menu

Trang Chủ

 photo vn520_org-51f8396ae462b.gif

Thứ Hai, 29 tháng 7, 2013

[Người tình của Công chúa -P1] Chương 9

Chương 9


Đậu



Chiếc xe ngựa bon bon trên con đường mòn đã hai ngày nay mà không ngừng nghỉ. Thi thoảng gặp đường sỏi đá, xe lại nảy nảy lên khiến bọn trẻ trong xe một phen chao đảo. Có đứa chóng mặt, mắt lờ đờ, có đứa lại nôn khan bởi trong bụng chả có gì mà nôn ra cả. Từ mấy hôm nay, bọn bắt cóc chỉ cho đám trẻ ăn lá dại, uống nước suối nên chẳng lúc nào no nê cả, lại luôn phải sống trong sợ hãi nên đứa nào đứa nấy đều còm nhom, hai mắt thâm quầng giống lũ quỷ đói hơn là người.

Đi được một đoạn, trong xe có tiếng rên rỉ khó chịu làm bọn chúng phải ngó vào xem. Thấy Đậu đang nhăn mặt, người co quắp lại, vẻ đau khủng khiếp lắm, nước mắt nó ứa ra, miệng không ngừng rên rỉ. A Tứ hỏi:

“Mày bị sao thế?”

“Chú ơi! Cháu...cháu đau bụng quá, cho cháu xuống...đi ngoài.!” –giọng nó yếu ớt.

“Đau thì cố mà nhịn đi!” –A Tứ lạnh lùng nói rồi quay ra.

“Chú ơi chú! Làm ơn cho cháu xuống chỉ một lát thôi, không là không kịp nữa. Cháu sẽ ra uế trong xe mất huhu.”

A Tứ e ngại nhìn lão đại hỏi ý. Tên lão đại cũng chẳng muốn con nhóc đó phóng uế trong xe, như vậy thì thật kinh khủng. Gã nghĩ vậy, khẽ trau mày rồi gật đầu. Chiếc xe ngựa đi thêm một đoạn, gã kéo dây cương, con ngựa chầm chậm lại rồi dừng hẳn.

A Tứ dẫn nó ra bụi cây cách chiếc xe không xa lắm. Y đứng bên cạnh canh chừng, Đậu xoe tròn đôi mắt ướt nhìn y. A Tứ nhíu mày hỏi:

“Sao vậy? Hết đau rồi hả?”

“Chú cứ đứng đó làm sao cháu dám... đi ngoài được, dù gì cháu cũng là nữ nhi.”

“Vậy mày muốn sao?” –giọng A Tứ có chút bực bội.

“Chú đứng xa xa một chút, hơn nữa phân của cháu thối lắm đấy.”

Nghe nó nói thế, A Tứ sợ nhất là mùi thối, nhất là phân trẻ con thì thôi rồi, y cực ghét. A Tứ trừng mắt nói thêm:

“Mày đừng có giở trò.”

“Cháu chỉ là một con nhóc sao dám làm được gì. Cháu đâu có ngốc.”

Y ngần ngại lúc thì cũng chịu đứng ra xa hơn.  Đậu ngồi xụp xuống bụi cây, giả vờ kêu vài tiếng rặn “ị...ị...” Nhân lúc A Tứ không để ý gì, nó gượng sức chạy một mạch thẳng hướng ra đường cái. Nó cứ chạy mãi chạy mãi. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ duy nhất nếu bị bắt lại coi như chết chắc, đó là điều khiến nó có thêm nghị lực mà chạy. Đôi chân nhỏ bé của nó vướng vào gai, dẫm lên sỏi đá mà rớm máu ra. Thật thảm hại!

A Tứ thấy yên tĩnh quá vội ngoảnh lại xem. Y hốt hoảng đuổi theo.

Chạy ra đến đường cái. A Tứ nhanh hơn cuối cùng cũng đuổi gần kịp, y vung roi da. Tiếng gió rít trên đầu sợi dây quất mạnh vào lưng đứa trẻ phía trước. Như một nhát dao chém sượt ngang lưng. Đau rát. Đậu ngã quật xuống nền đất, bụi tung lên mù mịt. A Tứ chạy lại gần, thở hổn hển. Y chửi rủa:

“Khốn khiếp! Làm ông chạy đuổi theo mệt đứt hơi!”

Y nắm lấy mớ tóc rối của nó nhấc lên, nhìn vào gương mặt lấm lem của Đậu, y mắng tiếp:

“Dám lừa tao à! Tao cho mày chết.”

Vừa nói A Tứ thô bạo trút một cơn mưa roi lên cơ thể nó. Đậu quằn quại đau đến chết đi sống lại, người nó dính đầy máu, cơ thể không còn sức lực chống lại. Nó đã rất yếu, mọi sức lực còn lại đã đánh cược vào cuộc chạy trốn này. Rốt cục ông trời cũng không giúp nó. Đậu biết mình sẽ chết, nó không còn chịu được nữa. Nó chấp nhận bỏ cuộc, chấp nhận sự bất hạnh này.

Ngước đôi mắt lên trời cao. Trước mắt nó hiện ra hình ảnh của cha, của mẹ đang mỉm cười hiền hòa nhìn nó. Họ đang vẫy gọi nó, sẽ đưa nó đến một nơi. Nơi ấy sẽ không còn khổ đau và đói rét, nơi ấy chỉ còn niềm vui và hạnh phúc. Cánh tay nhỏ bé trầy xước của nó với lên cố gắng chạm vào họ, nhưng rồi lại khẽ buông xuôi xuống, đôi mắt nó đã mỏi mệt, từ từ khép lại. Cuộc đời nó sẽ chấm dứt tại đây ư? Có lẽ thế, còn có thể khác được sao?
...

Phía trước có chiếc xe ngựa thấp thoáng nghiêng bóng dưới nắng chiều oi ả. Trong xe có một người đàn ông trung niên đang say sưa giảng giải cho cậu con trai về thương trường, về nghiệp kinh doanh vải lụa. Bỗng chiếc xe dừng lại, người đàn ông ngoái ra hỏi gã phu xe:

“Có chuyện gì vậy?”

“Bẩm ông! Phía trước có hai kẻ cản đường!” –gã phu xe kính cẩn.

“Hùng! Con xuống xem thế nào?” –ông quay sang nói với cậu con trai.

Hùng vâng một tiếng rồi đứng lên bước xuống xe. Cách anh vài mét là cảnh tượng một gã đàn ông vẻ mặt hung tợn đang quất những nhát roi mạnh lên người một cô bé nằm dưới đất. Cô bé đó bất động, máu trên người nhuốm đỏ cả chiếc áo lẫn cả bùn đất. Gã đàn ông kia vẫn không ngừng quất, miệng luôn chưỉ rủa. Không cần biết là chuyện gì, chỉ cần biết gã đàn ông đang ngược đãi một đứa trẻ tội nghiệp. Mắt Hùng hằn lên những tia máu phẫn nộ. Anh nhanh chân chạy tới, tay rút thanh kiếm giắt bên hông, rất nhanh, chiếc roi bị chém đứt đoạn trước khi lại giáng xuống người cô bé.

A Tứ bị bất ngờ, y có chút kinh sợ nhưng rồi trấn an lại bản thân ngay. Y vung sợi roi quất tiếp về phía Hùng. Hùng đưa kiếm ra đỡ, chiếc roi quấn thành vài vòng trên thanh kiếm như con rắn quấn thân cây. Anh nhanh chóng kéo giật lên, thanh kiếm sắc bén cắt chiếc roi da thành từng khúc rơi lả tả xuống đất trước cái nhìn kinh ngạc của A Tứ. Chỉ trong nháy mắt, lưỡi kiếm đã kề trên cổ của y. A Tứ thật sự sợ đến run lên bần bật. Miệng không ngừng xin tha mạng:

"Đại hiệp! Xin...xin tha mạng."

"Sao ngươi dám ngược đãi một đứa trẻ vô tội như thế hả? Có muốn ta báo quan không?"

"Đại hiệp! Xin...xin đừng hiểu lầm. Do...do nó ăn cắp đồ của tôi nên tôi mới dạy dỗ nó một chút."

Hùng nghe có chút ngờ vực, anh liếc nhìn cô bé nằm vẫn rên rỉ đau đớn rồi lại nhìn gã. Nghĩ một hồi, anh không muốn gây thêm rắc rối. Có thể gã đó nói thật, tay anh hạ thanh kiếm trên cổ gã, quát lớn một câu:

"CÚT!!!!!!!!!!!"

A Tứ được thoát chết, y vội vã lùi lại rồi chuồn mất. Hùng ngồi xuống cạnh Đậu khẽ bế nó lên đưa vào trong xe.

Chiếc xe ngựa bon bon trong nắng chiều đi khuất dần về hướng mặt trời lặn.

“Một cánh đồng cải bát ngát trải dài như bất tận. Gió trên cao ùa xuống mát rượi. Từng đàn bướm trắng mềm mại lượn lờ trên những bông cải đu đưa theo gió, bọn ong mật từ đâu cũng bay đến cùng vui thưởng hoa.

Trời cao trong xanh, mây trắng trôi nhè nhẹ.

Phía cuối cánh đồng là cầu vồng đầy màu sắc bắc ngang từ bên này sang bên kia như một cây cầu nối giữa hai cực. Mặt trời phủ một lớp nắng vàng nhàn nhạt làm những bông cải thêm phần sặc sỡ.

Trên bờ đê, một đứa trẻ khoảng bốn, năm tuổi dang hai cánh tay bé nhỏ hứng từng đợt gió thông thốc, đôi chân không mang giày chạy trên nền cỏ nhẹ nhàng như bay. Tiếng cười nức trong trẻo vô ưu vô lo của con trẻ vang xa khắp cánh đồng. Đằng  trước có cặp vợ chồng nông dân ăn mặc giản dị đang đứng mỉm cười với nó. Người phụ nữ có gương mặt hiền hậu khom người xuống, đưa hai tay ra đón lấy đứa trẻ xà vào lòng mẹ. Cánh tay nhỏ bé của nó xiết chặt, đã lâu rồi nó chưa được cảm nhận tình yêu thương ấm áp như thế này.

Đậu nằm trong lòng mẹ thích thú, cơ thể nó đã mệt mỏi quá rồi. Cơn gió đồng ùa vào man mát mang theo mùi hương quen thuộc, nó miên man chìm vào giấc ngủ say nồng, bên tai còn văng vẳng câu hát ru êm tai...

À a a ơ ơ ời ru
 
Gió đưa bông cải về trời

Rau răm ở lại chịu đời đắng cay...”



Ngày hôm đó, khi trở về nhà, mọi người trong nhà đều ngạc nhiên khi thấy Đặng lão gia đem về một đứa trẻ dính đầy máu. Ông bảo Hùng đỡ đứa trẻ vào căn phòng gần phòng bà hai rồi cho người đi gọi đại phu. Lát sau, Tiểu Phúc cũng dẫn Lâm đại phu đến, vị đại phu ngồi bên cạnh nhấc cánh tay trầy xước lên để bắt mạch rồi xem xét khắp người đầy thương tích của nó mà xót xa. Mạch đập yếu, các vết thương dày đặc, ông khẽ lắc đầu. Bà Mai Thị -nhị phu nhân đứng cạnh nhìn nó nãy giờ, đôi mắt bà tràn đầy thương cảm. Thấy đại phu lắc đầu, bà vội hỏi:

“Lâm đại phu, sao rồi? Con bé không sao chứ?”

“Nó yếu quá, chắc mấy ngày rồi chưa được ăn gì lại bị đánh ra nông nỗi này. Tôi e là...” –ông ngừng lại, nhưng những người trong phòng đều đã đoán được chuyện gì.

Trong căn phòng nhỏ không khí bỗng trở nên nặng nề. Không ai nói gì thêm chỉ có thể đứng nhìn đứa bé tội nghiệp. Càng nhìn nó bà Mai Thị lòng càng tái tê . Đứa bé tội nghiệp này! Chắc nó đã phải chịu nhiều đau khổ rồi.

“Tạm thời hãy nấu cháo cố gắng cho nó ăn, sau đó cho uống thuốc. Mọi điều chỉ trông chờ vào đêm nay thôi. Để xem ông trời còn thương đứa trẻ này không nữa.”

Đó là câu nói cuối cùng của Lâm đại phu trước khi bước ra khỏi Đặng gia.

Suốt đêm ấy, nhị phu nhân không chợp mắt, bà luôn túc trực bên giường Đậu. Nhìn nó nằm im, đôi mắt mấp máy nhẹ, thỉnh thoảng lại rên lên từng cơn đau đớn. Bà lặng người đi. Ngay từ giây phút nhìn nó trên tay Hùng, bà đã sựng người lại bởi Đậu... rất giống một người. Là Liên Nhi. Trong kí ức của bà lại dấy lên hình ảnh đứa con gái út đã chết cách đây vài năm và nỗi đau mất con ấy cho đến tận bây giờ bà hãy còn day dứt. Chỉ một phút lơ đãng, một phút bất cẩn bà đã đẩy nó vào vòng tay tử thần. Suốt bao năm qua bà tự nhốt mình trong phòng, nguyện gửi đời cho đức phật từ bi. Luôn cầu phúc cho Đặng gia, cầu phúc cho Liên Nhi có được những tháng ngày bình an.

 Nhìn Đậu bây giờ, bà không cam tâm để nó phải chết. Nhưng bà có thể làm gì khác sao? Có lẽ tất cả chỉ trông chờ vào ông trời. Xem ông ta còn yêu thương đứa trẻ này không nữa. Nếu có thể khỏe lại, bà nhất định, nhất định sẽ thương yêu nó như con đẻ mình. Đôi mắt bà Mai Thị ướt nhòe đi. Bà ngước lên trời cao, bàn tay chắp lại thành khẩn, miệng nam mô a di đà.

Rốt cục ông trời cũng có mắt. Ông ta không bỏ mặc nó, còn ban cho nó một điều kỳ diệu.
   
Sáng hôm sau, Đậu dần tỉnh lại. Thân mình đau nhức, nó khẽ nheo mắt nhìn quanh. Đây là một căn phòng khá lớn, các đồ vật hoa văn trang trí cũng không tầm thường. Nó tự hỏi trong đầu: “Sao mình lại ở đây nhỉ? Đây là nơi người ta đến khi chết ư? Đẹp quá!”

Cánh cửa gỗ mở ra, ánh sáng chiếu vào làm nó hơi chói mắt. Khi đã thích ứng được, nó mới thấy rõ có người phụ nữ bước vào. Trên gương mặt bà hiện rõ nét vui mừng khi thấy nó. Xúc động. Giọt lệ từ khóe mắt bà lăn dài trên má, bà chạy lại cúi xuống ôm trầm lấy nó khiến nó khẽ run lên vì bị chạm vào vết thương. Bà ta vội buông ra, tay quệt giọt nước mắt, miệng cười hiền hòa trước cái nhìn ngây ngô của Đậu. Nó không hiểu gì hết.

...


Một thời gian sau, Đậu cũng dần hồi phục sức khỏe. Mọi người ở đây thật tốt với nó, nhất là nhị phu nhân. Bà luôn bên nó, luôn ân cần chăm sóc nó mỗi ngày. Nó vui lắm, bà cũng vui. Đã lâu rồi, trong nhà chưa ai được nhìn thấy nụ cười của bà. Nhìn họ, mọi người cũng vui lây. Đúng rồi, Đậu là món quà của ông trời dành tặng cho bà mà.


Ào ào

Mưa.

Đậu ngồi dưới hiên nhà, đôi mắt hướng ra ngoài ngắm những hạt mưa rơi trên nền đất. Nó lặng im, trong đáy mắt hiện lên nét buồn. Nó đang nhớ. Nhớ ông, nhớ anh. Không biết khi trở lại không thấy mình, anh sẽ thế nào? Chắc anh sẽ lo lắng lắm. Gần một tháng rồi, liệu anh có còn tìm mình không? Có! Anh Phong chắc chắn sẽ tìm mình. Nghĩ đến cảnh anh trai chạy khắp nơi kiếm tìm, nó cảm thấy có lỗi. Nhưng cũng không thể trách nó được. Có lẽ nên trách ông trời, trách số phận, trách những kẻ bất lương bắt cóc, lừa gạt nó.

Đậu chìa đôi tay nhỏ xíu ra hứng những hạt mưa. Từng hạt mưa rơi vào lòng bàn tay của nó vỡ tan ra rồi lại xuyên qua kẽ ngón, nhỏ thành giọt tí tách xuống mặt đất. Đôi tay ướt nhẹp và hơi lạnh nhưng nó thích thế. Nó thích trời mưa. Vì sau mỗi trận mưa, cuối chân trời có thể sẽ xuất hiện cầu vồng. 

Lạch cạch!

Lạch cạch!

Có tiếng guốc gỗ quen thuộc tiến lại gần phía nó. Nó không còn lạ gì tiếng guốc của bà hai. Bà Mai Thị nhìn nó ngồi co gối dưới mái hiên, đôi tay ướt nhẹp, bà có chút lo lắng:

"Sao cháu không vào nhà ngồi? Ngồi đó coi chừng lại cảm lạnh!"

"Bà hai!" -nó đứng dậy, khẽ gập người chào. Bà hai mỉm cười đưa tay vuốt vuốt mái tóc xơ xác của nó. Tóc bị dính ít nước, có thể là nước mưa. Đậu biết bà đang lo lắng, nó lên tiếng. -"Cháu không sao! Cháu thích ngồi ngoài này ngắm mưa."

"Nào! Để ta cùng ngồi ngắm với cháu."

Bà hai cùng ngồi xuống. Mưa vẫn rơi không ngớt, xóa nhòa đi mọi thứ đằng xa, ngập cả khoảng sân lênh láng nước. Tội nghiệp luống rau bà mới tự tay trồng mấy hôm trước bị những hạt mưa đè nát tươm. Chắc chẳng thể sống nổi sau trận mưa, chỉ có thể làm thức ăn cho đám gà của cậu cả. Nhị phu nhân không nhìn mưa nữa, bà quay sang trông nó vẫn thích thú hứng mưa. Hồi lâu sau bà mới lên tiếng:

“Đậu này! Con có muốn... " -giọng bà còn chút ngập ngừng. -"Có một gia đình không?”

Một gia đình ư? Đó là điều ước của biết bao đứa trẻ trên đời này, đâu chỉ riêng mình nó. Nó muốn quá ấy chứ. Chỉ là vẫn còn chút e ngại. Đậu không nói gì. Nó nhìn bà với cặp mắt long lanh thơ dại, khẽ gật đầu. Bà hai mỉm cười:

“Ta và lão gia đều muốn nhận con làm nghĩa nữ, con thấy thế nào?”

Nghe lời đề nghị đó, Đậu vui lắm. Một gia đình. Phải! Nó sẽ có cha, sẽ có mẹ và cả các anh trai yêu thương nó. Những điều đó tưởng chừng chỉ có trong những giấc mơ hằng đêm, không ngờ nay đã thành sự thật. Nó không trả lời mà thay vào đó nó ôm chầm lấy bà. Giọng nói nhỏ nhẹ còn chút ngượng nghịu:

“Mẹ!”

Tiếng con bé nhỏ nhẹ vang vào tai bà hai, tuy nhỏ thôi nhưng bà vẫn nghe rất rõ. Sống mũi cay cay, nước mắt bà ứa ra vì xúc động, ướt đẫm cả vai áo đứa trẻ. Đã lâu rồi, rất lâu rồi bà chưa được nghe tiếng "Mẹ" ngọt ngào đến thế.

Từ đó, Đậu trở thành con gái út của Đặng gia và được đổi tên thành Đặng Hoa Xuân. Nghĩa là hoa nở mùa xuân.


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét