị mới đúng. Xem cái mặt
biểu cảm như diễn viên thế kia! Nhưng mà cũng vui phết, như một chú hề
trẻ con ấy!
Tôi
đóng vai kẻ "nhân hậu và nhân từ" thật, xoa đầu Madi như đàn anh, cố
giữ giọng thật "nhẹ nhàng" : "Xem cái sự thật lòng nhận lỗi của cậu thì
tớ cảm động lắm, và tất nhiên là..."
Con bé sáng mắt lên, chờ đợi...
"...không thể bỏ qua rồi!", tôi kết thúc câu nói của mình một cách tỉnh rụi.
Nó
chưa kịp cười thỏa mãn thì đã xụ mặt xuống vì trò chơi đểu của tôi.
Hình như nó đang nghĩ đến một cái bệnh viện sực mùi thuốc tê và những
cục bông băng to như đùi gà thì phải.
Không để cho nó tưởng tượng thêm, tôi đẩy nó vào bức tường gần đó, cười man dại: "Cậu nghĩ xem tớ sẽ xử cậu thế nào?"
Cơ bản là đùa với một em dễ thương như này còn sướng hơn chích thuốc phiện, nếu bạn là con trai. Và không gay.
"Ê! Làm gì hả?...", nó kêu lên, hơi co người lại và cãi bướng "bóng chưa trúng đầu cậu mà!"
Kinh dị. Nếu trúng đầu thì người đẹp chẳng còn đứng ở đây đâu! Nói lắm thế?
Tôi đang nghĩ xem nên làm gì cho đời vui thì...
"Ê! Mày đang làm gì bạn tao vậy?"
Một
giọng nói đáng ghét vang lên và xuất hiện hai, à không, đến ba thằng kì
đà cản mũi đứng nhìn tôi với Madi và cười đểu. Haizzz...bọn này là
Ladykiller.
"Godi!!! Cứu tớ!!!", con bé vùng khỏi tay tôi và chạy lại, nép sau lưng một thằng trong số đó.
Thằng
này là đại ca của băng Ladykiller, đẹp trai một cách quá mức, đểu giả
và cáo già miễn bàn. Nó tên Quang Huy, biệt danh Godi, và cũng là thằng
"kẻ thù" của tôi. Tôi và nó ghét nhau cay đắng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét