Chương 19
Tuyệt vọng
Ngoài kia gió khẽ lướt qua làm đống lá khô dưới nền sân xào xạc. Không gian tĩnh lặng như tờ, trên cao ánh mặt trời đang thu dần những tia nắng của mình vào phía sau ngọn núi, trên nền trời mang sắc tím nhạt tạo cảm giác u buồn man mác, xa xôi.
Bân lặng im vài giây rồi chợt như nhớ ra điều gì đó, anh vội hỏi.
"Thúy...sao rồi, thầy?" -chẳng hiểu sao Bân lại ngập ngừng, sau câu hỏi ấy anh hy vọng mình không nghe được câu trả lời. Anh chợt thấy hối hận khi đặt câu hỏi nhưng anh có thể làm khác được sao, bây giờ điều anh quan tâm nhất không phải là bản thân mình mà là Tiểu Thúy có bình an không?
"Thúy nó..." -ông Quân ngập ngừng, trong tim đau thắt lại, cổ họng ứ nghẹn không nói được tiếp, đôi mắt nâu buồn lại hoen đỏ trực trào nước mắt.
"Tiểu Thúy...cô ấy…không sao." -Phong chen lời, hắn phải nói dối, hắn nghĩ Bân vừa tỉnh lại chưa nên biết tình trạng của Thúy bởi có thể khi biết được nàng ấy hiện giờ ra sao chắc chắn Bân sẽ khổ sở, sẽ dằn vặt bản thân. Như vậy càng khó hồi phục nhanh.
"Nhưng..." -trong đầu Bân lại mường tượng ra những hình ảnh đêm đó, anh luôn hy vọng rằng chỉ là do mình hoa mắt nên nhìn lầm. Anh hy vọng người anh thấy đêm đó không phải là nàng. Giờ đây biết được Thúy không sao, anh thấy trong lòng nhẹ nhõm hơn rất nhiều. -"Vậy cô ấy đâu? Con muốn gặp cô ấy."
"Tiểu Thúy hiện giờ đang ốm, cô ấy chưa thể gặp anh được." -thấy sắc mặt Bân trùng xuống, đôi mắt đảo liên hồi, Phong nghĩ thế nào lại nói thêm. -"Anh yên tâm, cô ấy chỉ bị cảm chút thôi."
Bân nhận ra trong giọng nói của Phong có điều gì đó không ổn khiến anh nghi ngại trong lòng nhưng anh không nói. Dù là gì thì họ vẫn chỉ muốn tốt cho anh hoặc có thể chỉ là do anh suy nghĩ quá nhiều. Bân gật gật đầu, anh nói:
"Mọi người ra ngoài đi, con muốn nghỉ một lát."
Cánh cửa khép lại, trong phòng cũng trở nên u uất. Bân nằm lặng im trên giường, mí mắt cứ nháy liên tục, trong tim lại có cảm giác bất an khôn cùng. Không được! Nhất định mọi người đang giấu ta chuyện gì, nhất định Thúy đã xảy ra chuyện. Ôi không! Chẳng lẽ…
Bân không dám nghĩ tiếp nữa, anh gượng người dậy mặc dù khắp thân mình vẫn đau ê ẩm bởi những cú đánh nhưng vẫn cố gắng xuống giường, lê từng bước ra ngoài để đến phòng nàng. Lúc này trời đang xế chiều. Trên nền trời quang đãng không một áng mây, một vài con chim dáo dác bay về tổ sau một ngày dài kiếm ăn vât vả.
Bân vẫn còn yếu sức, anh bám tay vào bờ tường, lần theo từng bước chân chậm chạm đi về cuối hành lang.
…
Đứng trước cửa phòng hồi lâu, Bân chưa dám gõ cửa. Anh sợ, rất sợ rằng điều anh cảm thấy là sự thật, anh sợ phải chứng kiến cái sự thật tàn khốc ấy, anh sợ Thúy sẽ…nhưng dù gì cũng đã đến đây rồi, Bân cũng muốn kiểm chứng một lần. Trong thâm tâm Bân luôn thầm cầu nguyện ngàn vạn lần xin đừng là thật.
Bân đưa tay lên định gõ cửa thì cánh cửa đã bị bật ra, anh dọ mọ bước vào.
Thúy khi ấy đang ngồi trên giường, hai tay bó gối, ánh mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng trắng mơ hồ. Chợt thấy có bóng người bước vào, là một người đàn ông với những bước đi khó nhọc. Bất giác, trong mắt nàng lại hiện ra hình ảnh của gã râu ria xồm xoàm đáng sợ, cảm giác bàn tay dơ bẩn đó đang chạm vào da thịt nàng, lại nghe có tiếng cười cợt man rợ vang bên tai. Thúy sợ hãi lùi dần vào góc tường, kéo tấm chăn lên chùm lên người, nàng cố nép sát vào bờ tường lẩn tránh với hy vọng bọn người xấu kia sẽ bỏ đi.
"Đừng...đừng mà...xin đừng đụng vào tôi...xin đừng đụng vào tôi."
Nàng đã từng van xin, nàng đã từng khóc, nàng đã từng hét lên cầu cứu trong vô vọng nhưng bọn cầm thú kia đâu chịu buông tha. Bọn chúng không phải là người, bọn chúng là những con quái vật đội lốt người, bọn chúng không phải cướp đi thứ quý giá nhất của người con gái mà là giết chết họ một cách tàn nhẫn nhất. Vậy là cuộc đời nàng chìm vào bóng tối, rơi xuống vực sâu thăm thẳm không có lối thoát. Thúy đã từng nghĩ tới một điều, nàng muốn bản thân mình được thanh thản, nàng muốn tự mình giải thoát cho mình. Nàng không muốn phải sống như thế này nữa.
"Thúy! Là anh, là anh đây mà."-Bân hốt hoảng bước lại gần nhưng dường như trong mắt Thúy anh không còn là anh. Trong mắt nàng bây giờ chỉ ngập tràn nỗi sợ hãi.
Bân đứng lặng đi, đôi mắt anh hiện rõ từng tia đau đớn thấu tâm can. Tim anh đau, đau quặn thắt lại giống như ai đó cầm dùng một con dao vô hình rạch lên tim anh từng vết cắt sâu mà không, nỗi đau ấy còn hơn vạn lần thế. Anh muốn đến gần nàng, muốn ôm chặt lấy nàng, bảo vệ nàng khỏi những nỗi sợ hãi nhưng anh lại sợ nàng sẽ càng hoảng loạn hơn. Anh chưa bao giờ thấy mình bất lực như bây giờ, giá như...
"Đừng...đừng mà...đi đi."
Thúy khua cánh tay xua đuổi, nhưng rõ ràng Bân không nhìn rõ, trước mắt anh bây giờ chỉ là những lớp sương trắng đục mờ ảo không rõ. Anh vẫn tiến lại gần, muốn ôm chặt lấy nàng, muốn cho nàng một bờ vai vững chắc, muốn bảo vệ nàng suốt cuộc đời còn lại. Thúy vẫn chìm trong cơn hoảng loạn, nàng không nhận ra anh, trước mắt nàng bây giờ chỉ là hình ảnh đáng sợ của gã ác quỷ đêm đó.
Nàng vùng dậy, đẩy Bân ngã xuống đất rồi thoát thân chạy ra ngoài.
An Tư khi ấy đang chợp mắt trên chiếc kỷ chợt nghe tiếng thét của Thúy làm nàng giật mình tỉnh giấc, lại thấy Bân nằm dưới đất, đôi mắt ướt nhòe đỏ máu. An Tư định hình lại, nhìn xung quanh nhưng Thúy đâu rồi? Chiếc giường trống không, tấm chăn mỏng bị xô xuống đất. Nàng hốt hoảng hỏi:
"Bân! Sao anh lại ở đây?"
"Tư, mau...mau đuổi theo Tiểu Thúy. Cô ấy chạy ra ngoài rồi." -Bân nói vội.
An Tư nghe thế liền sửng sốt chạy ra ngoài đuổi theo. Thúy hiện trong tình trạng như vậy mà ra ngoài sẽ rất nguy hiểm, nàng nhất định phải tìm nàng ấy về.
Bân ngồi dưới mặt đất lạnh lẽo, hai bàn tay nắm chặt, hàm răng cắn chặt, trên gương mặt không giấu được nỗi khổ tâm, dằn vặt.
Anh chống tay dùng hết sức gượng người đứng lên. Anh thở nhẹ rồi cũng lao ra ngoài tìm kiếm.
...
Phong và ông Quân vừa đi ra ngoài trở về thì thấy Bân đang lò dò từ phòng Thúy đi ra. Hai thầy trò ngạc nhiên, chạy lại.
"Bân, sao anh lại ở trong đó?"
Nghe tiếng Phong bên cạnh, Bân vội hỏi lại:
"Phong đấy hả?"
"Phải! Là tôi."
"Mau...mau đi tìm Tiểu Thúy. Cô ấy chạy ra ngoài rồi, Liễu Tư đang đuổi theo."
Cả Phong và ông Quân đều bàng hoàng. Không nói thêm gì bởi sự việc cấp bách, vội lao ra ngoài đuổi theo hai người kia, Bân cũng không chần chừ mà đuổi theo họ.
Thúy chạy, chạy và chạy bằng đôi chân trần của mình. Nàng lạc lối giữa phố đông người qua lại, lạc lõng và sợ hãi, nàng lại chạy. Nàng muốn thoát khỏi nỗi khiếp sợ, sự đau đớn đang ám ảnh nàng suốt thời gian qua, nàng muốn trốn chạy, muốn tự giải thoát cho mình. Không ai có thể giúp nàng ngoài bản thân nàng ra, chỉ có nàng mới tự cứu lấy mình được.
An Tư chạy loanh quanh con phố đông người qua lại. Thúy ơi! Em đang ở đâu? Em có thể đi đâu được chứ? Dòng người vẫn cứ lướt qua, mỗi giây mỗi phút An Tư càng thấy thấp thỏm, càng thấy bất an. Nàng sợ Thúy sẽ gặp kẻ xấu, nàng sợ Thúy sẽ làm điều dại dột. Trời ơi! Nghĩ đến điều đó nàng lại tiếp tục tìm kiếm. Dò hỏi những người bán ven đường, An Tư lần theo dấu chạy ra tới cửa Đông thành cũng là lúc Phong đuổi kịp. Hai người nhìn nhau trong bất lực rồi tiếp tục đi kiếm tìm.
...
Đứng trước mặt hồ nhấp nhô những sóng đánh ập vào bờ. Gió từ mặt sông ùa vào lành lạnh. Nơi đây, hướng mắt ra xa là một miền mênh mông nước, Thúy thấy lòng mình thanh thản lạ thường. Từ xa xa vọng đến tiếng hát ai đó ngân nga như vui, như buồn lại như nhẹ nhàng sâu lắng. Tiếng hát hay tuyệt diệu khiến người nghe thoát ra khỏi kiếp người trầm luân mà đắm chìm vào cõi ảo mộng, hư vô. Thúy bị mê hoặc, nàng mỉm cười, bước từng bước về phía trước. Nước hồ lạnh lẽo không làm cản trở bước đi của nàng, cứ vô thức mặt nước nuốt thân hình bé nhỏ của nàng từng chút một, từng chút một.
"ĐỪNG!!!"
Tiếng hét lớn của ai đó vọng lại từ phía bờ hồ. Bân vừa chạy tới đã thấy bóng hình một người thiếu nữ đang trầm mình xuống hồ. Anh hô lớn, chạy lại rồi lội xuống nước không chút do dự.
Bân nhấc từng bước khó khăn bởi dưới đáy hồ bùn nhão và những rong rêu quấn lấy chân anh gây cản trở. Chỉ giây sau thôi đã không thấy Thúy đâu nữa. Anh bắt đầu hoảng sợ, hoang mang lặn hụp xuống đáy hồ, tay khua khua kiếm tìm.
Cánh tay Bân vẫn chơi vơi trong lòng nước lạnh ngắt. Chốc chốc anh lại nhô đầu lên hớp một hớp không khí rồi lại hụp xuống sâu, anh bắt đầu thấm mệt, bắt đầu thấy nản. Nhớ đến hình ảnh ngây thơ trong sáng của Thúy mỗi khi cười, nhớ đến lỗi lầm mình đã gây ra cho nàng anh lại kiên trì, anh không thể bỏ cuộc.
"Thúy ơi! Em ở đâu?"
Bân gọi nhưng đáp trả lời anh chỉ là tiếng khua nước lạnh lẽo dưới mặt hồ. Anh tuyệt vọng. Nếu không tìm được nàng, anh còn thiết gì sống nữa. Cõi đời này với anh sẽ trở nên vô nghĩa, không có nàng có khác nào ngày không có mặt trời, không có nàng đời này còn điều gì phải luyến tiếc nữa. Bân buông lỏng cơ thể, mắt anh nhắm nghiền mặc cho mặt nước giá lạnh nuốt chửng lấy anh. Mặc cho sự đời ...Điều cuối cùng anh chỉ hy vọng là ở nơi ấy anh sẽ gặp được nàng, ở nơi ấy anh sẽ cùng nàng sánh bước quãng đường còn lại, ở nơi ấy nàng sẽ không phải cảm thấy cô đơn và khổ đau như ở thế gian tàn khốc này nữa.
Thúy chìm dưới đáy hồ, mắt lim dim, hồn trôi vào cõi thiên thai. Bất chợt bên tai nàng nghe tiếng gọi của Bân, nàng bàng hoàng tỉnh người. Anh Bân!
Thúy vội khua nước bơi lên mặt hồ, xung quanh vắng lặng bao la. Nàng sợ hãi, hốt hoảng và bất an. Nàng không thể mất Bân, anh ấy không thể chết như vậy được, anh ấy không thể chết.
Bây giờ, người tìm kiếm lại là Thúy, nàng bơi sâu xuống mặt nước khua tay mò tìm. Mãi lâu sau, mới nắm được tay Bân. Thúy dùng hết sức bình sinh kéo anh lên.
Phong, Tư lúc này mới chạy tới nơi. Họ ngạc nhiên khi thấy Thúy và Bân đều ở dưới nước, nhưng điều khiến họ kinh ngạc hơn cả là Thúy đang ôm Bân bơi lại gần bờ. Chuyện gì đã xảy ra?
Phong lao vội xuống hồ lạnh cóng. Hắn bơi tới chỗ Thúy, cùng giúp nàng đưa Bân lên bờ an toàn.
Ba người ướt nhẹp nằm trên nền cỏ xanh mướt mà thở hổn hển. Thúy vục dậy, sà tới chỗ Bân đang nằm khẽ lay lay gọi:
"Anh Bân! Anh Bân mau tỉnh dậy đi. Mau tỉnh dậy đi mà." -Thúy hoảng hốt nói trong nghẹn ngào, nước mắt lã chã rơi xuống bờ ngực anh.
Thúy gần như kiệt sức, cổ họng đau rát. Nàng gục đầu lên ngực anh, thầm thì:
"Anh mau tỉnh dậy đi, mau mở mắt ra. Em đây, em sẽ không làm điều dại dột nữa, em sẽ phấn chấn lên, em sẽ không làm gì để mọi người phải lo nữa, em sẽ..."
Bân như nghe được tiếng gọi của nàng. Người anh bỗng giật lên, ho sặc sụa tống hết nước ra khỏi cơ thể. Anh từ từ mở mắt, trước mắt như có lớp sương mờ che phủ, anh không nhìn rõ gương mặt nàng nhưng anh biết chắc chắn đó là Thúy. Nàng đã không bỏ mặc anh, nàng sẽ không rời xa anh nữa. Bân cười, cánh tay tê mỏi cố đưa lên vuốt mái tóc nàng, khẽ lau giọt nước mắt trên khóe mi nàng, anh thề sẽ không bao giờ để nàng phải khóc nữa.
***
Từ ngày ấy, Thúy đã nghĩ lạc quan hơn. Đúng, trên đời này có ai mà tránh được những bất trắc đầy rẫy những hiểm nguy và bất công cơ chứ, điều quan trọng vẫn là phải biết chấp nhận, biết lạc quan lên mà sống tiếp.
Thời gian trôi qua, khi mỗi ngày tâm trạng Thúy lại tốt lên thì đôi mắt Bân lại càng tồi tệ đi. Những lúc nhìn thấy ánh sáng ngày càng thu hẹp lại, nỗi lo lắng của anh cũng theo đó mà tăng lên. Có lẽ là báo ứng, anh nghĩ thế. Bân chưa kể điều này cho ai bởi anh không muốn mọi người phải lo lắng thêm gì, sau sự việc của Thúy đã khiến thầy và Phong mệt mỏi nhiều rồi.
Một ngày kia, Bân cùng Thúy đi chơi lễ hội. Có lẽ đây là lần cuối cùng anh được ở bên nàng, ngày ấy sẽ mãi mãi là một ký ức đẹp đẽ về nàng và anh. Bân đã quyết định rồi, anh không muốn trong mắt nàng mình là một kẻ phế nhân, anh không muốn nàng phải chịu khổ khi chăm sóc một phế nhân, anh thấy tự ti vô cùng. Cuối cùng, Bân cũng được thấy nụ cười rạng rỡ ngày nào đã trở lại trên môi của Thúy, anh đã mãn nguyện rồi. Rốt cục ông trời vẫn ưu ái cho anh được nhìn nụ cười ấy lần cuối để sau này nếu có bị mù anh sẽ không còn điều gì để hối tiếc nữa.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét