Chương 2
Hồ yêu
Đã hai tháng trôi qua, Phong vừa đi vừa ngắm cảnh non xanh núi biếc của Đại Việt, quả là có khác rất nhiều. Cảnh vật thanh tĩnh cảm giác như hòa vào thiên nhiên. Hắn thoạt nghĩ đã có cơ hội đến đây thì chi bằng cứ tận hưởng cảnh đẹp, vui thú. Thế nên tiến độ của hắn mới chậm lại. Đi mãi về hướng bắc, vừa đi lại vừa phải hỏi thăm cũng khiến hắn mệt. Khi đến một ngôi làng nhỏ, trời đã muộn. Bước vào làng, nhìn quanh không một bóng người, những ngôi nhà tối om. Cũng đã muộn, chắc họ đi ngủ hết rồi. Hắn chắc mẩm đêm nay phải ngủ ngoài đường, đang toan đi tìm chỗ trú thì may quá vẫn còn một nhà có đèn ở cuối làng. Tiến lại gần, hắn gõ cửa “cộc…cộc…”
“Ai đó?”- từ trong căn nhà phát ra giọng của một người phụ nữ.
“Tôi là người đi đường, khi qua đây trời đã tối, xin được tá túc một đêm.”
Người phụ nữ trong nhà nhìn qua khe cửa thấy Phong vẻ mặt hiền lành, dáng điệu thư sinh, mới chịu mở cửa. “Két..ét…” cánh cửa mở ra, phía trong là một người phụ nữ trung niên. Người phụ nữ cẩn thận nhìn hắn dò xét hồi khá lâu, nhìn hắn có cảm giác đáng tin. Hồi sau, người phụ nữ đó mới nói:
“Vào đi!”.
Khi bước vào nhà, hắn lướt nhìn một lượt, phía sau tấm rèm vải là căn buồng. Trong phòng khách còn có chiếc chõng, trên bàn có bộ y phục cùng kim chỉ đang vá dở, thiết nghĩ có lẽ người này đang vá lại đồ nên mới ngủ muộn vậy.
“Cậu ngồi đi!”- người phụ nữ chỉ vào chiếc ghế- “Nhà tôi hơi chật, cậu chịu khó nằm trên chõng. Vợ chồng tôi ngủ ở trong, nếu cần gì thì xin cứ nói.”
“Dạ! Phải làm phiền vợ chồng chị thật ngại quá nhưng tôi cũng không còn cách nào khác. Xin đa tạ.”- hắn lễ phép.
“Không có gì! Cũng đã muộn cậu mau đi nghỉ đi, tôi vá nốt chỗ này rồi sẽ nghỉ.”
“Vâng!”
Sau lời đáp đó, Phong đặt tay nải xuống rồi cũng ngả người lên chiếc chõng. Có lẽ đi đường cả ngày nên đã thấm mệt, hắn tự thưởng cho mình một giấc ngủ say.
Ngày hôm sau, khi mặt trời đã ló dạng hắn mới thức dậy, thân mình mệt mỏi. Hắn đi ra phía ngoài sân vươn vai căng hết cơ rồi làm điệu bộ vài động tác tập thể dục cho thoải mái. Người phụ nữ đang giặt đồ ngoài sân giếng nhìn thấy lạ nhưng lại không hỏi.
“A! Chào buổi sáng”- hắn vẫy tay với người phụ nữ đó, chị ta chỉ cười cười.- “À chị này chẳng hay nhà ta có ai bị bệnh sao? Đêm qua tôi nghe có tiếng ho dữ lắm!” -hắn hỏi.
“Là chồng ta, cứ khi trời trở lạnh là bệnh lại tái phát. Đã cho anh ấy uống bao nhiêu thuốc rồi nhưng chỉ được một thời gian là lại như cũ.”- người phụ nữ thở dài.
“Tôi cũng là bác sĩ, hay để tôi vào xem bệnh cho chồng của chị.”
“Bác sĩ?”
“Ý tôi là đại phu ấy mà” –thấy mình lỡ lời, hắn vội giải thích.
“Được!”
Người phụ nữ đó gác lại việc đang làm, dẫn hắn vào buồng trong. Trong căn buồng nhỏ u tối, có chiếc giường tre, bên trên là một người đàn ông trung niên đang nằm. Chốc chốc lại ho sặc sụa. Phong ngồi kế, khẽ nhấc cánh tay lên mà bắt mạch. Đo mạch nhịp một lúc, hắn chuyển qua xem sắc mặt của người bệnh. “Đây có lẽ bị ho mãn tính, người bệnh thường trở chứng mỗi khi trời chuyển mùa.” Ngẫm nghĩ một lúc, hắn kê một đơn thuốc rồi dặn dò.
“Chị hãy mang đơn này đi bốc thuốc, mỗi ngày cho anh ấy uống 2 lần. Chắc chắn sẽ khỏi.”
“Có thể khỏi được không?”
“Chị yên tâm, trước đây cha tôi cũng đã chữa cho một người bệnh như vậy, sẽ khỏi hẳn mà.”
Người thiếu phụ nghe Phong chắc chắn vậy thì thấy yên lòng, chị cầm lấy đơn thuốc cất kỹ rồi nói.
“Nếu có thể khỏi hẳn được thì thật đa tạ đại phu.”
“Không có gì! Hơn nữa chị cũng đã cho tôi tá túc một đêm rồi.”- hắn nhìn lên trời lúc này chắc cũng là giờ thìn.-“Cũng đến lúc tôi phải đi rồi! xin cáo từ.”
Phong cúi chào cáo từ rồi xách tay nải bước ra ngoài, vừa đi được vài bước thì nghe có tiếng người vừa chạy vào làng vừa kêu lớn. “Mọi người mau cứu người! Có người nhảy xuống sông kìa!”.
Nghe vậy những người trong làng vội ùa ra theo y, những thanh niên trai tráng có sức khỏe chạy trước. Phong cũng chạy theo sau, cần gì thì có thể giúp đỡ. Cuối cùng, chạy đến bờ sông, nhiều người tụ tập quây quanh cô gái vừa được vớt lên, người ướt nhẹp đang bất tỉnh dưới đất. Một người nhắc một thanh niên khác đi gọi đại phu, y vừa chạy đi thì Phong cũng tới kịp. Hắn cố chen vào, tình hình khá nguy cấp.
“Xin mọi người tránh ra! Tôi là đại phu đây!”
Nghe vậy, họ cho hắn vào. Hắn bắt mạch, mạch đập rất yếu, áp tai sát ngực cô gái tim đập chậm quá. Không được rồi! Mạch yếu quá nếu không nhanh sẽ nguy mất. Hắn nghĩ vài giây rồi lẩm bẩm: "Chi bằng…”
Nhớ lại bài học hô hấp nhân tạo đã được học ở đại học, Phong không ngờ nó lại có ích ngay lúc này. Không chần chừ, hắn nâng đầu cô gái lên, hít một hơi thật sâu, rồi thực hiện những thao tác đã được học một cách cẩn thận trước sự chứng kiến kinh ngạc của mọi người. Có những tiếng xì xào trong đám đông “Trời! Tên này làm gì thế kia, sao có thể làm chuyện đó giữa thanh thiên bạch nhật như vậy?”, lại có người nghi xấu hắn định ké.o hắn ra. Phong thấy vậy vội giải thích:
"Xin hãy tin tôi. Tôi có thể cứu được, nếu không nhanh người này sẽ chết đấy."
Tuy nhiều người còn nghi ngại nhưng Phong mặc kệ, cứu người là quan trọng. Thông khí phổi, ấn lên ngực nạn nhân từng nhịp cho tim phục hồi là những gì hắn đã được học. Quả nhiên, lúc sau cô gái đó sặc lên, tống nước ra ngoài rồi dần tỉnh lại.
Phong đỡ cô gái dậy, bắt mạch lại. Tuy có hơi yếu nhưng cũng coi như đã qua cơn nguy kịch. Những người xung quanh lúc này cũng bớt lo hẳn.
Trong đám đông đó, một người phụ nữ chen vào, sà xuống ôm lấy cô gái.
“Bến à! Con làm mẹ lo quá.”- bà ta vừa khóc vừa nói. Nhưng cô gái nhìn bà mẹ lòng thấy hối hận, nói ấp úng.
"U ơi! Con...xin lỗi."
“Được rồi! Bác hãy đỡ cô ấy về rồi cho uống canh gừng. Như thế sẽ đỡ bị cảm lạnh.”- hắn dặn.
“Đa tạ đại phu.”- người đàn bà vẫn khóc mà lạy.
“Không có gì! Là chuyện nên làm, bác mau đưa cô ấy về đi.”
Sau chuyện đó, ai nấy đều ra về tiếp tục công việc đang dang dở. Còn Phong, tiếp tục chuyến hành trình của mình.
Theo chỉ dẫn của bác tiều phu thì đến một khu rừng. Hắn dừng lại bên khe suối, úp mặt vào dòng nước trong hớp từng ngụm nước mát. Nơi đây, một khu rừng già, cây cối um tùm có phần âm u, tiếng chim hót nghe sao êm tai thế. Ngồi nghỉ một lúc hắn quyêt định sẽ đi tiếp. Đi được một đoạn bỗng từ đâu xuất hiện một toán người sắc mặt hùng hổ, tay cầm đao kiếm xông ra quây quanh hắn. Một tên tóc bù xù, râu hùm quai nón quát lớn.
“Tên kia! Ngươi đi đâu thế?”
“Ta…ta đi đâu liên quan gì tới các người!”- nghe cách hỏi vậy hắn đoán sắp có chuyện chẳng lành xảy ra, hắn vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.
“Đáng lẽ là không liên quan, nhưng ngươi đã đi qua đây thì lại có đấy.”
“Ý là sao?”- hắn gặng hỏi
“Tên tiểu tử này còn ra vẻ ngốc nghếch. Được! Vậy ta nói cho ngươi biết. Rừng này do ta trồng, đường này do ta mở. Ngươi muốn qua đây thì phải nộp lộ phí.”
“Nói một hồi thì ra là cướp.” –lúc này mới hiểu ra vấn đề, hắn cười nhếch mép.
“Ngươi!”- một tên đầu trọc tức giận định giơ kiếm lên chém thì bị ngăn lại.
“Đã biết thế còn không mau đưa tiền hay vật quý ra đây, may ra bọn ta còn tha mạng.”- tên râu hùm nói.
“Các vị, để các vị phải thất vọng rồi. Tôi đây đi đường đã hết tiền từ lâu, trên người cũng chỉ có mấy bộ quần áo.”- thấy ko thể đùa được nên hắn bèn xuống giọng.
Một tên khác giật lấy tay nải lục lọi, quả là không có gì quý báu. Y lôi ra bộ quần áo hiện đại hắn mặc lúc trước đưa cho tên râu hùm.
“Đại ca! Anh xem, trang phục gì kỳ lạ vậy? Xem ra là vật quý.”
“Ừ! Đúng là rất lạ.”- mấy tên khác cùng xem rồi thốt lên.
“Chỉ chiếc quần jean (din) và áo sơ mi bình thường thôi, có gì quý đâu.”- hắn thản nhiên nói.
“Cái gì cơ? Din din gì? Sơ gì nữa? Ta nghe không hiểu.”- tên râu hùm thắc mắc.
“Có nói các người cũng không hiểu đâu. Tóm lại là nó chẳng đáng bao nhiêu đâu, mau trả lại ta.”
“Tiểu tử nhà ngươi, đừng tưởng bọn này ngốc. Nếu không đáng giá sao ngươi phải coi trọng nó vậy, chi bằng để ta giữ hộ. haha”
Bọn chúng lấy quần áo của mình, sau này về hiện đại mà mặc đồ ở đây thấy kì kì sao ý. Nhưng thôi vậy, trông bọn chúng có vẻ hung dữ lắm không khé.o lại bị bỏ mạng ở đây thì chết. Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Dù sao mình cũng không muốn gặp rắc rối.
“Nếu các người thích thì cứ việc lấy! Ta đi đây.”
Tên râu hùm ra hiệu định thả người thì tên đầu trọc ngăn lại.
“Khoan! Đại ca, nhìn mặt tên này rất đáng ghét, đã ko lấy được của hắn thứ gì quý giá, bộ y phục này cùng lắm chỉ được mấy đồng, ta nên cho hắn một bài học cho bõ tức.”- ánh mắt điêu xảo của y khiến hắn có cảm giác bất an.
Phong trộm nghĩ xưa nay ai cũng nói mình điển trai, nam tính là mơ ước của biết bao cô gái trong công ty, vậy mà tên này lại bảo mặt mình đáng ghét. Thật chẳng biết y có mắt thẩm mỹ không nữa nhưng điều hắn lo lắng bây giờ là bọn này sẽ làm gì đây.
“Ý ngươi là?”- tên râu hùm nhìn y chưa hiểu hết ý. Tên đầu trọc ghé tai thì thầm gì đó rồi cả hai cười ầm lên. -“Được!”
Chỉ trong nháy mắt, Phong bị bọn chúng cột lại, treo lên cành cây cao mặc cho hắn kêu cứu, van nài. Trước khi đi, tên đại ca còn quẳng lại một câu “Đừng phí sức quanh đây rất ít người qua lại, ngươi có kêu đến sáng mai cũng chẳng có ai cứu ngươi đâu. Cứ ở đây đêm nay bầu bạn với bọn yêu ma đi ha ha…”
Quả nhiên, đến chiều, rồi đến tối mặc cho Phong kêu cứu rát họng cũng không thấy có ai ngang qua. Hắn thấy nản lòng, mệt rồi đánh một giấc. Màn đêm buông xuống bao phủ vạn vật một màu đen. Đâu đây có tiếng hú của bầy lang sói vang khắp một vùng, tiếng côn trùng lẫn vào đêm tối tạo cảm giác rợn người. Hắn tỉnh lại bởi có tiếng cười đùa đâu đó, hé dần đôi mắt. Thoạt nghĩ có người quanh đây nên hắn lại cố hét lên “Có ai không…” chưa hết câu hắn khựng lại, đôi mắt mở to cố nhìn cho kỹ. Phía sau cây đại thụ có mấy cái bóng trắng lượn lờ trên không, chân không chạm đất. Hắn chợt nghĩ trong lời tên râu hùm có nhắc tới “yêu ma”, một cái rùng mình trượt dọc sống lưng, lạnh ớn. Hắn nhắm mắt lại coi như không nghe không thấy rồi thiếp đi.
Sáng hôm sau, khi mặt trời đã ban xuống trần gian những tia nắng ấm áp. Nam Phong chợt tỉnh giấc bởi tiếng động lạ. Nghe ngóng một hồi, hắn nhận ra đó là tiếng vó ngựa đang tiến lại gần. Hắn vui mừng vì cuối cùng cũng có người qua đây. Lúc này đang là ban ngày đương nhiên không phải như đêm qua, chắc chắn là người, hắn nghĩ vậy. Quả là không sai, từ phía xa một chàng thanh niên đang phi ngựa lại gần. Hắn cố sức kêu lớn “Cứu với! Cứu tôi với!”. Chàng thanh niên kia nghe tiếng kêu thì dừng lại, y ngó nghiêng xung quanh nhưng chẳng thấy ai và thầm nghĩ chắc mình nghe lầm, y toan bỏ đi thì lại nghe tiếng có người nói.
“Tôi ở trên này! Xin hãy… thả tôi… xuống với… ới!”- hắn vừa thở vừa nói. Suốt từ trưa hôm qua hắn đã được một giọt nước nào vào miệng đâu, cổ họng khô khốc nói mãi mới ra được câu.
Người thanh niên ngẩng mặt lên nhìn dáng vẻ hắn, tay che miệng cười, đôi mắt sáng ngời.
“Thả ngươi! Sao ta phải làm việc đó.”- y nói giọng kiêu ngạo.
“Vì…vì anh là người tốt, hãy làm việc tốt tích đức sau này.”- hắn cố lấy một lý do thuyết phục nhưng cái điều hắn nói ra quá tầm thường.
“Người tốt? Ta đương nhiên là người tốt, chỉ có điều ngươi có phải người tốt không ta còn không rõ. Nhỡ ngươi là kẻ xấu, ta giúp ngươi rồi ngươi lại hại ta hóa chẳng phải “tự rước họa vào thân”. Ta đâu có ngốc.”- y chưa thỏa mãn cái lý do “người tốt” của hắn.
“Không…không. Tôi không phải là người xấu, tôi là đại phu, đại phu cứu người sao có thể hại người. Xin hãy giúp tôi.”- chẳng còn cách nào khác, hắn đành nói vậy nhưng hy vọng người kia giúp cũng không nhiều.
Người thanh niên kia nghĩ ngợi rồi soi xét hắn, y gật gật đầu khó hiểu. Rồi bỗng thúc ngựa phi thẳng, còn Phong thì ngớ người gọi với theo nhưng vô ích. Hắn ủ rũ, chắc đêm nay lại ngủ ở đây rồi.
Vài phút sau, lại có tiếng vó ngựa chạy đến. Hắn tỉnh người, nheo mắt nhìn. Là y, sao y lại quay lại nhỉ? Người thanh niên kia dừng lại nhảy xuống ngựa. Y nhìn mặt hắn không khác bánh đa dấm nước thì đắc ý lắm, không nhịn được cười.
“Ta xem ngươi cũng không phải kẻ xấu, khi nãy chỉ là muốn chọc ngươi một chút thôi. Haha”
Người thanh niên tiến lại gần chỗ có nút thắt dây, y dùng dao cắt phăng một nhát. “Bịch!” hắn rơi tự do từ trên xuống như một bao tải không thương tiếc, người đau điếng, cũng may không gãy cái xương nào. Người thanh niên kia chạy lại đỡ hắn dậy phủi phủi bụi trên người hắn, miệng luôn nói “Ối ối ta xin lỗi, ta không cố ý”. Nói là vậy nhưng trong lòng hắn biết rõ là y cố ý để tuột dây khiến hắn ngã xuống, mặc dù vậy y cũng đã cứu hắn nên hắn cũng không so đo làm gì.
Lúc ngẩng đầu lên, Phong thật sự sững sờ. Trước mắt hắn có đúng là một nam thanh niên không? Vì người này có khuôn mặt thanh tú, đôi mắt tĩnh lặng, cặp mày lá liễu, đôi môi đào thắm, trên nền da trắng hồng càng tôn lên một vẻ đẹp thuần khiết, cứ như y vừa bước ra từ bức tranh của người họa sĩ tài hoa nào đó khiến hắn ngẩn người hồi lâu. Y cũng nhìn hắn, đôi gò má khẽ ửng hồng e thẹn. Trong đầu hắn thoáng nghĩ, người này thân là một nam nhân mà lại sức lôi cuốn đến lạ kỳ, nếu là một cô gái chắc chắn phải là một tuyệt sắc giai nhân. Một ý nghĩ điên rồ hiện lên trong đầu hắn. Rồi hắn giật mình, lắc lắc đầu cho bay cái ý nghĩ đó, miệng lẩm bẩm. “Không được rồi, mình đâu phải gay. Nghĩ cái gì thế không biết.”
“Ê! Cái tên này lạ ghê, người ta đã cứu thì cũng phải nói lời cám ơn cớ sao lại có thái độ đó.”
“Cám ơn!”- hắn nói thật nhanh cho có lệ.-“được chưa?”
Y có phần không hài lòng nhưng cũng chẳng nói thêm gì, vội lên ngựa.
“Ta đang có chút bận nên không so đo với ngươi. Ta đi đây, nếu có duyên sẽ gặp lại.”- y nói rồi nhảy lên yên ngựa quất vào mông nó. Con ngựa hí lên vài tiếng rồi phi ngay về phía trước. Bóng người và ngựa khuất xa dần phía sau rừng.
“Cái gì mà có duyên sẽ gặp lại?. Ta sẽ về hiện đại của ta, chẳng bao giờ gặp ngươi nữa đâu.”
Phong lại lầm bầm một mình, tiếp tục chuyến đi sau khi uống no nước dưới suối. Đường đi càng ngày càng khó, khi thì vượt suối khi lại leo lên khiến hắn mệt lử. Khu rừng này sao mà rộng thế lại vắng vẻ, đi nửa ngày trời mà chẳng thấy bóng người. Hắn trộm nghĩ nếu không tìm được nhà nào chắc đêm nay phải ngủ trong rừng mất, nghĩ đến những hình ảnh đêm qua hắn không khỏi rùng mình. Tuy là một thằng đàn ông thật, nhưng đôi lúc hắn cũng nhát như cáy.
Đến trưa, cái bụng bắt đầu biểu tình, Phong bèn phải đi tìm thứ gì đó nhét vào bụng. Giờ nghĩ lại những lúc rảnh mở ti vi xem chương trình “Bản năng sinh tồn” đúng là không vô bổ, mặc dù hắn chưa bao giờ nghĩ mình lại phải dùng những hiểu biết đó trong hoàn cảnh này. Tìm một hồi thì thấy cây táo dại ven rừng, cắn một miếng niếm thử, là táo ngọt nhưng hơi chát. Hắn vặt lấy vặt để không trừ quả nhỏ đên nỗi trụi cả cây táo. Phong ăn một vài quả, uống nước suối, phần còn lại cho vào tay nải dự trữ.
Đi thêm một đoạn, hắn dừng lại bởi có tiếng rên rỉ đâu đó quanh đây. Linh cảm rằng ai đó cần giúp đỡ, không ngần ngại hắn liền đi tìm thử. Lần theo tiếng rên, đến sau một gốc cây. Phía dưới nền cỏ một con cáo trắng đang nằm thoi thóp, máu nhuốm khắp thân, đôi mắt nhắm hờ. Hắn quỳ xuống xem, ở giữa lưng có một vết cào. Nhìn con cáo nhỏ đang thoi thóp thật không nỡ, hơn nữa ta lại là một bác sĩ dù người hay vật thì đều là một sinh mạng. Nghĩ vậy, Phong liền bế con cáo lên dùng một mảnh áo lau sạch vết máu rồi tìm ít cây thuốc cầm máu. Con cáo nằm trên tay hắn ngủ ngoan như một đứa trẻ trên tay mẹ.
Tiếp tục chuyến đi, hằng ngày hắn đắp thuốc, chăm sóc nó như vật cưng. Từ khi có con cáo, Phong thấy bớt lẻ loi hơn. Hắn coi nó như người bạn tri kỷ, khi thì nói chuyện phiếm, khi lại hát cho nó nghe rồi lại tự cười “Mình thật ngốc! Nó đâu hiểu gì.” Mặc dầu con cáo chẳng có phản ứng gì nhưng có cái để mà nói cho nó nghe cũng khiến chuyến hành trình của hắn bớt cô độc. Dần dần cáo đã khỏe lại hẳn, có thể chơi với hắn, giúp hắn tìm quả ăn.
Một ngày kia, sau một đêm thức dậy không thấy con cáo kia đâu, hắn hơi lo liền vội đi tìm nhưng mãi cũng chẳng thấy. Dù gì nó cũng còn có nhà có gia đình, chắc nó đã về với gia đình rồi, nghĩ vậy nên hắn thôi không tìm nữa.
Đương đi trên đường, bỗng nghe có tiếng loạt xoạt phía sau. Phong nghoảnh lại thất kinh, một nỗi sợ hãi phủ lấy người hắn khiến đôi chân nặng trịch khó mà nhấc nổi. Tim hắn đập mạnh như muốn thoát khỏi lồ.ng ngực, đôi đồng tử dãn ra ẩn hiện bóng một thân hình dài ngoằng. Chưa bao giờ Phong thấy một con rắn hổ mang lớn đến thế thân dài cũng đến vài chục mét, cái đầu to như cái mâm đang bè hai mang ra, chiếc lưỡi dài cùng hai chiếc răng nhọn hoắt đang ở thế chuẩn bị tấn công con mồi.
Cố trấn an cái sự sợ hãi đó, hắn chạy thật nhanh hết mức có thể nhưng con rắn trườn trên nền cỏ nhanh hơn hắn, khó thoát nổi. “Phập!” hai chiếc răng nhọn hoắt cắm vào bắp chân hắn, tiêm một lượng độc không nhỏ, lập tức khiến toàn thân hắn tê liệt. Tất cả cây cối như xoay vòng mỗi lúc một nhanh, mắt hắn đờ đi rồi mất hoàn toàn ý thức.
Con rắn hổ mang kia bỗng hóa thành một cô gái xinh đẹp có đôi mắt sắc lạnh ma quái, ả sấn lại gần kẻ vừa bị tấn công ngắm nghía bằng cặp mắt sáng tinh. “Người này, tướng mạo khôi ngô thế mà ăn thịt quả có đáng tiếc thật, nhưng đã mấy ngày nay không bắt được con mồi nào cả ta cũng đói lắm rồi.” Ả ngồi xuống, bàn tay lả lướt trên khuôn mặt của hắn, nhếch miệng cười bí hiểm, bất ngờ nhe nanh định cắn hắn một miếng.
Từ phía sau mấy bụi cây, cáo trắng nhảy ra trên không trung thân ảnh hóa thành một thiếu nữ có vẻ đẹp mê hoặc kì bí nhẹ nhàng đặt gót chân xuống mặt đất, nàng hét lớn can ngăn:
“Xà yêu! Mau dừng tay. Không được làm hại chàng.!”
“Ồ! Ta còn tưởng ai, thì ra là Tiểu Nguyệt cô gái. Có chuyện gì sao?”- ả hỏi lại.
“Hãy thả người đó ra cho ta!”
“Nói nghe thật dễ, người này do ta kiếm được ngươi đừng hòng cướp. Muốn ăn thì tự đi mà kiếm.”- ả nói giọng châm biếm có chút tức giận.
“Chàng là ân nhân của ta, ta không thể để ngươi làm hại chàng được! Mau thả ra ngay.”- nàng cũng tức giận.
“Đó là chuyện của ngươi, ta không có hứng thú. Mồi do ta vất vả mới kiếm được, muốn thả là thả được sao? Không đời nào!”
“Ngươi…nếu không thả người ta sẽ không khách khí đâu.”- nàng dọa ả với hy vọng ả ta sợ mà thả người nhưng đâu có đơn giản vậy.
“Muốn đánh nhau ư? Ta đây không sợ đâu.”- ả nói giọng đầy khiêu khích.
Nói đoạn, hai cô gái không kìm nổi tức giận liền lao ra đánh nhau. Một là xà tinh ngàn tuổi, một là tiểu hồ ly ngàn năm, hai bên tung ra những tuyệt thế đặc trưng hòng đánh bại đối phương. Thật khó mà tưởng tượng được cảnh hai cô gái xinh đẹp vì một con người lạ mà đánh nhau đến quay cuồng đất trời, quả là chuyện hiếm thấy xưa nay ở khu rừng này.
Hai bên giao chiến với nhau vài trăm hiệp, xà tinh vốn đã yếu vì cái bụng cồn cào nhịn đói mấy ngày nay giờ lại đánh nhau với hồ ly thì sức không chịu nổi đòn đánh. Thế ả đuối dần, luôn bị Tiểu Nguyệt công kích mấy lần, biết không thể kháng cự được ả xuống nước nhận thua chịu nhục rồi nhân lúc nàng không để ý đã lẩn mất tăm vào sâu trong rừng còn để lại một câu:
“Dù sao hắn cũng trúng độc của ta, không lâu sau sẽ mất mạng thôi haha.” - giọng ả đắc ý, nàng mặc kệ.
Tiểu Nguyệt đã thấm mệt chạy đến bên hắn, vội đỡ hắn đưa về căn nhà tận sâu trong rừng, nơi mà chẳng ai biết đó là đâu.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét