Chương 7
Người quen cũ
“Anh đi đâu mà lâu thế nhỉ?”
Thân hình bé nhỏ của Đậu ngồi sát mép tường, hai tay chống cằm, đôi mắt tròn xoe long lanh nhìn ra đường. Nó tự hỏi trong đầu câu đó khi đợi mãi mà không thấy Nam Phong đâu. Nó toan đi tìm thì nghĩ lại lời dặn của anh “em cứ ngồi yên đấy”, nó sợ nếu anh quay về mà không thấy nó đâu chắc anh sẽ lo lắm. Vậy nên nó quyết định vẫn ngồi yên ở đây.
“Kétttt!”
Cánh cửa gỗ của cửa tiệm nó đang ngồi mở ra tiếng két kéo dài khiến Đậu quay lại nhìn. Một người đàn ông trung niên, vẻ mặt không mấy thiện cảm bước ra. Trông thấy con bé ăn mặc lem luốc ngồi co gối trước tiệm, ông ta trướng mắt, nạt lớn:
“Ê nhỏ! Ai cho mày ngồi trước tiệm nhà tao. Mau cút đi chỗ khác đi. Mày ngồi thù lù đấy thì tao còn làm ăn được gì.”
Đậu dù không muốn đi nhưng nhìn vẻ mặt dữ tợn của ông ta nó thấy sợ, vội đứng dậy phủi phủi quần rồi thủi lủi sang phía bên kia đường nơi gốc cây bóng mát. Từ đây có thể nhìn thấy cửa tiệm đó, nếu anh nó quay về nó sẽ gọi.
Đợi được một lúc, từ đâu một người đàn ông mặc bộ đồ sang trọng tiến đến chỗ nó, giọng nói nhẹ nhàng, êm tai:
“Này cô bé! Sao lại ngồi ở đây thế này?”
“Cháu đang đợi anh mà mãi không thấy đâu.”
Người đàn ông đó nhìn nó, rồi ông ta láo liếc nhìn quanh. Trong đầu hiện ra một ý đồ đen tối.
“Ta là bạn của anh cháu. Anh cháu đang bận chút việc nên bảo ta đến đón cháu.!” –giọng nói ngọt ngào đủ để khiến một đứa trẻ tin tưởng phát ra từ miệng ông ta. -“Đây, cái này anh cháu nhờ ta mua cho cháu này!”
Nói rồi, ông ta móc trong túi mấy viên kẹo đường đưa cho Đậu. Ông ta còn nở một nụ cười thân thiện nhưng tận sâu trong đôi mắt không giấu nổi điều giả dối. Nó cầm lấy kẹo rồi gật gật đầu như bị thôi miên. Người đàn ông đó dắt tay nó đi lòng vòng một lúc rồi ra ngoài thành, nó thắc mắc:
“Anh cháu ở trong thành mà, sao lại dẫn cháu ra đây?”
“Anh cháu đã ra ngoài thành, đang ở phía trước đợi cháu kìa, đi một lát là đến.”
Đậu vẫn tin lời ông ta, không nói gì nữa. Đến một căn nhà gỗ tạm thì dừng lại. Nó ngơ ngác nhìn quanh vẫn không thấy anh đâu, chỉ thấy mấy gã đàn ông mặt hằm hằm đứng ngoài cửa. Khi thấy nó và người đàn ông kia đến. Một gã lại gần nhìn nó săm soi, rồi nhoẻn miệng cười:
“Con bé trông cũng được đấy!”
“Bao nhiêu?” –người đàn ông kia hỏi một cách lạnh lùng.
Hai người bọn họ kéo nhau ra chỗ khác thỏa thuận xong, người đàn ông kia cầm tiền rồi đi mất. Đậu định chạy theo ông ta thì bị một bàn tay thô ráp kéo giật lại. Cổ tay nó bị bóp chặt đau điếng, nó nhăn mặt, gã đàn ông có đôi mắt sếch thấy nó đau, liền thả tay ra. Giọng nói ồm ồm:
“Đi đâu thế nhóc?”
“Cháu phải đi tìm anh.”
“Anh mày không về nữa đâu, bây giờ mày là của bọn tao.”
Nghe gã nói vậy, nó sợ khóc thét lên.
"Không! Không đâu, mau thả ra! Cháu phải đi tìm anh."
“A Tứ! Mau làm nó ngậm mồm lại kẻo người khác phát hiện ra thì chết cả lũ.” -một người khác hếch mặt về phía một gã khác gần đó.
A Tứ lại gần nó, nó toan chạy đi nhưng không kịp. Hai cánh tay khỏe mạnh của gã ghì chặt lấy nó, mặc cho nó vùng vẫy. Đậu thấy đau, càng khóc lớn. A Tứ dùng sợi dây trói tay chân nó lại, còn nhét vào miệng nó một miếng vải. Gã lôi nó ném vào trong căn nhà gỗ, đóng “xầm” cửa lại. Trong này tối om, chỉ có vài tia sáng từ khe cửa lọt vào. Nó nheo mắt nhìn quanh, thì ra không chỉ có mình nó bị bắt.
Ngày hôm sau, khi phía đông hòn lửa còn nhấp nhô sau ngọn núi. Nằm trong chiếc xe ngựa xóc lên xóc xuống khiến Đậu và mấy đứa nữa chốc chốc lại nảy lên, không tài nào ngủ tiếp được. Lúc này, ánh sáng chiếu vào đủ để nó nhận ra những đứa khác xung quanh. Bọn chúng cũng tầm tuổi nó, mặt mày lấm lem, ăn mặc thôi lôi, sắc mặt đã mỏi mệt. Mắt đứa nào cũng đỏ ngầu hiện rõ vẻ sợ sệt.
Cũng giống như Đậu, bọn chúng bị những kẻ bất lương lừa bán. Số phận của những đứa trẻ tội nghiệp này rồi sẽ ra sao thì không ai biết. Chỉ chắc một điều rằng, những ngày tháng đen tối đang chờ đón chúng ở phía trước...
***
“Đậu! Đừng.”
Nam Phong bàng hoàng bật dậy, mồ hôi ướt đẫm cả ra áo và tấm nện. Tim hắn đập thình thịch từng tiếng nghe rõ mồn một, cảm giác sợ hãi từ giấc mơ vẫn chưa tan hẳn. Hắn nhìn quanh, căn phòng vắng lặng chỉ có mình hắn. Thì ra chỉ là một giấc mơ! Hắn thầm nhủ: “Đậu sẽ không sao, nhất định sẽ không sao.”
Nhìn ra bên ngoài. Trời mới sáng từ bao giờ. Nhấc mình ra khỏi giường, tâm trạng nặng nề bất an. Hắn tiến lại cửa mở toang ra cho ánh sáng chiếu vào. Không khí trong lành của buổi sớm tràn vào, hắn hít một hơi thật sâu cố lấy lại tinh thần. Ngoài sân, tiếng chim ríu rít trên cành cây mai trắng nghe vui vui tai bớt đi chút phiền muộn.
Buổi sáng ở Thăng Long khác hẳn với Hà Nội. Không còn thấy ngột ngạt oi bức, hay tiếng còi inh ỏi mỗi khi tắc đường, mà thay vào đó là không gian tĩnh lặng tạo cảm giác thoải mái lạ thường.
“Con dậy rồi à?” –giọng nói quen thuộc của Hà đại phu phát ra từ gian phòng khách.
Hắn đến gần, ngồi xuống phía đối diện.
“Con thấy thế nào, đã khỏe hơn chưa?”
“Dạ!” –hắn trả lời, không nén nổi một tiếng thở dài -“ Con lo cho Đậu. Không biết giờ nó ra sao?”
“Được rồi! Đợi lát nữa ta sẽ dẫn con đến gặp Trương Ngưu nhờ hắn tìm giúp. Bây giờ vẫn còn sớm quá.”
“Trương Ngưu?”
“Hắn là chủ của một tửu lầu trong thành. Bề ngoài thì là chủ quán rượu nhưng thực chất là người đứng đầu của Thanh Vân hội, có đệ tử rải rác khắp thành vì vậy việc tìm một đứa trẻ không hề khó khăn gì.”
“Nhưng liệu anh ta có chịu giúp con tìm em gái không?”
“Cái đó thì con khỏi lo. Ngày trước hắn đã từng mang ơn ta nên có việc cần nhờ đến là hắn luôn sẵn lòng giúp đỡ.”
Nam Phong gật đầu, hắn đưa mắt nhìn ra sân. Một thiếu nữ vóc dáng mảnh mai, mái tóc buông dài ngang lưng đang xếp những rá thuốc lên xạp để phơi nắng. Nàng hẳn là một người con gái đẹp. Hắn nghĩ thế. Phong cứ ngẩn ngơ dõi theo từng cử chỉ của nàng. Chợt, nàng quay người. Là cô ấy, chính người con gái đó, người mặc chiếc áo xanh nhạt hôm qua. Cảm xúc ấy lại ùa về, hắn chưa tin vào sự thật. Hắn nghĩ đó chỉ là ảo giác.
Dưới ánh nắng của buổi sớm mai, khuôn mặt nàng càng hiện rõ từng đường nét hoàn hảo. Nàng nhìn hắn nở nụ cười, đầu hơi nghiêng cúi chào. Nàng tiến về phía hắn, rất thật. Không! Đây không phải ảo giác. Em đang hiện hữu rất chân thực ngay trước mắt tôi. Là em đó ư? Có thật là em? Bất giác, hắn không kìm nổi xúc động mà chạy đến ôm lấy nàng.
“Vy! Là em! Em vẫn còn sống, thì ra em cũng ở đây.” –hai tay hắn ôm chặt lấy nàng.
“Buông ra!” - nàng thần người một lúc rồi hét lên đẩy hắn ra.
Nhưng cái cảm giác này thật xa lạ quá, không một chút thân quen với hắn. Hắn vội buông tay ra. “Bốp!” một cái tát mạnh giáng vào má hắn, đau rát. Xưa nay nàng vốn là người con gái hiền dịu chưa một lần có hành động như vậy, nhưng lần này thì khác nàng không kìm nổi tức giận tát hắn một cái bởi hắn đã động vào lòng tự trọng của một nữ nhi thời này. Nàng quay người khóc nức lên, chạy vào phòng đóng chặt cửa lại, mặc cho hắn đờ người ra đứng im như tượng.
Hà đại phu trong một phút ngỡ ngàng, ông tiến lại chỗ hắn nói như trách:
“Con sao thế? Sao lại làm điều xằng bậy như vậy.”
“Thầy, đó không phải là Vy sao?.”
“Vy? Đó là cháu gái ta, tên là Tiểu Thúy mà.”
“Tiểu Thúy ư? Nhưng trông cô ấy rất giống Vy.”
“Có thể con nhìn nhầm chăng? Trên đời này người giống người là chuyện bình thường.”
“Có lẽ vậy?” -ánh mắt hắn vẫn không rời căn phòng đang đóng chặt cửa. -“Có lẽ con nên xin lỗi cô ấy.”
“Được rồi, lát nữa ta sẽ giải thích giúp con, giờ ta sẽ dẫn con đến tửu lầu đã.”
Hà đại phu dẫn hắn đến một nơi gọi là Thanh Vân lâu. Cái tửu lầu này khá lớn, có hai tầng lầu kết cấu kiểu kiến trúc đặc trưng của thời cổ xưa. Khi thấy hai người họ bước vào quán, một tên tiểu nhị niềm nở chào đón.
“Hà đại phu, đã lâu không gặp.”
“Ta cũng bận quá, hôm nay có chút chuyện cần nhờ đến Trương Ngưu.” –ông quét mắt quanh một lượt, lúc này hãy còn sớm nên quán chỉ lác đác vài người, ông hỏi. -“Hắn có ở đây không?”
“À, Lão đại đang trên lầu. Mời ông!” –tên tiểu nhị dẫn họ lên lầu.
Trên tầng lầu vắng tanh, trơ trọi mấy bộ bàn ghế. Ở phía góc gần cửa sổ có một người đàn ông râu ria xồm xoàm, trên gương mặt góc cạnh có vết sẹo dài càng thêm đáng sợ. Y đang ngồi nhấp từng chén rượu, mắt hướng ra ngoài thưởng cảnh. Tên tiểu nhị dẫn họ tới chỗ người đó rồi xin cáo lui. Khi thấy Hà đại phu và một người lạ tới gặp, người đàn ông đó mới tỉnh người, y vui vẻ:
“Hà đại phu, đã lâu không thấy đến. Còn tưởng ông quên tôi rồi!”
“Đã lâu không gặp.”
“Mời ngồi!” –y liếc sang nhìn người bên cạnh, có ý tò mò liền hỏi - “Đây là...?”
“À, đây là học trò mới của ta tên là Lương Phong.” -ông quay sang hắn –“Phong, còn đây là Trương Ngưu.”
“Chào anh!” –hắn cúi chào như một cách xã giao, người kia cũng đáp lễ.
“Haha, ta họ Trương, anh họ Lương. Có khi lại là họ hàng xa với nhau cũng nên.” –Trương Ngưu cười. Hắn cũng cười xòa cho có lệ.
“Thôi được rồi, hôm nay ta đến là muốn nhờ ngươi tìm giúp một người.” –ông Quân dừng lại lúc rồi mới nói tiếp. –“Phong cùng em gái là Đậu mới lên kinh hôm qua, không may lại bị lạc mất nhau. Nó đã tìm mà không thấy nên hôm nay ta mới đến nhờ ngươi đi dò hỏi xem.”
“Tưởng chuyện gì chứ tìm người thì đối với tôi chỉ là chuyện nhỏ. Chỉ cần em của Lương huynh còn trong thành thì nhất định sẽ tìm được.” –y quay sang Nam Phong –“Anh cứ an tâm.”
“Vậy xin đa tạ anh trước.” –hắn cảm kích khi nghe Trương Ngưu nói vậy, đã bớt lo phần nào.
“Chẳng hay em gái của anh trông như thế nào.?”
“Đậu mới tám tuổi người nhỏ nhắn, có đôi mắt to tròn, tóc ngắn, mặc yếm nâu váy đen.” –hắn nhớ lại hình dáng của Đậu.
“Được rồi!” –Trương Ngưu quay ra gọi lớn -“A Trắc! A Trắc!!!”
Chỉ vài giây sau, một cậu thanh niên hớt hải chạy vào.
“Lão đại! Có chuyện gì mà gọi em gấp vậy.?”
“Ngươi hãy truyền cho các anh em trong thành hãy chú ý tìm một cô bé tên Đậu, mắt to, tóc ngắn mặc yếm nâu mới lên kinh hôm qua. Có tin gì thì lập tức báo lại.”
“Vâng!” –A Trắc tuân theo rồi lui ra.
Trương Ngưu quay trở vào, nói:
“Anh cứ an tâm, ta chắc sẽ sớm có tin tức thôi.” –y dừng lại một lúc –“Nhưng mà...ta có nghe gần đây trong thành xảy ra nhiều vụ trẻ con mất tích. Chỉ mong rằng em gái của anh không bị rơi vào tay bọn xấu.”
Nghe Trương Ngưu nói thế, hắn chết lặng, bao nhiêu lo lắng vừa vơi bớt thì nay lại càng không yên. Nhìn sắc mặt tái đi của Nam Phong, ông Quân biết lòng hắn đang như lửa đốt, ông nháy mắt ám hiệu cho Trương Ngưu. Trương Ngưu biết mình vừa lỡ lời, y liền đổi chủ đề khác:
“Ta nghĩ Đậu sẽ được thần linh phù hộ, chắc không xảy ra chuyện gì đâu. Nào! tôi kính hai vị một ly.” –Trương Ngưu rót thêm hai chén đưa cho ông Quân một chén, Phong một chén.
Uống hết chén rượu để thể hiện tấm lòng cảm kích, Hà đại phu và hắn cũng xin phép ra về. Bước ra khỏi cửa, nỗi lo của hắn vẫn không khá hơn. Hắn nói:
“Thầy cứ về trước đi, con muốn đi dạo một lúc.”
Hà đại phu trông hắn phờ phạc có hơi lo lắng. Ông chỉ dặn hắn hãy về sớm trước khi đi. Hắn chán nản, bần thần bước trên phố mặt cúi gằm xuống.
Chợt!
Bụp!
Phong bị vật gì đó đập vào trán. Hắn ngẩng mặt lên, nhìn ngó xung quanh rồi lại nhìn xuống. Một chiếc giày? Hắn nhặt lên xem lại, đúng rồi là một chiếc giày vải.
.
.
.
Từ đầu con phố đang bị hỗn loạn bởi hai người thanh niên rượt đuổi nhau chạy dọc trên đường chính. Kẻ chạy trước bịt nửa mặt cầm tay nải nâu cắm đầu chạy bán sống bán chết, gã chạy tới đâu lại hất tung những sạp đồ của người bán hàng bên đường, tiếng người la, tiếng người mắng, tiếng người lại khóc lóc hòa trộn vào nhau tạo thành mớ hỗn độn. Kẻ đuổi gã đằng sau là một người ăn mặc sáng sủa, nét mặt giận dữ. Giọng nói lanh lảnh thoát ra từ thanh quản y mỗi lúc một gần:
“Tên kia! Mau đứng lại.”
Người thanh niên đó dừng lại, hơi gập người xuống, thở dốc. Y co chân lên tháo chiếc giày vải, mắt nheo lại, tay cầm chiếc giày hướng thẳng về gã đàn ông đang chạy phía trước. Dồn mọi lực vào cánh tay, y gắng sức lấy đà và...ném. Chiếc giày vải bay lệch hướng nhắm thẳng vào đầu một người khác.
Phong bị vật gì đó đập vào đầu đau điếng. Hắn ngẩng mặt lên, nhìn ngó xung quanh rồi lại nhìn xuống. Một chiếc giày? Hắn nhặt lên xem lại, đúng rồi là một chiếc giày vải.
Người thanh niên chạy qua Phong định đuổi tiếp nhưng gã kia đã mất tăm. Y phanh lại, tiến về phía hắn, tay gãi gãi đầu, gương mặt cười gượng. Giọng y nhỏ nhẹ hơn lúc nãy:
“Hì! Xin lỗi...xin lỗi! Ta không cố ý.”
Phong nhìn y cũng chẳng buồn chấp. Hắn làm gì còn tâm trạng đâu mà chấp mấy chuyện khác. Hắn gật gật đầu cho qua, chẳng nói gì cứ thế đi thẳng. Người thanh niên thấy hắn đi thì vội gọi lại:
“Ê...ê này. Cái...cái đó cho ta xin lại được không?” –mắt y nhìn vào chiếc giày trên tay hắn.
“Đây...trả cho ngươi!” –hắn chìa tay trả lại y chiếc giày rồi lại đi tiếp.
Người thanh niên đeo lại chiếc giày, hướng về phía cuối đường lẩm bẩm: “Lại để tên trộm chạy thoát, lần sau ta mà gặp lại thì đừng hòng chạy thoát.” Câu đó của y không biết đã nói bao nhiêu lần rồi, bởi lần nào cũng thế nếu không phải lý do này thì lý do khác y đều không đuổi kịp để bắt gã.
Người thanh niên đi được một đoạn thì dừng lại, y quay đầu đuổi theo Phong, đứng chắn đường hắn. Nhìn hắn săm soi. Phong bị bất ngờ chặn đường, hắn ngẩng đầu lên. Là y, đang nhìn hắn một cách kỳ cục. Hắn khó chịu khẽ nhíu mày định nói gì đó thì y lên tiếng:
“Này! Có phải chúng ta đã từng gặp nhau rồi không nhỉ?”
Hắn nhìn y kỹ hơn khi nghe câu đó, trong trí nhớ không gợi chút gì về con người này. Hắn mặc kệ, không quan tâm rồi tránh y ra mà bước tiếp để mặc con người đó vẫn đần người ra nghĩ. Nam thanh niên kia “A” lên một tiếng, y quay lại chặn hắn:
“Ta nhớ rồi! Đúng là chúng ta đã từng gặp một lần ở trong rừng.” –thấy hắn không nói gì, chỉ nhìn mình bằng cặp mắt vô hồn. Y nói tiếp. –“Ngươi không nhớ sao? Ngay cả ân nhân đã từng cứu mình mà cũng không nhớ thật là vô lương tâm.”
“Ngươi cứu ta?” –hắn lên tiếng, nhìn kỹ con người trước mặt.
Ra là y, người đã cởi trói giúp mình lúc bị bọn sơn tặc treo lên cây. Nhưng như vậy thì sao chứ? Lúc đó còn tưởng không bao giờ gặp lại, thật không ngờ lại chạm mặt ở đây. Trái đất này mới nhỏ bé làm sao?
Thấy Nam Phong không nói gì, người thanh niên kia sốt ruột lên tiếng.
“Này, ngươi không nhớ thật sao? Ta...” –y chưa nói hết câu thì phải dừng lại bởi Nam Phong đã tránh qua một bên đi tiếp. Hắn không hề để ý gì đến y.
Trước thái độ thờ ơ của hắn, người thanh niên kia bực tức, y cáu:
“Này! Ta nói ngươi không nghe thấy sao?”
“Thứ nhất ta không phải tên là “Này”. Thứ hai, lúc đó ta cũng đã cám ơn ngươi rồi, giờ ngươi còn muốn sao nữa?” -hắn khó chịu hét lên.
“Ta...ta...tại... ta chỉ muốn nhắc lại cho ngươi nhớ thôi. Làm gì ghê dữ vậy.” –người thanh niên giật nảy người, y nói ấp úng.
“Vậy ta nhớ rồi, OK? Giờ thì để ta đi được chưa. Ta còn phải đi tìm em gái.”
Người thanh niên kia định nói thêm gì đó nhưng rồi nhận ra vẻ mặt không mấy thân thiện gì của hắn thì y nghĩ lại.
Khi nãy có ghé qua Tâm Y Đường thấy Hà đại phu và một người lạ mặc bộ đồ màu lục cũng vừa đi khỏi, y tò mò hỏi thì nghe Phạm Bân kể lại chuyện tối qua. Nhớ lại vóc dáng ấy, y nghĩ chắc là người này. Nhìn bóng dáng lặng lẽ của hắn đang bước đi, y cảm giác hắn thật tội nghiệp. Tự dưng y muốn giúp hắn tìm em gái bị thất lạc.
“Chắc ngươi mới đến kinh thành chưa biết rõ đường. Vậy để ta dẫn ngươi cùng đi tìm người em gái đó.”
“Tại sao...ngươi lại muốn giúp ta?”
“Vì...tự dưng nổi hứng muốn làm việc thiện. Không được sao?”
Phong nhìn y đắn đo vài giây rồi đồng ý. Con người này tưởng đáng ghét, nhưng đôi lúc cũng thật tốt bụng hoặc có thể y là kẻ nhiều chuyện.
Người thanh niên đó nhiệt tình dẫn hắn vừa đi vừa hỏi han. Đúng là có vài chỗ hắn chưa từng qua. Kinh thành này vừa lớn lại như một mê cung, nếu không biết đường thì đừng nói là một đứa trẻ, ngay cả người lớn cũng phải bỡ ngỡ. Thế nhưng, người thanh niên này lại thông thạo mọi lối đi nơi này. Mọi người ở đây đều rất quý y, dường như y cũng có tiếng trong thành.
Đi suốt cả ngày, tin tức về Đậu vẫn không chút manh mối. Từ lo lắng, hắn bắt đầu thấy sợ khi nhớ lại lời của Trương Ngưu.
“Giờ chúng ta đi đâu đây?” –người thanh niên hỏi khi họ dừng lại bên đường.
“Phiền ngươi dẫn ta đi tiếp.”
“Chúng ta đã đi hỏi khắp kinh thành này rồi, còn chỗ nào chưa qua chứ. Trừ cung cấm và các vương phủ.”
“Không được, ta phải đi tìm tiếp. Nếu ngươi thấy mệt thì cứ nghỉ đi, ta phải đi tìm Đậu.”
Phong bỏ mặc y đứng đó mà lê tiếp. Hôm nay trời nắng to, lại đi bộ khắp kinh thành suốt cả ngày trời. Một người bình thường không mệt mới lạ, nhưng lý trí hắn không thể bỏ cuộc. Linh tính mách bảo rằng Đậu vẫn đâu đó chờ hắn. Mặc dù đã nhờ Trương Ngưu giúp, thế nhưng tự mình tìm vẫn hơn. Hơn nữa, bây giờ mà ngồi ở nhà chờ thì càng thấp thỏm không yên. Nhìn sắc mặt hắn đã mỏi mệt mà vẫn cố đi tiếp, thanh niên kia có chút cảm động.
“Để ta đi cùng ngươi.”
Nhìn người thanh niên kia mồ hôi đã nhễ nhại nhưng vẫn muốn giúp mình, hắn cảm kích vô cùng, chỉ là không nói nổi thành lời. Họ tiếp tục đi thêm một lúc nữa sau đó trở lại Tâm Y Đường.
Lúc này đang là cuối chiều nên y quán vắng người. Khi vừa thấy hắn bước vào, Hà đại phu vội ra hỏi vẻ mặt vẫn còn lo âu:
“Con đi đâu mà lâu thế, làm ta lo quá.”
“Con...”
“Bọn ta đi tìm em gái của hắn.” –người thanh niên kia theo sau đáp lời.
“Công...” –ông Quân vừa nhìn thấy y, định nói gì đó thì thấy ánh mắt ra hiệu của y, ông dừng lại. –“Liễu Tư cũng đến à!”
“Hà đại phu, có thể cho ta xin một chén nước không, ta khát quá.” - ngồi phịch xuống ghế, mồ hôi đẫm người, Tư phe phẩy chiếc quạt.
“Được!” –ông Quân quay ra rót cho y một chén nước. Y đỡ lấy uống ực một hơi.
“Hai người biết nhau sao?” –ông Quân thấy lạ khi thấy hai người họ đi chung nên mới thắc mắc nhưng hắn không trả lời mà là người thanh niên kia.
“Đúng, trước đây cũng đã từng gặp một lần rồi. Nhưng chỉ ta nhớ ra hắn, còn hắn đâu nhớ gì tới ta.” –Liễu Tư liếc sang nhìn hắn vẫn ngồi ủ rũ nãy giờ. Biết hắn vẫn đang buồn, ông Quân lại gần an ủi.
“Ta nghĩ con bé chắc không sao đâu, hơn nữa Trương Ngưu đã cho người đi tìm rồi. Sẽ sớm có kết quả thôi.”
Phong vẫn lặng yên. Trong đầu hiện đang rối tung, hắn thấy mình bất lực. Dường như đang tự trách bản thân mình rất nhiều. Không khí bỗng trở nên nặng nề từ lúc nào không hay.
“À phải rồi! Thúy và Bân đâu rồi, sao có mình ông ở đây?” –Liễu Tư lên tiếng phá tan bầu không khí không mấy dễ chịu.
“Tiểu Thúy đang dưới bếp nấu cơm còn Bân đang phân loại thuốc trong phòng.”
“Để ta vào xem Thúy nấu gì đãi ta nào.” –nói xong, Liễu Tư đứng dậy đi về phía căn bếp đang ngào ngạt mùi thơm bay ra.
“Con nên đi nghỉ chút đi, lát nữa đến bữa ta sẽ gọi.” –ông Quân nhìn Nam Phong.
“Con không sao! Để con đi rửa mặt chút đã.!”
Phong đứng dậy đi về phía sân giếng múc nước rửa mặt. Dòng nước mát lạnh tạt vào mặt hắn ướt đẫm. Dòng nước ấy hòa vào thứ nước chảy từ khóe mắt hắn, mằn mặn. Rửa xong, hắn ngồi lặng ở đó hồi lâu rồi mới đứng lên. Khi ngang qua nhà bếp, hắn thấy Liễu Tư và Tiểu Thúy đang cười nói gì đó, hai người có vẻ rất thân thiết khiến người khác nhìn vào dễ tưởng rằng họ là một đôi.
Nhớ lại chuyện hồi sáng, chắc Tiểu Thúy vẫn còn giận mình lắm, lại còn chưa xin lỗi nàng. Hắn không muốn nàng nghĩ xấu về hắn. Ngày tháng ở đây còn dài, sao mà thoải mái gặp mặt được.
Nam Phong chủ động bước vào căn bếp khiến không khí trở nên yên lặng.
“Xin lỗi! Tôi có thể nói chuyện riêng với Thúy một lát được không?”
Như hiểu ý, Liễu Tư liếc nhìn Tiểu Thúy rồi y không nói gì mà lẳng lặng đi ra ngoài. Tiểu Thúy thì quay vào xào nốt món rau còn dang dở. Trong căn bếp chỉ còn lại hắn và nàng.
“Chuyện hồi sáng...cho tôi xin lỗi!” –hắn ngập ngừng nói nhưng Tiểu Thúy vẫn không chút phản ứng gì. Hắn nói tiếp. -“Thật ra...trước đây tôi đã từng rất yêu một người. Cô ấy là một cô gái tốt, bọn tôi đã từng có những tháng ngày hạnh phúc. Chỉ tiếc là...đến cuối cùng cô ấy cũng rời xa tôi.” -giọng hắn trầm xuống, sống mũi cay cay khi nhớ lại chuyện cũ. Tiểu Thúy cũng dừng lại lắng nghe câu chuyện của hắn.
“Cô ấy đã bỏ anh à?” –nàng hỏi.
“Không!” –hắn lắc đầu. –“Cô ấy đã không còn trên đời này nữa.” -hắn khựng lại, nói tiếp. –“Vì vậy, khi nhìn thấy em, tôi đã tưởng em là cô ấy.”
“Em giống cô ấy thật sao?” - nàng nhớ lại hồi sáng ông có nói qua sự nhầm lẫn ấy, chỉ là không rõ đầu đuôi ra sao. Bây giờ thì đã hiểu. Không ngờ anh ta là người si tình đến vậy.
“Ừ! Rất giống.”
“Được rồi, chỉ là hiểu lầm. Em cũng không phải người nhỏ nhen.” –nàng lặng nhìn hắn, thoáng có chút thương cảm.
“Vậy là em chấp nhận lời xin lỗi của tôi?”
“Đúng vậy! Bây giờ anh hãy ra ngoài đi để em làm nốt món này.”
Phong gật đầu, trong lòng cũng bớt nặng nề hơn trước. Thúy! Dù em nói em không phải là Vy nhưng anh vẫn tin em chính là cô ấy. Anh tin một ngày nào đó em sẽ nhớ ra anh. Phong đứng từ xa nhìn Tiểu Thúy hồi lâu rồi quay ra y quán, giúp thầy sắp xếp lại một số thứ vào chỗ ngăn nắp.
...
Bữa cơm tối hôm ấy, mọi người đều nói cười vui vẻ. Chỉ mình hắn là ngồi im, thi thoảng mỉm cười cho có lệ. Hắn không muốn làm mọi người mất hứng. Trong bữa ăn, Tiểu Thúy có gì đó tốt với Phạm Bân hơn một chút. Chốc chốc nàng lại liếc trộm y rồi mỉm cười duyên, Liễu Tư cũng thấy thế nhưng y không có chút gì là ghen tức. Phải chăng y là người rất rộng lượng?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét