Ai đó từng nói rằng: Nếu em buồn hãy viết nó lên mây,
anh sẽ nhờ gió đưa nỗi buồn đi xa.
Có một ngày em rất buồn và đã viết nhưng gió chẳng thể nào đưa mây đi.
Bời anh đã không còn ở đây nữa rồi.
Chương 1
Ngày
mới lại bắt đầu với những tia nắng mỏng manh, lấp lánh như sợi tơ tằm
trải dài trên mặt đất. Tiếng chim chóc ríu rít đâu đây vang vọng khắp
cánh đồng. Gió nhè nhẹ lướt qua khiến những dải màu xanh nghiêng ngả
theo từng nhịp điệu mềm mại, đâu đó xa xa một vài con trâu đang cúi mình
ngấu nghiến từng ngọn cỏ xanh ngon lành.
Trên
đường quốc lộ có chiếc xe BMW đen bóng loáng, sang trọng đang lướt
nhanh về phía thị trấn. Nơi tập trung đông dân cư nhất ở vùng này, một
vùng đất thanh bình và tuyệt đẹp:
"Sao con phải chuyền về cái nơi khỉ ho cò gáy này chứ!"
Giọng
của cậu thanh niên mặc chiếc áo sơ mi thanh lịch đang ngồi trong chiếc
xe màu đen kia bỗng vang lên phá tan bầu không khí trầm lặng từ trước.
Trong câu nói ấy không giấu nổi vẻ buồn chán, khó chịu. Người phụ nữ mặc
chiếc đầm đen quý phái ngồi đối diện, khẽ liếc mắt nhìn cậu con trai
trìu mến vài giây rồi nói:
"Vì
mẹ sắp phải đi công tác một thời gian dài, để con một mình ở nhà mẹ
không yên tâm nên mẹ quyết định gửi con cho ông bà ở quê. Hơn nữa, có
con sống cùng, ông bà sẽ vui hơn."
"Vậy con sẽ phải ở đây bao lâu?" Cậu khẽ nhíu mày hỏi.
"Một năm hoặc hơn thế."
"Một
năm? Khá dài. Không biết phải sống thế nào ở cái đất này đây?" Cậu
thanh niên ngao ngán, thở dài. Cũng đành chịu, cậu không thể phản đối mẹ
bởi cậu biết rõ mẹ một khi đã quyết thì khó mà thay đổi.
Người phụ nữ nhìn cậu trai có vẻ chán nản, bà khẽ mỉm cười:
"Mẹ
tin con sẽ thích nơi này. Đây là nơi mẹ đã sống suốt hai mươi năm trời.
Cũng lâu rồi chưa về lại nơi đây, tự nhiên cảm thấy nao nao."
Cậu
thanh niên không để ý đến lời mẹ lắm, cậu chán nản chống tay lên thành
cửa, hướng đôi mắt màu lam ngọc ra ngoài nhìn ngắm cảnh vật xung quanh.
Những cánh đồng màu xanh cốm trải dài bát ngát như vô tận, những cánh cò
trắng muốt tự do bay lượn điểm xuyết trên nền thanh thiên hòa trong bức
tranh phong cảnh về một miền quê yên bình. Gió miên man qua da thịt mát
rượi, trong lòng cậu chợt thấy khoan khoái lạ thường. Nơi này...cũng
không tệ lắm.
...
"Cái đồng hồ chết tiệt! Lại bị trễ nữa rồi."
Vy
vừa hì hục đạp con ngựa sắt sắp liệt vào hàng đồ cổ vừa nguyền rủa
chiếc đồng hồ trong suy nghĩ. Chuyện là em đồng hồ đang chạy bình thường
thì hết pin lúc nửa đêm nên chẳng còn đâu sức mà đánh thức con heo
nướng trên giường, cũng may nhỏ Chi trên lớp thấy cô không đi học nên
gọi điện hỏi thăm mới khiến Vy bàng hoàng tỉnh giấc. Nhìn đồng hồ đã
điểm 7:30 am thì tá hỏa vội chạy vào nhà tắm vệ sinh sáng, thay đồ rồi
leo lên chiếc xe đạp yêu quý đến trường.
Vy
đang đạp nhanh hết sức có thể thì bỗng chiếc bàn đạp bị kẹt, mà không,
phải là chiếc răng cưa bị lệch xích mới đúng khiến cho con xe chẳng thể
tiếp tục làm nghĩa vụ của mình được nữa. Cô thở một hơi dài, bực mình
bước xuống xe rồi ngồi xổm xuống chỉnh lại dây xích. Lúi húi với dây
xích đến nhem nhuốc cả tay mà nó chẳng chịu vào đúng vị trí, cô gần như
bất lực. Quanh đây lại chẳng có ai mà nhờ vả. Chết tiệt! Bộ hôm nay là
ngày gì mà xui thế không biết? Đã đi học muộn lại còn hỏng xe. Thật sự,
bây giờ Vy chỉ muốn khóc để ông bụt hiện ra và...
"Cần giúp gì không?"
Giọng
nói ồm ồm đặc trưng của một tên con trai từ đằng sau phát ra, Vy ngoảnh
đầu lại. Không ngoài dự đoán, hắn là Khánh đại ca cùng mấy đứa khác ở
lớp 11A7. Nổi tiếng cá biệt trong trường. Vy đã từng gặp một vài lần
nhưng lần nào cô cũng cố tránh hắn để không phải gặp rắc rối, với những
tên như hắn thì tốt nhất là không nên đến gần và lần này cũng thế. Cô
lạnh lùng đáp:
"Khỏi!"
Chợt,
chả hiểu sao mấy đứa kia lại cười ồ lên khiến Vy vô cùng khó hiểu nhưng
cô cũng chẳng quan tâm, lại quay đầu vào hì hục với chiếc xích. Khánh
và bọn đàn em sau một trận cười hả hê thì cũng chịu đi, đi được một đoạn
thì nghe có tiếng gọi giật lại.
"Khoan! Giúp...giúp tôi sửa lại cái xe này được không? Sắp tới tiết hai rồi."
Khánh dừng xe, khẽ nhếch môi cười.
"Được!"
Hắn
quay xe lại, dựng chân chống rồi ngồi vào vị trí của Vy để giúp cô sửa
lại dây xích. Lạ thay, hắn dường như có bàn tay phép thuật hoặc giả như
dây xích kia thích nghe lời hắn. Chỉ vài giây sau bàn đạp đã có thể quay
bình thường. Hắn đứng lên, bất giác đưa tay lên trán quệt mồ hôi khiến
vết dầu từ tay được thể loang trên gương mặt nam tính của hắn. Vy thấy
ngồ ngộ rồi chợt cười.
"Gì vậy?" Khánh hỏi.
"À
không có gì! Chỉ là..." Vy ngập ngừng không nói tiếp mà thay vào đó là
dùng vạt áo đưa lên trán giúp hắn chùi sạch vết nhơ. "Hơi bị dơ một
xíu."
Khánh
đơ hình vài giây, tim hắn bỗng trở nên dữ dội lạ thường khi cái khoảnh
khắc ánh nhìn của hắn chạm vào đôi mắt to tròn, long lanh như viên ngọc
của một cô gái ở khoảng cách gần đến vậy. Cô ấy...thật giống một người.
Trong lòng hắn bỗng dậy lên một cảm xúc mãnh liệt, bất giác tay hắn run
run đưa lên định vuốt vào mái tóc ấy...mái tóc mang mùi oải hương quen
thuộc.
Thấy
Khánh chợt im lặng chẳng nói chẳng rằng mà cứ đứng trân trân nhìn mình
như bị thôi miên, Vy thấy nhột nhột giống như trên mặt mình cũng có thứ
gì đó vậy. Cô nói:
"Mặt tôi có gì hả?"
"À không, xe được rồi đó." Khánh tỉnh người, vội lảng sang chiếc xe.
"Ừ. Cám ơn."
Vy
vẫy chào tạm biệt rồi leo lên xe đi về phía trước. Còn Khánh vẫn đứng
đó nhìn bóng dáng cô khuất dần, trong đôi mắt hắn ẩn giấu một điều gì đó
ân hận, một điều gì đó tiếc nuối khôn cùng. Bất giác, trên gương mặt
hắn bỗng nở một nụ cười lạ lùng đến khó hiểu.
Khi
Vy đến nơi thì đang là giờ ra chơi hết tiết đầu, cô gửi xe ở ngoài rồi
lò dò đi vào bằng cổng sau. Hên thật, cổng sau của trường hôm nay không
đóng nên khỏi phải trèo tường. Rón rén từng bước như kẻ trộm, cuối cùng
cũng vào được sân trường chính.
Phía góc sân, Vy bỗng thấy đám học sinh tụ tập đông lắm, còn có cả vài
thầy cô đang đứng phía trong. Kì quá! Ở đó có sinh vật lạ hay sao mà lại
tụ tập đông vui thế? Cô tự thắc mắc trong đầu rồi như không kiềm chế
nổi máu hóng của mình, Vy quyết định lại gần đó xem.
Bon
chen mãi mới nhìn được vào. Công nhận đông học sinh đứng thật, hẳn phải
có gì đó đặc biệt lắm ở đây. Vy nghĩ thế, nhưng sự thật thì chẳng có gì
hot như cô nghĩ, thậm chí đối với cô nó lại hết sức bình thường như
đường ngọt hơn muối. Đứng trong đám đông Vy nghe rõ những tiếng rì rầm
xuýt xoa của bọn con gái, và những ánh mắt không mấy thiện cảm của bọn
con trai.
"Oa! Công nhận đẹp trai thiệt ha lại nhà giàu nữa."
"Tao có đang nằm mơ không mày, trời ơi đẹp trai quá đi mất."
"Không ngờ trường mình lại có một hoàng tử xuất hiện."
"Đẹp trai thiệt nhưng hổng bằng anh Khánh của tao." Nhỏ Chi liếc nhìn mấy đứa kia rồi bĩu môi nói.
Cụ
thể tâm điểm của sự chú ý này chẳng phải là sinh vật lạ hay một nhân
vật nổi tiếng nào cả mà chỉ đơn giản là một cậu học sinh mới chuyển vào
trường. Trông cậu ta mặt mũi sáng sủa lại có phần rất thư sinh nếu không
muốn nói là đẹp trai. Ừ! Cậu ta đúng là rất đẹp trai, gương mặt thanh
thoát từng nét vẽ hoàn hảo tưởng chừng không tì vết, đôi mắt phượng đẹp
lạ lùng màu lam ngọc huyền bí cộng thêm mái tóc lai màu hung nâu luôn là
điểm nhấn khiến người đối diện không khỏi trầm trồ khen ngợi tài năng
của tạo hóa. V ẻ đẹp ấy quả thực rất cuốn hút . Thảo nào mà, bọn nó đứng đây đông thế.
"Từ hôm nay Lâm sẽ học ở đây, mong thầy cô giúp đỡ." Người phụ nữ mặc bộ đồ màu đen chợt lên tiếng.
"Ồ, tất nhiên. Cậu cứ yên tâm đi công tác, em Lâm học ở trường này là tốt nhất rồi." Cô chủ nhiệm lớp Vy niềm nở đáp.
"Thôi, cũng không còn sớm nữa. Mình xin phép."
Người
phụ nữ ấy nhìn đồng hồ nói lời chào tạm biệt thầy cô trong trường, dặn
dò cậu con trai vài lời rồi bước lên xe. Chiếc xe bóng loáng nổ máy,
quay đầu và đi khuất thì cũng là lúc ba tiếng trống vang lên báo hiệu
tiết hai đã đến. Đám học sinh chẳng kịp cơ hội bắt chuyện hay bàn tán
hoặc đứng ngắm nhìn cậu nam sinh mới kia nữa mà dần tản ra như ong vỡ tổ
trở về lớp. Vy cũng không ngoại lệ.
Cô Hương lại gần cậu học sinh mới, khẽ mỉm cười hiền hòa rồi nói:
"Em cứ lên lớp làm quen với các bạn trước, lát cô sẽ lên."
"Vâng!"

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét