"Các em chú ý! Năm nay lớp chúng ta sẽ có một học sinh mới."
Cô
Hương đứng trên bục giảng thông báo. Cô hướng ánh nhìn về phía ngoài
như ra hiệu cho cậu nam sinh bước vào. Lâm còn chần chừ vài giây rồi mới
bước vào lớp, trông thấy anh, mắt ai nấy cũng sáng lên đầy ngưỡng mộ.
"Chào các bạn! Tớ tên Lâm, rất vui được làm quen với các bạn."
Lâm
nói rồi nở một nụ cười ngọt ngào, cái nụ cười để lộ chiếc răng khểnh
duyên khiến biết bao cô gái phải đắm say, họ nhìn anh, đôi mắt long lanh
ngây ngất giống như đang nhìn thần tượng của mình vậy. Lâm không ngạc
nhiên bởi anh đã quá quen thuộc với việc người khác nhìn chằm chằm vào
mình như một thần tượng rồi. Đứng trên này, anh quét mắt nhìn quanh lớp
một lượt. Lớp học khá rộng, thoáng mát với bốn chiếc cửa sổ bằng gỗ sơn
màu xanh rêu kết hợp với màu sơn vàng của những bức tường càng tăng thêm
sự nổi bật. Đó là về phòng học, còn về học sinh?
Học sinh mỗi lớp đều tương đương nhau, không quá bốn mươi người và 11A3
này cũng không ngoại lệ nhưng dường như số lượng nữ nhiều hơn nam một
chút. Thực là "âm thịnh dương suy", không biết các bạn nữ ở đây như thế
nào? Lâm chợt tò mò về họ, về sau này sẽ biết thôi.
"Lâm! Em sẽ ngồi cùng với Vy ở bàn cuối dãy trong cùng."
Cô
Hương vừa nói vừa chỉ về hướng bàn học. Lâm nhìn theo tay cô, bàn học
nằm ở góc lớp ngay cạnh cửa sổ có một bạn nữ đang đeo tai phone, tay
chống má hướng ánh mắt ra ngoài dường như đang tập trung nhìn gì đó. Lâm
thấy tò mò, anh đáp lời "Vâng" một tiếng nhẹ nhàng rồi xách chiếc cặp
lên vai mà tiến về phía đó. Anh không hề nhận ra những ánh mắt, những
tiếng thở dài xuýt xoa, thất vọng của các bạn nữ khác trong lớp vì không
được ngồi cùng anh.
"Chào bạn!"
Lâm
lên tiếng chào người con gái cùng bàn như một phép lịch sự, cô gái kia
quay mặt vào, ngước mắt nhìn anh một cái rồi khẽ gật đầu.
"Ừ! Chào cậu."
Vy
không mấy quan tâm tới người bạn học mới này, cô thản nhiên đáp lại lời
chào rồi lại hướng mắt ra ngoài cửa sổ, bên tai vẫn vang vọng những
giai điệu tình yêu ngọt ngào từ chiếc điện thoại. Ngoài kia, những dải
nắng đã bắt đầu đậm dần phủ trên nền sân trường một màu vàng nóng bức,
in xuống đó những chiếc bóng có hình thù quái dị.
"Tớ tên Lâm. Còn cậu?" Lâm lên tiếng làm quen trước.
"Tớ
tên Vy." Vy đáp lời mà vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, điều đó khiến Lâm có
chút gì đó không hài lòng kiểu như cô không muốn nói chuyện với anh
vậy.
Lâm
thở dài, khẽ liếc mắt nhìn trộm cô. Không hiểu sao ở cô có một thứ gì
đó rất đặc biệt khiến anh muốn tìm hiểu, muốn khám phá con người ấy.
Lâm đang mông lung suy nghĩ về người bên cạnh thì bị đánh động bởi giọng nói trên bục giảng.
"Năm
nay bạn Hoàng- lớp trưởng đã chuyển trường nên hiện tại lớp không có
lớp trưởng, mọi vấn đề của lớp sẽ do bạn Quỳnh- lớp phó chịu trách
nhiệm. Cuối tuần có tiết sinh hoạt chúng ta sẽ bầu ban cán sự mới sau."
Cô Hương nói nhưng dường như chẳng lọt vào tai được mấy người, một phần
thì đã biết tỏng từ trước nên không cảm thấy quan tâm lắm, phần còn lại
thì đang tập trung ánh mắt vào cậu nam sinh mới chuyển vào lớp. Cô Hương
chán nản nhìn lớp rồi khẽ lắc đầu, cô nói tiếp.
"Được rồi! Bây giờ các em mở vở ra, chúng ta sẽ học bài mới."
...
Cô
giáo thao thao bất tuyệt với bài giảng trên bục giảng, còn phía dưới
lớp thì tuy rằng không mất trật tự nhưng để mà nói là học sinh đang chăm
chú lời cô thì chưa chắc. Một bộ phận nhỏ là chăm chú nghe từng lời dạy
quý giá của cô, ánh mắt luôn hướng lên bảng, đôi lúc lại trở nên trầm
tư suy nghĩ khi cô ra câu hỏi. Bộ phận khác thì làm việc riêng, nào là
nghe nhạc, nào là đọc truyện trên điện thoại hoặc truyện tranh được ngụy
trang bằng sách giáo khoa, rồi việc ngồi ngắm người bạn mới hay cả việc
tâm hồn treo ngược cành cây của những kẻ đang mơ mộng. Nếu ai đó đi
ngang qua lớp sẽ gật gù mà khen lớp ngoan mà đâu thể ngờ được bên trong
đó lại là những bí mật động trời.
Lâm
là một trong những bộ phận nhỏ nêu trên, từ trước khi được chuyển vào
trường này anh vẫn luôn nổi tiếng là một học sinh có thành tích học tập
xuất sắc, nhiều người ghen tỵ cho rằng đó là do anh nhờ vào các mối quan
hệ nhưng thực ra họ không biết rằng tất cả đều do anh tự lực cánh sinh.
Trái
ngược với anh, con người bên cạnh không chăm chú nghe giảng mà lại cắm
mắt vào cuốn truyện tranh ẩn giấu sau cuốn sách giáo khoa, chả hiểu vì
điều gì mà chốc chốc con người ấy lại tủm tỉm cười. Lâm lắc đầu, con gái
mà không chịu học hành cho tử tế thì sau này làm ăn được gì nhưng thú
thực anh cũng thấy tò mò về cuốn truyện đó. Lâm ghé đầu vào xem, thì ra
là Doreamon. Từng này tuổi rồi mà vẫn có người đọc loại truyện đó sao?
Lâm nghĩ. Mà giống mình thật!
Lâm
bị những hình ảnh ngộ nghĩnh, những tình huống hài hước trong trang
truyện cuốn hút. Vậy là anh cũng đọc ké. Chợt tới đoạn gây cười thì cả
hai đều bụm miệng tủm tỉm cười cố không gây ra tiếng, vùng bụng co thắt
lại rồi rung rung lên đau cả ruột. Cô Hương khi ấy đang viết bảng nên
không biết, tới khi quay xuống lớp mới phát hiện ra hai trò bàn cuối
đang chụm đầu vào làm cái gì đó.
"Vy! Đứng lên nhắc lại lời cô vừa nói."
Bất
chợt bị cô gọi lên khiến Vy và Lâm đều giật mình. Lâm vội vã ngồi thẳng
người làm ngơ còn Vy thì lưỡng lự đứng lên, miệng ấp a ấp úng không nên
lời:
"Em...em...em, cô vừa nói là...là..."
Vy đứng như chờ trồng, hiển nhiên từ nãy đến giờ đầu óc cô đang đắm chìm trong thế giới giả tưởng của tác giả Fujiko Fujio
nên chẳng thể nào nghe được những điều cô giáo giảng. Vy gãi gãi đầu
vẫn ấp úng như để câu giờ, cô quay sang hướng Chi ngồi để cầu cứu nhưng
thực thì nàng ta cũng giống cô, cũng làm việc riêng nên chẳng biết gì mà
nhắc. Thấy bộ dạng của Vy lúc này kỳ thực rất buồn cười, mặt nhăn nhó
giống khỉ ăn ớt vậy.
"Được
rồi! Em ngồi xuống đi, hôm nay cô sẽ ghi tên em vào sổ đầu bài vì không
chú ý nghe giảng trong lớp. Cuối buổi hôm nay em sẽ ở lại trực nhật."
Vy
thả người xuống ghế cái "phịch". Không ngờ hôm nay lại quá xui xẻo đến
vậy, cô chắc mẩm là phải ăn thịt chó để giải đen mất. Liếc mắt sang
người bên cạnh, suy cho cùng cũng là do tên này cả, Vy bực bội ném cho
anh ta một cái nhìn sắc bén như lưỡi lam khiến anh khẽ rùng mình vội
quay đầu về phía trước, mắt hướng lên bảng tiếp tục nghe cô giảng bài.
Bốn
mươi lăm phút một tiết học quả thực quá ngắn ngủi với những người chăm
chỉ nhưng lại dài vô tận với những kẻ ham chơi. Chờ mãi thì cuối cùng ba
tiếng trống trường cũng chịu vang lên, phá tan bầu không khí trầm lắng
trong các lớp học. Cô giáo kết thúc bài giảng, học sinh đứng lên chào
rồi lại ùa ra ngoài như ong vỡ tổ, một bộ phận nhỏ thì ngồi lại trong
lớp tám chuyện thiên hạ hoặc ôn lại bài cũ.
"Chi! Mày đã ăn sáng chưa? Đi cùng tao xuống căn-tin đê." Vy chợt quay sang hỏi nhỏ bạn.
"Hả? Tao có nghe nhầm không?"
"Thôi mày đi đi. Tao bận rồi." Chi nói rồi dùng tay đầy cô ra.
"Ừ!"
Vy
gật đầu rồi ra ngoài, đi dọc hành lang để xuống căn tin. Từ sáng đến
giờ đã bỏ được cái gì vào bụng đâu, thật là đói muốn chết. Mà cũng kì
thật, nhỏ Chi bữa nay làm gì mà lại từ chối đi ăn nhỉ?
Vy
vừa đi vừa suy nghĩ, cô phát hiện ra trên đường đi xuống tầng thỉnh
thoảng lại gặp đôi ba tốp nữ vẻ mặt hớn hở đi về hướng ngược lại. Trong
một vài tốp cô nghe qua loáng thoáng cái gì mà đẹp không tì vết, cái gì
mà thông minh tài giỏi rồi cả nhà giàu, người thừa kế bla bla khiến cô
không tài nào hiểu nổi họ đang nói về cái gì. Nén lại cái sự tò mò ấy,
trước tiên vẫn là cần phải ăn để sống cái đã.
Căn
tin của trường nằm ở phía sau khu nhà A3 dành cho khối 12, căn tin này
khá rộng và đầy đủ tiện nghi để phục vụ cho học sinh trong trường. Vy
bước vào trong, đáy mắt bỗng chốc hiện ra một thoáng ngạc nhiên. Hôm nay
sao vắng thế nhỉ? Mọi lần cứ giờ ra chơi là nơi này lại đông vui lắm mà
hôm nay sao lại thế?
Vy
lại thắc mắc, cô bước đến quầy chào cô bán hàng rồi gọi một chiếc bánh
mỳ kẹp và hộp sữa rồi ra ngồi ở chiếc bàn gần cửa sổ nhìn ra vườn hoa.
Vy rất thích vườn hoa ấy, thật đẹp và luôn tạo cho cô một cảm giác bình
yên lạ thường. Thỉnh thoảng tâm trạng không vui, cô thường ra đó ngồi,
chẳng để làm gì chỉ là ngồi đó sẽ khiến cô cân bằng lại trạng thái tâm
lý hơn.
...
Phía
vườn hoa ngũ sắc chợt thấy loáng thoáng vài bóng nam sinh, Vy bước chầm
chậm lại gần thì thấy Khánh và mấy đứa khác miệng phì phò điếu thuốc
lá, sắc mặt lạnh băng đang đứng quây quanh một nam sinh khác quỳ dưới
đất, giọng cậu ta run run như sắp khóc:
"Xin...đại ca tha cho em lần này...hu hu lần sau em không dám nữa."
Khánh
nhả mạnh một làn khói dày đặc vào mặt cậu nam sinh kia, đôi mắt trừng
trừng hiện rõ vẻ tức giận, đôi môi hắn hơi nhếch lên một đường cong
khinh bỉ. Bàn tay hắn giơ cao rồi không thương tiếc tát mạnh một cái
"Bốp!" vào mặt kẻ phía trước làm cậu ta choáng váng vài giây, cái tát
thật uy lực. Khánh hất cằm về phía bọn đàn em như ra hiệu, bọn họ liền
hiểu ý gật đầu, tay nắm lại thành nắm đấm chuẩn bị biến tên nam sinh kia
thành bao cát để tập luyện một chút.
Lúc này Vy thật sự không thể đứng yên được nữa, cô hét lên làm đám người của Khánh giật mình.
"Mấy người đang làm gì thế? Lại dám đánh người ngay trong trường học, có tin tôi báo bảo vệ không?"
Đám
đàn em của Khánh ngơ ngác nhìn kẻ phá đám, họ trừng mắt dọa nhưng chẳng
ăn thua rồi lại liếc sang đại ca hỏi ý. Khánh cũng ngạc nhiên vô cùng
khi thấy sự xuất hiện của Vy ở đây, hắn nhìn vào cô. Đây là lần thứ hai
hắn nhìn cô kỹ đến thế, từ lần đầu gặp mặt hắn đã luôn có cảm giác rằng
Vy rất giống người đó, cô khiến tâm trí hắn nhớ đến người đó. Người đó
nếu thấy hắn trong bộ dạng này hẳn là sẽ rất thất vọng, người đó muốn
hắn trở thành người tốt cơ mà.
Khánh
lặng yên một hồi lâu cho đến khi tiếng trống trường vang lên kéo hắn về
thực tại, lúc này hắn đã hết giận dữ. Hắn thở dài, quay lại nói với kẻ
đang quỳ dưới đất kia:
"Tha cho mày lần này, không có lần sau đâu." Hắn lại liếc nhìn đám đàn em, nói như ra lệnh. "Đi thôi bọn bây!"
Việc
làm của Khánh lúc đó khiến đám đàn em vô cùng ngạc nhiên và cũng tụt
hứng. Những tưởng sẽ dạy cho tên đó một trận tơi bời, ai dè lại tha cho
nó. Có điều dù thắc mắc vì sao Khánh lại làm vậy thì cũng chẳng ai dám
hỏi mà chỉ để trong lòng.
Chờ
Khánh và đám bạn đi rồi, Vy mới lại gần đỡ cậu nam sinh kia lên, cô
nhận ra cậu ta vẫn đang nhìn theo những bóng người vừa bỏ đi, trong đáy
mắt ngập tràn đầy sự oán giận.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét