Chương 6
Lạc
Tháng 4, Tân Tỵ, niên hiệu Thiệu Bảo thứ 3, 1281
Hơn tháng nay, Nam Phong tiếp tục công việc học y và theo cha đi chữa bệnh cho những người dân quanh vùng.
Hàng ngày hắn thường siêng năng đọc sách, mở mang thêm kiến thức giúp đỡ cho ông Nghiêm rất nhiều. Trước kia, mọi việc từ khám bệnh, kê đơn, hái thuốc, bốc thuốc…tất thảy đều một mình ông làm, nay có Phong phụ giúp mấy việc nhỏ, ông thấy đỡ hẳn.
Ông Nghiêm có tiếng là lương y tốt, ông thường chữa bệnh miễn phí cho mọi người, có lúc còn bỏ tiền túi ra mua giúp bệnh nhân các vị thuốc còn thiếu. Chính vì vậy, người quanh đây đều luôn kính nể ông hết mực.
Có lần, Phong thắc mắc:
“Sao cha không lấy tiền khám bệnh của họ?”
“Con người ta sống với nhau có cái tình cái nghĩa là quý rồi, hơn nữa họ cũng giống ta chỉ là dân nghèo khó, ta giúp được gì thì giúp đâu cần phải tính toán làm chi. Con thấy đấy, ta giúp họ thì lúc khó họ sẽ giúp mình.”
Nghe cha nói như vậy, hắn gật đầu ý hiểu. Thế nên, ngoài việc dạy hắn y thuật, ông còn dạy hắn điều khác quan trọng hơn, đó là y đức. “Một người thầy thuốc luôn phải lấy việc cứu người làm trọng”, câu nói đó của ông đã khắc sâu vào tâm trí hắn đến suốt đời.
Từ cách tiếp thu, chăm chỉ học thuật, ông thấy Phong quả thực là người học nhiều biết rộng. Nếu cố gắng sau này sẽ trở thành một thầy thuốc giỏi, có thể chữa bệnh giúp nhiều người. Nhận thấy kiến thức của ông chưa đủ đáp ứng cho con người luôn học hỏi, tìm tòi như hắn. Ông nghĩ nếu hắn theo một người thầy khác chắc sẽ tốt hơn.
Một ngày kia, khi hắn đang ngồi bần thần trước hiên nhà, ông mới nói:
“Ta thấy con là người có tài, nếu cứ giữ con ở mãi chốn này e rằng sẽ không thỏa đáng, chi bằng ta giới thiệu con cho một người, con hãy theo ông ấy học tập. Sau này, hãy trở thành một lương y tốt.”
“Con…” - hắn muốn nói gì đó xong lại thôi.
“Ông ấy là sư huynh của ta nói về y thuật thì giỏi hơn ta nhiều, hiện đang ở kinh thành.” –ông nhìn Phong vẫn đang lắng nghe. –“ Con thấy sao? Ta nghĩ con nên đi.”
“Thế cũng được ạ. Nhân tiện con cũng muốn xem thành Thăng Long như thế nào, có khác Hà Nội nhiều không?” –hắn nghĩ một hồi rồi mới đồng ý.
“Cả Đậu cũng sẽ đi cùng con, nó nói muốn lên kinh thành.”
“Vậy…một mình cha ở nhà, con thấy không yên tâm.”
“Haha, có gì mà không yên tâm, có phải con chê ta già rồi phải không?”
“Con…”
“Thôi được rồi, con đừng lo nghĩ gì. Ta đâu có ở một mình, ta còn những người hàng xóm tốt nữa mà. Con cứ an tâm mà học cho tốt, lúc nào rảnh thì về thăm ta.”
Hắn gật đầu, không nói gì nữa nhưng thực tình vẫn chưa an tâm lắm. Nhưng cha nói cũng đúng, người dân ở đây luôn quý mến ông, họ rất tốt với ông, có việc gì thì có thể nhờ cậy được. Thế mới nói “bán anh em xa, mua láng giềng gần” là vậy.
Ba ngày sau, Nam Phong theo lời cha lên kinh. Trước khi đi, cũng như lần trước ông Nghiêm lại dặn dò cẩn thận:
“Con lên kinh thì đến Tâm Y Đường, tìm người họ Hà tên Trung Quân. Chính là sư huynh của ta.” - ông nói tiếp, đưa cho hắn hai cuốn sách và một lá thư đã viết sẵn. –“Đây là mấy cuốn sách là nghiên cứu tâm huyết cả đời ta, con hãy giữ lấy mà đọc. Còn đây là thư giới thiệu ta đã viết sẵn, khi gặp thì đưa cho ông ấy”.
“Con cám ơn cha!”
“Hãy chăm sóc tốt cho Đậu. " - ông nhìn Đậu dặn dò - "Đậu cháu phải ngoan nghe lời anh nhé.” .
“Con hứa sẽ nghe lời anh.” –nó chạy lại ôm lấy ông, ngước mắt lên nói. Ông gật gật đầu.
“Cha ở nhà cũng phải bảo trọng. Khi nào ổn định con sẽ về thăm cha.”
“Được rồi, con mau lên đường sớm đi.”
Phong và Đậu cúi chào ông rồi lên đường. Ông Nghiêm vẫn đứng đó, khóe mắt rơm rớm nước nhìn theo đến khi bọn họ khuất dần, ông mới trở vào nhà.
Từ làng Ngư Điều lên kinh nếu cưỡi ngựa nhanh chỉ mất 3 ngày, còn đi bộ thì cũng phải mất hơn chục ngày. Đường đi không mấy khó khăn như dạo trước, hơn nữa lần này lại có Đậu đi cùng nên chuyến đi cũng bớt nhàm chán. Trên chuyến đi, có lúc hắn dạy nó hát mấy bài thiếu nhi, khi lại kể truyện cười trên mạng hắn từng đọc. Con bé thích lắm toàn bắt anh nó kể đến mấy lần. Nhìn nét ngây thơ của con trẻ, hắn thầm ước giá mà mình có thể vô tư như nó thì hay biết mấy.
Gần mười một ngày trôi qua. Giờ đây, trước mắt Phong và Đậu là cổng thành phía trên đề ba chữ hán “thành Thăng Long” to lớn, sừng sững, dòng người qua lại tấp nập. Hai bên cửa còn có lính canh thường trực. Niềm vui dâng trào, rốt cục bao ngày vất vả cũng đến được nơi này. Phong hồi hộp muốn xem ngay thành Thăng Long như thế nào. Không chỉ hắn, Đậu còn háo hức hơn.
Bước qua cánh cổng lớn ấy là một thế giới khác, một nơi hoa lệ. Nơi này, ở quá khứ và hiện đại vẫn luôn là trung tâm văn hóa chính trị lớn nhất nước. Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt hắn và Đậu là những nhà lầu mái ngói với các kiểu kiến trúc cổ kính nối nhau san sát, thỉnh thoảng có vài cửa tiệm lớn trang trí hoa lụa nhiều màu sắc xen vào thêm phần nổi bật. Điểm thêm vào bức tranh phố cổ là những hàng cây xanh bóng mát bên lề đường, phía dưới gốc có vài cửa tiệm nhỏ buôn bán đồ chơi hoặc đồ ăn tạm.
Trên đường chính dòng người qua lại khá đông, người sang trọng có, người thường dân cũng có. Thấp thoáng mấy đứa trẻ nô đùa chạy qua chạy lại càng náo nhiệt. Hòa vào đó là những tiếng rao của các cô, các bà bán hàng rong quen thuộc như một đặc trưng của Hà Nội. Bầu trời cao vời vợi không một đám mây, mặt trời quết xuống làn đường từng mảng nắng chiều còn oi ả và nóng bức.
Hắn và Đậu sững người một lúc. Đây đúng là một nơi rất tuyệt. Đi lang thang trên phố, ngơ ngác quan sát mọi thứ xung quanh như bọn nhà quê khiến những kẻ khác nhìn họ với ánh mắt coi khinh bên đường. Chốc chốc Đậu lại chạy tới một cửa tiệm lẻ bên đường, miệng nó cười toe thích thú khi xem những thứ đồ chơi lạ như một con chim nhỏ nhảy tới nhảy lui làm Phong luôn phải theo sát nó chỉ sợ bị lạc.
“Đậu, từ từ thôi.!” –hắn nhắc khi thấy nó chạy nhanh quá.
Đến một gốc cây to, nó dừng lại trước một cửa tiệm bánh bao.
“Anh! Em muốn ăn cái này.” –nó chỉ vào một cái, có lẽ đi suốt dọc đường bụng đã đói.
“Cái này bao nhiêu vậy chú?” -hắn hỏi người đàn ông trung niên đứng bán.
“Ba đồng một cái.”
“Vậy cho tôi hai cái.” –hắn móc trong người ra một cái túi nhỏ đựng mấy đồng bạc lẻ vẫn còn, đưa cho ông ta.
“Hai cái sáu đồng.” –người đàn ông gói hai cái bánh đưa lại cho hắn.
“Đây.” –hắn đưa tiền, cầm lấy hai chiếc bánh bao còn nóng hổi, đưa cho Đậu một cái, hắn một cái.
Phong dắt nó ra ngồi trên hiên nhà của một cửa tiệm đóng cửa. Nhìn Đậu ăn ngon lành, hắn cũng thấy vui. Mắt hắn đưa ra phố ngắm người qua lại. Thoáng chốc, ánh mắt rơi xuống một điểm. Bên kia đường, một cô gái vận trên mình chiếc áo xanh nhạt đang mua đồ. Hắn có cảm giác thân quen lạ kỳ. Tim hắn bỗng đập mạnh, cố nhướn người ra nhìn. Nàng quay đầu lại. Hắn sững sờ một hồi lâu. Đôi mắt ấy, đôi môi ấy, gương mặt ấy và cả dáng người ấy là…là em sao? Không kịp nghĩ ngợi gì, hắn đứng phắt dậy khi thấy cô gái kia bước đi, hắn muốn đuổi theo nàng. Vì một điều gì đó.
“Đậu! Em cứ ngồi yên đây, anh đi một lúc rồi về. Nhớ không được đi đâu đấy.” - hắn nói vội rồi chen qua dòng người trên phố sang bên kia đường.
Đậu thấy anh mình hơi lạ, nó chỉ gật đầu chưa kịp hỏi gì thì đã thấy hắn lẩn khuất trong đám người trên đường.
Bóng chiếc áo xanh nhạt thoắt ẩn thoắt hiện trên phố như thách thức hắn, dù đi nhanh đến mấy nhưng không thể nào bắt kịp nàng. Kinh thành thật rộng lớn, hắn có cảm giác mình đã đi khá xa Đậu. Trong đầu hắn lúc này luôn chỉ có một câu hỏi duy nhất: “Người đó có phải là em?”
Hai người như chơi trò đuổi bắt, một người chạy còn một người đuổi. Cứ sắp đến gần là nàng lại càng đi xa. Cuối cùng thì cũng đuổi kịp, người đó đang ngay trước mặt hắn chỉ cách vài phân, cánh tay hắn run run khẽ đập vào vai người đó. Người áo xanh quay đầu lại, là một gương mặt khác đang nhìn hắn khó hiểu.
Không phải! Có lẽ mình đã hoa mắt. Phải, sao em lại ở nơi này được chứ?
Phong cười trừ rồi xin lỗi vì nhận nhầm. Người đó khó chịu quay đi, miệng lầm bầm gì đó. Lúc này, hắn mới sực nhớ ra Đậu vẫn đang đợi mình. Hắn dò hỏi rồi trở lại con đường lớn, chạy về chỗ cũ nhưng…
“Đậu! Đậu đâu rồi?” –hắn tự hỏi khi không thấy nó đâu.
Cửa tiệm kia đã mở cửa, người người ra vào mua bán. Phong nhìn xung quanh hốt hoảng, vội chạy vào cửa tiệm đó hỏi.
“Cho hỏi ông có thấy một cô bé ngồi trước hiên khi nãy không?” –hắn cố trấn tĩnh bản thân nói một cách rõ ràng.
“Con nhỏ ăn mày đấy hả? Tao đuổi nó đi rồi!” –ông ta nhìn hắn rồi nói với cái giọng khinh bỉ.
“Ông…” – nhìn vẻ mặt thản nhiên của lão chủ tiệm, hắn tức giận muốn đánh ông ta một trận nhưng rồi nghĩ lại: “Nơi này đất khách quê người mình vừa chân ướt chân ráo đến nếu lại gây sự chỉ e là không tìm được Đậu lại phải gặp phiền phức.”
Nghĩ vậy, hắn kìm nén cơn giận chạy vội ra ngoài. Dòng người qua lại vô tình. Đậu vẫn không thấy đâu.
Trong thành bị náo loạn bởi một người lạ chạy qua chạy lại miệng luôn gọi lớn “Đậu! Đậu ơi!”. Những người quanh đấy chỉ biết nhìn rồi họ xì xào này nọ. Họ đâu biết rằng chàng trai này vừa lạc mất người em gái. Đôi mắt Phong liên tục đảo quanh, mọi thứ như quay cuồng trước mắt hắn. Hắn tìm khắp các ngóc ngách quanh đó nhưng dường như Đậu đã bốc hơi đi đâu rồi, hắn không thấy.
Phong gần như muốn quỵ xuống. Đôi chân rã rời. Nhưng…hắn không thể bỏ cuộc, cô bé vẫn đâu đó đang đợi hắn. Trời bắt đầu nhá nhem tối, Đậu vẫn biệt tăm. Tâm trí hắn bây giờ rất rối loạn. Phải làm sao đây?
Trong đầu hắn bỗng nghĩ đến một người. Đúng rồi! Đại ca có thể giúp mình tìm Đậu. Nghĩ vậy, Phong tìm đường đến phủ Hưng Đạo. Cánh cổng rộng lớn có hai tên lính canh gác. Hắn lại gần một người hỏi theo cách lịch sự.
“Anh cho tôi hỏi, ở đây có ai là Phạm Ngũ Lão không?”
“Ngươi hỏi anh ấy có việc gì?” –tên lính nhìn hắn một hồi rồi hỏi lại.
“Tôi là người quen của anh ấy, phiền anh báo cho anh ấy biết.”
“Thật không may cho ngươi rồi, Phạm huynh cùng đại vương đi công chuyện một tháng nữa mới về.”
Một tháng nữa ư? Tia hy vọng cuối cùng của hắn đã vụt tắt. Hắn lặng lẽ quay đi. Giờ phải đến Tâm Y Đường cái đã, hy vọng Hà sư phụ có thể giúp tìm Đậu. Đậu, em nhất định phải không được sao đấy. Nếu em có mệnh hệ gì thì cả đời này ta sẽ không thể tha thứ cho mình được.
Tâm Y Đường, có thể coi đây là y đường uy tín trong kinh thành do Hà thái y- ông nội của Hà Trung Quân- lập nên từ thời Lý. Trải qua mấy trăm năm, nơi này đã dựng nên một uy tín và danh tiếng không chỉ ở kinh thành mà còn vang xa khắp cả nước.
Tâm Y Đường nằm ở cuối phố, khi Phong đến thì trời đã tối hẳn. Có lẽ cũng vì thế mà nơi này đã đóng cửa. Phong toan đi thì nghe có tiếng người bên trong, hắn lại gần cửa lách gõ “cộc! cộc!”
Lát sau, cánh cửa gỗ mở ra, người mở cửa là một chàng thanh niên tầm hai mươi hai, hai mươi ba tuổi khuôn mặt khôi ngô, ăn mặc giản dị. Anh ta nói:
“Hôm nay, thầy tôi không khỏe nên không khám bệnh đâu, phiền anh ngày mai hẵng đến.”
“Không! Tôi không đến khám bệnh, tôi muốn gặp Hà đại phu.”
Anh ta nhìn hắn vẻ khó hiểu một lúc. Hắn hiểu ý rồi lôi từ tay nải ra bức thư đưa cho anh ta và nói:
“Phiền anh đưa cái này cho ông ấy nói là có nghĩa tử của sư đệ ông ấy ở làng Ngư Điều đến xin được gặp.”
Người thanh niên cầm lấy bức thư đem vào nhà, còn hắn thì vẫn đứng đợi ở ngoài cửa nôn nóng. Một lúc sau, cánh cửa gỗ lại mở ra, vẫn là người thanh niên đó. Anh ta nói:
“Thầy tôi đã đọc được thư và mời anh vào gặp mặt.”
Hắn gật đầu đi theo anh ta vào nhà. Đây là căn nhà khá lớn có ba gian chính, ngoài ra còn có mấy gian khác đóng kín cửa. Bước vào gian nhà giữa, có bóng người ngồi trên chiếc ghế gỗ được chạm khắc hoa văn cầu kỳ. Hắn nghĩ đó là Hà đại phu. Người này râu tóc bạc trắng, khuôn mặt ông đôn hậu với làn da nâu nhăn nheo đặc trưng. Tuy đã gần bảy mươi nhưng trông ông vẫn còn khỏe khoắn lắm. Người họ Hà điềm đạm nhấp một chén trà, hắn lại gần cúi chào theo phép lịch sự. Hà đại phu nhìn hắn từ trên xuống dưới soi xét, không hiểu ông nghĩ gì mà chỉ thấy gật gật đầu hài lòng.
Sau một hồi nghe câu chuyện của hắn. Ông Quân mới thở dài một tiếng não nề.:
“Không ngờ đến đây lại xảy ra chuyện như thế. Thôi được rồi, con cứ yên tâm ở lại đây học tập. Mai ta sẽ nhờ người tìm giúp. Nếu con bé vẫn còn trong thành thì nhất định sẽ tìm được thôi.”
“Bây giờ chúng ta có thể đi luôn được không? Thật sự…thật sự tôi rất lo.”
“Nhưng nhìn con hình như đã mệt lắm rồi, liệu có thể…”
“Không sao. Tôi vẫn khỏe, vẫn có thể đi được. Phiền ngài nhờ người tìm giúp, xin ngài…”
“Được rồi! Ở đây con cứ gọi ta là thầy.”
“Vâng.”
Nhìn sắc mặt mệt mỏi, buồn rầu của hắn. Ông thấy hơi lo nhưng biết có khuyên cũng không được nên đành đồng ý cùng hắn đi nhờ người giúp. Khi Phong đứng lên, đầu óc hắn quay vòng vòng, mọi thứ như điên đảo. Tất cả xung quanh tối sầm lại, hắn ngã quỵ xuống, bên tai chỉ văng vẳng tiếng gọi của ông Quân.
“Phong! Phong!”
Đậu, rốt cục em đang ở đâu chứ?

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét