Chương 4
Thất vọng
Sau khi an táng Tiểu Nguyệt dưới gốc cây đại thụ, Phong đã ngồi đó suốt ba ngày ba đêm. Thân xác tiều tụy đi nhiều. Đã vài lần Thụ bà khuyên hắn nên đi nghỉ chút nhưng hắn nhất quyết không rời nàng, hắn nói muốn được ở cạnh nàng thêm. Thụ bà nghe vậy cũng đành chịu bởi dù có khuyên nữa cũng vô ích, chỉ là ái ngại cho sức khỏe của hắn. Một hôm Thụ bà nói:
“Trước khi ra đi Nguỵêt có nhờ ta phải đưa ngươi ra khỏi nơi này, trả lại ngươi về nhân giới. Ngươi có muốn ra khỏi U Minh Cốc không?”
Phong không nói gì mà lắc đầu. Đoán trước được câu trả lời nên Thụ bà nói tiếp:
“Đây là vùng đất của ma giới, loài người không được phép vào nếu Ma Sai biết được chắc chắn ngươi sẽ gặp nguy hiểm. Ta và Tiểu Nguyệt đều không muốn bất cứ điều gì xảy ra với ngươi. Ta biết ngươi không muốn rời xa nó nhưng nếu nó thấy ngươi cứ như vậy thì sao có thể an tâm mà ra đi thanh thản được? Ngươi có hiểu không?”
Hắn vẫn im lặng. Tiểu Nguyệt đã không còn, mình ở đây chỉ thêm đau lòng. Đúng! Nàng cũng không muốn như vậy. Nơi này có những hồi ức đẹp tôi mãi mãi sẽ không bao giờ quên, mãi mãi giữ những kỷ niệm ấy và nàng mang theo suốt cuộc đời. Nguyệt! Nàng hãy an tâm, đừng lo lắng thêm cho tôi. Nhìn Thụ bà vẫn chờ câu trả lời. Hắn khẽ gật đầu khi đã nghĩ thông suốt.
“Vậy được! Nhưng ký ức về Tiểu Nguyệt và cả U Minh cốc, ngươi phải để lại đây. Vì ta muốn chắc chắn rằng, ngươi sẽ không tiết lộ nơi này. Chuyện một con người xuất hiện ở ma giới là điều rất hệ trọng, nếu không phải lúc đó Tiểu Nguyệt kiên quyết đưa ngươi về, ta chắc chắn sẽ không đồng ý.”
“Nhưng…”- hắn định nói gì đó thì ngưng lại. Đưa mắt nhìn mọi thứ một lượt trong nuối tiếc, hắn nhắm nghiền mắt, mọi chuyện hôm qua như một cuốn phim lướt nhanh trong tâm trí hắn.-“Thôi được! tôi hiểu.”
Từ đâu, một luồng gió cuốn theo đám lá lượn vòng bao quấn lấy người hắn, hắn hơi sợ liền lùi lại vài bước.
“Ngươi đừng sợ!”- Thụ bà trấn an.
Hắn gật đầu, ánh mắt kiên cường nhìn vào bà. Đám lá phủ kín cơ thể hắn, ánh sáng dần bị che lấp. Có thứ gì đó làm đầu óc hắn choáng váng rồi dần dần mất đi ý thức và rơi vào khoảng không đen tối, bên tai văng vẳng giọng của Thụ bà.
“Hãy nhớ rằng, khi ngươi bị rắn cắn đã được một đôi vợ chồng tiều phu cứu giúp, không hề tồn tại Tiểu Nguyệt hay U Minh cốc cả. Chỉ là giấc mơ khi ngươi hôn mê bất tỉnh thôi, giờ ngươi đã khỏe lại hãy tiếp tục hành trình của mình. Chỉ là giấc mơ…chỉ là giấc mơ…”- Giọng nói vang trong đầu hắn nhỏ dần và biến mất.
Một tiếng động lạ khiến Phong bừng tỉnh, đầu óc ung ung. Hắn thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng mênh mông trắng xóa, làn nước sóng sánh ập vào bờ bởi gió lạnh. Giờ đang là mùa đông, ruộng đồng không còn xanh lúa nữa, tất cả bị nhấn chìm bởi nước mưa sót lại cuối mùa hạ. Thấp thoáng những điểm đen của loài sâm cầm, con thì chao liệng tìm mồi con thì chúi đầu xuống nước đớp con mồi nhanh gọn. Phải rồi! Mùa này sâm cầm di cư về nhiều lắm.
Mặt trời bắt đầu xuống núi. Phong lặng người đi hồi lâu, trong tâm thức mọi ký ức về người đó, về nơi đó đã không còn hay những hình ảnh còn sót lại mơ hồ chỉ để hắn hiểu đã từng có một ai đó vì hắn mà quên bản thân mình. Là thực, cũng có thể chỉ là mơ.
Đi lên bờ đê, đứng trên này có thể nhìn xa hơn. Những mái nhà dưới chân núi ẩn hiện sau rặng tre, làn sương nhạt mờ ảo phủ lấy cả một vùng u buồn. Cảnh tượng này hình như đã từng quen thuộc với hắn. Từng đợt gió ùa qua người ớn lạnh, hắn khẽ rùng mình hai tay xoa xoa vào nhau cho ấm. Dọc theo bờ đê, trước mắt hắn bây giờ là cái cổng đề ba chữ “thôn An Hạ”. Sững sờ một hồi, hắn không tin vào mắt mình, niềm vui trào dâng đến nỗi hắn có thể hét lớn:
“Đến rồi! đến rồi! ta sắp về nhà rồi. haha”
Những người đi đường nhìn hắn kỳ lạ rồi nghĩ hắn thần kinh bất ổn. Phong ngượng người, nén niềm vui ấy lại. Hít một hơi thật sâu rồi bước vào trong.
Thôn An Hạ này khá nhỏ, cả thôn chỉ gần chục căn nhà là cùng, người dân lác đác qua lại. Phía góc thôn bọn trẻ nô đùa quanh gốc cây đa làm dịu bớt không khí ảm đạm quanh đây. Tiến đến chỗ người phụ nữ trạc tuổi tứ tuần đang giặt đồ gần đó, hắn hỏi:
“Xin hỏi bác, ở thôn này có ai tên là Đào Khoan không ạ?”
“Ồ! Đúng là có một người tên vậy, ông ấy ở trong căn nhà gỗ phía trên sườn núi, cậu cứ đi theo con đường mòn là thấy.”- người phụ nữ nhìn hắn rồi vừa trả lời vừa chỉ đường.
“Cám ơn bác.!”
Phong cúi chào rồi lần theo đường mòn lên núi. Đường đi không mấy khó khăn vì rằng dốc thoai thoải, cây cỏ xung quanh gần như trơ trọi, có chăng cũng chỉ còn vài cành cây khô nhỏ cản đường hắn. Đi tiếp một đoạn, lấp ló sau bóng cây là căn nhà gỗ. Hắn mừng thầm, đôi chân bước nhanh hơn. Bên ngoài, một cậu thiếu niên đang quét sân, bước vào hắn hỏi:
“Đây có phải là nhà của Đào phu tử không?”
“Phải!”- cậu thiếu niên đó nhìn hắn ngơ ngác rồi mới đáp.
“Ông ấy có ở nhà không, tôi có chuyện muốn gặp.”
“A! Anh có phải từ làng Ngư Điều đến?”- cậu ta vẫn dán mắt vào hắn, khi nghe hỏi vậy thì “A” lên một tiếng.
“Đúng! Vậy ông ấy có nhà không?”- hắn hỏi lại có hơi bực vì vẫn chưa nhận được câu trả lời trước.
“Thầy tôi đã sang thôn bên kia núi có việc mai mới về, trước khi đi thầy có dặn hôm nay sẽ có khách từ xa đến bảo tôi phải tiếp đãi chu đáo.”
Nghe vậy, hắn hơi ngạc nhiên vì không rõ sao ông ta biết mình tới mà dặn cậu thanh niên này tiếp đãi. Trước, cha nuôi nói ông ta chuyện gì cũng biết nay lại tận tai nghe. Quả là danh bất hư truyền, hắn thấy an tâm phần nào. Đang nghĩ ngợi vậy, cậu thanh niên liền cất lời.
“Trời cũng sắp tối rồi, để tôi thu xếp cho anh chỗ nghỉ. Mời anh!”- cậu ta nói từ tốn, dẫn hắn vào một căn phòng tuy hơi nhỏ nhưng để một người ngủ thì không đến nỗi.
Dẫn vị khách kia vào phòng nghỉ như lời thầy dặn, cậu thanh niên quay ra sân quét nốt đống lá còn dang dở rồi vào bếp nấu mấy món đãi khách.
Trời tối hẳn. Mọi thứ chìm vào màn đêm cô đặc chỉ còn nghe được tiếng loài côn trùng đâu đó. Trong bữa cơm tối đạm bạc, hắn được biết cậu thanh niên này tên Thuận, năm nay độ tuổi trăng tròn, là học trò của ông Khoan. Tối đó, sau bữa cơm, Thuận về phòng đọc sách còn hắn thì trở lại phòng nằm nghỉ, lòng bồn chồn hồi hộp xen chút lo lắng lẫn lộn. Chắc tại mấy hôm rồi hắn không ngủ nên vừa ngả lưng xuống là đã thiếp đi ngay.
Ngày hôm sau, khi tia nắng yếu ớt len lỏi qua đám sương đêm, tiếng gà gáy đâu đó Phong mới tỉnh giấc. Bước ra khỏi phòng, vươn vai hít thở không khí trong lành của buổi sớm. Không gian tĩnh lặng đến nỗi có thể nghe được tiếng động của đàn kiến hành quân. Ngó quanh một lượt, Thuận mới sớm đã đi đâu không biết, căn nhà trống vắng khiến hắn buồn chán liền quyết định đi dạo một vòng. Lát sau, khi trở về đã thấy Thuận đang trong bếp lục đục gì đó, hắn ghé vào:
“Sáng sớm cậu đã đi đâu thế, tôi không thấy.?”
“À, tôi xuống núi mua ít đồ cho ngày hôm nay mà, thấy anh vẫn ngủ nên tôi không gọi.” –Tiểu Thuận không ngoái lại mà cứ chúi vào bếp thổi lửa.
“Cậu đang nấu cơm hả? Cần giúp gì không?”
“Không cần đâu! Anh cứ lên nhà ngồi đi.”
“Ừh”
Phong quay lên nhà ngồi, thấy có mấy quyển sách trên kệ liền lấy một cuốn mở ra đọc để… giết thời gian. Người xưa thật lạ, học mấy cuốn sách “tứ thư, ngũ kinh” này chỉ toàn thấy chữ là chữ, nhìn hoa cả mắt mà không thấy chán sao? Giờ bảo mình làm toán, hóa, lý hay phân tích kinh doanh còn được chứ bắt học mấy cái này chắc chán chết mất. Gì mà “Nhân chi sơ, tính bổn thiện” lại còn “Ngọc bất trác bất thành khí, nhân bất học bất tri lý” thật khó hiểu. Đương nhiên, hắn không thể hiểu đó là những lời dạy dỗ đạo lý của cổ nhân để lại, muốn trở thành bậc thánh nhân, anh tài thì phải hiểu được hết ý nghĩa to lớn của nó và biết cách vận dụng vào cuộc sống. Cũng nhờ vậy mà Việt nam ta đã có không ít người vừa có tài vừa có đức như Lý Đạo Tái, Mạc Đĩnh Chi, Nguyễn Hiền…
Sau một hồi chờ đợi, Thuận cũng làm xong điểm tâm bưng lên bàn trong phòng khách. Hai người cùng ăn, cùng trò chuyện đôi chút. Đột nhiên, bầu trời xám xịt, gió nổi lên mỗi lúc càng mạnh, sấm chớp đùng đùng. Trời tức giận một lúc thì trút nước ào ào.
“Tiết trời thật lạ!” -hắn ngao ngán.
Cơn mưa suốt cả buổi sáng tội hắn phải ở trong phòng vừa chán, vừa mệt. Thỉnh thoảng lại mượn Thuận mấy cuốn sách đọc mặc dù không hiểu mấy. Vừa nằm trên giường vừa mải miết nhìn vào từng con chữ mà đọc, đôi mắt hắn trĩu nặng đang dần khép lại. Bất chợt “Đùng..ùng..ng! Xooeẹt!!!” một tia sét lớn xé ngang bầu trời đánh xuống mặt đất khiến hắn tỉnh người. Đâu ai biết tia sét đó đã chấm dứt cuộc đời của một con người không may mắn. Chẳng hiểu sao, từ lúc nghe tiếng sét lớn đó, trong lòng hắn có gì đó bất an, thấp thỏm mãi không yên.
Rốt cục đến đầu chiều mưa cũng tạnh, trời bắt đầu hửng nắng. Đúng là nắng mưa thất thường khó đoán trước được. Bất thình lình, từ đâu một người đàn ông tiều phu hớt ha hớt hải chạy vào cửa hét lớn:
"Thuận… Thuận mau…mau…mau ra xem, có người thấy Đào…Đào…Đào phu tử bị…bị…ị sét đánh bên kia núi.” - giọng nói lắp bắp nói không ra hơi nhưng Thuận vẫn nghe được câu cuối.
Tiếng hét lớn gấp gấp ấy khiến hai con người trong căn nhà gỗ thất kinh, vội chạy ra. Tình hình không khả quan lắm.
Họ theo người tiều phu kia chạy sang phía bên kia núi, mọi người đang tụm lại một chỗ đông. Thuận và Phong cố chen vào. Một cảnh tưởng hãi hùng hiện ra trước mắt.
Trên nền đất ẩm ướt, một thi thể nằm bất động. Cơ thể cháy đen thui chỉ trơ lại một phần khuôn mặt còn nguyên và mảnh áo rách rưới. Không nhầm lẫn được. Đó đúng là Đào phu tử, Đào Khoan. Thuận cứng người một lúc, cậu thật sự sốc nặng. Thuận ngồi sụp xuống ôm người thầy đáng kính mà khóc thét lên, ai nấy đều không cầm lòng được, nước mắt rướm ra. Còn hắn, ngoài sự đồng cảm còn thêm một tâm trạng khác. Đó là tuyệt vọng. Suốt sáu tháng qua, mình trèo đèo lội suối gặp biết bao khó khăn vất vả đến đây là vì cái gì chứ? Rốt cục thứ mà nhận được lại là thế này sao? Hắn đứng lặng hồi lâu. Niềm tin hoàn toàn sụp đổ. Giờ biết phải làm sao đây???
Tiếc thay, Đào Khoan cả một đời tài hoa, ai nấy đều kính nể, mọi điều trong vũ trụ y đều biết rõ, lường trước được sự việc tốt xấu mà bày cho người đời cách hóa giải. Vậy mà y lại không thể ngờ được kết cục cuối cùng của đời mình hoặc y biết nhưng vẫn chấp nhận bởi một lý do nào đó. Có thể ông trời trừng phạt y vì đã tiết lộ những thiên cơ, phá hỏng quy luật càn khôn của nhân loại…
Anh hoa phát tiết ra ngoài.
Nghìn thu bạc mệnh một đời tài hoa.*
(*) trích Truyện Kiều.
Sau ngày hôm ấy, Phong cùng Thuận và những người dân thôn An Hạ lo hậu sự chu toàn cho Đào phu tử. Hắn ở đó thêm hai ngày rồi quyết định sẽ quay lại làng Ngư Điều, còn Thuận thì thu xếp hành lý về lại quê nhà ở trấn Lạng Sơn. Vì rằng hai người ngược hướng đi nên họ phải cáo biệt nhau từ đây.
Lóc cóc đi bộ quãng đường dài, nhiều lúc hắn thấy khâm phục mình. Người xưa vì chưa có tàu xe nên họ thường đi bộ hoặc cưỡi ngựa suốt mấy tháng ròng thì đã quen. Còn hắn, là một người hiện đại những chuyến đường dài đã có xe, tàu hỏa hoặc máy bay đâu cần vất vả như thế này. Đành rằng hắn là người xuất thân từ nông thôn, không phải như những chàng trai công tử con nhà giàu ẻo lả khác nhưng từ lâu khi cuộc sống với áp lực công việc, rồi chuyện yêu đương đã chiếm mất nhiều thời gian của hắn khiến hắn không có thì giờ cho việc rèn luyện sức khỏe mấy. Nay lại có cơ hội rèn luyện như vậy quả là quý hiếm. Hắn chợt nghĩ, nếu bây giờ có cuộc thi Olympic việt dã chắc chắn hắn sẽ giật được giải.
Thỉnh thoảng trên đường đi buồn chán hắn lại tự mường tưởng ra đủ thứ sau này, những dự định ở đây. “Nếu đã không về hiện đại được thì chí ít mình cũng phải làm gì để lưu danh sử sách.” Nghĩ là vậy, nhưng những điều ấy vẫn còn quá xa vời.
Ròng rã suốt hai tháng trời, bao nhiêu vất vả, khổ cực đã khiến thân hình hắn gầy rạc đi nhiều. Một hôm, khi đang đi trong rừng hắn dừng lại bởi nghe đâu đó có tiếng kêu cứu yếu ớt. Linh cảm rằng có ai đó cần giúp đỡ như dạo trước, hắn vội đi tìm.
Quả nhiên, phía bên trong rừng, một cô gái đang vùng vẫy, gào thét cố gắng đẩy gã đàn ông đang đè trên người nàng ra, cự lại cưỡng ép của gã đó trong sự bất lực. Nàng chỉ biết khóc, kêu cứu với hy vọng mong manh rằng ai đó đi qua đây có thể giúp nàng. Gã đàn ông ria mép có đôi mắt hoắc tràn đầy nhục dục đang gắng sức giữ chặt đối tượng, cố xé toạc chiếc áo bên ngoài có ý muốn thực hiện hành vi đồi bại, bên cạnh còn mấy tên khác mặt dữ tợn, tay cầm đao kiếm đứng cười hả hê.
Hắn núp vào bụi cây gần đó, quan sát một lượt nghĩ: “Bọn chúng có đến sáu tên, đứa nào cũng to khỏe, mình lại không giỏi võ đánh sao nổi, chỉ e là tự rước họa vào thân”.
Nghĩ như vậy, hắn toan nhắm mắt lờ đi nhưng khi ánh mắt hắn chạm vào đôi mắt đẫm lệ, tha thiết của nàng, hắn lại mủi lòng. Kệ! Đường đường là đấng nam nhi sao có thể bỏ mặc một cô gái yếu ớt đang bị ức hiếp mà không ra tay cứu được. Lòng nghĩa hiệp của hắn dâng lên, mặc cho bọn chúng có đông, có hung hăng đi nữa, không cần biết cứu được người hay không, chỉ cần ta không hổ thẹn với lòng là được. Nhưng… nếu cứ xông ra thế này thì không ổn, phải nghĩ cách mới được.
Nam Phong hướng mắt về phía đó theo dõi, tình thế càng nguy cấp. Thôi! Đến đâu hay đến đó vậy. Từ trong bụi cây, hắn nhảy ra vẻ mặt lạnh băng. Tay chỉ thẳng mặt tên ria mép, hét lớn:
“DỪNG TAY! Cả đám đàn ông mà đi ức hiếp một cô gái yếu đuối. Thật là không biết xấu hổ.” -hắn mắng.
“Thằng ranh này ở đâu chui ra mà dám xía vào chuyện của bọn này, khôn hồn thì mau cút đi đừng làm mất nhã hứng của tao.”- gã ria mép dừng lại, mắt trợn trừng giận dữ.
“Mau thả cô ấy ra, không thì đừng trách.” –vẫn vẻ mặt ấy chỉ cốt để dọa bọn chúng, nhưng hắn đâu ngờ bọn này chẳng hề sợ sệt.
“Một thằng nhãi ranh như mày thì làm gì nổi bọn này. Đừng cố tỏ ra vẻ anh hùng. Haha” –gã giễu cợt khi thấy điệu bộ giả tạo của hắn. Là một tay giang hồ lâu năm vừa nhìn là biết người này không giỏi võ. Thân người mảnh khảnh, dáng điệu thư sinh đã làm lộ bản chất của hắn ngay từ đầu.
“Đừng xem thường ta, ta biết… “pencatsilat”, ta biết… “teakwondo”, còn cả… “karatedo”…” –vừa nói, hắn vừa tạo những tư thế kỳ cục khó hiểu.
“Nó nói cái gì vậy đại ca?” –một tên hỏi nhỏ.
“Ta cũng không biết, kệ xác nó nói gì. Hôm nay nhất định phải dạy cho thằng này một bài học mới được. Dám xen vào chuyện của ông.” –gã ria mép trừng mắt, ra hiệu bọn đàn em cùng xông lên.
Cả sáu đứa lăm lăm đao kiếm tiến về phía kẻ gây rối kia, đôi mắt sắc lém nhìn đối phương không chớp. Hắn hơi sợ, nhưng cố lấy lại bình tĩnh:
“Các người muốn làm gì? Đừng có lại gần, không là ta không khách khí đâu.”
“Tao lại muốn xem cái không khách khí của mày như thế nào.”- gã cười nhếch mép, đôi mắt sáng lên.
Nuốt ực một miếng nước bọt, Phong trông nét mặt của gã bây giờ còn đáng sợ hơn đám xã hội đen. Hắn lùi lại từng bước, từng bước nép sát vào một thân cây. Tên đại ca vung đao chém ngang sạt qua đầu hắn. Nhát đao nhanh, sắc bén chặt đứt thân cây đổ rào xuống đủ thấy gã khỏe cỡ nào. Người hắn khẽ run lên đến tận cổ họng. Bọn này có thể giỏi võ lại hung hăng thế kia, hắn đứng lặng cốt để kéo dài thời gian nghĩ cách.
Chợt, hắn lắng nghe có tiếng vó ngựa đằng xa. Mắt hắn di chuyển về nơi cô gái đang ngồi khóc dưới nền cỏ vẫn nhìn hắn như để an ủi. Cô gái, xin hãy chờ chút ta cần phải gọi thêm người. Hy vọng người đó nghe thấy. Gương mặt hắn bỗng xầm lại, vẻ sợ hãi. Tay đưa lên run run chỉ về phía sau:
“Chúa...chúa Sơn Lâm! Có Sư tử kìa!” –hắn giả giọng lắp bắp.
Bọn người kia ngớ người vội quay lại láo liếc nhìn quanh. Cơ hội đến rồi, phải nhanh mới được. Nhân lúc không ai để ý, hắn lẻn chân chạy một mạch ra phía đường mòn. Tiếng vó ngựa càng lúc càng gần. Vừa chạy hắn vừa la lớn:
“Bớ người ta! Có ai không, mau cứu người! Bớ người…” . -chưa được một đoạn dài thì… “Oạch!”. Chân trước chân sau vấp phải cành cây mà ngã ụych xuống.
Tên đại ca sau một hồi quay lại quan sát chả thấy gì và bị đánh động bởi tiếng kêu của hắn thì tỉnh người, biết mình đã bị lừa gã tức giận đuổi theo…
Nam Phong lồm cồm nhoài dậy. Bóng phản chiếu trong đôi mắt hắn một tia sáng lóe lên từ lưỡi đao sắc bén đang giáng xuống. Khoảnh khắc ấy vô cùng nguy hiểm, hắn nhắm nghiền mắt lại:
“Aaaaaaaaa!”
Chuyến này chắc khó sống nổi!
...
Ngoài đường mòn, một chàng thanh niên đang phi ngựa về hướng nam. Bỗng nghe có tiếng la, chàng kéo cương, con ngựa ngoằn ngoèo lúc thì dừng lại. Đôi mắt chàng phóng nhanh về hướng phát ra tiếng kêu, thoáng thấy một gã râu ria hung tợn giơ đao định chém người thanh niên trước mặt. Không chần chừ một giây, chàng đạp vào yên ngựa bật nhảy vọt lên, nhanh tay rút thanh trường kiếm đâm ngang qua đỡ lại nhát đao.
“Keng…engg..g”
Thanh âm giòn tan truyền vào tai Phong khô khốc, hắn thấy người mình vẫn còn nguyên vẹn vội mở mắt ra. Đập vào mắt hắn là cảnh tượng hỗn loạn. Một người thanh niên mặc áo nâu, dáng dấp cao lớn lao ra, tay vung kiếm đang đánh nhau với gã ria mép. Bọn người kia cũng chạy tới. Hai bên giao chiến một chọi sáu.
Tiếng kim loại liên tục va vào nhau “leng keng” đến ghê tai. Người thanh niên khéo léo né những nhát chém mạnh rồi thừa cơ tấn công bằng các chiêu thức lạ, đường kiếm dứt khoát. Y nhanh chóng hạ gục năm tên đàn em dễ dàng. Trận chiến bây giờ chỉ còn lại hai người, chàng thanh niên và gã ria mép. Họ vẫn đánh nhau một hồi.
Gã ria mép có vẻ đuối hơn, các chiêu thức của gã trở nên lộn xộn, gã cầm đao bằng cả hai tay liên tục chém mạnh về phía trước. Người thanh niên thân thủ nhanh nhẹn nghiêng người qua trái, qua phải, rồi lại qua trái, qua phải né những nhát chém hụt. Gã ria mép tức giận, nộ khí đẩy lên não, đôi mắt rực lửa tưởng chừng như muốn thiêu cháy tất cả. Gã gầm lên như một con thú dữ, mọi lực khí dồn vào hai cánh tay, từng đường gân nổi lên rõ mồn một. Gã nhún chân tung mình lên cao giáng một đao chém xuống, tiếng gió rít theo đường đao nghe đến rợn người.
Nam Phong và những kẻ khác luôn theo dõi không rời mắt nhưng lần này gã kia có vẻ đã điên lên, nhìn gã quá đáng sợ. Hắn thấy e ngại cho người thanh niên kia, chỉ kịp hô lên một tiếng:
“CẨN THẬN!”
Người thanh niên vẫn bình thản đứng không nhúc nhích. Đôi mắt y phóng thẳng về hướng gã như chờ điều gì đó. Chỉ đợi thời cơ đến, trong nháy mắt y dậm chân đẩy mình vọt lên cao, xoay người một vòng, mọi lực lượng dồn vào chân trái tung một cước đạp thẳng vào bụng gã. Chỉ kịp nghe được một tiếng “Hự!”, cơ thể gã ria mép bị một lực mạnh cản trở liền rơi bịch xuống đất, máu từ miệng phun ra.
Trước cái nhìn kinh ngạc của những người chứng kiến, người thanh niên hạ chân đáp xuống nhẹ nhàng. Từ miệng y phát ra một âm thanh đanh thép:
“CÚT!”
Tên đại ca loạng choạng bò dậy, gã phải dùng thanh đao chống mới đứng vững được, những đứa khác chạy lại đỡ gã. Tự nhận thấy kẻ lạ kia không dễ đối phó, gã ra hiệu cho cả đám rút lui, ném lại sau lưng cái nhìn căm phẫn đến tột cùng. Thằng ranh hãy chờ đấy!
Chàng thanh niên tiến về chỗ cô gái ngồi dưới đất nãy giờ hãy còn run sợ, chiếc áo nàng xộc xệch bị xé rách lộ ra cặp vai trắng ngần. Y lại chỗ yên ngựa rút áo choàng trong tay nải ra quàng lên người nàng. Trông vào đôi mắt y đủ độ tin tưởng nàng mới an tâm để y đỡ nàng đứng dậy.
“Cô không sao chứ?” –người thanh niên ân cần hỏi.
Nàng nhìn y với cặp mắt ướt, đầy cảm kích, chắc vẫn chưa hết sợ hãi nên chẳng nói được lời nào mà chỉ lắc đầu. Lúc này, chàng thanh niên mới nhớ đến Phong vẫn đứng tựa vào cây ngây người bất động. Y tiến đến và hỏi:
“Vị huynh đệ này, không sao chứ!”
“Tôi…tôi không sao.” -giọng hắn lắp bắp.
Phút sau, cô gái kia mới trấn tĩnh lại, nàng nhẹ nhàng quỳ xuống trước hai người họ thi lễ:
“Đa tạ hai vị đại hiệp đã ra tay cứu giúp. Tiểu nữ…thật rất cảm kích, nhưng không có gì báo đáp chỉ xin hai vị nhận của tiểu nữ một lạy” –giọng nàng nhỏ nhẹ.
“Không có gì, cô mau đứng lên đi.” –người thanh niên nở nụ cười khách sáo, vội đỡ nàng dậy. Còn hắn có hơi ngại.
“Chỉ có anh ta cứu cô thôi, tôi đâu có công gì.” –hắn cười gượng.
“Nếu không phải nghe tiếng tiếng hét của anh thì ta cũng đâu biết mà đến cứu, anh cũng có công đấy.”
Hắn ngượng chín mặt. Nàng và y trông vậy cũng không khỏi bật cười, quên đi tâm trạng khi nãy. Vô tình, hắn thấy trên cánh tay của y máu chảy ra thấm quanh áo.
“Ấy! Anh bị thương rồi.”
“Chắc lúc nãy ta sơ suất bị một nhát chém.” –người thanh niên lúc này mới nhớ tới vết thương đang rướm máu, cũng may chỉ là vết thương ngoài da.
“Trời sắp tối rồi! Chúng ta mau tìm một nơi nghỉ tạm đi để tôi băng bó vết thương cho anh.”
Hai người kia nhìn lên thì trời bắt đầu nhá nhem tối. Họ tìm được một cái hang gần đó nên quyết định ở lại đêm nay. Người thanh niên thì tìm chút cỏ cho con ngựa của y, còn hắn đi hái lá thuốc cầm máu.
“Anh biết y thuật ư?” –người thanh niên hỏi.
“Cũng biết chút ít.” –hắn đáp, cẩn thận đắp lá cầm máu rồi băng lại.-“Anh đừng nên cử động nhiều, tránh vết thương lại rách ra.”
Trời tối hẳn, sương xuống bắt đầu lạnh hơn. Xung quanh rừng là một màu đen kịt chỉ có cái hang nhỏ là ánh sáng hắt ra từ đống lửa đang cháy bập bùng. Về đêm không gian tĩnh lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng côn trùng kêu ca, chốc chốc còn có những tiếng động loạt xoạt không xác định.
Ba người họ ngồi quanh đống lửa sưởi ấm, Nam Phong gợi chuyện:
“Không biết tên của cô đây và anh này là gì và nên xưng hô thế nào?”
Hai người kia nhìn nhau có ý muốn nhường trả lời trước. Sau đó chàng thanh niên quyết định trả lời trước.
“Ta họ Phạm, tên Ngũ Lão. Năm nay vừa tròn 26.”
“Phạm...Phạm Ngũ Lão? Anh thật là Phạm Ngũ Lão?”- hắn hơi bất ngờ bèn hỏi lại.
“Đúng vậy! Anh biết ta ư?” –Ngũ Lão nghe hắn hỏi vậy nên cũng thắc mắc, y chắc một điều chưa từng gặp người này.
Phạm Ngũ Lão, người cả gan ngồi bên vệ đường đan sọt lúc Hưng Đạo Vương đi qua, bị tên lính đâm vào đùi vẫn không kêu đau đây ư? Thật không ngờ nay có diễm phúc gặp mặt thế này.
Hắn vừa nghĩ vừa nhìn chăm chăm vào Ngũ Lão đánh giá. Người này tướng mạo anh tuấn, cặp mắt thăm thẳm màu xám tro, đôi mày kiếm đen rậm ngự trên khuôn mặt cân đối tựa như nét vẽ dứt khoát. Y mặc chiếc áo vải nâu không che nổi đường nét cơ bắp cuồn cuộn, phần tóc búi cao như hắn vẫn thường thấy người ở thời này, chân anh ta đi giày vải. Toàn bộ người như toát ra khí thế dũng mãnh. Đó là khí chất của một vị tướng tài chăng?
Thấy hắn không nói gì mà chỉ nhìn mình, Ngũ Lão hơi khó chịu liền hỏi lại:
“Sao anh cứ nhìn ta mãi thế, trên mặt ta có gì à?”
“À không…không có gì.” –thấy mình lố bịch, hắn quay sang hỏi cô gái ngồi cạnh –“Vậy còn cô?”
“Tiểu nữ tên là Tô Thị. Năm nay độ 16 xuân xanh.” –nàng đáp.
Tô Thị? Nghe quen quen, hình như…Hắn ngẫm hồi lâu rồi lại kinh ngạc. Không lẽ cô gái này chính là nàng Tô Thị trong truyền thuyết?
Hắn lại nhìn Tô Thị đánh giá. Nàng là người có đôi mắt hiền dịu được vẽ trên khuôn mặt đầy đặn trắng hồng, thân hình mảnh mai trong trang phục thôn nữ. Trong đầu thoáng nghĩ tới sau này nàng ta…, hắn buông tiếng thở dài. Thật đáng tiếc! Nhưng…cũng có thể chỉ là trùng tên.
Thấy người thanh niên kia cứ nhìn mình, Tô Thị ngượng ngùng quay ra chỗ khác. Biết mình đã thất lễ, hắn đưa cái nhìn của mình vào đống lửa, suy nghĩ miên man.
“Vậy còn anh?”- Ngũ Lão hỏi hắn.
Câu hỏi của y kéo hắn về hiện thực. Hắn đáp:
“À! Tôi họ Lương, tên là Nam Phong. Năm nay mới 24.”
“Vậy là ta hơn anh đến hai tuổi. À! Phải gọi là em mới đúng.”
“Nhưng cô có việc gì mà một thân một mình đi giữa rừng núi thế này.”- hắn quay sang Tô Thị chợt hỏi.
“Tiểu nữ đang trên đường lên xứ Lạng tìm thân nhân. Cũng chỉ có một mình, không ngờ đến đây lại xảy ra chuyện. May nhờ có hai đại hiệp cứu giúp không thì…”- nàng trầm giọng kể, ánh lửa phản chiếu vào đôi mắt nàng long lanh.
“Một cô gái yếu ớt mà đi một mình như vậy rất nguy hiểm.” - Ngũ Lão nói, y quay sang hỏi hắn –“Còn em? Có cùng đường với nàng ấy không?”
“Không, tôi đang trên đường về lộ Đông Đô.”
“Ta cũng đang trên đường về kinh. Vậy là cả hai đều không cùng đường với nàng ấy. Làm sao đây, để nàng ấy đi một mình e là không ổn.” –Ngũ Lão vẫn là người cẩn trọng, suy nghĩ thấu đáo.
Ba người họ im lặng hồi lâu, Ngũ Lão bỗng lên tiếng.
“Hay là thế này, ta có quen một người bạn ở trấn sau cánh rừng này, anh ấy là người rất đáng tin. Ta sẽ nhờ anh ấy đưa cô lên xứ Lạng an toàn. Được không?”
“Vậy phải làm phiền đến đại hiệp rồi. Xin đa tạ!” –Tô Thị vừa nói vừa cúi xuống cảm tạ.
Giờ đang là đầu xuân nên cái rét vẫn còn vương lại. Càng về đêm nhiệt độ càng xuống thấp. Lạnh!. Đống lửa cháy hết củi đã tàn dần, chỉ còn âm ỉ than hồng không đủ sưởi ấm cho cả ba người. Nơi cái hang nhỏ này, mỗi người một góc. Tô Thị nằm dưới nền cỏ dùng áo choàng làm chăn mà ngủ. Nam Phong tựa người vào vách đá, khoác thêm chiếc áo cho bớt lạnh, mắt hắn lim dim. Duy có Ngũ Lão là ngồi ngủ, tay y luôn khư khư cầm thanh kiếm cốt để đề phòng bất trắc.
Từ sâu trong rừng bóng những ma trơi mang hơi ấm của ngọn lửa xanh, chập chờn bay tới sưởi ấm cho họ chìm vào giấc mộng say nồng. Chỉ mong ngày mai trời sẽ hửng nắng.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét