menu

Trang Chủ

 photo vn520_org-51f8396ae462b.gif

Thứ Ba, 30 tháng 7, 2013

[Người tình của Công chúa -P2] Chương 12

Chương 12

Biến cố



Liễu Tư và những người bạn tiếp tục đi đến các ngôi làng thị sát. Trông những người nông dân chất phác, sớm chiều ra đồng làm ruộng hăng hái, cuộc sống thanh bình khiến nhiều lúc y thấy ghen tị. Nghe nói năm nay được mùa, nông dân đủ ăn đủ mặc không phải lo nghĩ gì, đời sống cũng ổn định, ngày qua ngày cứ êm ả trôi qua trong bình lặng. Triều đình lại có chính sách thuế phù hợp nên dân chúng cũng không phải kêu thán gì nhiều. Người người hào hứng làm ăn, nhà nhà chăm chỉ dựng nghiệp, cuộc sống ấm no, hạnh phúc. Đất nước hưng thịnh, thái bình như vậy còn mong gì hơn. Đâu ai biết cuộc sống này chỉ sau vài năm nữa thôi sẽ chẳng còn yên bình như bậy giờ. Chiến tranh. Phải! Chiến tranh sẽ tàn phá mọi thứ, sự thanh bình chỉ còn lại nỗi bi thương.

Qua một số lời bàn, Liễu Tư còn thu thập được tin khá quan trọng. Nghe nói gần đây có mấy gã đạo sĩ người phương bắc thường lảng vảng quanh các ngôi làng dò xét, xem chừng có điều đáng ngờ. Thực ra đó cũng là việc chính cho chuyến đi lần này. Nhớ lại cách đây mấy hôm có người trình báo việc này lên thượng hoàng, ngài cũng tính đi thị sát một chuyến nhưng lại vướng vào một chuyện khác cấp bách hơn nên đành phó thác cho Liễu Tư. Nay sự việc đã rõ ràng, người phương bắc đã bắt đầu có những dấu hiệu đầu tiên.
...

Đám người Liễu Tư đi đến gần trưa thì dừng lại ở một quán rượu nhỏ ven rừng. Bước xuống xe sau nửa ngày ngồi mệt mỏi, Phong vươn vai kéo căng cơ người. Thật sảng khoái, nhưng cái bụng của hắn lại đang réo lên ùng ục.

Tám người bọn họ cùng bước vào. Quán rượu khá đơn sơ, bên trong có cặp vợ chồng chủ quán trông còn khá trẻ chắc chưa đến ba mươi là cùng. Xung quanh bên ngoài, mấy bàn khác đã có khách ngồi. Đám người của Liễu Tư ngồi vào hai bàn còn trống phía góc sân. Triệu Hưng đặt thanh kiếm lên bàn, ngoái về phía chủ quán trong bếp:

"Ông chủ! Cho chúng tôi hai bàn rượu thịt."

"Có liền!" -người chủ quán liếc mắt nhìn họ rồi lại đưa mắt sang nhìn một vị khách ngồi gần đó như ra một ám hiệu.

Khoảng vài phút sau, rượu thịt được mang ra. Thứ thịt lợn rừng nướng hòa quyện với gia vị tạo thành một mùi hương ngào ngạt khó cưỡng, lại thêm loại rượu quê đặc sản của vùng này thì khỏi chê. Triệu Hưng chợt linh cảm có gì đó không ổn, anh cẩn trọng lia mắt nhìn xung quanh thì bắt gặp những ánh mắt rình rập bất thường. Anh cảnh giác nắm chặt thanh kiếm, một cảm giác bất an bao trùm người anh, linh cảm đó chưa bao giờ sai. Khi Nam Phong vừa đưa chén rượu kề lên môi thì bị Triệu Hưng cản lại:

"Khoan đã!"

Ngay sau đó, một tiếng rên vang lên từ phía bàn bên cạnh. Cao Trình ôm bụng quằn quại ngã ra khỏi ghế, máu từ thanh quản trào ra chảy thành dòng lăn xuống cằm. Trước cái nhìn kinh ngạc của ba người anh em cùng bàn còn lại, Trình chỉ kịp kêu lên một câu cuối cùng rồi tắt thở:

"Rượ...rượu có độc."

Quả nhiên, linh cảm của Triệu Hưng hoàn toàn chính xác. Ngay tức khắc những vị khách không thiện cảm trong quán rượu lôi binh khí dưới gầm bàn, mặt hăm hở xông vào bảy người mới vào kia. Triệu Hưng nhanh chóng nhấc thanh kiếm rút ra đỡ những nhát chém liên hồi của ba, bốn tên như muốn lấy mạng y. Kiếm pháp của một tay hộ vệ quả không tầm thường, chỉ có thể nói là nhanh, mạnh, dứt khoát. Các chiêu thức điêu luyện, thân thủ uyển chuyển là những gì thấy được ở người họ Triệu. Cùng lúc đó, Cao Tuất, Vũ Mạnh và Đinh Tùng cũng đã lao vào cuộc hỗn loạn ấy. Tuy không giỏi như Triệu Hưng nhưng họ cũng thuộc vào tầm cao thủ.

Dường như đã có chủ ý từ trước, từ đâu những bóng người mặc đồ đen cũng xuất hiện mỗi lúc một đông. Bọn chúng thân thủ nhanh nhẹn, nhảy qua lại trên ngọn cây rồi đáp xuống lao vào cuộc chiến. Tiếng binh khí va chạm nhau leng keng đến inh tai, xác những kẻ áo đen ngả trên mặt đất mỗi lúc một nhiều, máu hòa chung với đất tạo thành một hỗn hợp kì dị. Dù Triệu Hưng và thuộc hạ có võ công cao đến đâu thì cũng có lúc sức lực giảm dần, bọn hắc y nhân lại ngày càng đông.

Phong, Tư, Bân và Thúy đứng nép vào một góc đứng nhìn trong lòng lại bàng hoàng không yên. Thình lình có mấy tên sát thủ khác vượt qua Triệu Hưng lao ngay vào chỗ bốn người họ, một nhát kiếm lóe lên sượt qua người Liễu Tư. Y như chết lịm đi. Nam Phong nhanh chóng lượm thanh kiếm của một tên đã chết gần đó vung lên đỡ lấy nhát kiếm thứ hai suýt lấy mạng Liễu Tư. Hắn cùng lúc đó cũng không thể đứng yên.

Triệu Hưng thấy Phong cũng có chút võ công thì thấy an tâm hơn. Sức lực anh sắp không chống chọi nổi, cả ba tên thuộc hạ cũng bắt đầu đuối sức. Nhận thấy điều chẳng lành, Hưng vội hô lên:

"Công tử mau ra khỏi chỗ này!"

"Được được." -Liễu Tư hãy còn run rẩy mất hết thần chí nên cũng không nghĩ ra việc cần phải chạy. Mục tiêu của đám sát thủ thật ra chính là y.

"Phong! Hãy dẫn họ đi mau." -Triệu Hưng nói gấp gáp.
 
"Được!"

Nhờ có sự yểm trợ của Triệu Hưng và thuộc hạ nên Nam Phong mới dễ dàng kéo họ đi. Hắn và Liễu Tư lên ngựa của Triệu Hưng, còn Phạm Bân và Tiểu Thúy cũng lên một con ngựa khác rồi cùng phi vào rừng. Thoắt ẩn thoắt hiện phía sau vẫn còn mấy tên áo đen nhảy qua nhảy lại trên ngọn cây đang lao về phía họ. Đến một đường ngã ba, Phong nói nhanh:

"Chúng ta phải chia ra thôi. Hẹn gặp ở thị trấn."

"Được!"

Nói vội câu đó, Phạm Bân thúc ngựa rẽ sang trái lao đi, Nam Phong thì thẳng tiến vào sâu trong rừng mặc dù hắn không biết con đường này sẽ dẫn tới đâu, nhưng trong lúc thế này chỉ cần thoát khỏi bọn người kia đã là tốt rồi. Bóng những kẻ áo đen vẫn bám riết. Thấy Liễu Tư im lặng bám chặt lấy mình, Phong hét lớn:

"Ngươi không sao chứ?"

Liễu Tư ngồi phía sau ôm chặt lấy hắn, tâm trạng còn lo sợ nên chẳng nói được gì chỉ nhắm tịt mắt áp sát đầu vào lưng hắn. Tiếng gió ù ù bên tai nên cũng không nghe rõ.

Lấp lánh phía sau có ánh phản chiếu của một vật nhọn. Gã áo đen đứng trên ngọn cây rút cung tên ra, kéo căng dây cung nhắm thẳng hướng hai người trên ngựa phía trước. Dây cung buông ra, một lực mạnh đẩy mũi tên xé gió lao vun vút về phía trước. Một tính toán sai của kẻ bắn tên làm mũi tên đâm vào mông ngựa. Con ngựa đau đớn mất kiểm soát lao tiếp về phía trước với tốc độ kinh hoàng, Phong cố gắng kéo dây cương nhưng dường như vô dụng. Lại một mũi tên khác lao tới xoẹt qua cánh tay hắn. Đau buốt. Con ngựa vẫn lao như điên đến khúc cua, bất ngờ quẹo trái khiến tay Nam Phong tuột dây cương làm cả hắn và Liễu Tư ngã xuống, hai người ôm lấy nhau lăn xuống vực sâu rồi ngất lịm đi.
...

Liễu Tư cựa người, cảm giác êm êm như đang nằm trên nệm nhưng thứ này lại không bằng phẳng. Y nhận ra hơi thở âm ấm phả vào mặt mình, lại cảm nhận được nhịp tim đang đập nhè nhẹ ngay bên dưới. Y chậm rãi mở mắt. Gần quá. Gương mặt của Nam Phong ngay trước mắt y, đôi mắt hắn nhắm hờ. Đây là lần đầu tiên Liễu Tư được nhìn hắn ở khoảng cách gần như thế. Nhìn kỹ thì thật ra hắn cũng tuấn tú, sao trước nay ta không nhận ra nhỉ? Liễu Tư nghĩ vậy, y thích thú nhìn hắn mãi mà quên mất rằng mình đang nằm trên người hắn trong hoàn cảnh này.

Nam Phong sau một hồi đấu tranh với bóng tối cũng dần tỉnh lại. Hắn bất ngờ mở mắt, trước mắt mình là gương mặt thanh tú của Liễu Tư. Đôi mắt y mở to đang nhìn hắn đến lạ kỳ, thoáng thấy hắn tỉnh lại thì y đỏ mặt nhưng đôi mắt ấy vẫn dán lên mặt hắn cứ như trên đó có thứ gì làm y cuốn hút lắm. Phong cũng nhìn lại y. Đây là lần đầu tiên hắn nhìn rõ gương mặt của Liễu Tư gần như thế.

"Ngươi không sao chứ?" -Phong chợt lên tiếng kéo Tư về hiện tại.

"À! Không...không sao. Còn ngươi?"

"Ta không sao chỉ thương nhẹ ở tay, nhưng sắp bị ngươi đè chết rồi."

Liễu Tư giật mình, giờ mới nhớ ra mình đang yên vị trên người hắn.

"Để ta xuống, để ta xuống." -Liễu Tư thôi nhìn hắn rồi chống tay lên ngực hắn, gượng sức người dậy nhưng...cái chân của y đau điếng. -"Aaa"

"Ngươi sao vậy?"

"Cái chân ta đau quá!"

Phong gượng sức ngồi dậy nhưng không được, người hắn tê mỏi có lẽ do bị đè lên người lâu nên vậy. Thấy hắn mãi không ngồi dậy được, Liễu Tư mới hỏi:

"Ngươi lại sao nữa?"

"Ta tê người quá, không dậy nổi. Ngươi kéo ta ngồi dậy đi."

"Ờ! Được."

Liễu Tư đưa tay nắm lấy bàn tay thô ráp của hắn. Bàn tay hắn lạnh quá nhưng cái cảm giác này... từ trước tới này y chưa từng cảm nhận được. Một luồng điện nhỏ tê tê trượt dọc cánh tay từ chỗ giao nhau ấy truyền đến tim khiến nó bỗng lạc nhịp. Bất giác Liễu Tư rụt vội tay lại khiến Nam Phong mất đà lại ngả người xuống. Hắn có phần bực bội.

"Ngươi làm gì vậy?" -Phong gần như quát lên.

"Ta...ta..." -Không biết giải thích sao cho hợp lý, Liễu Tư lắp bắp mãi không thành lời.

"Mau kéo ta ngồi dậy."

Liễu Tư chỉ kịp ừ một tiếng rồi lại nắm lấy tay hắn kéo lên. Phong ngồi được dậy. Hắn dùng tay nắn bóp đôi chân tê cứng của mình cho mạch máu lưu thông. Một lúc sau, Phong nhìn vào mắt chân phải của Liễu Tư thấy gấu quần bị sờn rách. Hắn đưa tay định chạm vào thì y đã vội rụt lại nhưng hình như chỗ đó đau nên y khẽ rên lên.

"Ngươi định làm gì?" -Liễu Tư hỏi.

"Ta phải xem chân ngươi bị thương thế nào thì mới chữa được chứ."

"Vậy..." -Liễu Tư ngập ngừng. -"Vậy  phiền ngươi."

Nam Phong nhè nhẹ tháo giày và tất ra, nắm lấy cổ chân trắng trầy xước của y, khẽ nhấc lên. Xem một lượt, khớp xương có phần bị chệch nếu không nắn lại e rằng sẽ khó chữa.

"Ngươi chuẩn bị chưa?"

"Chuẩn bị gì?" -Liễu Tư khẽ hỏi.

"Chân ngươi phải nắn lại nếu không sẽ thành tật. Bây giờ ta sẽ nắn lại, khá đau đấy nên ngươi phải gắng chịu."

Liễu Tư chưa kịp chuẩn bị tâm lý gì, Phong đã bắt đầu xoay xoay vài vòng rồi khẽ giật một cái cho xương khớp vào vị trí. Một tiếng rắc nhỏ vang lên từ chỗ mắt cá chân, ngay sau đó là tiếng thét từ thanh quản Liễu Tư như muốn xé tan cả bầu trời...
...

Tại nhà của quan tri huyện.

Trong từ đường của một căn nhà khá rộng có một người đang trong tâm trạng vô cùng lo lắng, bầu khí cũng trở nên nặng nề. Người thanh niên mặc áo xám, bắp tay băng bó vết thương chưa lành đang đi qua đi lại nôn nóng. Phạm Bân từ một căn phòng nhỏ bước ra, anh vừa phải băng bó và đắp thuốc cho anh em ba người anh em của họ Triệu. Tiểu Thúy cùng phu nhân của quan tri huyện vẫn dưới bếp trông coi thuốc đang nghi ngút khói.

Thấy Triệu Hưng cứ đi qua đi lại như vậy cũng chẳng giải quyết được gì, Phạm Bân còn muốn chóng mặt, anh nói:

"Anh cứ đi qua đi lại như thế cũng không giải quyết được gì. Chi bằng hãy ngồi xuống nghĩ cách."

 
Triệu Hưng toan bước đi thì gặp viên tri huyện tất tả bước vào. Nhìn thấy ông ta, Hưng liền hỏi:

"Sao rồi! Có tìm được công tử không?"

Đáp lại câu hỏi chỉ là một cái lắc đầu bất lực của quan tri huyện. Nỗi lo lắng trong lòng Triệu Hưng càng tăng thêm phần nào, anh nhất định phải tìm được.

"Không được. Ta phải đi vào rừng một chuyến."

"Vậy để tôi dẫn thêm vài người cùng đi." -tri huyện nói

"Được!"

"Tôi cũng muốn đi, nhiều người sẽ dễ tìm hơn." -Phạm Bân từ trong bước ra nói.

Triệu Hưng gật nhẹ đầu. Bọn họ lại tiếp tục vào rừng tìm kiếm Liễu Tư và Nam Phong trong khi trời đã bắt đầu chập chờn tối.
...

Liễu Tư chợt thấy trên cánh tay trái Nam Phong bị rách một đường, miệng rách đã dính nhiều máu loang. Y ân cần hỏi:

"Tay ngươi bị thương rồi! Không sao chứ?"

"Chỉ hơi đau một chút." -Phong vừa nói vừa xé mảnh vải quấn quanh bắp tay rồi xiết chặt cho máu ngưng chảy. Dường như hắn đau lắm nên mới nhăn mặt.

Một lúc sau, Nam Phong bỗng nhìn thẳng vào Liễu Tư, chợt hỏi:

"Ngươi rốt cục là ai?"

Câu hỏi đó khiến Liễu Tư hơi giật mình, mắt y đánh ra chỗ khác để tránh ánh mắt dò xét của hắn. Nghĩ một hồi lâu sau, y mới lên tiếng nhưng lại không phải là câu trả lời ưng ý:

"Ta là ta. Ngươi hỏi gì lạ vậy?"

"Sao lại có người muốn giết ngươi?" -Phong tiếp tục câu hỏi dò xét.

"Làm sao ta biết, ngươi đi mà hỏi người đó. Có thể do trong triều ta được thánh thượng tín nhiệm, chắc ai đó ganh ghét nên muốn hã.m hại ta." -Liễu Tư vẫn không dám nhìn hắn, thật ra y đã đoán được kẻ nào làm nhưng không tiện nói. Liễu Tư biết nếu cứ tiếp tục thế này thể nào hắn cũng sẽ nghi ngờ vì vậy y nhanh trí đổi chủ đề. - "Giờ chúng ta phải làm sao đây?"

"Còn làm sao nữa, phải tự tìm cách đến thị trấn."

"Chúng ta thử kêu lên, có khi bọn Triệu Hưng quanh đây nghe thấy sẽ đến cứu." -Liễu Tư định kêu lên thì bị bàn tay Phong bịt vội lại.

"Ngươi điên à. Kêu lên như thế khác nào báo cho bọn sát thủ là chúng ta đang ở đây."

"Vậy...không lẽ ngồi đây chờ chết?"

"Trước hết phải đi xem xét nơi này đã."

Chân Phong giờ đã có cảm giác trở lại, hắn có thể đứng lên đi thăm dò, chỉ là thân mình vẫn còn chút ê ẩm. Phong bám vào thân cây làm trụ rồi gượng sức đứng hẳn lên, hắn muốn đi xung quanh khảo sát trước khi trời tối. Nơi này hoang vu, nếu không tìm được đường về mà phải ở lại đây đêm nay, e là lành ít dữ nhiều.

"Ngươi định đi đâu?" -Liễu Tư thấy hắn định đi đâu đó.

"Ta muốn đi thăm dò xem có lối nào lên được không, sẽ trở lại ngay."

"Ngươi tính bỏ mặc ta ở đây rồi chuồn mất chứ gì?"

"Thì ra ngươi nghĩ ta là hạng người như vậy?"

Liễu Tư cũng chỉ thuận miệng nói, không ngờ lại vô ý đụng tới lòng tự trọng của hắn. Y hơi hối hận vì điều đó nên chẳng nói gì thêm. Thấy Liễu Tư không trả lời, Phong lên tiếng:

"Ngươi cứ ngồi đây, ta đi rồi sẽ quay lại ngay."

Mặc Liễu Tư ngồi đó, Phong bước đi được vài bước rồi lại nghĩ: Liễu Tư đang bị thương ở chân, nếu cứ để y một mình nhỡ có gặp đám sát thủ hay thú dữ thì sao chống chọi được? Nếu y có mệnh hệ gì thì lương tâm mình thực cắn rứt không yên. Nghĩ vậy, Phong liền quay lại hỏi:

"Ngươi có đi nổi không? Chúng ta cùng đi."

"Há. À chắc là được."

Phong tiến về phía y, làm trụ cho y bám. Chân Liễu Tư vẫn còn đau lắm nhưng y cố gắng không kêu lên. Tay Phong bám vào cánh tay y từ từ đỡ lên. Liễu Tư khom người rồi cũng thẳng lưng đứng hẳn được nhưng chân trái bất cẩn giẫm phải đám sỏi trơn trượt làm y suýt ngã. Phong theo phản xạ nhanh tay vòng qua ngực y đỡ lại. Hắn nhận ra có thứ gì đó cồ cộ, mềm mềm lại đang phập phồng trước ngực Liễu Tư, chỗ đó hình như không giống bình thường, không giống của hắn. Một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu Nam Phong. Ánh mắt hắn mở to kinh ngạc nhìn y, Liễu Tư cũng sửng sốt nhìn hắn. Hai con người ấy nhìn nhau trong kinh ngạc. Không gian xung quanh cảm giác cô đọng lại đến nghẹt thở.

"Liễu Tư! Ngươi không phải là..."

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét