Chương 11
Chuyến đi
Gần một tuần nay không thấy Liễu Tư đến, điều thắc mắc của Phong về y cũng trôi vào quên lãng. Cuộc sống của hắn lại trở về những ngày bình thường. Mẹ thằng Ốc đã khỏe lại, hai mẹ con nó cảm kích hắn vô cùng, còn coi hắn như vị tiên sống làm hắn thấy ngượng.
Ngày thứ sáu, Đặng lão gia đã xong công việc ở kinh thành nên họ sắp phải về. Buổi sáng, Đặng lão gia mời hắn và ông Quân đến dùng cơm trước là cám ơn, sau là để từ biệt nhưng ông Quân bận nên chỉ có mình hắn đến.
Bữa đó, trong cái bàn gồm bốn người ngồi nói cười vui vẻ. Họ nói về Xuân rồi nói về Đặng gia. Đặng Hoạt -Đặng lão gia là phú ông giàu nhất thị trấn Phù. Ông có tất cả hai người vợ, vợ cả là bà Cao Thị đã chết cách đây năm năm, vợ hai là bà Mai Thị. Bà Cao Thị sinh cho ông cậu cả là Đặng Thiên đã yên bề gia thất, còn bà Mai Thị sinh ra Đặng Hùng và Liên Nhi. Tiếc rằng, Liên Nhi đã không còn nếu không giờ chắc cũng bằng Hoa Xuân. Nói đến đó, không khí bỗng lắng xuống, chẳng ai nói với nhau câu gì. Dường như nỗi buồn mất con khi vô tình nhắc lại chuyện cũ khiến ông Hoạt còn thấy tiếc thương. Hồi lâu sau, Phong muốn thay đổi không khí, hắn rót ra ba ly rượu, cho cha con họ mỗi người một ly. Hướng mắt về họ, Phong kính cẩn:
"Đặng lão gia! Đặng huynh! Đậu có phước may nhờ hai vị cứu giúp, lại nhận em ấy làm nghĩa nữ nên hai anh em chúng tôi mới có cơ hội gặp lại. Thật sự tôi cảm kích vô cùng, xin kính hai vị một ly."
Cha con họ Đặng cùng nhấc ly rượu lên, mỉm cười rồi uống cạn. Đặng Hùng nhìn hắn, đôi mắt anh tựa chim âu:
"Không có gì! Giữa đường gặp chuyện bất bình nên cứu giúp là lẽ đương nhiên. Xuân cũng có duyên với nhà ta, mẹ ta lại rất quý nó nên nhận làm nghĩa nữ. Ta lại có một em gái, vui còn không kịp nữa là."
Bữa cơm hôm đó, cứ lời qua tiếng lại. Chốc chốc lại vang lên tiếng cười rộ khắp gian phòng. Mãi tới gần trưa, khi trời đã bắt đầu lên cao họ mới lên đường. Phong ra tiễn họ, trong lòng còn vấn vương, luyến tiếc.
"Xuân! Em phải ngoan ngoãn, nghe lời cha mẹ nuôi, biết chưa? Đừng làm gì để họ buồn."
"Anh yên tâm!" -Xuân chạy lại ôm lấy hắn, đôi mắt đã ngân ngấn lệ từ bao giờ. Phong cũng ôm lấy nó, mắt hắn đỏ hoe. Hắn vỗ nhè nhẹ lên lưng nó, khẽ nói:
"Được rồi! Mau nín đi, họ còn đang chờ kìa."
Rồi hắn buông tay ra. Xuân cũng vậy, Phong dùng tay lau nước mắt cho nó. Nó nhìn hắn từ từ lùi lại, cánh tay đưa lên vẫy vẫy. Trước khi xe chuyển bánh, Xuân còn ngoái đầu ra hướng về hắn nói thêm một câu:
"Anh! Anh cũng phải bảo trọng nhé."
"Em yên tâm. Nhớ sống thật tốt khi nào có thời gian đã sẽ đến thăm." -Phong nói với theo cho nó yên lòng, biết đâu một ngày nào đó hắn sẽ gặp lại nó.
Chờ cho bóng xe khuất dần về phía cổng thành, hắn mới bước đi.
Trở về y quán, không thấy thầy đâu chỉ thấy Phạm Bân đang bắt mạch cho một người phụ nữ. Trên gương mặt đăm chiêu của anh bỗng nở một nụ cười, đầu khẽ gật gật.
"Chúc mừng cô đã có tin vui."
"Tin vui? Nghĩa là..." -người phụ nữ vẫn chưa hiểu hết ý, cô nhìn Phạm Bân hỏi lại.
"Nghĩa là cô đã mang thai rồi!"
"Thật...thật chứ? Thật là tôi đã mang thai ư?" -người phụ nữ ấy vẫn chưa tin vào tai mình, cô đã chờ đợi điều này suốt ba năm qua. Vậy là ông trời đã không phụ lòng người.
"Thật! Là thật mà." -Phạm Bân nhắc lại trong từng lời hiện rõ nét vui mừng.
Người phụ nữ ấy vui mừng đến xúc động, hai dòng lệ ứa khỏi mi mắt, lăn dài trên má. Trời ơi! Cuối cùng...cuối cùng điều kỳ diệu đã xảy ra. Suốt ba năm qua, kể từ cái ngày sảy thai lần đầu tiên cô đã tưởng rằng mình vĩnh viễn sẽ không thể làm mẹ được. Cô đã phải chịu sự miệt thị từ phía nhà chồng, thậm chí có lúc mẹ chồng còn bắt chồng cô nạp thiếp nhưng cũng may anh ta là người yêu thương vợ mình thật lòng nên một mực từ chối. Cũng vì điều đó khiến cô áy náy suốt thời gian qua. Hàng ngày, cô thường ăn chay niệm phật, làm việc tốt tích đức cho đời, vẫn luôn ước mong có được một đứa con. Rốt cục thì ông trời đã thấu hiểu nỗi lòng cô, ban cho cô một sinh mệnh bé nhỏ. Từ nay, cô nhất định sẽ cẩn thận, sẽ trân trọng điều kỳ diệu này.
Sau đó, Phạm Bân kê một đơn thuốc dưỡng thai và căn dặn những điều kiêng kị khi mang thai trước khi cô ấy ra về.
Chiều đến là lúc ông Quân dạy y thuật cho Phong và Bân. Những bài học về thuốc, về bệnh, và phương pháp châm cứu. Thuốc được phân ra thành tám loại chính gồm: Thuốc giải biểu, thuốc gây nôn, thuốc tả hạ, thuốc hòa giải, thuốc thanh nhiệt, thuốc khu hàn, thuốc tiêu đạo, thuốc bổ dưỡng. Ngoài ra còn có các loại thuốc lý khí, lý huyết, thuốc khu phong, thuốc trừ thấp, thuốc khai khiếu, thuốc cố sáp, thuốc trục trùng.
Trong y thuật cổ đại hay nói chính xác là đông y thì ngoài chữa bệnh bằng thuốc lá còn có một phương pháp khá phổ biến đó là châm cứu. Nghĩa là dùng kim thuộc chế thành các loại kim khác nhau, châm ở những bộ phận đặc biệt trên cơ thể con người (huyệt vị). Sau khi châm vào da thịt, căn cứ vào bệnh tình và thể chất người bệnh khác nhau mà dùng thủ pháp phù hợp nhằm đạt đến mục đích thông kinh hoạt lạc, khử tà phù chính mà chữa bệnh. Các bài học ngày càng được nâng cao hơn, tuy nhiên có một số điều ông Quân nói khiến Phong hơi ngờ ngợ. Có gì đó bất thường, hắn không rõ nhưng cũng chẳng hỏi.
Tối đó, khi đang ăn cơm thì Liễu Tư từ ngoài bước vào. Trông mặt y tươi tỉnh như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Điều đó làm Phong hơi ngạc nhiên. Liễu Tư ngồi xuống ghế, y hỏi:
"Mọi người đang nói gì mà vui thế?"
"À! Không có gì, chỉ là mấy chuyện linh tinh thôi. Anh đến có việc gì mà vào giờ này?" -Tiểu Thúy hỏi lại.
"Sắp tới ta được thánh thượng phái đi thị sát ở phía tây thành, nhưng đi một mình buồn lắm nên muốn rủ mấy người cùng đi." -Liễu Tư hớn hở nói ra mục đích của mình.
"Thị sát?" -Phong thấy lạ liền hỏi lại. Liễu Tư liếc mắt nhìn ông Quân rồi lại nhìn hắn.
"À...Thực ra...ta giữ một chức quan nhỏ trong triều, được thánh thượng tin cậy nên phái đi thị sát."
"Ra là vậy!"
Nghe vậy, Phong ngộ ra, những điều hắn thắc mắc bữa trước nay đã được giải đáp. Có lẽ y là người của triều đình thật. Hắn nhìn y vài giây nhưng y lại lảng ánh mắt của hắn như đang giấu điều gì. Phong cũng không hỏi gì thêm. Liễu Tư an tâm hơn, y nhìn lại mọi người một lượt rồi hỏi.
"Thế nào?"
Cả ba người trẻ còn lại nhìn nhau rồi nhìn ông Quân như muốn hỏi ý, ông khẽ gật đầu. Đã lâu rồi bọn trẻ chưa được ra ngoài, chuyến đi này cũng coi như để giải tỏa đầu óc. Nhưng lại có một vấn đề xảy ra, ông Quân sẽ ở nhà một mình. Tiểu Thúy, Phạm Bân và Nam Phong tuy bề ngoài tỏ ra vui mừng nhưng trong lòng vẫn e ngại.
"Vậy thì chỉ có mình ông ở nhà, cháu..." -Tiểu Thúy nói.
"Không sao! Ta tuy đã già nhưng chưa đến nỗi phải cần người chăm sóc, hơn nữa các con đi cũng chỉ mấy ngày mà."
"Nhưng..."
Nhận ra trong mắt Tiểu Thúy vẫn chưa thật thoải mái, ông Quân mới nói:
"Nếu chưa an tâm thì ta sẽ kêu thằng Toàn sang ở với ta mấy hôm. Thế đã được chưa?"
"Vậy cũng được ạ!"
Thằng Toàn là con dì ba của Tiểu Thúy, thỉnh thoảng nó cũng hay đến chơi. Thằng bé tính tình lém lỉnh, hoạt bát có nó cũng vui nhà vui cửa. Vậy là mối lo của ba người kia cũng được an tâm phần nào.
(còn nữa)
______________________
(*) Một số tư liệu về đông y được tham khảo ở baophuyen.com.vn
Theo hẹn thì ba ngày sau, họ tập trung ở phủ Chiêu Quốc. Chuyến đi gồm một chiếc xe ngựa chở bốn người bọn họ, còn có bốn người tùy tùng mặc thường dân đi theo. Ngoài ra có thêm một người thân hình vạm vỡ, bên hông giắt thanh trường kiếm được Liễu Tư giới thiệu là hộ vệ Triệu Hưng.
Lát sau, từ trong phủ Chiêu Quốc một nam nhân bận áo trường bào nâu thêu trang trí hoa văn tinh xảo, trên tay cầm chiếc quạt phe phẩy đang bước ra. Phong nhìn thật kỹ, người này còn trẻ, độ hai mươi sáu, hai mươi bảy, tướng mạo có thể nói là bình thường, phong thái ung dung, tự tại. Trên môi ông ta luôn như mỉm cười, hẳn ông ta là người cởi mở. Khi nhìn thấy người đó, Triệu Hưng ngừng công việc giao cho thuộc hạ rồi bước lại hành lễ:
"Vương gia!"
"Ừm! Mọi việc sắp xếp đến đâu rồi?"
"Đã xong xuôi hết rồi ạ." -Triệu Hưng kính cẩn. Vương gật gật đầu hài lòng.
Nghe được đó, Phong mới nhớ ra người này chính là Chiêu Quốc Vương Trần Ích Tắc. Một người tài hoa, thông minh nhưng cũng khá tai tiếng trong lịch sử. Nhìn ông ta quả thực không ai có thể ngờ được...Nhưng thôi, đó là chuyện sau này hắn cũng không muốn nghĩ nhiều. Trông theo Chiêu Quốc Vương tiến về phía Liễu Tư thì thầm gì đó rồi liếc sang nhìn bọn Phong, Thúy và Bân đang đứng xếp đồ lên xe.
"Được rồi! Mọi người chuẩn bị xong xuôi thì lên đường đi. Không còn sớm nữa đâu." -Vương nói lớn.
Triệu Hưng tập hợp đám tùy tùng. Cả bốn người kia cùng tiến về phía Chiêu Quốc Vương hành lễ sau đó mới lên xe. Sau màn cáo từ, chiếc xe và đám tùy tùng cưỡi ngựa cũng lên đường tiến thẳng về hướng tây thành.
Đoàn người tiến xa dần kinh thành thẳng hướng Tây. Gió từ đồng lùa vào thổi tung tấm rèm cửa lộ ra một khung cảnh làng quê yên bình. Từng dải màu xanh cốm trải dài và rộng, bầu trời râm mát không gợn nắng. Phía xa nơi bãi đất xanh cỏ có tiếng bọn trẻ reo hò chơi trò kéo co.
Liễu Tư ngồi cạnh cửa sổ hướng mắt về phía có tiếng ồn, y nhìn chăm chú, miệng hơi mỉm cười. Trôi ngược dòng thời gian, hình như những trò chơi ấy chưa từng xuất hiện trong ký ức của y. Từ nhỏ đến lớn, tuổi thơ của y chỉ gắn với những quy tắc trong cung cứng nhắc. Luôn không được làm cái này, không được làm cái kia, y luôn phải chịu sự giám sát của nhũ mẫu. Nhiều lúc được ra ngoài thị sát cùng cha, đến những miền đất yên bình xem lũ trẻ con nô đùa, y lại thấy thèm.
Liễu Tư đã từng ao ước được một lần, chỉ một lần thôi có một ngày rong chơi thoải mái, vô lo vô nghĩ như những đứa trẻ bình thường khác. Y từng nghĩ giá như mình không phải là người của hoàng gia thì tốt biết mấy. Đôi khi con người cũng thật lạ, người bình thường thì ao ước mình được sinh ra trong dòng vương tôn để được ăn sung mặc sướng, nhưng nào ai có thể ngờ những người quyền quý đó lại bị bó buộc bởi hai chữ "phép tắc" khiến họ mất đi cái quan trọng nhất của đời người, đó chính là "tự do". Khi đó, có thể họ sẽ lại muốn mình chỉ là người bình thường.
Sau này, khi trưởng thành hơn Liễu Tư không còn chịu đựng được mỗi ngày phải sống nhàm chán trong cung nên thường cải trang trốn ra ngoài chơi. Dù nhiều lần bị cha phạt nhưng vẫn chứng nào tật nấy, cho đến khi người cha băng hà thì đã được hoàng huynh đặc ân cho y được tự do ra ngoài cung.
Liễu Tư đang miên man suy nghĩ gì đó, mắt y bỗng trùng xuống hiện rõ một tia buồn. Tiểu Thúy nhận ra liền hỏi:
"Tư! Anh sao vậy?"
"À! Không có gì." -Liễu Tư thoáng giật mình, y lấy lại tinh thần rồi nói. -"Trời hôm nay được cái mát mẻ nhỉ."
"Anh thật khéo chọn ngày." -Phạm Bân lên tiếng.
"Tất nhiên, ta đã tính rồi ba ngày nữa sẽ không có mưa."
Nam Phong từ lúc lên xe không nói một lời, đầu hắn hướng ra cửa sổ nhìn gì đó. Thật ra, từ lúc lên xe đến giờ con Sa Sa trên tay Liễu Tư cứ mở to đôi mắt thao láo nhìn hắn không chớp khiến hắn khó chịu nên mới quay đầu ra hướng khác. Khi nghe Liễu Tư khẳng định như vậy hắn mới quay vào hỏi:
"Sao ngươi biết chắc vậy?"
"Anh không biết sao? Anh Tư có tài về thủy văn đấy." -Tiểu Thúy chen lời. Phong hơi ngạc nhiên nhìn Liễu Tư, y đang ra vẻ kiêu hãnh lắm.
Phong chẳng buồn nói thêm gì, hắn lại quay đầu ra ngoài ngắm cảnh miền quê. Không gian trả lại sự tĩnh lặng như ban đầu. Chợt, Liễu Tư ngao ngán.
"Chán quá! Hay chúng ta cùng ứng khẩu làm thơ đi."
"Làm thơ?" -Tiểu Thúy và Phạm Bân cùng lên tiếng. Còn Nam Phong thì vẫn im lặng, hắn không nghe thấy hoặc hắn không quan tâm.
"Cũng được! Nhưng luật thế nào?" -Tiểu Thúy hỏi lại.
"Mỗi người sẽ tự ra một câu thơ, ba người còn lại phải làm tiếp câu sau nếu ai không làm được thì phải gọi người ra câu đầu là "sư phụ"." -Liễu Tư liếc nhìn hai người kia vẫn lắng nghe, hỏi chốt lại. -"Được chứ?"
Phạm Bân và Tiểu Thúy gật đầu tán thưởng còn Nam Phong không có phản ứng gì. Liễu Tư mới nói.
"Phong! Ngươi có muốn chơi không?"
Nghe y hỏi vậy hắn mới quay vào liếc sang Tiểu Thúy một giây rồi hắn mới đáp:
"Nghe cũng thú vị đấy. Được! Ta sẽ chơi."
"Vậy ta ra vế đối trước." -Liễu Tư hào hứng, cặp mày hơi trau lại suy nghĩ vài giây rồi đọc. -"Cánh đồng lúa chín thơm hương sữa/ Vệt nắng ban mai rực sắc mầu."
Liễu Tư vừa dứt. Phạm Bân nhìn qua ô cửa sổ ngẫm nghĩ rồi mới tiếp lời:
"Thư thả trâu già đang gặm cỏ/ Lao xao chim chóc rúc tìm sâu."
"Gió lộng bờ mương rào rạc cỏ/ Nắng vờn mặt nước xác xơ bèo." -Tiểu Thúy tiếp tục đôi câu thơ.
"Ừm! Bọn cua sợ nắng xoay mai trốn/ Lũ cá cầu mưa quẫy vây chèo." -Phong không chịu thua, hắn đã ứng phó ngay.
Đoàn xe cứ tiếp tục đi trong tiếng đối đáp của bốn người trong xe. Chốc chốc lại cười phá lên vì những câu đối ngớ ngẩn. Đi mãi đi mãi một quãng xa, có lúc họ dừng lại nghỉ ngơi một hồi rồi mới tiếp tục đi, chỉ khi trời nhá nhem tối Triệu Hưng mới ghé vào hỏi:
"Công tử! Trời sắp tối rồi, chúng ta phải nghỉ qua đêm ở đây thôi, mai sẽ tiếp tục."
"Được! Vậy cứ làm theo ý ngươi." -Liễu Tư đáp.
Chiếc xe đi thêm một đoạn nữa mới dừng hẳn. Nơi này hoang vu bằng phẳng, có ngọn núi nhỏ bao quanh nhưng không có sông suối chảy qua. Đó là mảnh đất trống với cỏ xanh lởm chởm xa gần. Bốn người kia xuống xe, mặt trời đã bắt đầu khuất dần phía sau núi để lại màn đêm u tối, những người khác đi kiếm củi chuẩn bị dựng trại còn Triệu Hưng thì đi kiếm chút cỏ quanh đấy cho đám ngựa.
Trời tối hẳn, không khí trở nên lạnh hơn. Đám người kia ngồi quanh đống lửa bập bùng sưởi ấm, mỗi người một ít lương thực mang sẵn ăn cho đỡ đói. Vừa ăn họ vừa kể chuyện vui cho nhau nghe. Cảnh này giống những buổi đi cắm trại cùng lớp hồi cấp ba của Nam Phong, thỉnh thoảng nghĩ đến kỷ niệm xưa hắn lại muốn mình bé lại.
Đêm xuống, mặt trăng thẹn thùng trốn sau đám mây trắng, chỉ hé ra một góc sáng nhỏ không đủ để lấn át những ngôi sao lấp lánh trên bầu trời kỳ diệu.
Trong ánh sáng mờ nhạt Liễu Tư thấy dưới đất một khúc cây lấp lánh phía sau Nam Phong, y nhặt lên ngắm nhìn rồi nhận ra đó là một cây sáo. Từng đường nét hoa văn được chạm trổ tinh xảo đến từng chi tiết nhỏ khiến Liễu Tư không khỏi kinh ngạc mà thốt lên:
"Đẹp quá!"
Nghe vậy Nam Phong quay sang thấy y đang cầm cây sáo của mình thì hơi tức giận vội giật lại. Cây sáo dính ít đất, hắn cẩn trọng phủi phủi nhẹ nhàng rồi giắt bên hông không quan tâm tới vẻ mặt khó chịu của Liễu Tư.
"Đó là sáo của ngươi hả? Ngươi có vẻ rất trân trọng nó nhỉ, hình như đi đâu cũng mang theo."
"Đây là quà của một người tặng cho ta."
"Là ai vậy? Người thân hay của cô nương nào đó?" -Liễu Tư lại tò mò về cây sáo đẹp đó nên gặng hỏi.
"Không biết. Ngươi hỏi nhiều như vậy để làm gì?" -Phong thản nhiên đáp như thế nhưng thật ra hắn cũng không rõ cây sáo này từ đâu mà ra, chỉ là hắn cảm giác nó rất quan trọng nên luôn mang bên mình. Và đến bây giờ khi có người hỏi hắn lại mang một mối băn khoăn.
"Ta...ta chỉ là tò mò thôi."
"Tư! Chắc anh chưa được nghe Phong thổi sáo nhỉ? Anh ta thổi hay lắm." -Phạm Bân lên tiếng.
"Đúng đó! Dạo trước em cũng từng nghe." -Tiểu Thúy quay sang Nam Phong. -"Hay bây giờ anh tấu một khúc cho mọi người cùng nghe đi."
"Ta..." -Phong có chút lưỡng lự, hắn không thích thổi sáo cho nhiều người nghe nhưng lần này Tiểu Thúy mở lời nên hắn không muốn phật ý nàng. -"Được! Vậy ta sẽ thổi bài "Sao phải biệt ly?" cho mọi người nghe."
Hít một hơi thật sâu, Phong đưa sáo kề lên môi. Một khúc sáo buồn. Đúng vậy! Bởi khúc sáo này còn gắn với một mối tình bi thương của Dương Lâm và Thị Huệ.
Chuyện tình của họ bắt đầu từ một khúc sáo và kết thúc cũng từ một khúc sáo. Cả hai người yêu nhau tha thiết nhưng vì định kiến xã hội, vì phân biệt giai cấp nên họ phải biệt ly nhau trong nước mắt. Thị Huệ quen Dương Lâm trong một lần du xuân khi nghe được tiếng sáo của anh, cô đã có cảm tình. Dương Lâm cũng vậy, anh đã yêu cô ngay từ lần đầu gặp mặt. Thời gian trôi qua họ dần nhận ra tình cảm của nhau, họ đến với nhau tự nhiên như bao đôi lứa khác. Họ đã từng có những ngày tháng thật sự tươi đẹp.
Thế nhưng, cha mẹ Thị Huệ kịch liệt phản đối Dương Lâm vì nhà anh nghèo, họ còn ép gả cô cho Lê Toàn -một kẻ giàu có nhưng nổi tiếng sở khanh trong vùng, vì không chịu lấy gã nên cô đã tự vẫn trên sông Lam. Dương Lâm nghe được tin dữ, anh như rơi xuống vực thẳm đầy tăm tối. Những ngày tháng tiếp theo anh tự nhốt mình trong nhà, chìm trong men rượu và những bản nhạc, không biết trời đất ra sao. Rồi đến ngày thứ bốn mươi chín, Dương Lâm ra bờ sông tấu một khúc sáo như ai oán khiến người nghe không khỏi rơi lệ. Kết thúc nốt nhạc cuối cùng, cả người Dương Lâm lao xuống sông. Dòng nước chảy xiết cuốn theo linh hồn anh đến nơi vĩnh hằng.
Tiếng sáo của Phong vẫn vi vu trong đêm. Tất cả mọi người đều ngồi im cùng lắng nghe. Từng giai điệu như truyền vào người nghe một xúc cảm khó tả, một cảm giác buồn sầu. Cả câu chuyện về mối tình ngang trái như ẩn trong từng nốt nhạc nhưng không phải ai cũng hiểu, đa số cảm thấy nó là khúc nhạc buồn, chỉ những ai có sự đồng cảm với người phổ nhạc mới thấy được cái hay thật sự trong từng giai điệu. Liễu Tư say sưa ngắm nhìn hắn, y nhận ra ẩn sâu trong đôi mắt ấy luôn chất chứa một điều khó hiểu.
Không rõ từ khi nào Liễu Tư đã bắt đầu cảm phục hắn, tiếng sáo quả là đi vào lòng người. Nó như khiến người nghe cảm nhận được những tâm tư, tình cảm của Dương Lâm dành cho người yêu sâu sắc đến mức nào. Tình yêu ấy sẽ mãi là vĩnh cửu. Phong dừng lại khi thổi đến khúc cuối cùng, như ai oán như một câu hỏi của Dương Lâm dành cho người đời sau này. Sao phải biệt ly?
Có lẽ do dư âm của khúc sáo vẫn còn vương vấn trong lòng, nên tiếng sáo đã dứt mà không ai nói với nhau một lời nào. Liễu Tư chợt nhận ra lệ mình đã rơi ướt đẫm cả khuôn mặt. Tại sao? Phải chăng là vì câu chuyện từ khúc sáo đó, y không biết sao mình lại xúc động đến vậy. Lần đầu tiên có người làm cho y xúc động vì một khúc sáo.
____________
p/s: đoạn làm thơ là của Phong Phong sáng tác. Xin cảm ơn bạn.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét