menu

Trang Chủ

 photo vn520_org-51f8396ae462b.gif

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

[Người tình của Công chúa -P2] Chương 14

Chương 14


Phép màu



Ngày hôm ấy...

Chiêu Thành vương Trần Thông đang cùng trưởng làng đi dạo một vòng xem xét địa hình, chợt nghe có tiếng gọi vọng lại từ phía cánh đồng. Dưới ánh nắng phản chiếu nhàn nhạt, Vương nhận ra một thiếu niên hớt hải chạy lại gần, linh cảm có điều chẳng lành, Vương liền chạy tới thì phát hiện người đó là công chúa. Vương hỏi dồn:

"Chị Liễu! Có chuyện gì thế?"

An Tư thở hổn hển nói không ra hơi, đầu ngoảnh lại, tay chỉ về phía xa nơi đang có vụ ẩu đả.

"Cứu...cứu..."

Trần Thông hiểu ý, gật rụp đầu rồi nhanh chóng lao về phía ấy. Một chàng thanh niên tay cầm thanh kiếm rỉ đang chống chọi với đám người áo đen, chàng trai đó không trụ được lâu khi Vương tới thì anh ta đã ngã xuống, máu loang lổ dưới mặt đất...
***

Trong căn phòng khá lớn ở Dưỡng An viện, hương thơm dịu nhẹ từ lư hương tỏa ra khắp phòng làm giảm bớt không khí ngột ngạt quanh đây. Mấy ngày qua, ông Quân và An Tư luôn túc trực bên giường bệnh coi sóc Phong tận tụy. Vài ngày trước khi nghe tin công chúa gặp nạn, ông đã vội vã được gọi vào cung để chữa trị nhưng người cần ông chữa lại là cậu học trò của mình, trông những vết cắt chằng chịt trên cơ thể hắn và vết đâm sâu dưới bụng trong thâm tâm ông cảm thấy xót thương vô cùng.

Khâu vết thương, đắp thuốc, băng bó cẩn thận, kê đơn, sắc thuốc đều đã làm cả, giờ chỉ còn vấn đề thời gian và sự nỗ lực của bản thân hắn.

"Hà đại phu, sao lâu thế hắn vẫn chưa tỉnh." -An Tư đứng bên cạnh hỏi.

"Bình thường thì sau khi tan thuốc mê là sẽ tỉnh lại nhưng vết thương của nó khá nặng, chắc vài ngày nữa mới tỉnh."

An Tư tâm trạng buồn rầu, nàng đưa ánh mắt tha thiết, rầu rĩ nhìn hắn một lát rồi nói:

"Ông ở đây, ta ra ngoài một lát."

An Tư vừa rời khỏi phòng thì từ bên ngoài một chàng trai tướng mạo anh tuấn, ôn nhu, dáng người dong dỏng khoác trên mình chiếc áo hoàng bào thêu hình rồng bằng chỉ vàng chỉ bạc, mang phong thái uy nghi của bậc đế vương đang bước vào, theo sau là đám hầu cận đi cùng nhưng chỉ dám đứng bên ngoài chờ lệnh. Thấy có người bước vào, bọn cung nữ, thái giám trong phòng vội bước ra cửa hành lễ, ngài không nói gì chỉ phẩy tay cho bọn họ lui ra.

Ông Quân đang mải mê bắt mạch nên không để ý có người vào, chỉ khi người đó vào hẳn gian buồng ông mới vội đứng lên định làm lễ thì người đó đã cất lời:

"Không cần hành lễ, ngươi cứ tiếp tục đi."

"Dạ!"

Ông Quân cúi đầu kính cẩn rồi ngồi trở lại, chăm chú bắt mạch, xem sắc mặt người bệnh. Mạch đập khi nhanh khi chậm không ổn định, vầng trán nóng bừng rịn mồ hôi lấm tấm. Ông Quân thở dài, sắc mặt trầm xuống. Phong lại đang sốt. Điều ông e sợ lúc này chính là vết thương bị nhiễm trùng, nhẹ thì chữa dễ nhưng nặng thì...khó nói lắm. Ước chi bây giờ có penicilin thì tốt quá. Trong thâm tâm ông lại tự cười mình, ở thời đại này thì làm gì có chứ.

Người thanh niên kia trông sắc mặt không mấy tốt của ông thì lên tiếng hỏi:

"Hắn sao rồi?"

Ông Quân đứng lên, khom thấp người, cung tay kính cẩn đáp:

"Hồi bẩm Quan gia! Nó đã qua cơn nguy hiểm nhưng giờ vẫn hôn mê và còn bị sốt, chắc vài ngày nữa sẽ tỉnh lại. Giờ thần sẽ kê một đơn thuốc hạ sốt."

"Ừm! Hắn là ân nhân của Hoàng cô, ngươi nhất định phải cứu sống hắn."

"Xin Ngài yên tâm. Thần sẽ cố gắng hết sức."

Chàng trai kia chính là Trần Khâm, vua Thiệu Bảo hiện thời của Đại Việt. Khi nghe ông Quân cam đoan thế, ngài cũng an tâm phần nào, khẽ gật đầu rồi bước ra ngoài cùng đám hầu cận đi về hướng cung Thánh Từ gặp Thượng hoàng để bàn quốc sự. 
...

An Tư đã năm ngày nay luôn ở bên hắn, tâm trạng luôn bồn chồn lo lắng cho hắn rất nhiều nhưng lại chẳng thể làm gì để giúp. Điều ấy khiến nàng luôn tự trách bản thân mình vô dụng, giả như ngày thường nàng chịu khó đọc sách y có khi sẽ biết cách chăm sóc hắn lúc này. Nàng tự nhủ sau này chăm chỉ đọc sách hơn.

Ông Quân từng bảo, những người hôn mê vẫn có thể nghe thấy tiếng người ngoài nói. Vì vậy cần có người bên cạnh động viên, trò chuyện với hắn để hắn có thêm nghị lực mà hồi phục. An Tư nghe theo, mỗi ngày nàng đều ngồi cạnh hắn trò chuyện, đôi khi là những câu nói vu vơ, đôi khi lại kể những mẩu chuyện nàng gom góp được trong dân gian. Nàng kể, nàng cười rồi nàng lại khóc hệt như một đứa trẻ ngây ngô ngày nào.

Căn phòng thinh lặng giữa đêm tối đen đặc, An Tư ngồi cạnh giường, tay nắm bàn tay nóng ấm của hắn, đầu gục lên tay hắn, nghe tiếng rên khe khẽ từ miệng hắn, nàng lại đau lòng. Nếu lúc ấy nàng không bỏ hắn lại với đám người kia thì biết đâu hắn sẽ không phải nằm đây như bây giờ. Mắt An Tư ngân ngấn lệ, sống mũi cay cay, đôi mắt nhạt nhòa. Nàng không được khóc, nàng sẽ không khóc.

"Vy! Vy...đừng xa anh."

An Tư chợt sững người, hắn đang gọi tên ai đó. Một người nào nàng chưa từng được biết. Nàng khẽ quệt đi giọt châu sa trên mí mắt, đôi mắt mở to ngạc nhiên nhìn hắn. Nàng tự hỏi trong lòng, người đó là ai nhỉ? Là ý chung nhân của hắn ư?
...

Ngoài kia, tiếng kẻng báo canh hai đã đến. An Tư ngồi trong phòng, tay chống lên bàn trà, đầu gật gà gật gù mệt mỏi, đôi mắt không khống chế được sức nặng mà cứ cụp xuống rồi lại he hé mở. Quả thực, nàng hiện giờ rất mệt mỏi, từ đêm hôm trước khi Phong lên cơn sốt cao nàng đã rất lo lắng, luốn bên cạnh hắn không dám rời một bước cũng chẳng dám chợp mắt một giây. Cũng may, với y thuật của ông Quân đã khiến cơn sốt giảm đi phần nào nhưng người hắn vẫn còn nóng lắm.

Ông Quân từ bên ngoài bước vào thấy công chúa gật gù thì liền tới khuyên:

"Công nương! Người mệt thì về cung Thiên Quang nghỉ ngơi đi. Thần ở đây là được rồi."

An Tư bỗng giật mình, nàng lắc mạnh đầu như muốn làm tan cơn buồn ngủ, nàng nhìn ông Quân mà cười:

"Không không, ta ổn. Ta sẽ không ngủ nữa, không ngủ nữa."

Dứt lời, nàng đưa tay lên che miệng ngáp, đôi mắt lại có dấu hiệu cụp xuống, đầu gật gù như muốn đổ gục ngay xuống mặt bàn. Ông Quân mỉm cười, khẽ lắc đầu.

"Nghe lời thần, người mau về nghỉ đi. Nếu người có mệnh hệ gì nữa thì thần cũng không tránh được tội." -rồi ông hướng mắt về phía Kim Liên cũng đang gật gù đứng sau chủ. -"Kim Liên, ngươi mau đỡ công nương về nghỉ đi."

Kim Liên đưa mắt e ngại nhìn công chúa. An Tư nhìn ông Quân đắn đo rồi lại liếc nhìn Kim Liên khẽ gật đầu.

"Vậy ngày mai ta lại đến."

"Công nương về cẩn thận."

Kim Liên lại gần đỡ nàng đứng lên rồi cùng mấy cung nhân khác ở ngoài đưa An Tư về lại cung Thiên Quang của nàng.

Chắc do mấy ngày liền thức trắng nên thay y phục xong, nàng ngả mình xuống là thiếp đi ngay. Một giấc ngủ sâu lúc này sẽ khiến nàng thoải mái hơn, dễ chịu hơn. Nàng dự định ngày mai sẽ dậy sớm.

Đương đêm, ông Quân chợt tỉnh giấc. Qua chút ánh sáng vàng nhạt từ cây đèn cầy, ông nhìn ra có cái gì đó lập lòe nơi Phong đang nằm. Ông tiến lại gần nhìn cho rõ, chợt giật mình. Miếng ngọc mà hắn luôn đeo trên người đang phát sáng, kỳ lạ, hết sức kỳ lạ. Ông Quân e có điều chẳng lành toan đưa tay tháo miếng ngọc ra nhưng vừa chạm vào thì một luồng khí lạnh truyền từ nơi tiếp xúc tới tận tim khiến ông rùng mình rụt vội tay lại. Ngay sau đó, ánh sáng yếu ớt lập lòe cũng vụt biến mất như chưa hề phát sáng. Ông Quân đặt tay lên trán hắn, cơn sốt đã thuyên giảm hơn khi tối. Ánh mắt ông không giấu nổi vẻ kinh ngạc. Chẳng lẽ...

Chuyện này là sao? Miếng ngọc này từ đâu ra, làm sao Phong có được? Dù là gì thì trong cung rất cấm kỵ những điều dị thường. Nếu người khác biết được chỉ e là sẽ gặp tai ương. Nghĩ thế, ông vội đứng lên, mở cửa bước ra ngoài ngó nghiêng xung quanh.

Ngoài trời tối đen như mực, không nhìn rõ hình thù vạn vật, chỉ thấp thoáng xa xa vài đốm sáng từ đèn lồng treo ở các cung và loang loáng ánh đèn hắt ra từ cửa phòng lên những khóm cây trong sân. Ông thở phào nhẹ nhõm, khép cửa lại rồi vào nhìn người học trò còn hôn mê trên giường, khẽ thở dài. Không được! Ngày mai, ta sẽ xin quan gia đưa nó về Tâm Y Đường.
...

Lần thứ ba Phong mở mắt là thấy mình đang đứng dưới gốc cây đa cổ thụ. Cây đa ấy đã ở đây hàng trăm năm qua, nó vẫn sống mà vươn lên, tán rộng lá che chở cho ngôi làng này khỏi bị tàn phá bởi chiến tranh. Từ lâu, cây đa đã gắn liền với cuộc sống của người dân trong làng như một biểu tượng của làng Tân Khê này vậy.

Phong hãy còn thất thần, hắn đứng lặng yên nhìn những người không hề xa lạ đang lướt qua từng giây. Mãi lâu sau hắn mới định thần lại rồi bước đi, con đường đất này giờ đã đổ bê tông trải tới tận cuối làng, những ngôi nhà cấp bốn mái ngói đỏ thẫm này giờ cũng được thay thế bởi nhà tầng, mái bằng hiện đại. Ngôi làng này, quê của hắn giờ khác nhiều quá.

Hai mươi lăm

Hai mươi sáu

Phong vừa đi vừa lẩm nhẩm đếm từng bước chân như dạo bé hắn thường làm mỗi khi đi học về cùng đám bạn. Hắn nhớ rõ, rất rõ từ cây đa tới nhà hắn là bảy mươi hai bước nhưng bây giờ, khi hắn đã trưởng thành thì chỉ còn sáu mươi chín bước chân.

Sáu mươi bảy

Sáu mươi tám

Sáu mươi chín

Hắn dừng lại ở bước thứ sáu mươi chín cuối cùng. Bao năm rồi nhỉ? Cũng lâu rồi hắn chưa một lần nhìn ngắm ngôi nhà này đã thay đổi ra sao? Nhiều năm rồi những lần hắn về lại nơi đây cũng chỉ thoáng qua, một cái thoáng qua tựa cơn gió đến rồi đi như chưa từng ở lại. Công việc bận rộn, những cuộc hẹn xã giao cứ cuốn trôi hắn vào cái guồng quay của cuộc sống. Hắn chỉ có vỏn vẹn chút thời gian trở về nhà mỗi lúc cần thiết rồi sẽ lại lên thành phố làm ăn. Hắn đã vô tâm quá ư?Thế mà đến tận bây giờ, khi cận kề cái chết hắn mới lại trở về rồi hắn ao ước. Ước gì hắn ở bên bố mẹ được nhiều hơn.

Đứng từ ngoài nhìn vào, dưới hiên nhà thấy mẹ hắn đang ngồi lặng im ôm quả bóng bảy màu đã sờn rách cũ kỹ. Đôi mắt mẹ buồn thăm thẳm hướng ra góc sân, nơi hắn thường chơi bóng với lũ bạn hồi nhỏ. Mẹ đang nhớ hắn. Đã hơn một năm rồi Phong không có tin tức gì, người làm cha mẹ sao có thể dửng dưng.

 Ngày đó khi bố mẹ hắn lên thành phố tìm gặp hắn thì đã nghe người ta nói hắn mất tích mấy tháng nay. Mẹ hắn gần như đã ngã quỵ xuống, cũng may bố hắn là người cứng rắn. Rồi từ ngày ấy đến nay đã hơn một năm, Phong dường như đã bốc hơi hoàn toàn. Không một ai biết hắn đang ở đâu.

Mẹ! Con xin lỗi.

 Phong mấp máy môi thì thầm, khóe mắt hắn đã rưng rưng từ khi nào không hay. Hắn muốn chạy đến ôm lấy bà nhưng hắn biết là không thể. Đây chỉ là một giấc mơ.

"Chúng ta đi thôi!"

Giọng nói trầm đục của gã áo đen đứng cạnh hắn từ lúc nào  vang lên bên tai. Hắn quay sang nhìn gã mà ngạc nhiên rồi hỏi lại.

"Ông là ai?"

"Người dẫn đường."

Gã đáp bằng thanh âm lạnh ngắt tưởng chừng như đóng băng tất cả, gã không nhìn hắn, hắn cũng không rõ mặt gã bởi chiếc mũ đã choàn kín gương mặt chỉ để lộ một cặp mắt sâu hoắc đáng sợ.

"Ông dẫn tôi đi đâu?"

"Cổng địa ngục."

"Tôi sẽ chết?"

"Đừng nhiều lời."
...

"Công nương! Người dậy rồi."

Liên vừa bưng thau nước rửa mặt đẩy cửa bước vào thì thấy chủ nhân mình đã dậy và đang ngồi trên giường ngáp dài. An Tư vừa tỉnh dậy mới hay lúc này đang là quá trưa, nàng không ngờ mình lại ngủ say đến thế. Vậy mà tối qua, trước khi đi ngủ nàng đã định sáng nay sẽ dậy sớm để xuống bếp nấu cho Phong ít cháo loãng. An Tư thở dài, nhìn Liên nói như quở trách:

"Sao em không gọi ta dậy sớm?"

"Tại thấy người ngủ ngon quá, em không nỡ đánh thức. Với lại đã hai ngày người chưa chợp mắt mà."

Liên cũng là vì có ý tốt. An Tư hiểu điều ấy nên không trách nữa, nàng nói tiếp:

"Ta hiểu em cũng chỉ lo cho ta, ta không trách nữa. Giờ giúp ta vệ sinh sáng, thay bộ đồ để ta tới Dưỡng An viện."

Nghe công chúa nói thế, Liên cũng đoán được người lại đến đó để thăm vị tráng sĩ ấy. Cô nhớ lại hồi sáng nghe tên thái giám tên Truân bên ấy nói chuyện rằng Hà thái y đã xin Quan gia đưa tráng sĩ ấy về y quán của mình để tiện chăm sóc, chắc công chúa chưa biết chuyện. Cô nói:

"Bẩm! Hình như sáng nay Hà thái y đã đưa vị tráng sĩ ấy về y quán rồi ạ."

An Tư nghe Liên nói vậy liền ngạc nhiên hỏi lại:

"Có thật như vậy không?"

"Dạ! Ban sáng em có nghe tên thái giám bên đó nói vậy nên chắc không sai."

"Hắn đang bệnh, sao ông Quân lại đưa về y quán nhỉ?" -An Tư thắc mắc.

"Em cũng không rõ." -Liên hơi nghiêng đầu vẻ nghĩ ngợi rồi trả lời.

"Được rồi!" -An Tư nghĩ vài giây rồi nói tiếp. -"Em lấy giúp ta bộ đồ thường dân, ta sẽ tới y quán."

Liên gật đầu "Dạ" một tiếng nhỏ rồi trở vào buồng lấy bộ đồ thường dân từ trong tủ đem ra. Lúc đưa cho An Tư, cô sực nhớ tới một điều rằng sau cái hôm gặp nạn, Thượng hoàng đã ban lệnh không cho công chúa ra ngoài tự do như hồi trước nữa để tránh gặp nguy hiểm, vì thế việc ra ngoài lần này chắc sẽ gặp chút khó khăn.

"Công nương, sau lần người bị đám sát thủ hành thích thì Thượng hoàng đã ban lệnh hạn chế cho người ra ngoài tự do như dạo trước rồi. Người quên rồi sao?"

An Tư ngẫm nghĩ trong giây lát rồi mỉm cười.

"Ừ nhỉ! Vậy ta phải đến cung Thánh Từ một chuyến."

Từ cung Thiên Quang tới cung Thánh Từ khá xa. An Tư và tỳ nữ Kim Liên cùng tới đó. Băng qua ngự hoa viên, những cây hoa bây giờ chỉ còn lại vài bông đỏ vàng khoe mình trong nắng chiều. Cuối thu, cây cối cũng xơ xác chào đón một mùa đông lạnh giá sắp tới, trong lòng An Tư bỗng cảm xúc buồn buồn. Mùa đông, nàng không thích mùa đông.

Lại đi ngang qua những hòn giả sơn đủ dạng hình thù như những gã khổng lồ đứng sừng sững giữa vườn cây xanh mướt, bọn chim chóc nghe có tiếng người đến thì rủ nhau tung cánh bay vút lên trời xanh rồi mất hút. An Tư không để ý nhiều, nàng vẫn cứ đi. Đến cung Thánh Từ, cánh cửa gỗ đóng im lìm, bên ngoài có mấy tên lính đứng canh thấy nàng tới thì cùng nhau ra đón. Bọn họ cúi người hành lễ, nàng gật đầu rồi hỏi:

"Thượng hoàng có ở trong không?"

"Dạ bẩm! Thượng hoàng cùng quan gia đã xuất cung từ sớm, chưa về ạ." -một tên lính cung tay, đáp.

"Vậy à?" -An Tư suy nghĩ vài giây rồi chán nản nói tiếp. -"Thôi vậy."

Nàng hơi thất vọng, vẻ mặt trầm xuống, buồn buồn. Nàng quay lưng cùng tỳ nữ trở về cung. Đi được nửa đường thì nghe có tiếng người gọi phía sau:

"Chị Liễu!"

Nàng quay người, thì ra là cậu Chiêu Thành vương. Trần Thông hôm nay mặc bộ tướng giáp trông thật oai phong khác hẳn với hình ảnh thư sinh ngày thường nàng vẫn thấy. An Tư nheo mắt nhìn Vương tiến lại gần. Vương ôn tồn hỏi:

"Chị tới gặp Thượng hoàng à?"

"Ừ! Nhưng hoàng huynh ta không ở trong cung."

"Có chuyện gì thế? Tôi có thể giúp được không?" -Vương tò mò hỏi.

"Ờ...ta muốn xuất cung nhưng sau lần gặp nạn vừa rồi, hoàng huynh đã hạn chế việc ra ngoài của ta nên..."

"Tưởng chuyện gì, để tôi bảo lãnh chị xuất cung là được thôi mà." -Vương cười rồi đáp.

"Thật chứ?" -An Tư vui sướng hỏi lại, Vương khẽ gật đầu. -"Cám ơn cậu."

"Không cần khách sáo. Giờ chị đi chuẩn bị đi, tôi chờ ở ngoài."

An Tư gật đầu, nàng nhanh chóng cùng Kim Liên về cung Thiên Quang. Tỳ nữ Kim Liên giúp nàng thay bộ đồ nam nhân như mọi khi còn cô thì cải trang thành thư đồng đi theo để hầu hạ công chúa trong lần xuất cung này.

Ra khỏi Phượng Thành, An Tư nói lời cảm tạ Chiêu Thành vương lần nữa rồi chia đường, cùng tỳ nữ tới y quán.

Tâm Y đường kín cửa. Ắt hẳn, ông Quân chưa mở cửa vì còn lo chuyện trong nhà. An Tư lại gần cửa lách gõ vài tiếng cộc cộc. Lát sau, có tiếng người đi ra. Cánh cửa mở, người bên trong là Thúy. Thúy thấy An Tư đến thì có chút ngỡ ngàng, nàng cúi chào rồi mời công chúa vào nhà.

"Người đến thăm anh Phong phải không?" -Thúy hỏi.

"Ừ! Sao ông em lại đưa hắn về y quán nhỉ? Ở trong cung chẳng phải tốt hơn sao?"

"Em cũng không rõ nữa. Người ngồi đây một lát để em đi gọi ông về."

"Thôi khỏi, ta có thể vào thăm hắn được không?"

"Tất nhiên rồi."

Thúy cười hiền hòa đáp lại. Sau đó, nàng dẫn An Tư tới phòng của Phong còn tỳ nữ Kim Liên thì ở ngoài chờ lệnh.

Bước vào căn phòng, hương thơm từ chiếc lư hương thoang thoảng một mùi hương dễ chịu khiến căn phòng bớt ngột ngạt hơn. Phong nằm im trên chiếc giường gỗ trong góc phòng, chiếc chăn mỏng đắp ngang ngực giữ ấm cho hắn đang khẽ phập phồng theo từng nhịp thở. An Tư tiến lại gần, gương mặt hắn vẫn tái xanh, bờ môi khô nhợt nhạt thiếu sức sống. Hắn nằm yên, hơi thở nhè nhẹ đứt quãng, thi thoảng cả người khẽ run lên vài cái. Nhìn hắn, An Tư lại đau lòng, nàng thương hắn vô ngần.

"Công nương, người đừng quá lo, anh ấy sẽ sớm tỉnh lại thôi."

An Tư nghe những lời ấy cũng thấy yên tâm, nàng khẽ gật đầu. Tiêu Thúy đứng đó một lúc thì cũng lẳng lặng ra ngoài.

Công chúa ngồi xuống ghế cạnh giường, tay nàng nắm lấy bàn tay xanh xao của hắn, trong lòng nàng không cầm nổi xúc động, một dòng lệ từ khóe mắt trào ra, lăn trên bờ má rơi xuống bàn tay hắn. Phong cảm nhận mu bàn tay ươn ướt, ngón tay hắn khẽ cựa quậy. Dường như hắn cũng cảm nhận được có người đang bên cạnh hắn, đang rơi lệ vì hắn.

"Phong, trở về đi."

Nàng nghẹn ngào thì thầm bên tai hắn, tay đưa lên khóe mi khẽ quệt đi giọt nước mắt.

Công chúa ở lại đó tới tận chiều tối mới về. Nàng nói ngày mai sẽ lại tới, nàng sẽ chăm sóc hắn như những ngày ở trong cung, nàng hy vọng với sự tận tình của mình, hắn sẽ cố gắng vượt qua khỏi cơn mê.
...

Đêm xuống, bên ngoài tĩnh mịch. Bân còn ngồi trong phòng ghi chép lại nghiên cứu về thảo dược mình mới tìm được, cặm cụi suốt cả buổi mãi đến đêm anh mới thấm buồn ngủ. Bân đứng dậy, vươn vai rồi bước ra ngoài định khép cửa sổ vào để chuẩn bị đi ngủ. Chợt! Có điều gì đó bất thường thu hút lấy ánh mắt của anh. Phía trong căn phòng của Phong bỗng phát ánh hào quang xanh ngọc lấp lóe trong đêm tối. Thứ ánh sáng xanh đó, chắc chắn không bình thường.

Nghĩ vậy, Bân vội vã đi sang căn phòng ấy. Khi vừa đẩy cửa bước vào thì thứ ánh sáng đó đã biến đâu mất chỉ để lại không gian tĩnh lặng với chiếc đèn cầy le lói đang nhỏ lệ. Trên bàn ông Quân đã ngủ gục từ bao giờ. Bân tiến lại gần khẽ lay lay thầy dậy:

"Thầy! Thầy ơi!"

Ông Quân bị đánh động thì một hồi sau cũng nheo nheo mắt tỉnh lại mới biết mình đã ngủ quên, ông nhìn Bân đang đứng trước mặt chưa kịp nói gì thì anh đã lên tiếng trước:

"Thầy mệt thì đi nghỉ đi để con nom Phong cho."

Ông Quân gật nhẹ đầu, mệt mỏi đứng lên dặn dò vài câu trước khi ra khỏi phòng.

"Vậy con ở đây coi nom nó, có chuyện gì thì báo ta."

Bân vâng một tiếng rồi nhìn bóng thầy lặng lẽ trở về phòng. Màn đêm u tịch che khuất bóng thầy, anh khép cửa lại rồi ngồi xuống chiếc ghế, chống cằm lên cái bàn. Càng về đêm, cơn buồn ngủ khiến đôi mắt anh trĩu nặng, không lâu sau anh đã hoàn toàn bị thần ngủ khống chế.

Đêm ấy, giữa lúc không ai để ý đến, Phong đã lên cơn sốt cao, người hắn co giật một hồi thì ngừng lại, chân tay buông lỏng, nhịp thở yếu ớt gần như bằng không.

Phong và gã áo đen đi một quãng dài đến khi trời tối mới dừng lại ở khu nghĩa địa âm u, lạnh lẽo. Tiến lại gần gốc cây cổ thụ lâu năm đã chết khô, gã áo đen lẩm bẩm gì đó trong miệng không rõ. Vài giây sau, mảng không khí trong cái hốc cây cô đặc lại, xoáy tròn tạo một cơn lốc mở to dần. Gã áo đen lùi lại vài bước, liếc nhìn Phong vẫn vẻ vô hồn. Gã nói:

"Vào đi!"

Vẫn giọng nói lạnh thấu xương nhưng lại có sức mê hoặc lạ kỳ. Phong không chống chế hay thắc mắc điều gì, hắn răm rắp nghe theo như một linh hồn chịu sự chi phối của thế lực nào đó khiến hắn mất đi ý thức bản thân.

Một

Hai

Chỉ một bước nữa là hắn sẽ trở thành người của thế giới khác, một bước nữa thôi chắc chắn hắn sẽ chẳng bao giờ quay lại được. Giây phút nhấc chân lên ở bước thứ ba, Phong đã có chút lưỡng lự.

"ĐỪNG!"

Bất chợt, giọng nói ai đó vang lên từ phía sau đánh thức tâm trí hắn thoát khỏi ảo giác của Người dẫn đường. Hắn khựng lại, chưa kịp hiểu ra chuyện gì đã bị một cánh tay ai đó nắm chặt cổ tay hắn mà kéo ngược trở lại...

Sáng sớm hôm sau, khi con gà nhà bà Sen hàng xóm cất tiếng gáy lần thứ hai Bân mới tỉnh giấc. Dường như cơn buồn ngủ chưa tan hết, anh ngáp ngắn ngáp dài rồi lấy tay dụi dụi mắt. Đến khi tỉnh hẳn người, Bân định ra sân giếng rửa mặt cho tỉnh táo nhưng nghĩ thế nào anh trở vào giường coi Phong ra sao. Bân tiến lại giường, anh chợt sửng sốt. Phong đã tỉnh lại, mắt hắn mở thao láo, đôi đồng tử vô hồn nhìn lên trần nhà, miệng lẩm bẩm yếu ớt.

"Nước...nước..."

Bân nén sự sửng sốt xuống, vội đi rót nước rồi trở lại, đỡ Phong ngồi dậy và từ từ cho hắn uống từng ngụm một. Xong, Bân nhẹ nhàng đỡ hắn nằm xuống, anh kê tay lên bắt mạch. Mạch đập đều đều ổn định, da mặt hồng hào, bờ môi đã bớt nhợt nhạt, dường như mọi thứ đã bình thường trở lại. Bất giác anh phát hiện những vết thương trên người hắn giờ đâu mất tiêu. Thật kỳ lạ, Bân không lý giải nổi điều gì đã xảy ra với hắn, anh ngồi ngẫm lại vài giây rồi vội vã đi gọi thầy.
...

Những vết chém, vết đâm trên người Phong chỉ trong một đêm đã lành lặn chỉ sót lại những vết sẹo mờ. Ông Quân đưa mắt nhìn Phong băn khoăn, là do miếng ngọc đó? Lạ thật. Không lẽ trên đời này lại có chuyện thần kỳ đến thế? Trước nay, ông Quân chưa bao giờ tin vào những điều không tưởng, nhưng chuyện này rõ ràng hiện ra trước mắt khiến ông không thể không tin trên đời này thật sự tồn tại một thế lực siêu nhiên nào đó. Nhưng vì sao nó lại giúp đỡ Phong? Rốt cục thì Phong là ai và liệu nó có phải đến từ một nơi rất xa? Muốn tìm được câu trả lời chỉ có một cách duy nhất. Chờ hắn khỏe hẳn, ông sẽ hỏi.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét