menu

Trang Chủ

 photo vn520_org-51f8396ae462b.gif

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

[Người tình của Công chúa -P1] Chương 1


Chương 1

Đại Việt




Mùa hạ năm Thiệu Bảo thứ 2, 1280



Vẫn như mọi ngày, mới sáng sớm tinh mơ người dân ở làng Ngư Điều đã phải tỉnh giấc để chuẩn bị cho một ngày làm việc trên sông Hồng. Ông Nghiêm tuy là một thầy thuốc nhưng việc đánh bắt cá đối với ông lại là một thú vui tao nhã, vậy nên hòa chung với công việc của dân làng ông cũng đi đánh cá từ buổi sớm. Tuy nhiên thứ hôm nay ông bắt được không phải là cá mà lại là một con người, một con người kì lạ với những vật dụng và trang phục kì lạ khiến ông không khỏi băn khoăn suốt mấy ngày sau đó.

    Trải qua những giấc mơ dài kỳ lạ, cuối cùng Nam Phong cũng dần tỉnh lại, hắn thấy trong người mệt mỏi dã dời, đầu óc ung ung. Vài ngày qua trong cơn mơ màng hắn cảm giác có ai đó thường chăm sóc hắn, cho hắn uống thứ gì đó đắng ngòm. Lúc sau khi thấy mình tỉnh táo hơn, hắn mới cố nhoài dậy, liếc nhìn xung quanh. Phong thấy mình đang mặc một bộ y phục lạ. Còn mọi thứ ở đây thì kỳ lạ hơn, ngôi nhà này đắp bằng đất lợp mái lá, những chiếc bàn chiếc ghế rồi cả cốc chén, tất cả đều cũ kỹ. Hắn thầm nghĩ đây là nhà của một người dân tộc nào đó. Một câu hỏi xuất hiện trong cái đầu trống rỗng của hắn: “Sao mình lại ở đây?”

    Cánh cửa gỗ mở ra khiến ánh nắng chiếu vào làm Phong lóa mắt, một ông lão chạc tuổi khoảng sáu mươi, râu tóc hoa râm phần tóc búi cao, làn da nhăn nheo màu rám nắng, lão mặc chiếc áo nâu phối chiếc quần vải sẫm màu, tay bưng bát nước đen ngòm còn nóng bước vào. Lão nhìn hắn trông còn vẻ ngơ ngác và mệt mỏi:

“Ấy! chàng trai, cậu đã tỉnh lại rồi à?”- ông lão hỏi.

    Phong khẽ gật đầu, nhìn lão. Hắn muốn hỏi gì đó nhưng nhất thời chưa thể nghĩ ra. Ông lão ngồi xuống cạnh chiếc giường, đưa cho hắn bát thuốc.

“Nào, hãy uống bát thuốc này đi. Sẽ mau khỏe thôi!”

    Hắn vẫn im lặng nhìn lão ngơ ngác. Đỡ lấy bát thuốc khói còn nghi ngút. Chần chừ trong giây lát rồi nhìn ông lão vẻ mặt hiền từ đang khẽ gật đầu. Hắn hiểu ý, thổi thổi cho nguội bớt rồi nốc một hơi hết sạch, mặt hắn nhăn lại, cổ họng đắng ngắt.

“Mấy ngày qua cậu sốt cao quá, ta còn tưởng cậu không qua nổi. Không ngờ số vẫn còn may.”-ông lão lên tiếng.

“Mấy ngày ư? Tôi…tôi đã ở đây mấy ngày rồi. Sao tôi lại ở đây?”- hắn hỏi lại rồi cố nghĩ điều gì đã xảy ra.

“Cậu đã ở đây ba ngày rồi, là ta đã vớt cậu từ dưới sông lên lúc đi đánh cá. Có chuyện gì với cậu vậy? Không lẽ cậu lại tự vẫn. Tuổi còn trẻ vậy không nên nghĩ quẩn đâu.”- ông lão nói.

“Không! Không phải! Là…là bị trượt chân”- hắn chối sau khi đã lục lại trí nhớ.

Lát sau từ bên ngoài, một cô bé tầm bảy, tám tuổi mặc váy yếm, chân đất chạy vào.

“Ông ơi ông! Anh Ninh bắt được một con cá to lắm, bằng cả một cái thúng luôn. Ông dẫn cháu ra xem đi”- nó nói mà hai cái tay khua khua vòng tròn ví như độ to của cái thúng.

“Ừ! Để lát ông cháu mình ra xem xem nó có to như cháu nói không nhé”- ông lão cười.-“Cậu cứ nghỉ đi, để ta dẫn con bé ra xem.”- lão quay lại nói với hắn.

“Tôi cũng muốn đi xem, nằm mấy ngày rồi cũng mệt mỏi.”- hắn nói.

    Ông lão đồng ý. Cả ba người cùng đi. Khi vừa bước ra khỏi cánh cửa gỗ hắn mới có cơ hội nhìn ngắm cảnh vật xung quanh. Giờ trời đã về chiều, từng tia nắng đang thưa thớt dần. Phong quét mắt qua một lượt. Nơi này là một làng chài ven sông, nhưng những ngôi nhà ở đây đều lụp xụp như nhà ông lão vậy, nhà nào cũng có những dải lưới chằng chịt vắt trên xà, phía trước là mặt sông với những chiếc thuyền gỗ nhỏ nhấp nhô cùng sóng. Những người ở đây ăn mặc thật kỳ lạ, đàn ông thì mặc quần ống lụa cởi trần đầu đội khăn nâu, đàn bà thì mặc áo yếm váy đụp đen, phần tóc vấn gọn trên đầu kiểu như thời trang ở vài thế kỷ trước, hắn thấy hơi ngờ ngợ.

Phía xa có chỗ tụ tập đang ồn ào cả một góc, hẳn là mọi người đang xem con cá mà cô bé vừa nhắc. Phong cùng hai ông cháu tiến lại. Một con cá rô to nhưng vảy và vây lại màu hồng. Dường như từ trước tới nay ở khu làng này chưa ai bắt được cá to đến thế. Người thì bảo đó là cá thần nên thả đi kẻo rước họa vào thân, người thì bảo đây là cá quý nếu đem bán ắt sẽ phát tài, thành ra mọi người bàn tán xôn xao một vùng trời.

    Bỗng mọi tiếng ồn đều bị chấn át bởi tiếng quát từ phía sau. “Tránh ra! Tránh ra! Quan xã đến!”.

“Quan?” Phong tự thắc mắc trong suy nghĩ, đưa đôi mắt ngơ ngác nhìn về phía phát ra tiếng quát. Tất cả mọi người đều im bặt, mãi hắn mới ngó vào xem được. Hắn vẻ ngạc nhiên cực độ. Đó là một người đàn ông trung niên mặc trên người bộ quan phục nâu, theo sau còn có một toán hai, ba người mặc áo lính đứng hai bên rẽ đường cho ông ta đi. Hắn tự hỏi: “Ở đây đang quay phim sao? Mấy người kia lại ăn mặc kì vậy? Đây là phim trường?”.

Phong liếc nhìn xung quanh soi xét nhưng chẳng thấy máy quay phim, cũng không có đạo diễn hay một cái gì đó giống ở phim trường mà hắn từng biết. Hắn ghé sát tai ông lão hỏi nhỏ: “Các ông đang quay phim hả? Sao tôi không thấy đạo diễn với quay phim đâu?”.

Ông lão nhìn hắn mà khó hiểu, hỏi lại: “Quay phim là cái gì? Đạo diễn là gì chứ? Cậu nói linh tinh gì thế?”.

Hắn nhìn lão cười: “ Thôi đi ông lão, chắc các ông đang bí mật quay phim lịch sử chứ gì?”

Ông lão tròn xoe mắt nhìn hắn, sắc mặt chuyển sang lo lắng, lão khẽ hỏi: “Cậu không sao chứ? Nói linh tinh gì ta không hiểu.”

Phong nhìn lão ngơ người định hỏi gì đó nhưng lại bị chú ý bởi tiếng người mặc quan phục trong đám đông khi nãy.

“Tên kia to gan, bắt được cá thần mà không bẩm báo với quan. Ngươi đang mưu tính điều gì hả? Người đâu bắt hắn lại!” - viên quan quát lớn, đôi mắt hắn sáng lên, vẻ mặt tức giận.

“Dạ…dạ…dạ bẩm quan con…con đâu dám, chỉ là… chưa kịp báo với quan… thì… quan đã đến, mong quan… rộng lượng mà xá tội.”- gã thanh niên tên Ninh sợ hãi nói với giọng lắp bắp.

“Vậy?”- viên quan xã liếc mắt nhìn.

“Dạ, bây giờ… con xin dâng… con cá này lại cho quan để quan xử lý ạ.” - Ninh nói.

“Vậy thì được. Ta xem ngươi cũng biết điều đấy. Người đâu mau đem con cá này về cho ta.”- viên quan cười nhếch mép vẻ đắc ý.

    Viên quan đi rồi, mọi người cũng giải tán, để lại những tiếng than nuối tiếc cho anh chàng tên Ninh kia và những khúc mắc trong đầu của Nam Phong. Ông lão khẽ vỗ vào vai người kia an ủi:

“Thôi cháu ạ. Của đi thay người. Mau về nhà đi mẹ cháu vẫn đang chờ ở nhà kìa.”

    Ninh gật gật đầu, mặt buồn thỉu thiu mà lặng lẽ đi về hướng căn nhà lụp xụp góc làng.

“Chúng ta cũng về thôi”- ông lão nói khiến hắn giật mình cùng về theo.

    Bước lại vào căn nhà cũ. Phong và ông lão ngồi xuống ghế còn cô bé thì lủi vào căn buồng nhỏ. Lúc này hắn mới trấn tĩnh lại, hắn quay sang hỏi ông lão:

“Ông lão, đây rốt cục là đâu? Tại sao các người đều ăn mặc kỳ lạ vậy, còn có cả quan nữa? Hôm nay có tiệc hóa trang sao?”- hắn hỏi một mạch những thắc mắc trong lòng.

“Đây là làng chài Ngư điều, huyện Ứng Thiên, lộ Đông Đô. Hóa trang cái gì chứ, ta thấy cậu hình như không bình thường, liệu có phải do trấn thương ở đầu không?”- lão nói.

“Không, tôi rất bình thường mà. Nhưng sao nghe tên nơi này lạ nhỉ? Huyện Ứng Thiên...Ứng Thiên hình như... là tên trước kia huyện Chương Mỹ. Nhưng mà…nơi này cách Hà Nội đâu có xa lắm sao lại kém phát triển vậy?”.- hắn băn khoăn.

“Hà Nội? Đó là nơi nào, thời trẻ ta cũng từng đi khắp Đại Việt nhưng chưa từng nghe nơi nào có tên vậy cả. Chẳng hay đó là nơi như thế nào?”- ông lão nhíu mày không hiểu.

    “Đại Việt! Đại Việt ư? Không lẽ…?” hắn nghĩ ra cái gì đó, vội hỏi.

“Vậy lão có biết năm nay là năm nào không?”.

“Cái đó thì ta biết chứ. Năm nay là năm Canh thìn, Thiệu Bảo năm thứ 2 [1280].”- ông lão trả lời.

“Thiệu Bảo? Chẳng phải là niên hiệu thời Trần sao?”

“Đúng vậy. Hiện giờ thiên tử là vua Nhân Tông. Điều đó mà cậu cũng không biết sao?” - lão tiếp lời.

“Ha ha. Thôi đi ông lão, ông đóng nhập tâm quá rồi! Tôi thừa biết các ông đang bí mật quay phim lịch sử mà, đâu cần đùa dai vậy.”- Hắn hơi giật mình rồi cười toáng lên.

“Ta đâu có đùa gì. Đến cả đứa trẻ lên 3 cũng biết, không lẽ cậu lại không biết. Không tin cậu cứ đi hỏi mọi người xung quanh.”- Lão cau mày. Vẻ mặt điềm tĩnh không có vẻ gì là đùa cợt. - “Nhưng mà…phim là cái gì mà cậu cứ hỏi hoài vậy?”

    Nhìn lão, rồi lại trầm tư suy nghĩ một hồi, Phong bỗng thất kinh. Hắn không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa, không lẽ lại như Dịch Tiểu Xuyên. Không! Không thể nào những chuyện đó chỉ có trên phim thôi. Nhưng nhìn ông lão có vẻ không giống đang đùa cợt. Rốt cục đây là đâu? Thật hay là mơ? Sao mình lại ở đây? Trong đầu hắn rối tung những câu hỏi mà chắc chắn không thể lý giải được, không một ai. Hắn tự vé.o mình một cái thấy đau nhói. “Vậy ra không phải mơ nghĩa là thật ư? Nhưng…”.

 Ông lão ngồi cạnh thấy hắn có những hành động kỳ quặc vậy, cũng có phần hơi lo. Nhìn ra ngoài, trời đã tối, lão đứng dậy nói

“Cũng sắp tối rồi để ta ra sân cất đống lá thuốc vào rồi xuống bếp nấu chút đồ ăn. Nếu cậu thấy mệt thì cứ nằm trên giường nghỉ chút đi, lúc nào ăn ta sẽ gọi.”

“Vâng!.”- Hắn trở lại chiếc giường gỗ, nằm vắt tay lên trán mà ngẫm.

Lúc sau, sực nhớ ra thứ gì đó, hắn đưa tay lên cổ rồi lục loạn khắp người rồi vội chạy xuống bếp nơi ông lão đang nấu nồi cơm, khói nghi ngút.

“Này ông lão, lúc vớt tôi lên lão có thấy miếng ngọc nào không?”- hắn hỏi.

“Ừm mm. Có! ta để nó trong buồng, để lão vào lấy cho. Cậu ngồi trông nồi cơm đi.”- lão nói rồi đứng dậy đi vào nhà.

Lát sau lão đi ra trên tay cầm chiếc hộp gỗ cùng bộ quần áo hắn mặc lúc trước. Hắn đỡ lấy:

“May quá! Cám ơn lão. Đây là miếng ngọc may mắn mà tôi đã được một vị đại sư tặng, ông ta nói nhất định không được làm mất…”- Hắn bỗng khựng lại, nhớ cái hôm đó.

***
Năm 2013, núi Yên Tử.

“Anh Phong! Nhanh lên.”- tiếng của Vy hí hửng đằng trước gọi lại.

“Phù! Chờ anh với. Mệt quá!”- Phong vừa thở vừa nói vài câu. - “Con gái gì mà khỏe dữ”-  hắn thoáng nghĩ vậy rồi lại cố leo lên từng bậc thang cao ngất, dựng đứng.

    Mãi sau, hắn mới có thể thở phào khi chân hắn đã đặt đến bậc cuối cùng. Từ đây nhìn xuống quả là đẹp, cao nhìn thấy cả núi sông xa xa. Thế đất hùng vĩ một màu non nước.

“Trời! sao em khỏe thế. Anh leo mãi mới lên.”- Hắn than.

“Ai bảo hằng ngày em kêu anh tập thể dục mà anh lười. Giờ thì biết nó có ích thế nào rồi chứ. Hi hi.”- Vy chu mồm nói, hắn nhìn cô khẽ cười.

    Hai người ngồi nghỉ một lát rồi họ cùng đi vào chùa. Vy lên đây là để cầu xin sức khỏe cho cha mẹ cô, và sự may mắn cho mình. Còn tình yêu, đối với cô có được một người như Phong là đủ. Hắn cũng vậy. Vy đi khắp các gian chùa, thắp nhang rồi khấn. Còn Phong, hắn chỉ lượn lờ ở ngoài ngắm viễn cảnh thanh tịnh nơi đây. Yên Tử là trung tâm của Phật giáo từ khi vua Trần Nhân Tông từ bỏ ngai vàng khoác áo cà sa tu hành và thành lập một dòng Phật giáo đặc trưng của Việt Nam, đó là dòng Thiền Trúc Lâm Yên Tử và trở thành vị tổ thứ nhất với pháp danh Điều Ngự Giác Hoàng Trần Nhân Tông. Đấy là những gì Phong đọc được trước khi lên đi chùa.

“Nhân duyên kiếp trước chưa hoàn nên kiếp này phải trở về, người ấy đã đợi cậu rất lâu rồi.”- giọng của một vị đại sư già vang lên từ phía sau khiến hắn quay người lại.

“Ngài nói ai cơ? Ai đang đợi tôi”- hắn thấy lạ liền hỏi lại.

“À! Không có gì? Ta chỉ muốn tặng cậu một thứ” - vị đại sư rút từ trong tay áo ra một miếng ngọc xanh đưa cho hắn - “Đây là miếng ngọc rất đặc biệt, cậu hãy giữ cẩn thận. Nhớ là không được làm mất kẻo lại gặp họa.”

    Phong nhận lấy trong sự khó hiểu, ngắm nhìn một lúc. Nó thật đẹp nhưng hình như vẫn còn thiếu một nửa. Hắn định hỏi nhưng khi ngẩng mặt lên đã không thấy người đâu. Bẵng đi một thời gian hắn cũng quên đi chuyện đấy, mặc dù vậy hắn vẫn luôn giữ miếng ngọc đeo trên cổ. Hắn không muốn vì miếng ngọc mà gặp họa như vị đại sư nói.
***   

“Cậu sao vậy?”- tiếng ông lão ké.o hắn về thực tại.

“À! Không”- hắn đáp rồi chợt băn khoăn liệu hai chuyện này có liên quan không nhỉ?

    Phong nhận lại miếng ngọc đã được thay chiếc dây mới. Hắn đeo lên cổ, còn bộ quần áo đã được ông lão giặt sạch sẽ gấp gọn. Chiếc điện thoại đã thành phế nhân khi cùng hắn rớt xuống sông. Phong để mọi thứ ở đầu giường ngay ngắn rồi quay ra giúp lão.

“Lão cần giúp gì không?”

“À. Không cần, cũng sắp xong rồi.”

    Trời về tối hẳn. Ông lão thắp đèn dầu lên sáng cả căn nhà rồi cùng hắn dọn cơm canh lên bàn. Phong thắc mắc.

“Ở đây không có điện hả ông lão?”

“Điện? Là gì vậy?”- ông lão nghe hắn hỏi thì không biết nên mới hỏi lại. Cũng đúng vào thời này lấy đâu ra điện mà hắn hỏi, có lẽ hắn vẫn chưa thực sự tin vào điều không thể.

“À. Không, không có gì đâu?”- hắn lảng đi - “chúng ta ăn thôi”

“Tiểu Đậu à, mau ra ăn cơm thôi.” –lão ngoái về phía buồng mà gọi. Thì ra nãy giờ cô bé lẩn trong buồng, thảo  nào hắn không thấy cũng không hỏi.

    Cả ba người ngồi vào bàn gỗ. Trên bàn chỉ là mấy món ăn dân dã đơn giản cùng chiếc đèn dầu hiu hắt trong đêm. Không gian bên ngoài cô đặc một màu đen, lại có tiếng kêu của côn trùng đâu đây.

“Lão đã ở cùng cậu mấy ngày rồi mà vẫn chưa biết danh tính của cậu.”- ông lão lên tiếng xua tan đi không khí trầm lặng của bữa ăn.

“Danh tính? À! Tôi họ Lương tên là Nam Phong.”

“Ta tên Nguyễn Nghiêm. Còn đây là cháu ta tên Đậu, nó mới tám tuổi nên nhút nhát với người lạ lắm.”- lão chỉ vào cô bé.

“Vậy trong nhà chỉ có hai ông cháu thôi sao? Con trai và con dâu lão đâu rồi tôi không thấy.”- Hắn hỏi.

“Ha ha…Ta xưa nay chưa từng lấy vợ thì làm gì có con trai, con dâu lại càng không.”- lão cười.

“Vậy?”- hắn liếc nhìn cô bé. Ông lão hiểu ý câu hắn muốn hỏi.

“Tiểu Đậu cũng như cậu, là do ta đã cứu con bé từ trong rừng. Tội nghiệp, cha mẹ nó bị bọn cướp giết hại, họ đã hy sinh để bảo vệ nó.” –ông lão nhìn Đậu, thở dài trong mắt lão thoáng có chút buồn.

“Lão thật tốt! Những người như lão ở chỗ tôi thật sự rất hiếm.”

“Nhưng mà lúc vớt cậu lên ta thấy cậu ăn mặc rất kỳ quặc, không giống dân ta. Chẳng hay cậu từ đâu đến?”

“À! Chuyện đó…tôi đến từ một nơi rất rất xa.” -Phong ấp úng, hắn chưa biết có nên nói chuyện của mình ra không nữa. Việc đó thật sự khó tin.

“Vậy cậu đã có dự định gì chưa?”- lão hỏi.

    Phong lắc đầu. Hắn còn có thể dự định gì chứ. Ngay cả chuyện vì sao hắn ở đây còn không biết thì nói gì đến chuyện sau này.

“Nếu chưa, cậu hãy ở lại đây bầu bạn với ta.” -ông lão tiếp lời.

“Vậy…phải làm phiền lão rồi.!”- hắn nghĩ một lát rồi lại nói tiếp -“Lão đã cứu tôi nhưng thật không biết nên báo đáp thế nào.”- hắn thở dài.

“Ta xưa nay làm việc tốt đâu cần báo đáp. Cậu đừng nghĩ nhiều.”

“Lão cứu tôi một mạng cũng xem như đã sinh ra tôi lần nữa. Số tôi vẫn may mà gặp được lão cũng là cái duyên. Vậy tôi có thể xin lão nhận tôi làm con nuôi được không.”- hắn nói vẻ mặt thành ý. Lão cũng mỉm cười, gật đầu.

“Cha! Xin hãy nhận của con ba lạy.”- hắn quỳ xuống lạy ông lão ba lạy.

“Được rồi! Được rồi, nghĩa tử của ta mau đứng lên đi.”- lão đỡ hắn dậy ân cần. Một niềm vui vô cùng trong lão, đã lâu rồi lão chưa vui như hôm nay.
   
    Sau khi đã yên vị trên ghế, Nam Phong nhìn ông thoáng vui lòng. Hắn suy nghĩ hồi lâu mới nói:   

“Đã là cha con thì con cũng không muốn giấu người. Thật ra…” -hắn ngập ngừng nhìn ông Nghiêm vẫn đang lắng nghe. -“Thật ra con không phải người của thời đại này, con là người ở cách đây hơn bảy trăm năm sau.”

    Nghe người nghĩa tử nói điều hoang đường, ông Nghiêm có hơi choáng ngợp. Nhưng…nếu suy nghĩ lại cách ăn mặc, các vật dụng trên người và những điều hắn nói kỳ lạ hồi chiều thì quả thực muốn không tin cũng phải tin. Ông nhìn hắn soi xét, nửa ngờ nửa tin, chẳng nói được gì mà cứ im lặng. Phong thấy cha không nói gì thì thở dài một tiếng:

“Chắc cha cho rằng con bị điên mất.”

“Không! Ta tin.” -ông Nghiêm lên tiếng. –“Ta tin điều con nói là thật, mặc dù trước đây chưa từng xảy ra những điều tương tự nhưng mà…những chuyện kỳ lạ trên đời này thì không thiếu. Nhưng ta nghĩ chuyện này con đừng để người khác biết, nếu biết con là người ở tương lai không chừng sẽ gặp rắc rối.”

“Vâng, con cũng nghĩ thế. Con sẽ không nói cho ai biết nữa đâu.”

    Tối đó hai cha con họ nói chuyện rất nhiều. Phong kể cho ông nghe những chuyện về cuộc sống của hắn ở hiện đại. Còn ông Nghiêm cũng kể cho hắn nghe về thời cuộc để hắn hiểu hơn. Qua đó, Phong cũng dần hình dung được những điều hắn còn nhớ. Giai đoạn này có sự kiện quân Nguyên sang xâm lược lần hai, có thể hắn sẽ có dịp gặp được các vị anh hùng dân tộc mà hắn từng ngưỡng mộ hồi bé. Cứ thế, bọn họ vừa nói vừa uống rượu mãi đến khuya mới chịu đi ngủ.

Thấm thoát đã hơn một tháng trôi qua, Phong dường như đã học được cách thích nghi hơn với cuộc sống này. Ở đây tuy có bất tiện nhưng đối với hắn, vẫn còn tốt hơn ở hiện đại- một nơi đầy áp lực.
   
Buổi sáng hắn theo cha nuôi đi đánh cá, cuộc sống bình dị ấy từ lâu hắn đã quên mất cảm giác nó như thế nào rồi. Người dân ở đây đều hiền lành, chất phác. Họ sống với nhau bởi cái tình làng nghĩa xóm là hơn cả. Rồi đến chiều hắn lại được ông Nghiêm dạy cho chữ và y thuật, thi thoảng cùng ông lên núi hái thuốc, đốn củi.

Nam Phong là một người thích ngành y, hồi xưa thi trường y cũng vì thiếu nửa điểm nên mẹ hắn mới bắt hắn học kinh tế, dần dần cái sở thích ấy cũng bị quên đi. Thật không ngờ, giờ lại có cơ hội học y thuật trong hoàn cảnh đặc biệt như vậy, cũng bởi bản năng là một người không quá ngu ngốc nên hắn học rất nhanh, cha nuôi hắn cũng thấy hài lòng. Lâu dần, hắn đã quen với cuộc sống không ánh đèn điện, không bar, không ồn ào náo nhiệt như ở đô thị. Ở đây thật thoải mái.

    Có những buổi chiều mát mẻ, nhàn rỗi Phong lại chơi đùa với lũ trẻ trong làng. Khi thì chơi nhảy cò, khi lại chơi ô ăn quan…những trò chơi dân gian quen thuộc từ thuở còn thơ. Tiếng cười đùa nô nức cả một vùng trời phá tan không gian tĩnh lặng bấy lâu nay trong làng, đã lâu rồi mọi người chưa thấy bọn trẻ vui như thế.

Một buổi chiều trời nổi gió hắn bày trò dạy lũ trẻ làm diều, chong chóng. Bọn chúng vô cùng thích thú, hắn cũng thế. Tuổi thơ của hắn tưởng chừng như đã chìm vào dĩ vãng nay lại được khơi dậy, cảm giác vui vui nhưng có chút gì đó đượm buồn. Ngồi trên chiếc chõng tre ngoài sân nhìn ra bóng bọn trẻ nô đùa tung tăng thả diều. Ký ức về thời con trẻ chợt ùa về, trong đám trẻ ấy hắn thấy có mình ở đó.

Cảnh những cánh đồng ngập gió khi chiều về, từng ruộng lúa xanh mướt đu đưa theo gió tạo những làn sóng mềm mại, thấp thoáng bóng dáng bọn mục đồng cưỡi trâu trên bờ đê. Tiếng sáo diều vi vu đâu đó nghe vui thế. Phía xa xa sau rặng tre, những cột khói đen cuộn tròn đâm thẳng lên bầu trời cao vút, mùi khói cơm lan tỏa như đang thôi thúc những người nông dân, những đứa mục đồng từ ngoài đồng trở về mái nhà ấm áp ấy...

Đã lâu rồi, Phong chưa một lần hồi tưởng lại ký ức đẹp đẽ ấy hay có thể áp lực công việc, những cuộc chơi thâu đêm cuốn hắn vào vòng xoáy của cuộc sống hiện đại khiến hắn không còn nhớ. Bây giờ ngồi nghĩ lại, hắn thấy nao nao trong lòng một nỗi nhớ da diết. Hắn thấy nhớ bố mẹ, nhớ cô em gái bé bỏng, nhớ đám bạn dưới quê nhà, nhớ rất nhớ.... Lâu rồi hắn chưa về nhà. Không biết họ giờ ra sao? Mình mất tích lâu vậy bố mẹ chắc lo lắng lắm. Sống mũi hắn cay cay, có chút nghẹn ngào. Chắc sẽ không còn cơ hội trở về được nữa. 

    Tối đó, thấy Phong cả buổi chẳng nói năng gì, sắc mặt lại không vui. Ông Nghiêm mới hỏi:

“Con có sao không? Ta thấy sắc mặt con không được tốt, có chuyện gì phiền muộn hả?”

“Đã lâu rồi con không về nhà, bây giờ lại ở đây chẳng biết có thể trở về được không nữa. Chắc cha mẹ con đang lo lắng lắm. Con thấy nhớ mọi người ở hiện đại. Vì vậy con đang cảm thấy rất buồn”- hắn nói ra nỗi lòng mình cũng thấy nhẹ nhõm phần nào.

    Ông Nghiêm thở dài.

“Từ trước tới nay ta chưa từng thấy có chuyện kỳ lạ như vậy nên cũng khó giúp được gì cho con.”

“Con cũng biết thế nên cũng không muốn để cha phải phiền lòng.”- thấy cha nuôi còn lo lắng hắn nói tiếp-“Thôi vậy, trước con cũng bận việc nên không hay về nhà. Chắc cha mẹ con cũng nghĩ thế nên họ sẽ không biết con bị mất tích đâu, biết đâu một ngày nào đó con lại được trở về. Con không sao đâu. Chúng ta mau ăn cơm thôi, để Đậu đang chờ kìa.” - hắn lạc quan lên, cố gượng cười.

    Dù nghe Nam Phong nói vậy nhưng ông Nghiêm biết trong lòng hắn vẫn còn canh cánh nỗi buồn, chỉ là cố không biểu hiện ra cho ông khỏi lo thôi.
   
    Một chiều nọ, khi hắn đang ngồi ngẩn ngơ trước hiên nhà miên man. Ông Nghiêm đến ngồi cạnh khẽ vỗ vào vai hắn, hắn nghoảnh lại nhìn, ông nói:

“Mấy ngày qua ta thấy con vẫn có chút gì đó chưa thật thoải mái? Con vẫn thấy nhớ nhà ư?”- nghe lão hỏi vậy, hắn bỗng chạnh lòng, ông nói tiếp -“Ta có biết một người, ông ta là một người tài giỏi trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, mọi chuyện trong vũ trụ đều biết. Có thể sẽ giúp được con. Con hãy đi tìm ông ta xem.”

“Thật ạ! Con cảm ơn cha.”- hắn ôm chầm lấy ông, xúc động.

“Được rồi! được rồi. Con hãy đi sắp xếp đồ đi, sáng mai hãy đi.”

    Tối đó, khi trời về khuya, mọi người đã ngủ hết chỉ còn tiếng côn trùng kêu ca hát hò. Phong nằm trên giường, hồi hộp, trằn trọc mãi không sao ngủ được liền ngồi dậy đi ra sân, ánh trăng đêm nay sáng quá. Có ai đó ngồi trên chiếc chõng tre. Hắn nhận ra bóng cha nuôi mình. Ông lặng lẽ ngồi dưới ánh trăng, nhấp từng chén rượu cay nồng. Tâm trạng không vui. Hắn biết, ông không nỡ xa mình, hắn cũng thế. Nhưng…bữa tiệc nào cũng sẽ có hồi kết thúc, chỉ là sớm hay muộn. Hắn không phải là người của thời đại này, hắn phải trở về. Có lẽ duyên phận cha con chỉ đến đây thôi.

“Cha à, cha không ngủ sao?”- hắn tiến lại gần hỏi

“Ừ! Còn con. Sao không ngủ, sớm mai phải đi sớm kẻo nắng.”- ông lão nhìn hắn, đôi mắt buồn buồn.

“Con cũng thế. Khoảng thời gian ở đây, con thật sự rất vui, nó cũng khiến con nhận ra được rằng tiền bạc không phải là quan trọng nhất. Điều quan trọng vẫn là được sống vui vẻ cùng người thân mình. Thật là con không nỡ xa mọi người…”

“Đứa trẻ ngốc này, con không về cha mẹ con ở nhà nhất định sẽ lo lắng lắm. Ta hiểu làm cha mẹ mà biết người con trai không rõ tung tích sẽ rất đau khổ. Người xưa nói rất đúng, bữa tiệc nào cũng có hồi kết thúc. Ta có duyên nhận con làm nghĩa tử đã là rất vui rồi, không còn gì phải tiếc nuối nữa”.

    Hắn không nói thêm gì, ngồi xuống bên cạnh, cầm hũ rượu lên rót vào chén kính cha.

“Vậy để con uống cùng người.”

“Được!”

“Đêm nay trăng sáng quá. Hay để con hát cho cha nghe một bài.”

“Cũng được, lâu rồi ta ko nghe ai hát.”
       
Khi đấng sinh thành sinh ta ra đời
Cảm ơn ông trời cho ta kiếp người

Phải sống thế nào : để Cha đừng buồn ,
Phải sống thế nào : để Mẹ được vui ,

Tình Cha bao la như núi cao ngang trời ,
Tình Mẹ rộng lớn như biển cả mênh mông ,

Chỉ mong cho ta lớn khôn nên người ,
Chỉ mong nhìn thấy nụ cười của ta ,

Dù Cha ra sao cũng luôn là đấng sinh thành ,
Dù Mẹ làm sao cũng luôn mang nặng đẻ đau ,

Chỉ một giây thôi ... nhắm mắt quên cuộc đời, hãy nghĩ suy lại những việc làm của ta.
Chỉ một giây thôi ... nhắm mắt quên tất cả, nghĩ tới Cha Mẹ vẫn đang đong đầy yêu thương.

Chỉ một giây thôi... nhắm mắt quên cuộc đời, hãy nghĩ suy lại ta tìm mẹ nơi đâu
Chỉ một giây thôi...nghĩ đến cha một lần, dấu vết chân chim vẫn đang từng ngày mong ta *
...
Sáng hôm sau. Phong vác tay nải có mấy bộ đồ cùng chút lương thực và lộ phí cha hắn đã chuẩn bị sẵn. Ông Nghiêm tiễn ra cửa, khé.o dặn dò:

“Con hãy đi về phía Bắc, tìm đến thôn An Hạ, huyện Lung, trấn Thiên Hưng [Phú Thọ] hỏi thăm một người họ Đào tên Khoan. Người đời thường gọi là Đào phu tử. Đó là người ta đã kể với con, hãy cho ông ấy chuyện của con xem.”

“Vâng! Con nhớ rồi.” - hắn đáp nhỏ nhẹ.

    Phong quỳ xuống hai tay nắm trước ngực mà nói.

“Cha! Xin cha hãy nhận của con ba lạy”- rồi hắn lạy ba lạy từ biệt. Ông Nghiêm vội đỡ hắn dậy, khẽ gật đầu rồi giục.

“Thôi con hãy đi đi.”

“Vậy xin cha hãy bảo trọng. Tiểu Đậu em phải ngoan đừng làm ông buồn nha.”

“Anh hai, em không muốn anh đi đâu hu hu.”- nó chạy lại, ôm chầm lấy hắn.

“Ngoan nào! Để cho anh hai đi đi.”- ông Nghiêm ké.o nó lại. -“Con hãy nhớ nếu không trở về được thì hãy quay lại đây. Nơi này mãi mãi là nhà con…nhưng ta thật không hy vọng con không về được.”

"Cha hãy giữ gìn sức khỏe. Con đi đây."

    Hắn cúi đầu cáo từ rồi lên đường đi về hướng bắc.
_____________________
(*) Đạo làm con.   



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét