Chương 13
Ân nhân
"Ngươi! Sao ngươi dám...?" -Liễu Tư trợn trừng mắt như hỏi tội.
"Liễu Tư! Ngươi không phải đàn ông?"
Câu hỏi ấy khiến Liễu Tư sực tỉnh ra cánh tay gã đàn ông này đang chạm vào ngực mình, hắn đã phát hiện điều bí mật mà bấy lâu nay y luôn giấu kín...về thân phận thật của mình. Tâm trí y trở nên bấn loạn không nghĩ được gì, tim đập dồn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Liễu Tư luống cuống đẩy Phong ra làm hắn suýt ngã, ánh mắt hắn vẫn nhìn y vẻ kinh ngạc. Liễu Tư đỏ mặt vội quay lưng đi, không nói được điều gì. Đối với y, sự im lặng trong hoàn cảnh này là cần thiết.
Nam Phong sau một hồi thất thần thì cũng bình tĩnh trở lại. Thật ra ở thế kỷ 21, hắn cũng từng gặp không ít loại người, những cô nàng tomboy cá tính thì lại càng không hiếm vì thế hắn không lấy gì làm ngạc nhiên cho lắm. Thế nhưng, ở thời đại này nếu một nữ nhân giả trang nam thì ắt hẳn là điều bất thường. Điều đó lại khiến Phong tò mò hơn về con người này. Giống như một ẩn số chưa có lời giải.
....
Nam Phong đi trước, đảo mắt liên tục để quan sát địa hình và cũng là để cảnh giác. Khu rừng khá rậm rạp, tất cả những gì hắn thấy vẫn là một cái dốc cao với những cây thông thẳng đứng và một cánh đồng may trắng xanh ở mạn dưới. Liễu Tư lặng lẽ khập khiễng theo sau hắn, y đi rất chậm và cách xa hắn rất nhiều. Cảm giác của y lúc này thật sự không còn thoải mái như trước đó nữa, y chưa biết nên đối mặt với hắn sau này ra sao. Vẫn là một Liễu Tư bướng bỉnh, nghịch ngợm hay là một con người khác?
Phong chợt dừng bước, hắn quay lại nhìn y đang bước đi khó nhọc, chậm chạp hơn rùa bò. Đôi chân mày của hắn hơi nhíu lại, khẽ lắc đầu. Phong thở nhẹ một tiếng rồi bước trở lại chỗ Liễu Tư, hắn quay lưng khom người thấp xuống, lạnh lùng nói:
"Lên đi!"
"Ngươi làm gì vậy?" -Liễu Tư ngỡ ngàng chưa hiểu lắm đành hỏi lại.
"Ngươi đi hơn rùa bò như thế thì có đến sáng mai cũng không tìm được đường lên."
"Ta...ta. Ngươi không biết là nam nữ thụ thụ bất thân làm sao ta có thể..." -chưa kịp nói tiếp thì y đã bị Phong chặn họng.
"Đừng nhiều lời, mau lên đi không là ta bỏ mặc ngươi ở đây đấy."
Lưỡng lự hồi lâu, dù không muốn nhưng rốt cục Liễu Tư cũng phải leo lên lưng hắn để hắn cõng đi. Y biết hắn nói thế chỉ là lời dọa dẫm, nhưng hắn nói cũng đúng nếu cứ đi chậm chạp thế này thì có đến sáng cũng chưa tìm được đường lên, mà thực bây giờ Liễu Tư chỉ muốn mau chóng về nhà.
"Chúng ta phải ở lại đây đêm nay thôi." -Phong chợt lên tiếng khi họ đã đi được một hồi lâu mà vẫn chưa tìm được lối lên. Trong khi ấy, mặt trời đã thu gần hết ánh sáng của mình về phía sau núi.
"Hả?" -câu nói cắt ngang dòng suy nghĩ của Liễu Tư, y có chút thất vọng.
"Trời sắp tối rồi, thật khó mà tìm đường lên. Chúng ta hãy tạm ở đây một đêm đã." -Phong quay đầu liếc nhìn Liễu Tư đang vẻ mặt lo lắng, hắn nói tiếp. -"Ngươi yên tâm, ta không làm gì ngươi đâu mà sợ."
"Ta không có ý đó."
Phong chọn một bãi đất trống rồi tự đi kiếm củi. Lát sau trở về, trên tay ôm một bó củi lổng chổng, ít lá khô làm mồi lửa và một thanh gươm cũ kỹ hắn lượm được dưới một gốc cây thông. Phong ném củi xuống xếp lại thành đống rồi dùng hai viên đá đập vào nhau. Tiếng cạch cạch va vào nhau chỉ bắn ra ít tia sáng mỏng, đập mãi một hồi mà không thấy bắt lửa như trong chương trình truyền hình vẫn làm, hắn bắt đầu bực mình. Liễu Tư ngồi co gối trên mảng đá, thấy hắn làm gì đó lạ thì có ý định hỏi nhưng lại thôi, chỉ đến khi thấy hắn bắt đầu bực dọc thì y mới lên tiếng hỏi:
"Ngươi đang làm gì vậy?"
"Ta đánh lửa." -Phong trả lời ngắn gọn, trong câu nói còn chất chứa giọng điệu khó chịu.
"Lửa? Chưa thấy ai lấy lửa như ngươi." -Liễu Tư cười phá lên một hồi rồi rút trong người ra một ống trúc nhỏ chìa về phía hắn. -"Thử cái này xem."
Phong quay lại, hắn thấy khó chịu khi bị Liễu Tư cười mỉa nhưng vẫn cầm lấy ống trúc, nhìn một lúc thì nói:
"Thì ra ngươi có mang nó. Vậy mà không chịu nói sớm."
"Ta đâu có biết ngươi đang nhóm lửa."
Phong không đối lại được nên đành im lặng. Hắn rút nắp ra rồi phồng má thổi nhẹ vào đốm lửa sáng hồng, ngọn lửa từ đó cũng dần dần nổi lên. Quả nhiên, việc nhóm lửa cũng dễ dàng hơn rất nhiều. Chỉ lát sau, đống lửa cũng bùng cháy lên.
...
Bóng tối bắt đầu xâm chiếm xung quanh khiến cả cánh rừng trở nên âm u hơn, không khí từ trên cao tràn dần xuống lạnh hẳn. Ngồi bên đống lửa sáng rực, chốc chốc lại nổ lép bép khi cháy phải cái gì đó. Bóng hai con người ngồi đối diện nhau, chẳng ai nói một lời, không gian cũng vì thế mà tĩnh mịch chỉ còn nghe được tiếng côn trùng kêu hoặc tiếng loạt soạt đâu đó đằng xa. Phong ngồi lau lại thanh gươm cho sáng bóng, Liễu Tư thấy thanh gươm lạ thì lên tiếng hỏi:
"Thanh gươm ấy ở đâu ra vậy?"
"À! Ta thấy nó lúc đi kiếm củi nên nhặt luôn, dùng để phòng thân. Thanh gươm này tuy có hơi cũ nhưng vẫn dùng được." -hắn nói nhưng vẫn chăm chú lau lưỡi gươm.
"Sao lại có thanh gươm ở nơi này nhỉ?"
"Ta cũng không biết."
Hắn trả lời ngắn gọn, cũng không muốn quan tâm về xuất xứ của thanh gươm này. Trong hoàn cảnh bây giờ đâu thể nghĩ nhiều hơn thế, miễn nó vẫn dùng tốt là được rồi. Liễu Tư không hỏi gì nữa, y ngồi lặng thinh đưa ánh mắt vào đống lửa vẫn cháy. Từng đợt gió lướt qua mang theo hơi sương se lạnh, Liễu Tư khẽ rùng mình, hai tay ôm lấy bờ vai, người run nhẹ, trong đáy mắt vẫn thấp thoáng ánh lửa bập bùng sắc cam đỏ.
"Ngươi lạnh hả?" -Phong chợt hỏi khi thấy y như thế.
"Ta...Ừ, có chút lạnh." -Liễu Tư ngập ngừng đáp.
Phong nhìn y không nói gì, hắn đặt thanh gươm xuống, tự cởi chiếc áo khoác ngoài của mình rồi tiến lại gần, nhẹ nhàng khoác lên người y. Liễu Tư hơi ngạc nhiên chưa kịp hỏi hắn "không sao chứ?" thì hắn đã vội lên tiếng:
"Ta không sao. Thân nam nhi, một chút lạnh có đáng gì. Chẳng may ngươi mà bị cảm lạnh thì lại khổ thân ta." -hắn nói nửa đùa nửa thật rồi trở lại chỗ ngồi, hơ hơ tay vào đống lửa.
Trong lòng Liễu Tư lúc này bỗng cảm kích hắn vô cùng, may thay nhờ có hắn nếu không bây giờ không biết nàng sẽ ra sao. Nàng nhìn hắn, trong suy nghĩ thầm nhủ: "Đa tạ ngươi, Nam Phong!". Cũng lúc đó, lần đầu tiên nàng cảm nhận khi được một người đàn ông quan tâm là như thế nào. Một sự rung động nhẹ nơi con tim nàng. Nàng mỉm cười, giây phút ấy, nàng đã quyết định rồi.
Ánh lửa cháy gần hết lại được Nam Phong ném thêm củi vào làm nó lại bùng lên. Trong ánh sáng mờ nhạt hắn nhận ra người con gái kia thi thoảng lại liếc nhìn hắn vài lần. Đôi lúc bắt gặp ánh mắt của hắn, nàng lại cúi gằm mặt xuống như muốn giấu đi vẻ ngượng ngùng. Liễu Tư khi ấy trong mắt hắn lại giống một thiếu nữ khuê các, không còn vẻ tinh nghịch như trước nữa khiến hắn cảm thấy không quen lắm.
Trong khi ấy ở một nơi khác cách đó không mấy xa có đám người tay cầm đuốc lập lòe trong đêm đang lùng xục khắp khu rừng. Họ tản nhau ra, đi về nhiều phía để tìm hai con người bị thất lạc kia. Tìm mãi, gọi mãi nhưng đáp lại vẫn chỉ là âm thanh của rừng. Mọi người bắt đầu nhụt chí và mệt mỏi. Đã tìm kiếm lâu như vậy vẫn không có tin tức gì, có khi nào Liễu Tư và Nam Phong đã xảy ra điều bất trắc. Nghĩ đến đó, Triệu Hưng lại tiếp tục tìm kiếm trong vô vọng. Anh sẽ không bỏ cuộc, nhất định vậy.
...
Sáng hôm sau, khi ánh nắng mai mỏng manh xuyên qua tầng lá kim đâm xuống mặt đất, tiếng chim kêu ríu rít bên tai đánh thức Liễu Tư tỉnh giấc. Nàng dụi dụi mắt, cảnh vật núi rừng dần hiện ra rõ rệt. Đưa mắt nhìn sang trái thấy Phong vẫn ngủ, hắn ngồi co quắp, tay ôm thanh gươm tựa người vào thân cây, mặt khẽ nhăn lại, trên trán bóng loáng một lớp mồ hôi mỏng.
Liễu Tư tiến lại gần, đặt tay lên trán hắn nóng ấm. Hắn sốt rồi. Nàng khẽ lay lay hắn dậy. Phong bị đánh thức, hắn thấy đau nhức ở vùng cổ gáy và đỉnh đầu, cả thân người ê ẩm. Bờ môi hắn phờ phạc, cổ họng khô khốc, đôi mắt cũng đờ đi. Cần một lúc sau Phong mới định thần lại, hắn nói giọng hơi khác:
"Ngươi dậy rồi à?"
"Ừ! Ngươi bị sốt rồi." -Liễu Tư nói với giọng điệu quan tâm.
"Ta không sao."-hắn lắc đầu như để Liễu Tư bớt lo rồi nói tiếp.-"Chỉ thấy hơi đói thôi."
"Vậy để ta kiếm chút gì ăn."
Phong không đáp lời mà chỉ gật gật đầu. Thực sự bây giờ người hắn mềm nhũn, cổ họng khát nước nên cũng không muốn nói nhiều.
Liễu Tư đứng lên, cà nhắc đi loanh quanh trong lòng còn ái ngại khi chuyện của mình lại liên lụy đến hắn. Giờ hắn lại bị bệnh, nàng thấy mình cũng có một phần trách nhiệm. Rừng thông. Ngoài quả thông ra thì chẳng có gì để ăn được cả, tìm hoài cũng chỉ thấy bụi mâm xôi mọc ven rừng. Dù là vậy, nhưng có thứ bỏ vào bụng lúc này đã là may mắn lắm rồi. Liễu Tư khum tay mang về vài chùm quả dại, nàng chìa ra cho hắn.
"Ngươi ăn đỡ cái này đi."
"Cám ơn!"
Phong chỉ nói hai từ khách sáo rồi cầm từng chùm quả lên ăn. Loại mâm xôi này có vị nhạt nhưng quả mọng chứa nước nên cũng dùng để giải khát. Thấy Liễu Tư không ăn, hắn nói:
"Ngươi cũng ăn đi."
"À! Ta ăn rồi."
"Vậy à?"
"Ừm!"
Phong tiếp tục bỏ vào miệng từng chùm quả, hắn không để ý tay Liễu Tư vì hái quả nên bị gai cào xước, đau rát. Chỉ đến khi hắn vô tình chạm nhẹ vào tay nàng thì nàng khẽ kêu lên hắn mới biết.
"Ngươi bị thương rồi. Để ta xem nào." -Phong hỏi với giọng quan tâm.
Liễu Tư lưỡng lự chìa cánh tay mềm mại rướm máu cho hắn xem. Phong nhìn bàn tay nàng bị thương trong lòng bỗng xót xa. Hắn nhìn quanh một lượt tìm kiếm thứ gì đó, thật may phía bên kia có thứ hắn cần. Phong mỉm cười, cố vịn vào thân cây để đứng lên nhưng lại có chút khó khăn. Đầu hắn hơi choáng váng, có lẽ do ngồi lâu trong khi cơ thể lại bị cảm nên mới vậy. Phải đứng một lúc cho não bộ thích nghi hơn với cảnh vật, hắn mới tiến về phía bụi cây hái vài lá của nó rồi trở lại chỗ.
Phong cầm lấy lá trong tay, vò nát ra rồi nhắc Liễu Tư chìa cánh tay bị thương ra. Hắn nhẹ nhàng đắp chỗ lá đó vào vết trầy xước và dùng mảnh vải quấn lại. Thấy Liễu Tư còn ngơ ngác, Phong mới giải thích cho nàng hiểu:
"Đây là cây tơ mành, lá của nó có tác dụng cầm máu rất tốt. Cũng may loại cây này thường mọc ở những nơi rừng sâu."
Liễu Tư nghe thế thì cũng chỉ gật gật đầu. Băng xong bàn tay, Phong chợt hỏi:
"Chân ngươi sao rồi?"
"Đỡ hơn hôm qua." -nàng đáp, nhìn lên bắp tay bị thương của hắn giờ đã chuyển màu đỏ sẫm. -"Tay ngươi bị thương vậy có sao không?"
"Chỉ là ngoài da thôi, cũng may mũi tên không có độc."
"Vậy thì tốt."
Trời bắt đầu lên cao hơn, khi đã cảm thấy khỏe hơn Phong mới nhìn về phía cánh đồng sau lưng. Hôm qua, vì trời tối nên trông không rõ thì ra phía cuối cánh đồng còn có làng mạc.
"Chúng ta hãy đi về phía cuối cánh đồng xem sao." -hắn nói, hướng mắt về phía ngôi làng lẩn khuất sau rặng tre.
"Ngươi ổn chứ?" -Liễu Tư hơi lo lắng hỏi hắn.
"Ta không sao." -hắn cười nhạt, nụ cười tuy chẳng có sức sống nhưng sẽ khiến Liễu Tư an tâm hơn.
Liễu Tư và Nam Phong đứng lên cùng tiến về phía ngôi làng, hy vọng người dân ở đó sẽ giúp họ đến thị trấn. Lần này, Phong không cần cõng Liễu Tư nữa. Nàng đi đã không còn khó khăn, thậm chí còn nhanh hơn cả hắn cũng bởi sức khỏe hắn hôm nay đã yếu hơn hôm qua.
Băng qua những ngọn cỏ may trắng muốt, cánh hoa mỏng manh lại tung bay lên bầu trời cao vút mỗi khi bị chạm vào. Từng cánh hoa lơ lửng trên không trung tựa bông tuyết trắng giữa bầu trời thu thật đẹp. Cánh đồng tưởng chừng bé nhỏ nhưng sao lại xa quá, họ đi một hồi cũng chỉ được nửa già đường. Khi đã thấm mệt, họ dừng lại. Liễu Tư đưa tay lên quyệt trán mình rồi lại thấm mồ hôi cho Phong. Hắn nhìn nàng, một cảm xúc là lạ mà như quen xuất phát từ đâu đó trong tim. Đã bao lâu rồi hắn chưa cảm nhận được điều ấy, cũng lâu rồi hắn tưởng rằng trái tim mình đã ngủ yên.
Dưới lớp nắng nhè nhẹ cùng hơi sương mỏng chưa tan hết, Phong chợt nhận ra phía sau có những bóng người mặc đồ đen, tay cầm binh khí đang lao về phía này. Sát thủ? Bọn chúng vẫn còn đây, bọn chúng chưa chịu buông tha.
"Mau! Mau chạy nhanh."
Phong nói vội, nắm chặt tay Liễu Tư kéo đi. Họ chạy, chạy thật nhanh hết mức có thể nhưng bọn sát thủ vẫn đuổi theo sát. Càng lúc càng gần, chỉ cách vài mét nữa thôi. Một chút bất cẩn Liễu tư vấp rễ cỏ chằng chịt, mất đà nên ngã nhào xuống, tay cũng buông ra. Phong dừng chân, quay đầu lại đã thấy gã áo đen phía sau lưng Liễu Tư, tay gã nắm chắc thanh kiếm vung lên giáng một nhát vô tình xuống. Liễu Tư sợ hãi nhắm tịt mắt lại, bên tai nghe một tiếng nhỏ "Hự!". Nàng vội mở mắt, trước mặt thân người gã áo đen kia đổ dần xuống, trên ngực gã còn thanh gươm cắm sâu vào người. Thời khắc đó, Phong đã kịp ra tay phi thanh gươm cắm trúng ngực gã nên mới cứu được Liễu Tư.
Phong vội vã, rút thanh gươm ra làm máu phun lên tung tóe, hắn trở lại đỡ Liễu Tư dậy. Phía xa, vài tên sát thủ đang tới gần hơn. Không được. Nếu cứ chạy thế này chắc chắn sẽ khó thoát chi bằng...
"Ngươi mau chạy vào làng, ta sẽ cản lại bọn chúng."
"Chúng ta cùng đi."
"Không được! Ta đã hứa sẽ bảo vệ ngươi. Ngươi mau chạy đi, ta không sao đâu." -Phong nhìn nàng, giọng đầy quả quyết.
Liễu Tư nhìn vào đáy mắt long lanh sâu thẳm của hắn, lòng còn lo lắng nên chưa thể chạy đi, nàng đứng đó ngần ngừ chưa chịu chạy trong khi đám sát thủ mỗi khắc lại gần. Phong quát lên như ra lệnh:
"Chạy mau! Nếu không cả hai sẽ chết, chỉ cần ngươi sống ta nhất định sẽ bình an. Ngươi phải tin ta chứ."
"Ta tin. Xin hãy bảo trọng."
Liễu Tư chỉ nói vội câu ấy rồi quay lưng rồi chạy một mạch. Nam Phong, ngươi nhất định phải không sao, ngươi nhất định phải bình an...Ta tin ngươi. Tiếng leeng keeng của kim loại va vào nhau cũng nhỏ dần. Nhìn từ xa chỉ còn thấy thấp thoáng bóng Phong uyển chuyển đang đánh nhau với mấy gã áo đen, từng cánh hoa cỏ may bị thổi tung lên bầu trời cao vút.
Xoẹt!
Xoẹt!
Từng nhát kiếm mỗi giây lại hằn lên cơ thể hắn. Nhát kiếm ấy dường như đâm sâu vào da thịt, chạm tới tận đốt xương. Đau buốt. Máu. Máu ứa ra thấm đẫm lớp áo mỏng manh của hắn một màu đỏ thẫm, máu nhỏ xuống đất, máu tung tóe nhuốm cả một vùng cỏ may. Phong ngã gục xuống nền đất ẩm mốc còn hơi sương, sức lực hắn đang dần dời khỏi thể xác.
Tôi sẽ chết ư?
Đời tôi sẽ kết thúc ở đây sao? Tôi còn nhiều điều cần phải làm, nhiều dự định sau này nhưng có lẽ phải dừng lại thôi. Đã kết thúc rồi. Thật sự kết thúc rồi.
Mọi thứ trước mắt hắn nhòa nhạt đi, chỉ còn ngửi được hương cỏ may quyện vào mùi đất ẩm mốc và máu tanh phảng phất đâu đây. Trước lúc chìm vào bóng tối, hắn chỉ kịp nhận ra có bóng người áo tím trong đám hỗn loạn đang đánh nhau với những gã áo đen còn lại...

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét