menu

Trang Chủ

 photo vn520_org-51f8396ae462b.gif

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

[Người tình của Công chúa -P1] Chương 3

Chương 3

U Minh cốc




“Píp…píp! Pè…è…è.!!!!!!!!!”

Tiếng còi xe inh ỏi nhức đầu, Phong mở mắt ra thấy mình đang đứng giữa đường cái, xe cộ qua lại bóp còi liên tục. Dòng người qua lại vô tình như không ai thấy có người  đứng đó, hắn ngơ ngác “Chuyện gì thế này? Mình đã trở về rồi ư? Không! Không thể tin được, điều gì đã xảy ra”. Nửa mừng, nửa lo. Tâm trí hắn bây giờ hoàn toàn trống rỗng. Hắn vò đầu cố nghĩ xem điều gì đã xảy ra, hắn muốn chắc chắn đây là thật.

Đang loay hoay giữa dòng người, Phong chợt phát hoảng, ngay phía trước một chiếc xe cỡ lớn lao nhanh vun vút về phía hắn, hắn muốn chạy… nhưng đôi chân cứ nặng trịch khiến hắn khó mà nhúc nhích. Theo phản xạ, hắn liều một phen đưa tay ra thế đỡ. Một luồng gió mạnh lướt qua, hắn vẫn bình an vô sự nhưng điều đó chưa hẳn là niềm vui mà lại là một điều khác tồi tệ hơn. Chiếc xe cứ thế lao xuyên qua cơ thể hắn như một người vô hình. Người vô hình? Lúc này đây, trong đầu hắn thoáng nghĩ đến một điều. Hắn đã chết. Ban đầu là sự kinh ngạc và sau đó cái  sợ hãi đến tột cùng bao trùm lên con người hắn. Chết ư? Mình mới 24 tuổi, còn rất nhiều điều muốn làm, mình còn chưa gặp lại người thân mà…
   
    Đột nhiên từ phía bên kia đường, hắn nhận ra có bóng ai đó thân quen. Là Vy, cô đứng đó, mắt hướng về phía hắn khẽ mỉm cười. Phong đưa tay với lấy, nhưng mỗi lúc hình bóng ấy lại càng xa khiến đôi tay hắn chơi vơi giữa khoảng không, không tài nào nắm được tay cô. Hắn càng hét lớn “Vy! Vy hãy đưa tay cho anh. Đừng xa anh! Anh xin lỗi, anh sai rồi…”

Bóng dáng Vy cùng mọi thứ xung quanh dần bị màn đêm u tối nuốt chửng bỏ mặc hắn trơ trọi trong cái không gian vô tận ấy. Cả người hắn đang rơi tự do xuống cái hố đen bí ẩn. Hắn  hét lên trong vô vọng… [/I]

    Đôi mắt chậm rãi hé mở, thứ ánh sáng mặt trời khiến mắt Phong chói lóa một lúc. Hắn thấy mình đang nằm trên giường trong một căn phòng gỗ được trang trí bởi những dây hoa leo tuy đơn sơ nhưng lại đẹp, mồ hôi đổ ướt đẫm người. Hắn ngồi dậy định bước xuống giường thì phát hiện đôi chân cứng đờ không thể cử động được. Hắn hơi sợ rồi chớt nhớ ra đây lại là đâu? Thiên đường hay địa ngục? Mình đã chết chưa?...Đó là những câu hỏi xuất hiện trong đầu làm hắn quên cả nỗi sợ khi nãy. Hắn cứ ngồi đó ngẫm lại những điều vừa trải qua, thật khó có được câu trả lời hợp lý…

“Chàng tỉnh rồi! chàng tỉnh thật rồi! may quá, tạ ơn trời.”

Từ phía ngoài, một cô gái xinh đẹp mang bộ y phục tứ thân trắng tuyết bước vào thấy hắn đã tỉnh lại, khuôn mặt nàng hiện rõ nét vui mừng trước sự ngỡ ngàng của hắn. Nàng bước đến, chăm chú xem sắc mặt có phần tái nhợt của hắn, đôi mắt nàng chuyển sang lo lắng.

“Cô…cô là ai? Đây rút cuộc là thiên đường hay địa ngục? Tôi đã chết chưa?”- hắn không khỏi thắc mắc những câu hỏi khiến nàng cũng rối.

“Chàng không nhớ sao? Đây là nhà em ở U Minh Cốc, chàng vẫn chưa chết đâu. Chỉ có điều trúng độc của xà tinh nên vẫn chưa thể cử động được đôi chân. Nhưng chàng yên tâm, em sẽ chữa trị cho chàng.”- nàng trả lời tường tận cho hắn hiểu.

“Tôi nhớ…tôi nhớ đã nhìn thấy một con rắn rất lớn, tôi chạy rồi bị nó cắn một nhát…sau đó thì…không còn nhớ gì nữa.”- hắn cau mày gắng nhớ lại khoảnh khắc đó vẫn còn chút kinh hãi.

“Con rắn chàng nhìn thấy là xà tinh, suýt chút nữa chàng đã bị ả ta ăn thịt rồi!”

“Xà tinh?”- hắn hỏi lại, nàng gật đầu -“Rồi sau đó?”

“Cũng may em đến kịp, không thì…”

“Cô đã cứu tôi?”- hắn lại hỏi, nàng lại gật đầu - “Nghĩa là tôi chưa chết, thật may quá! Cám ơn cô.” - hắn cố nhoài dậy có ý muốn cúi xuống nhưng nàng đã ngăn lại.

“Không! Phải là em cám ơn chàng mới đúng.”

“Cám ơn tôi?”- hắn không hiểu ý. –“Vì điều gì?”

“Đúng vậy, nếu chàng không cứu em chắc em đã bị Hổ Tinh bắt rồi.”

“Tôi đã cứu cô ư?”- hắn nhìn kỹ khuôn mặt xinh đẹp của nàng, ngẫm nghĩ hồi lâu nhưng không thể nhớ ra đã từng gặp mặt - “Chắc cô nhận nhầm người rồi, thậm chí chúng ta còn chưa gặp nhau, sao tôi có thể cứu cô được?”

“Không, em không nhầm đâu! Chính là chàng”- nhìn vẻ mặt khó hiểu của hắn, nàng nói tiếp -“Chàng còn nhớ đã từng cứu một con cáo trắng?”

“Cáo trắng? Tôi nhớ đã từng cứu một con cáo trắng, nhưng nó thì có liên quan gì?”

“Con cáo đó…” – nàng ngưng lại thấy hắn vẫn đang chăm chú lắng nghe, nhìn sâu vào đôi mắt hắn, nàng nói tiếp - “Con cáo đó thật ra chính là em!”

    Câu trả lời của nàng khiến hắn giật bắn người, sau đó là kinh hãi. Phong nhìn nàng ngờ vực rồi lại cười hờ.

“Đừng đùa thế chứ, chắc thấy tôi đang bệnh nên muốn chọc vui chứ gì? Nhưng tôi thấy chuyện đó chẳng hề vui tẹo nào đâu.”

“Chàng không tin ư? Để em cho chàng xem.”

    Nàng vẫn hơi lưỡng lự vì ngại hắn sẽ sợ nhưng nàng không muốn giấu giếm điều gì. Nàng tin người đàn ông này sẽ chấp nhận mình. Tiểu Nguyệt lùi lại vài bước làm động tác gì đó khó hiểu. Chỉ trong phút chốc, đôi chân nàng rời khỏi mặt đất, cơ thể nàng lóe lên thứ ánh sáng kì dị khiến hắn thấy lóa mắt. Nàng hiện nguyên hình một con cáo trắng. Phong ngớ người nhận ra vết sẹo trên lưng, là con cáo hắn đã cứu bữa trước. Sự thật bày ra trước mắt, có thể không tin sao? Rốt cục thế giới có bao nhiêu điều bí ẩn mà người ta chưa từng khám phá? Thật thần kỳ nhưng cũng đáng sợ. Phong cứng người nhìn nàng không chớp mắt, thấy hắn chẳng nói năng gì nàng lại hóa thành người.

“Chàng sao vậy?” - nàng hỏi

“Tôi…tôi không sao, chỉ là…hơi ngạc nhiên một chút.”

“Chàng không sợ sao?”

“Tất nhiên sợ…nhưng tôi nghĩ cô đã cứu tôi chắc sẽ không hại tôi chứ?”

“Không đời nào em hại chàng.”- nàng cười, đôi mắt xanh biếc nhìn hắn đủ để tin tưởng.

“Vậy còn lý do gì khiến tôi phải sợ cô chứ.”

“Chàng nói thế thì em an tâm rồi! Thực ra thế giới của em cũng có kẻ tốt người xấu, nhưng mọi người thường nghĩ yêu quái là xấu, mới đầu em cũng hơi lo chàng sẽ sợ. Mà chàng đừng gọi em là “cô” nữa, nghe xa lạ quá!”

“Thế phải gọi là gì?” - hắn hỏi lại.

“Chàng hãy gọi là Tiểu Nguyệt đi.”

“Tiểu Nguyệt. Mặt trăng nhỏ. Hay thật.” –hắn cười thích thú.

“Thôi chàng nằm xuống nghỉ đi, em đi nấu thứ gì đó, chắc chàng đã đói.”- nói đoạn, nàng đỡ hắn nằm xuống rồi quay lưng đi ra phía ngoài.

    Khoảng nửa canh giờ sau, nàng đã nấu xong nồi cháo hành mang vào cho hắn một tô lớn. Nàng lại nhẹ nhàng đỡ hắn ngồi dậy, bón cho hắn từng thìa:

“Được rồi! Cứ để tôi tự ăn, tay tôi đã cử động được rồi mà, cô…à không, nàng xem!”- nói rồi, hắn phẩy phẩy cái tay, tuy chưa thật sự thoải mái nhưng những việc múc thìa cháo thì cũng không quá khó khăn.

“Thôi, chàng cứ ngồi yên để em bón cho chàng.”- nàng khẽ cười hiền dịu.- “Em muốn vậy mà.”

    Phong nhìn nàng, khuôn mặt hiền hòa với nét ngây thơ trên môi nở một nụ cười, hắn cũng không nỡ từ chối đành gật đầu rồi ngồi yên cho nàng bón từng miếng cháo ngon lành như một đứa trẻ được mẹ nuông chiều. Đã lâu rồi, hắn chưa được một người con gái nào chăm sóc hắn chu đáo thế, tim hắn khẽ rung lên cảm động.

***
    Thì ra suốt mấy ngày qua, hàng ngày nàng đều vận công truyền chân khí vào cơ thể hắn cố hút chất độc ra, chính vì thế nàng đã hao tổn nhiều nguyên khí và hấp thu một lượng độc tố. Đã có lần, Thụ bà (Thụ bà là một cây cổ thụ hàng ngàn năm tuổi hấp thu tinh khí của đất trời mà thành yêu, bà quen Tiểu Nguyệt từ khi nàng còn là một tiểu hồ ly, bà vẫn luôn chăm sóc nàng, coi nàng như con gái mình) khuyên nàng không nên tiếp tục vì như thế một ngày nào đó nàng sẽ không chịu nổi, lúc ấy nàng đã nói rằng:

 “Chàng là người tốt, nếu không có chàng chắc con đã…”

Thụ bà lo lắng: “Nhưng nếu con tiếp tục, ta e là cứu được hắn xong thì người nằm đó lại là con. Ta không nỡ để con phải hi sinh mình vì hắn.”

“Con không sao đâu, vì chàng dẫu có ra sao con cũng cam tâm.”

“Có đáng không?” - Thụ bà hỏi nàng nhưng đã đoán được phần nào câu trả lời.

“Đáng, rất đáng!”- nàng quả quyết bằng cả trái tim mình, đôi mắt hướng về phía người đàn ông đang nằm trên giường, yên bình biết bao.

    Như vậy mỗi ngày qua đi, Phong dần khỏe lại, còn nàng lại càng yếu đi nhưng nàng vẫn luôn giữ vẻ tươi vui như không có chuyện gì tránh cho hắn để ý rồi lại lo lắng. Hơn tháng sau, lượng độc xà trong người đã được hút ra hết hẳn, hắn đã có thể đi lại bình thường. Sáng hôm nay, một ngày tiết trời trong xanh, nắng nhẹ và thêm chút gió thoang thoảng. Hắn thức dậy trong niềm sảng khoái.

“Hôm nay, tôi đã khỏe lại rồi, tôi muốn ra ngoài hít thở không khí trong lành.”

“Vậy để em đưa chàng đi dạo một lượt.”

    Bước ra khỏi cánh cửa ấy là một thế giới hoàn toàn khác. Nói thế nào nhỉ, hắn thật sự ngỡ ngàng, không ngờ trên đời này lại có nơi đẹp lạ thế. Một vườn đào nở rộ đang ganh nhau khoe sắc dưới ánh nắng dịu nhẹ, từng làn gió thổi tung những cánh hoa đào bay trên không trung lượn vòng. Những khóm hoa khác đủ sắc thắm cùng đung đưa theo gió hòa chung điệu múa mềm mại, lũ bướm nhiều hình dáng từng đôi bay lượn khắp nơi trên khoảng trời riêng, đâu đây tiếng chim ríu rít gọi nhau nghe đến là vui tai. Phía xa, tiếng suối chảy róc rách tạo bản nhạc giao hưởng chốn thiên nhiên thanh tịnh. Không nén nổi sự kinh ngạc Phong thốt lên: “Đây chẳng phải là chốn bồng lai tiên cảnh ư?”.

“Chàng thích không?”- nàng mỉm cười, nụ cười hài hòa.

“Thích! Rất thích!”- hắn như một đứa trẻ reo lên -“Nhưng lạ quá! Tôi nhớ giờ đang là mùa thu sao có hoa đào được nhỉ?”

“Đây là U Minh Cốc, quanh năm chỉ có một mùa xuân, hoa nở rất nhiều, muông thú quanh đây rất đa dạng và hiền lành.”- nàng giải thích.

“Thật kỳ diệu. Giống như Neverland trong truyện PeterPan ấy.”

“Ne ne gì cơ?”- nàng khó hiểu.

“À không! Ý là tôi rất thích nơi này. Tôi muốn đến đó.”- hắn háo hức khi thấy một cái đình nhỏ nổi trên hồ sen gần đó. Bên trong có một bộ bàn gỗ, phía trên là đàn tranh. Hắn hỏi: “Nàng biết đàn ư?”

“Em cũng biết chút ít.”

“Vậy nàng hãy đàn tôi nghe một bài được không?”- hắn tò mò tài gảy đàn của nàng, nàng e thẹn gật đầu tiến đến bên cây đàn.

“Chờ chút, tôi cũng có hứng muốn thổi sáo.”

“Chàng biết thổi sáo?” –nàng ngạc nhiên.

“Thời sinh viên tôi từng tham gia văn nghệ của trường đấy!” –hắn nói mà tự hào.

“Thời sinh viên?”

“À! Ý tôi là thời còn đi học.” –hắn ngó quanh. -“Nhưng hình như không có sáo ở đây.”

“Không sao, hồi trước em từng có một cây sáo. Để em lấy cho chàng”

    Bàn tay nàng quét trên không, những đốm sáng xanh bay theo đường quét của nàng, hình dạng cây sáo cũng từ đó dần hiện ra. Một cây sáo trúc được trạm trổ những họa tiết hoa văn tinh xảo. Hẳn là vật quý. Phong không còn ngạc nhiên về điều đó lắm vì ở nơi này có gì mà không có chứ. Tiểu Nguyệt đưa cho hắn. Hắn cầm lấy thích thú, ngắm nghía mãi.

“Bây giờ em tặng chàng cây sáo này. Nếu…nếu sau này không có em bên cạnh chàng hãy coi nó là em. Em sẽ luôn bên chàng.” –giọng nàng ngập ngừng.

“Nàng nói gì vậy, tôi sẽ luôn bên nàng.” –hắn nhận ra trong giọng nàng có điều gì đó khó hiểu.

“Em chỉ nói là nếu thôi mà!”

“Được! Tôi sẽ luôn mang nó bên mình.”

    Rồi, từng ngón tay thon thả của nàng lướt nhẹ trên dây đàn tạo những thanh âm du dương khi trầm khi lắng phát ra từ cái đình nhỏ khiến vạn vật xung quanh đều trở nên tĩnh lặng lắng nghe. Hắn đưa cây sáo sát môi tấu khúc nhạc theo nàng. Nàng gảy đàn, chàng thổi sáo. Thú vui trên đời còn gì vui hơn.

Tiếng đàn, tiếng sáo quyện vào nhau hòa thành điệu nhạc đưa người nghe vào cõi mộng huyền ảo, thực thực mà lại hư hư quên đi mệt mỏi, buồn phiền. Tiếng đàn là tâm tư của nàng có chút gì đó vui vui, lại có chút gì đó đượm buồn khó tả. Vui có lẽ bởi những ngày ở bên hắn khiến nàng cảm thấy thật hạnh phúc, thật ấm áp biết bao, nhưng lại đượm buồn bởi nàng linh cảm rằng cuộc sống đẹp đẽ đó liệu có thể ké.o dài bao lâu? Nghĩ đến đó ánh mắt nàng xa xăm nhìn vào khoảng không vô tận…

Tiếng đàn đã dứt nhưng những âm thanh trong trẻo của nó vẫn còn chút dư âm trong lòng người nghe một cảm giác gì đó man mác khó nói thành lời…

    Về trưa trời lên cao vút, nắng cũng mau dần. Phong đi loanh quanh tham thú viễn cảnh, thi thoảng mỏi chân lại ngồi nghỉ ở cái đình nhỏ trên hồ sen. Còn Nguyệt, nàng vào bếp chuẩn bị bữa trưa, từ căn bếp nhỏ lan tỏa ngào ngạt mùi thơm đồ ăn như thách thức cái dạ dày đang kêu của hắn. Lát sau, nàng mang ra cái đình ấy mấy món ăn dân dã được bày trí bắt mắt không hề kém mấy món sơn hào hải vị hắn từng thưởng thức ở các nhà hàng mỗi lần đi tiếp đối tác, nếm thử một miếng thịt nướng còn nóng hổi trên đĩa. Hắn tấm tắc khen:

“Ukm. Ngon quá! Nàng thật khé.o tay! Nàng nên mở một nhà hàng, chắc sẽ đông khách đấy.”- nghe hắn khen khiến nàng vui vui.

“Hi hi, có gì đâu chỉ là mấy món bình thường thôi mà, nếu chàng thích hãy ăn nhiều vào.!”- ngượng ngùng, nàng gắp vào bát hắn một miếng khác.

“Nàng cũng ăn đi!”

    Bọn họ vui vẻ cười nói trong bữa cơm với niềm hạnh phúc giản đơn ấy như đôi phu thê trẻ son sắt. Khiến đất trời phải ghanh tị.

    Chiều đến, khi ánh nắng đã thưa dần, trên cao lộng gió, hắn cao hứng muốn thả diều. Nàng và hắn cùng nhau làm hai chiếc diều hồ điệp tuy không được đẹp lắm nhưng đủ để họ mãn nguyện. Đôi hồ điệp bằng giấy cứ theo đà gió mà lên cao, cao mãi. Họ thích thú chạy trên nền cỏ xanh mướt dưới nắng chiều như hai đứa trẻ. Khi đã chán, họ nằm xuống bãi cỏ, ngước lên bầu trời xanh được phủ lớp kem bông đủ hình thù lơ lửng giữa khoảng không.

“Nàng xem, đám mây kia giống con thỏ quá!”- hắn chỉ lên một đám mây trắng thích thú.

“Chàng xem, đám kia còn giống con heo kìa! Nhìn ngộ ghê.”- nàng cũng chỉ vào một đám mây khác to hơn gần đó rồi cười.

    Một đôi chim nhiều màu sắc, trên người phát quang tuyệt đẹp từ đâu tới chao liệng khắp nơi điểm vào bức tranh vẽ dở của Ngọc Đế  thêm sặc sỡ, hắn thích thú buột miệng:

"Nàng xem chim gì mà đẹp thế kia?"

"Đó là đôi phượng hoàng của ông Tường gác cổng."

"Đẹp quá. Thật không ngờ lại được thấy tận mắt loài chim chỉ có trong truyền thuyết."

Nàng nằm sát vào hắn gối đầu trên cánh tay chắc nịch của hắn, họ cùng ngắm đôi chim, cùng nói về những điều kỳ diệu ở U Minh Cốc. Gió chiều mơn man đưa họ vào giấc ngủ say nồng lúc nào không hay.

    Chuyện gì đến rồi sẽ đến dẫu cho ta không muốn nhưng vẫn phải chấp nhận bởi đó là số mệnh. Đối với Tiểu Nguyệt, những ngày sống hạnh phúc bên người mình yêu bấy nhiêu đó là đủ. Chỉ cần người đó có thể vui vẻ, sống khỏe mạnh là đã không phụ lòng nàng rồi. Còn chi phải hối tiếc nữa. Có thể cái suy nghĩ ấy quá ích kỷ khi nàng không hề nghĩ đến cảm nhận của người đó chăng? Liệu khi biết được vì cứu hắn mà nàng phó mặc bản thân mình, hắn sẽ ra sao? Hắn sẽ tự trách bản thân, tự dằn vặt…Đúng! Những điều đó nàng chưa bao giờ nghĩ tới, chưa một lần.

    Vào buổi sớm ngày kia, khi mặt trời đã lên cao hơn cái sào. Phong mới thức dậy, vươn căng người, hít thật sâu cho bớt mỏi. Từ phía ngoài Tiểu Nguyệt trên tay mang chậu nước ấm với chiếc khăn như mọi ngày để hắn lau mặt, bước vào:

“Từ lần sau nàng không cần phải làm vậy đâu, tôi đã khỏe rồi tôi có thể tự làm được mà.”

“Nhưng…em muốn vậy.”- nàng e thẹn.

“Nhưng tôi không muốn nàng phải vất vả.”

“Không sao, không vất vả tý nào.”- nàng đặt chậu xuống ghế, giặt chiếc khăn rồi vắt kiệt nước đưa cho hắn.-“Chàng lau mặt đi.”

    Nam Phong đỡ lấy chiếc khăn ướt ấm đưa lên mặt lau, trong lòng thật ấm áp. Lát sau, hắn mới để ý, sắc mặt nàng có phần tái đi, bờ môi hơi thâm lại, hắn lo lắng:

“Nàng không sao chứ? Tôi thấy sắc mặt nàng có vẻ không được tốt, nào ngồi xuống để tôi bắt mạch xem.”

“Không đâu, em vẫn khỏe, không sao đâu chắc tại tiết trời nóng quá.”- nàng viện cớ để che giấu.

“Tôi nghĩ nàng nên nghỉ ngơi, ăn chút gì mát mát kẻo lại mắc bệnh.”

    Nàng ậm ừ cho qua rồi lại bê chậu nước xuống bếp, chuẩn bị đồ ăn sáng. Dường như cơ thể nàng đã quá sức chịu đựng của chất độc, đôi tay nàng run run không cầm nổi chiếc nồi rỗng… “Xoảng!” một tiếng kêu từ dưới căn bếp nhỏ vang lên khiến hắn giật mình, linh tính mách rằng có điều bất ổn. Hắn hốt hoảng lao xuống, tay nàng vẫn run lên một hồi rồi tứ chi bắt đầu tê liệt, hắn chạy lại ôm nàng trước khi nàng ngã quỵ xuống, không còn ý thức bản thân.

   
Nam Phong đỡ nàng nằm lên giường, đưa tay ra bắt mạch. Thật kỳ lạ! Mạch đập lúc nhanh lúc chậm rối ren. Hơi thở nàng dường như chậm lại nhưng rất nóng. Đồng tử chuyển sang đỏ rồi loãng dần, môi thâm tím. Đây…đây rốt cục là bệnh gì?

    Phong gọi không biết bao nhiêu lần nhưng nàng vẫn nằm im đó. Đôi môi thâm tím dần, gương mặt tái nhợt đi. Phải làm sao bây giờ? Trong ký ức của hắn lại dấy lên hình ảnh đau thương bấy lâu tưởng chừng bị chôn vùi, hắn thấy sợ. Tâm trí bấn loạn xen lẫn bối rối, không nghĩ được gì. “Phải rồi! Thụ bà, phải đi tìm thụ bà.!” Phong vội vàng chạy ra khu vườn đến nơi cây cổ thụ đứng.

“Thụ bà! Thụ bà! Bà…bà có ở đó không?”- hắn hét lên gọi lớn.

    Từ gốc cây to, dần hiện lên hình hài một khuôn mặt già cỗi nhăn nheo, vang lên giọng nói thần bí:

“Ngươi sao vậy? Có chuyện gì?”

“Bà…bà...xin bà… mau cứu Nguyệt, mau… cứu Nguyệt đi, làm ơn hãy cứu nàng ấy…”- Thụ bà nhận ra trong giọng nói gấp gáp của hắn có điều gì đó bất bình thường. Vội hỏi lại.

“Nguyệt? Nguyệt làm sao?”

“Sáng sớm vẫn còn bình thường vậy mà đột nhiên nàng ấy ngất đi, chân tay tê liệt, tôi đã gọi mãi mà nàng ấy vẫn không tỉnh lại…”-tự trấn an mình, hắn kể lại.

“Thì ra là vậy, chắc nó đã không còn khống chế được độc tính rồi.” - Thụ bà nghe hắn nói đã đoán được nguyên nhân.

“Độc? Nàng bị trúng độc sao?”- có phần ngỡ ngàng, hắn hỏi lại.

“Đúng! Vì muốn hút độc xà trong người ngươi mà nó đã bị hấp thu một lượng chất độc.” -Thụ bà buông một tiếng thở dài- “Ta đã khuyên nó không nên tiếp tục nhưng nó cứ khăng khăng muốn cứu ngươi.”

    Câu trả lời của Thụ bà như tiếng sét đánh ngang tai, hắn lặng người đi. Là do tôi ư? Vì cứu tôi nên nàng đã…? Không! Nàng ấy không thể…, nàng không thể…

“Tôi xin bà hãy cứu nàng, làm ơn hãy giúp nàng… Nàng không thể chết được, không thể…”- hắn quỳ gối cầu xin, đôi mắt đã hoen đỏ.

“Nguyệt nó đối với ta xưa nay luôn coi như con gái mình, không cần ngươi cầu xin thì ta cũng sẽ cứu nó. Nếu ta có thể.” –câu cuối của bà nói nhỏ hơn, đôi mắt hướng ra xa.

    Nghe đến đó, hắn như một người bị mắc kẹt trong hang tối tìm được đường sáng. Ánh mắt sáng rực lên. Vậy là có hy vọng rồi!

“Vậy… vậy là bà có thể cứu nàng? Tốt quá rồi, tốt quá rồi.”- nét mặt hắn rạng rỡ lên.

“Ngươi hãy mau đỡ nó ra đây, ta xem. May ra còn có thể…”- Thụ bà nói nhưng thực lòng không dám chắc cứu nổi đứa con gái ngốc nghếch này được không nữa.

Nghe vậy, Phong vội chạy vào phòng nhẹ nhàng bế nàng trên tay, thân thể nàng vẫn đang tê cứng, đôi hàng mi rủ xuống khép hờ. Thụ bà vươn hai chiếc rễ to dài ra đón lấy nàng, xem kỹ một lượt, bà nghĩ hồi lâu rồi lắc đầu.

“Độc của xà tinh rất mạnh đã ngấm toàn bộ lục phủ ngũ tạng rồi, nếu là người thường chắc đã…đã chết từ lâu rồi. Nó chịu được đến giờ đã là thần kỳ" -ánh mắt bà trùng xuống nhìn vào khoảng không hư vô, trong lòng đã có câu trả lời. Chỉ là bà chưa biết có nên nói cho người kia hay không.

Thấy Thụ bà không nói nữa mà chỉ lặng im, hắn sốt ruột vội cắt ngang dòng suy nghĩ của bà.

“Bà có thể cứu sống nàng ấy đúng không? Hãy nói rằng bà có thể đi, bà sẽ cứu được nàng ấy mà. Làm ơn hãy nói như thế.”

 “ Đã quá muộn rồi…ta không thể.” –Thụ bà nhìn hắn đang chờ đợi, cũng không thể giấu được mãi. Chi bằng cứ nói cho hắn sự thật. Nghĩ vậy, bà nói có chút ngập ngừng.

    Chỉ ba từ “ta không thể” của Thụ bà đã khiến người nghe như muốn quỵ xuống. Tất cả sự kỳ vọng vào  Thụ bà đã hết, dù chỉ là mong manh thôi cũng không còn. Không thể nào? Không thể như thế được. Tôi không chấp nhận!

“Tôi không tin! Tôi không tin! Bà đang lừa tôi. Bà chắc chắn cứu được nàng, hãy cứu nàng, xin hãy cứu nàng. Dù bắt tôi chết tôi cũng cam tâm. Chỉ cần nàng sống…chỉ cần nàng sống thôi.” –hắn hét lên gần như muốn phát điên, đôi tay không kiểm soát được túm lấy thân cổ thụ mà lay lay.

“Câm mồm! Nguyệt vì cứu ngươi mà không màng đến tính mạng mà bây giờ ngươi lại muốn chết. Ngươi không thấy mình đã phụ lòng nó sao?” -Thụ bà tức giận, vung sợi rễ quất mạnh vào mặt hắn.

Nam Phong bị cái quất và lời nói của bà làm tỉnh ngộ. Hai tay hắn buông lỏng ra, như người mất hồn hắn gục xuống đất. Đúng! Tôi không thể phụ lòng nàng nhưng tôi…tôi không thể giương mắt nhìn nàng như thế được. Sao tôi lại ngu ngốc thế, đáng lẽ phải nhận ra từ sớm chứ? Tôi hận chính bản thân mình. Tôi hận! Tôi hận! Tôi hận! Mỗi câu nói là mỗi lần hắn dùng lực tự đấm vào lồ.ng ngực mình thình thịch. Ông trời ơi! Tại sao ông nỡ đối xử với nàng như thế? Tại sao? Tại sao?

Trông hắn như vậy, Thụ bà hướng đôi mắt về phía Tiểu Nguyệt đang nằm thoi thóp trên nền cỏ xanh mướt. Làn da trắng bệch, đôi môi cánh đào chuyển sắc tím ngắt, chốc chốc người lại co giật nhẹ vài lần. Đôi mắt bà rươm rướm nước, không giấu nổi sự cảm thương.

“Ta chỉ có thể giúp nó sống thêm được một ngày thôi.” –hít một hơi thật sâu, Thụ bà lại thở dài ra. Từ trong hốc cây một thứ gì đó đóm sáng bay ra rơi vào tay hắn.- “Hãy cho nó uống thứ này, đây linh đơn ta luyện suốt mấy trăm năm vẫn chưa xong nên chỉ có thể khống chế độc tố trong một ngày thôi. Hãy biến một ngày đó trở nên có ý nghĩa, hãy giúp Tiểu Nguyệt khi ra đi sẽ được thanh thản.”

    Hắn không biết nói gì thêm ngoài hai từ “Cảm tạ!” rồi lặng lẽ làm theo lời Thụ bà cho nàng uống viên linh đơn đó. Bế nàng trở lại giường, nhìn nàng nằm đó lòng hắn lại thêm đau nhưng vẫn cố không biểu hiện ra, nàng từng nói nàng thích nhìn hắn cười. Hắn không muốn khi tỉnh lại nàng thấy khuôn mặt buồn rầu đó.

Khoảng một canh giờ sau, tay chân nàng bắt đầu mềm ra, mạch đập bình thường trở lại. Nàng dần dần mở đôi mắt to đẹp tựa ánh sao, thân người vẫn mệt mỏi không có chút sức lực.

“Nàng cứ nằm yên đó! Hôm nay để tôi chăm sóc cho nàng.”- hắn ân cần.

“Em…em không sao mà!”- nàng cố ngồi dậy ra vẻ vẫn khỏe mạnh.

“Nàng đói chưa? Để tôi bón cho nàng cháo nhé! Tôi vừa nấu vẫn còn nóng.”-hắn với tay lấy bát cháo còn bốc khói để sẵn trên chiếc bàn. (cháo đó là do hắn nấu trong lúc chờ nàng tỉnh.)

“Nào!”- hắn múc một thìa thổi thổi cho bớt nóng rồi đưa lên miệng nàng. Nàng nhìn hắn mà cảm động, đôi mắt thoáng rưng rưng. Dù hắn đang cười nhưng nàng nhận ra trong đôi mắt hắn không giấu nổi nét buồn. Nàng nghĩ hắn đã biết sự thật.

“Sao vậy? Mặt tôi có gì sao?” –thấy nàng không nói gì mà chỉ nhìn hắn, hắn lên tiếng vì sợ nàng sẽ nhận ra điều gì đó trong đôi mắt mình. Rõ ràng hắn là một diễn viên tệ. Hắn đưa tay lên mặt quệt qua quệt lại.

“À không!” –Nghe hắn hỏi đã ké.o nàng về thực tại. Nàng nở nụ cười cho hắn an tâm rồi, mở miệng ngậm thìa cháo hắn vẫn đang giơ trước mặt.-“Ừm! Rất ngon! Không ngờ chàng lại biết nấu cháo.”- nàng khen khi đã nuốt trọn miếng cháo vừa miệng.

“Đương nhiên! Thời sinh viên… à thời đi học vẫn thường nấu món này khi mấy đứa bạn bị ốm.”

    Nửa ngày trôi qua, Tiểu Nguyệt đã trở lại bình thường, nàng có thể xuống giường đi lại. Hắn dìu nàng bước ra ngoài hít thở không khí trong lành. Trời nhẹ lên cao, hôm nay có nắng nhạt, gió nhè nhẹ ùa vào làm mấy chiếc chuông gió ngoài hiên kêu leng keng vui tai.

“Hôm nay nàng muốn làm gì?”

“Tiết trời hôm nay đẹp! Em muốn thả diều!”-nàng nhìn ra bầu trời trong xanh.

“Được! Vậy chúng ta cùng thả diều.”

    Họ lại cùng thả diều, cùng đàn sáo, cùng tưởng tượng những đám mây. Cảnh sắc như chỉ mới hôm qua nhưng tâm trạng con người lại mang nỗi niềm khác. Nhìn nàng cười trong nắng thật đẹp, hắn cũng vui. Thỉnh thoảng liếc nhìn nét ngây thơ của nàng, hắn không cầm lòng được, mọi thứ trong mắt lại nhòe đi. Khi ấy nàng hỏi, hắn bảo do bụi bay vào mắt. Nhưng nàng biết hắn đang nói dối.

Thầm mong giây phút ấy mãi mãi ngừng lại, giá như một ngày có thể dài hơn hai mươi tư tiếng thì tốt quá, nhưng cái “giá như” ấy mãi mãi chỉ là một điều không thể. Mặt trời đã bắt đầu khuất sau phía núi ké.o theo tấm màn đêm phủ khắp nhân gian. Trăng đêm nay mờ nhạt nhưng cũng đủ nhận ra khuôn mặt người con gái kia đang tái nhợt đi, thời gian không còn nhiều. Nàng tựa vào bờ vai hắn, tay nắm chặt tay ngồi trên đám cỏ ngước lên bầu trời đêm có những vì sao lấp lánh.

“Nàng biết đó là gì không?”- hắn chỉ lên những vì sao.

“Đó là những ngôi sao.”

“Không! Đó là linh hồn của những người tốt, bà ngoại tôi thường bảo khi một linh hồn phải rời khỏi thân xác, họ sẽ bay lên bầu trời hóa thành những ngôi sao để có thể nhìn được người thân của họ dưới trần thế.”- hắn lắc đầu rồi nói, nàng mỉm cười chăm chú nhìn hắn.

“Vậy… khi em chết đi có được hóa thành một ngôi sao bay lên đó không?”

    Câu hỏi của nàng vô tình cứa một vết cắt vào tim hắn nhói đau, có chút gì đó nghẹn ngào, có chút gì đó bất lực…Lặng yên hồi lâu. Hắn không muốn trả lời, bởi xa xôi về một miền ký ức vùi sâu đã từng có người hỏi hắn câu đó.

“Em sẽ hóa thành một ngôi sao sáng nhất, cao nhất để có thể nhìn thấy chàng.” - nàng nói tiếp, cố giấu đi giọt nước mắt trên khóe mi chỉ trực cơ hội trào ra.-“Sau khi em ra đi, chàng đừng đau buồn, em muốn nhìn thấy nụ cười của chàng, khi chàng cười thật sự rất đẹp. Em muốn mang nụ cười ấy đến nơi đó.”

“Được! Tôi sẽ không buồn, không đau đâu.”-hắn gượng cười nhạt, sống mũi cay cay…

    Trời bắt đầu về đêm, không khí trở nên lạnh hơn, hắn ôm chặt nàng vào lòng để giữ ấm.

“Trời lạnh rồi, chúng ta vào thôi!”

“Em muốn được ngắm sao thêm một lúc nữa.”-giọng nàng yếu ớt.

    Hai người cùng ngước lên trời cao, ngắm ánh trăng vàng mờ nhạt trên nền trời xanh. Từ đâu, hàng đàn đom đóm lập lòe bay khắp nơi, tựa những vì sao đang chuyển động. “Đẹp quá!”, nàng thốt lên. Hắn mỉm cười, đôi mắt long lanh ngập ánh lung linh của đom đóm. Không gian tỏa sáng một vùng, lãng mạn vô cùng. Nàng nằm trong vòng tay ấm áp của hắn, nghe từng nhịp đập trái tim. Làn gió nhẹ nhàng mang theo lời hắn thoang thoảng bên tai: “Tôi yêu em!”, tim nàng run lên, khóe môi nở nụ cười hạnh phúc, hàng mi không giữ được giọt nước kia khẽ lăn xuống, thấm vào áo người đó. Người đó tâm đau đớn vô cùng.
   
    Thân ảnh nàng hiện nguyên hình cáo trắng, tim thôi đập, đôi mắt khép lại, nằm trong vòng tay ấy chìm vào giấc ngủ ngàn thu. Bầu trời đêm nay lại có thêm một ngôi sao sáng nhất, cao nhất. Những con đom đóm cũng bay lên cao đưa tiễn rồi khuất dần vào bóng tối. Hắn đưa cây sáo lên môi tấu một khúc nhạc buồn. Trong màn đêm tĩnh lặng ấy đâu ai biết có một người đàn ông đang rơi lệ…

Phải chăng ông trời đã quá tàn nhẫn khi một lần nữa cướp đi người con gái yêu thương hắn. Thêm một lần nữa, trái tim của chàng trai hai mươi bốn tuổi ấy lại chịu thêm một vết thương.

Liệu ta còn có thể yêu, yêu sao lại đau khổ đến thế?
Phải chăng tình yêu là một thứ quá xa xỉ hay yêu là sai???

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét