Chương 10
Đêm Trăng
“Chuyện là như thế!” –Xuân kết thúc hồi ức đau thương bằng giọng trầm lắng.
“Em đã phải chịu nhiều khổ cực rồi!” –Phong đặt tay lên bàn tay bé nhỏ của nó như để an ủi. Nó mỉm cười lắc lắc đầu.
“Còn anh thì sao?” –nó hỏi.
“Sau khi trở lại không thấy em, anh đã chạy khắp nơi đi tìm sau đó đến Tâm Y Đường nhờ thầy Quân, chính là người vừa nãy nhờ thêm vài người tìm giúp suốt hơn tháng nay.” –hắn thở dài. –“Không ngờ lại gặp em ở đây!”
“Mấy hôm trước cha em nói có việc lên kinh bàn chuyện làm ăn nên em đòi đi theo cũng là để tìm anh. Em sợ không thấy em anh sẽ lo lắng.”
“Tốt rồi! Giờ thấy em đã có một gia đình, anh cũng an tâm phần nào!”
Hai anh em họ nói chuyện thêm chút nữa rồi mới chia tay. Nam Phong lang thang một mình trên đường, đầu óc suy nghĩ vẩn vơ. Bỗng, bụng hắn biểu tình réo lên ục ục. Phải rồi! Từ sáng hắn đã ăn gì đâu, thảo nào giờ thấy đói. Hắn ghé vào một tiệm hàng ăn gần đó. Quán Bà Béo. Hình như đây là quán của dì Tiểu Thúy. Bước vào trong, quán khá đông khách mặc dù đã quá trưa, bà chủ niềm nở cười toe toét tính tiền cho khách, mấy tên tiểu nhị chạy qua chạy lại í ới. Hắn ngơ ngác nhìn một lượt xem có Tiểu Thúy không nhưng người hắn thấy lại là một người khác. Liễu Tư? Sao y lại ở đây? Lại còn chạy qua chạy lại phụ bưng bê nữa. Hắn toan quay đi thì nghe tiếng lanh lảnh không lẫn vào đâu phát ra từ phía sau.
“Mời quý khách vào trong!”
Hắn nhíu mày quay lại. Đôi mắt Liễu Tư mở to vẻ ngạc nhiên:
“Thì ra là Nam Phong! Ngươi đến có việc gì thế?”
“Đương nhiên là để ăn. Không được sao?”
“À à vậy thì mời vào trong!”
Phong bước hẳn vào, hắn ngồi xuống chiếc bàn trống. Liễu Tư chuyển sắc mặt sang niềm nở nhìn hắn, giọng nhỏ nhẹ hơn:
“Ngươi gọi món gì để ta bảo Thúy làm!”
“Ừmm cho ta cơm, rau xào và ít thịt rang là được.”
“Vậy thôi hả?” –Liễu Tư hỏi lại, hắn gật đầu. –“Được!”
Liễu Tư quay ra phía bếp hét lớn khiến hắn rói cả tai:
“MỘT CƠM, RAU XÀO VÀ THỊT RANG!”
Chờ một lát sau, tiểu nhị bưng ra cho hắn. Mấy món ăn tuy đơn giản này nhưng nếu là Tiểu Thúy làm thì khỏi chê, chỉ cần là nàng làm thì chắc chắn ngon. Hắn nghĩ vậy, cắm đầu xuống ăn.
Tiếng ồn ào trong quán ăn đột ngột dừng lại. Mọi cái nhìn tuy xuất phát từ nhiều phía nhưng tất thảy đều tụ lại một điểm. Tiểu Thúy chính là điểm tụ ấy, nàng bước ra từ cửa bếp, mồ hôi lấm tấm trên gương mặt, nàng khẽ đưa tay lên thấm thấm. Đôi mắt long lanh, trong suốt, quét qua một lượt rồi dừng lại ở bàn ăn Phong đang ngồi. Thúy hơi ngạc nhiên khi thấy hắn, nàng khẽ cúi đầu như có ý chào hỏi, khóe môi cánh đào chợt nở nụ cười khiến bao kẻ phải ngây ngất. Cảnh tượng ấy làm Nam Phong đứng hình một hồi lâu.
Từ Tiểu Thúy toát ra một nét phong trần đẹp đến mê hồn, cứ cuốn hút lấy người đối diện không nỡ rời mắt. Tuy rằng vẫn gặp nhau hàng ngày nhưng sao hắn chưa bao giờ thấy nàng đẹp đến thế. Có thể những ngày qua vì chuyện của Đậu đã làm hắn thờ ơ với những người xung quanh. Phong chợt nghĩ, chắc chỉ có thể dùng đôi câu thơ của cụ Nguyễn Du mới đặc tả được hết cái đẹp của nàng:
Hoa cười, ngọc thốt đoan trang,
Mây thua nước tóc, tuyết nhường màu da
Phải! Thúy cười tựa hoa cười, làn tóc đen láy vấn trên đầu gọn gàng chỉ trơ lại vài lọn tóc phất phơ. Nam Phong ngẩn ngơ nhìn ngắm nàng như đang thưởng thức vẻ đẹp của một loài hoa quý. Bỗng nhiên, đường nhìn của hắn bị thứ gì đó chắn ngang làm hắn cụt hứng. Lại là Liễu Tư, y đang làm mặt quỷ dọa nhìn hắn khiến hắn khẽ rùng mình, vội cúi xuống ăn tiếp.
...
Nam Phong bước ra khỏi quán ăn, trong lòng hơi khó chịu. Hắn muốn đi dạo một lúc cho khuây khỏa. Dạo bước trên đường, đôi chân cứ đi trong vô định. Hắn dừng lại. Ở phía trước có một thằng bé, quần áo rách rưới đang quỳ gối cầu xin một người đàn ông, tiếng nó hòa với tiếng khóc nghe không rõ lắm:
“Đại phu…hu hu…xin ông cứu mẹ cháu với hu hu…cháu sẽ làm trâu làm bò cho ông, làm ơn cứu giúp mẹ cháu.” -thằng bé túm lấy vạt áo của ông ta, vừa van xin vừa khóc lóc.
“Khi nào có tiền hẵng đến, còn bây giờ mau xéo đi để ta còn làm ăn!”
Người đàn ông ném cho nó cái nhìn khinh bỉ rồi hẩy chân đá nó ra xa. Thằng bé bị ngã lăn xuống lề đường, bàn tay bé nhỏ chống xuống đất sỏi đang rớm máu. Phong chạy vội lại, đỡ nó lên, phủi đất bụi trên áo rồi ân cần hỏi:
“Cậu bé! Có sao không?” -nó lắc đầu. Hắn hỏi tiếp. -"Có chuyện gì vậy?"
Thằng bé nhìn hắn với khuôn mặt đã ướt đẫm, nó lấy tay quệt quệt, giọng mếu máo:
“Mẹ em bị ốm…hức hức…nhưng không có tiền chữa bệnh…hức hức…”
“Được rồi! được rồi, ngoan đừng khóc nữa!” –hắn vỗ vỗ vào vai nó dỗ dành. Khi nó nín, hắn nói tiếp. –“Tưởng gì? Việc này thì dễ thôi."
"..." -nó nhìn hắn không hiểu lắm.
"Anh cũng là đại phu, anh có thế chữa bệnh cho mẹ em.”
“Nhưng…nhưng em không có tiền." -thằng bé nhìn ngần ngừ.
“Không sao, không sao. Nào! Mau dẫn anh đến gặp mẹ đi.”
Cậu bé đó thôi mếu máo, nó dẫn Phong đi một đoạn đường khá dài. Cách cổng thành vài trăm mét có một làng nhỏ lác đác vài căn nhà lụp xụp. Mà không hẳn là nhà, đó chỉ là những tấm liếp không lành xiêu vẹo bao quanh, phía trên mái lợp bằng mấy tàu lá tạm bợ. Nhìn ngôi làng tiêu điều, xơ xác. Trong lòng hắn dấy lên nỗi bi thương. Đây là nơi dành cho người ở sao?
Đến căn nhà cuối làng. Chui vào bên trong, dưới nền cỏ khô, một người phụ nữ nằm hôn mê. Bờ môi khô khốc, gương mặt có phần tái nhợt đi. Hắn khẽ nhấc tay lên bắt mạch. Vài phút sau, lại đặt tay xuống, liếc nhìn thằng bé sắc mặt không được tốt. Hắn nói:
“Mẹ em chỉ bị cảm nhẹ thôi, uống thuốc mấy hôm là khỏi! Em đừng lo.” –hắn xoa xoa đầu thằng bé an ủi.
“Đa tạ đại phu, đa tạ đại phu. Ơn này xin suốt đời ghi nhớ!” –thằng bé quỳ xụp xuống lạy hắn. Phong vội đỡ nó lên.
“Được rồi, giờ anh sẽ đi lấy thuốc cho mẹ em. Em cứ ở đây chăm sóc mẹ cho tốt. Anh đi sẽ quay lại ngay.”
Phong nói rồi đứng lên, chui ra ngoài. Hắn đứng bên ngoài nhìn lại căn lều vài giây mới chịu bước đi. Được một lúc lâu mới quay lại, trên tay xách vài bịch thuốc. Hắn căn dặn, dạy thằng bé sắc thuốc từng bước cẩn thận. Thằng bé chăm chú lắng nghe, nó thông minh lắm, bảo đâu biết đó.
...
Phong ngồi trên gò đất phóng tầm mắt ra xa ngắm những đàn chim đang kéo nhau về tổ. Ngoài đồng bây giờ người ta đã bắt đầu cấy mạ. Những khoảng đồng xanh tươi xen lẫn mấy mảnh ruộng còn trơ trọi bùn đất nâu chưa cấy hết, thấp thoáng đằng xa vài cây bù nhìn mặc áo tả tơi bay lất phất trong gió như đang nhảy múa giữa nền trời đã ngả sắc chiều tà.
Thuốc sắc xong cũng là lúc trời tối. Trong cái lều leo lắt ánh đèn dầu không đủ sáng lắm. Hắn đỡ người bệnh dậy, cho uống từ từ từng hớp thuốc. Ở lại với thằng Ốc thêm một lúc nữa, hắn mới an tâm ra về và hẹn mai sẽ đến khám lại. Bước ra khỏi ngôi làng, nội tâm hắn còn mang nhiều xúc cảm chưa thể định danh.
Ngoài trời ánh nguyệt soi sáng đường đi, Phong bước chầm chậm trên con đường về, tiếng lá khô xào xạc chạy theo cơn gió nhẹ ùa dưới mặt đường. Ngang qua hồ Lục Thủy, hắn dừng bước bởi nghe có tiếng sáo văng vẳng đâu đây lại thấy có bóng người trầm mặc ngồi trên bãi cỏ bên bờ hồ. Hắn nhận ra là Liễu Tư. Sao y lại ngồi ở đây, vào giờ này?
Phong tò mò bước đến, dưới ánh trăng thân ảnh y càng hiện rõ. Liễu Tư hướng đôi mắt ra xa, y đang nhìn gì mà chăm chú thế? Phong không lên tiếng, hắn đứng dưới gốc cây nhìn ra mặt hồ. Trên cao không gợn một áng mây vần vũ, chỉ có vầng trăng lẳng lặng soi sáng giữa nền trời đêm cô độc, dưới mặt hồ sóng sánh những ánh bạc nhàn nhạt. Bình yên quá! Từ trước tới nay hắn luôn nghĩ Liễu Tư là người vui vẻ và sôi nổi. Thì ra cũng có lúc y lặng thế.
Bước chân hắn tiến về phía trước, ngồi bên cạnh y như vô thức. Tiếng sáo ai đó vẫn vi vu khi trầm khi lắng, từng âm điệu lại khiến người nghe mang một xúc cảm não nề. Người đó hẳn đang rất buồn. Phong có thể cảm nhận được điều đó trong từng âm điệu.
“Đám lục bình sẽ trôi về đâu nếu bên kia không có bến bờ?”
Liễu Tư chợt lên tiếng khiến hắn hơi giật mình. Giờ hắn mới để ý thấy trên mặt nước gợn sóng có đám lục bình trôi nổi bấp bênh. Vậy là nãy giờ y đang nhìn nó. Phong không trả lời, hắn không biết hoặc biết nhưng không nói. Dường như câu hỏi đó không đơn giản chỉ là câu hỏi tu từ bình thường, nó còn mang một ẩn ý khác sâu xa hơn. Hắn ngồi lặng yên cũng hướng mắt ra mặt hồ ngắm cảnh đêm.
“Ta…có thể tựa vào ngươi một lúc được không?”
Liễu Tư vẫn vậy, y không quay sang nhìn hắn một lần. Phong không trả lời ngay, một thoáng ngạc nhiên sau đó là bối rối, tim hắn đã lạc đi một nhịp. Hắn chưa kịp đáp, y lại lên tiếng:
"Thôi vậy!"
Tư đang buồn sao? Vì chuyện gì nhỉ? Phải chăng là cãi nhau với Thúy? Ta có nên hỏi không? Thôi vậy! Hỏi rồi sẽ nói gì đây? Có lẽ cứ im lặng sẽ tốt hơn. Phong nhìn y vẫn bất động. Nghĩ lại hồi trước y đã từng giúp ta tìm Đậu, nay thấy y buồn lại không giúp được gì, trong lòng cảm thấy áy náy. Nghĩ thế, hắn vòng tay ra sau nhẹ nhàng đẩy đầu y tựa vào vai mình.
Nỗi buồn của Liễu Tư như truyền sang cả hắn, hắn thấy nao nao. Lạ thật! Cảm giác lúc này, vừa lạ nhưng cũng vừa quen giống như...Phong quay sang nhìn gương mặt thanh tú ẩn hiện từng đường nét như vẽ của Liễu Tư mà lòng có chút xao xuyến. Ánh trăng dưới mặt nước long lanh hằn vào đôi mắt thăm thẳm của y, dường như còn vương lại một mảng u ám buồn. Cảnh khuya tuy bình yên thế nhưng vẫn có chút gì man mác, xa xôi.
Tiếng sáo đã dứt từ bao giờ trả lại trời đêm sự tĩnh mịch như chỉ còn nghe tiếng dế mèn hát, tiếng ếch nhái đâu đó hòa vào tiếng khua nước dưới đáy hồ. Hai con người in bóng dưới ánh trăng, đôi mắt cùng nhìn về một hướng. Mặt nước lăn tăn từng đợt sóng đưa đám lục bình mỗi lúc một xa.
Hồ về đêm, trăng cao, sâu lắt lẻo
Mặt đối mặt, ta một nẻo hai nơi
Âm thầm, lặng lẽ, rồi chơi vơi
Hỡi ai có thể diễn khơi nỗi lòng.*
...
Dáng Liễu Tư lặng lẽ bước trên con đường đầy lá khô. Y đang buồn. Phải! Vì điều gì đó hắn chưa biết cũng không muốn biết. Phong chỉ lẳng lặng bước theo sau, hắn thấy lo cho y. Hắn không biết tại sao lại như vậy chỉ là hắn muốn đi theo. Đi mãi thì đến đường cụt. Phía trước đã là cung cấm mà Liễu Tư vẫn bước. Chẳng lẽ…Hắn dừng lại quan sát. Một tên lính từ cánh cửa bước ra, anh ta cúi đầu. Họ nói gì đó rồi cùng nhau bước vào.
Rốt cục Liễu Tư là ai? Đó là câu hỏi xuất hiện trong đầu hắn suốt dọc đường. Về đến nhà, phòng Phạm Bân vẫn sáng đèn, trong bếp có tiếng lục đục gì đó. Hắn ghé vào xem. Là Tiểu Thúy, nàng đang nấu nướng. Vào giờ này ư?
"Sao muộn rồi mà em còn nấu đồ ăn?"
"À! Anh về hồi nào mà không thấy động tĩnh gì?" -Tiểu Thúy hơi giật mình, nàng quay lại nói. -"Em đang làm thử món bánh cho ngày mai."
"Ừ! Tôi vừa về. Để xem em làm bánh gì nào?" -hắn lại gần, là bánh trôi nước. Hắn hỏi -"Có thể cho tôi nếm thử không?"
"Tất nhiên rồi, anh cứ thử ăn xem, em thấy hình như vẫn thiếu thứ gì đó."
Phong dùng đũa gắp một cái. Bánh trôi tròn mịn, trắng bóng, trên có rắc vài hạt vừng trông càng đẹp mắt. Hắn cắn một miếng, nhân mật bên trong ứa ra, ngọt lịm.
"Ừm! Tôi thấy rất ngon, nhưng có vẻ ngọt quá thì phải."
"Ngọt quá?"
"Đúng! Ngọt thật. Nếu em bỏ vài hạt muối vào thì ăn sẽ bớt ngọt mà lại thanh hơn."
"Ừm! Để em thử xem. Cám ơn anh."
"Không có gì. Thôi tôi đi rửa mặt rồi đi ngủ đây, em cũng ngủ sớm đi. Con gái thức khuya sẽ nhanh già đấy."
Phong nói xong định quay ra giếng. Đi được một bước thì lại quay vào. Hắn hỏi:
"Vừa rồi tôi thấy Tư đi vào cung cấm, y là người trong cung sao?"
"À...không! Anh ấy có người quen trong cung, chắc là vào thăm họ."
"Ra là vậy!"
Hắn gật gật đầu rồi quay ra giếng. Bóng trăng dưới đáy giếng tròn như chiếc bánh dầy bị thau nước của hắn phá tan ra. Hắn múc nước đổ vào chậu, vục mặt xuống dòng nước mát lạnh. Một lúc sau, hắn ngẩng đầu lên, nước thẫm đẫm gương mặt hắn bóng loáng. Hắn dùng tay vuốt mặt cho bớt nước rồi lau khô bằng chiếc khăn vắt trên xà ngang.
Đêm đó, hắn không ngủ được. Trằn trọc mãi, hắn quay người bên nọ rồi lại quay sang bên kia liên tục như thể có con kiến đang phá hắn. Không đúng! Nếu thăm người thân thì ai lại đi vào giờ này được? Hơn nữa cung cấm là nơi uy nghiêm, không thể để người ngoài ra vào tùy tiện được. Nghĩ lại vừa rồi Thúy nói có phần ấp úng. Đó là điều làm hắn mất ngủ. Liễu Tư rốt cục là người như thế nào?
_______________
(*) thơ của bác Nghĩa

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét